Sự Hiển Hiện – Manifestation

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation

⭐️Sau Khi Chết, Bạn Về Đâu? | Bí Mật Luân Hồi

Hãy tưởng tượng thế này, bạn đang lái xe về nhà, một ngày làm việc dài, mệt mỏi, lặp lại như bao ngày khác. Tiếng mưa rơi lộp đp đều đều trên kính chăn gió, tiếng cần gạt nước rít lên từng nhịp đơn điệu.
Tất cả hòa lại thành một giai điệu du ngủ nguy hiểm.

Hãy tưởng tượng thế này, bạn đang lái xe về nhà, một ngày làm việc dài, mệt mỏi, lặp lại như bao ngày khác. Tiếng mưa rơi lộp đp đều đều trên kính chăn gió, tiếng cần gạt nước rít lên từng nhịp đơn điệu.
Tất cả hòa lại thành một giai điệu du ngủ nguy hiểm.
Mí mắt bạn trĩu xuống, một giây lơ đễnh chỉ một giây thôi. Rồi đột nhiên ánh đèn pha chói lòa xé toạc màn đêm. Tiếng còi xe tải gầm rú như một con quái vật lao thẳng tới. Tiếng phanh xe cháy rát mặt đường và rồi rầm. Một tiếng động kinh hoàng, kim loại vặn xoắn vào nhau, tính vỡ nát, bắn tung tóe khắp không gian, sau đó là im lặng. không phải im lặng bình thường mà là một sự im lặng tuyệt đối đặc quánh. Bạn không còn cảm thấy đau, bạn không còn thấy lạnh, bạn thấy mình đang trôi, lơ lửng phía trên đống đổ nát còn bốc khói. Bạn nhìn xuống, một cơ thể nằm bất động giữa những mảnh vỡ, đó là cơ thể của bạn. Bạn đã chết, nghe tàn nhẫn nhưng đó là sự thật. Trong khoảnh khắc tim bạn ngừng đập, trong khoảnh khắc phổi bạn ngừng thở, một hành trình khác bắt đầu, một hành trình vĩ đại hơn. Hành trình mà nhân loại đã khao khát truy tìm câu trả lời suốt hàng ngàn năm. Có thể nhiều người trong số bạn đã từng biết đến câu chuyện ngắn nổi tiếng V của Andy Wear hoặc đã từng xem phiên bản hoạt hình đầy màu sắc của Kusgart.
Một câu chuyện đẹp, một triết lý nhân văn. khiến hàng triệu người rơi nước mắt. Nhưng hãy dừng lại một chút và tự hỏi, liệu đó chỉ là một liều thuốc giảm đau tinh thần, một câu chuyện viễn tưởng để an ủi nỗi sợ hãi về cái chết hay đằng sau nó là những cơ chế vận hành thực sự của vũ trụ. Video này không được tạo ra để kể lại một câu chuyện cổ tích. Trong 50 phút sắp tới, chúng ta sẽ gạt bỏ niềm tin mù quáng. Chúng ta sẽ bước thẳng vào danh giới mong manh giữa khoa học thực nghiệm và tâm linh huyền bí. Chúng ta sẽ dùng dao mổ của phẫu thuật thần kinh, dùng kính hiển vi của vật lý lượng tử để bóc tách từng lớp của thực tại và đi tìm bằng chứng cho câu hỏi lớn nhất. Cái chết là sự kết thúc. Hay thực ra cả vũ trụ bao la này chỉ là một chiếc lồng ấp được thiết kế riêng cho một sinh mệnh duy nhất và sinh mệnh đó vĩ đại hơn rất nhiều so với cái tên mà bạn đang mang.
Hãy thắt dây an toàn vì chúng ta sắp sửa vén lên bức màn bí mật nhất của sự tái sinh.
Bạn thấy mình đứng trong một khoảng không vô định, không còn là màn đêm đen kịt của vụ tai nạn. Trước mặt bạn là một không gian ánh sáng mờ ảo ấm áp. Bạn nhận ra một điều quan trọng, bạn vẫn có ý thức, vẫn có ký ức, vẫn là chính mình.
Và rồi một thực thể xuất hiện không hào nhoáng, không hào quang chói lòa như trong tranh vẽ tôn giáo. Người đó trông bình thường đến mức kỳ lạ, giống một người thầy giáo già hoặc một người hàng xóm thân thiện.
“Con chết rồi.” Người đó nói, giọng nhẹ tênh như đang thông báo thời tiết. Bạn sững sờ, ký ức ùa về, chiếc xe tải cú va chạm.
Vậy là hết rồi sao? Bạn lắp bắp. Còn vợ tôi, các con tôi, chúng sẽ sống thế nào nếu thiếu tôi? Người đàn ông mỉm cười,
một nụ cười chứa được sự bao dung vô tận.
Tốt lắm, vừa mới chết xong mà điều đầu tiên con nghĩ đến vẫn là người khác. Đó là điều ta muốn thấy. Câu chuyện về cuộc gặp gỡ với Thượng Đế sau cái chết luôn mang lại cảm giác an ủi kỳ lạ. Nhưng hãy khoan, dừng cảm xúc lại, bật chế độ hoài nghi của một nhà khoa học. Liệu cục đối thoại này, không gian này có thực sự tồn tại hay nó chỉ là ảo giác cuối cùng của một bộ não đang chết dần vì thiếu oxy?
Trong nhiều thế kỷ, y học hiện đại định nghĩa cái chết là thời điểm tim ngừng đập, hô hấp chấm dứt và não bộ ngưng hoạt động. Họ tin rằng khi nguồn máu bị cắt đứt, các neon thần kinh sẽ tắc ngấm như bóng đèn mất điện, màn hình đen, hết phim, không còn ý thức, không còn cảm xúc. Nhưng khoa học đã lầm. Năm 2013 và tiếp đó là nghiên cứu chấn động công bố năm 2022 trên tạp chí Frontiers in Aging Neuroscience.
Các nhà khoa học tại University of Michigan đã vô tình ghi lại được hoạt động não bộ của một bệnh nhân 87 tuổi ngay trong quá trình ông qua đời. Những gì họ nhìn thấy trên biểu đồ Yì đã làm dung chuyển giới y khoa toàn cầu. Ngay khoảnh khắc trái tim ngừng đập thay vì tắc nguồn, bộ não bùng nổ hoạt động. Một cơn bão năng lượng quét qua vỏ não.
Nhưng điều kinh ngạc nhất là sự xuất hiện dày đặc của sóng gam.
Sóng gamma là gì? Đây là loại sóng não có tần số cao nhất từ 25 đến 100 H. Loại sóng chỉ xuất hiện khi con người ở trạng thái tập trung cực độ, khi giải một bài toán khó, khi hồi tưởng ký ức phức tạp hoặc ở những thiền sư trong trạng thái định sâu. Samathi.
Điều này nghĩa là gì? Nghĩa là ngay trước ngưỡng cửa tử thần, bộ não con người không hề lịm đi. Ngược lại, nó đang ở trạng thái tỉnh táo nhất, sắc bén nhất, kết nối mạnh mẽ nhất so với bất kỳ thời điểm nào trong đời sống. Hiện tượng này được gọi là lucid dying, cái chết tỉnh thức. Sự bùng nổ của sóng gamma, giải thích hiện tượng hồi quang phản chiếu hay live review. Cuộc đời tua lại trước mắt, bộ não dường như đang thực hiện một cú backup dữ liệu cuối cùng. Nó quét lại toàn bộ ký ức, cảm xúc, tri thức tích lũy cả đời, nén lại thành một tập tin năng lượng và gửi đi đâu đó. Nếu bộ não chỉ là một cỗ máy sinh học, tại sao nó phải tốn năng lượng quý giá cuối cùng để nhớ lại ngay lúc chết? Trừ khi cái chết không phải sự hủy diệt mà là một quá trình chuyển giao dữ liệu. Cơ thể vật lý giống như phần cứng máy tính đã hỏng. Nhưng dữ liệu hay linh hồn đang được tải lên đám mây của vũ trụ thông qua tần số Gamma.
Trở lại với cuộc trò chuyện giữa bạn và Thượng Đế, bạn nhìn xuống đôi tay mình, chúng không còn là da thịt, chúng trong suốt và phát sáng. Bạn cảm thấy nhẹ bẫng, một sự tự do tuyệt đối. Thứ cảm giác mà khi còn sống bị ràng buộc bởi trọng lực và xác thịt bạn chưa từng nếm trải.
Cơ thể con chỉ là một cái vỏ thôi.
Thượng Đế nói khi thấy vẻ mặt ngơ ngác của bạn, nó đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Giờ đây con là ý thức thuần khiết.
Ý thức thuần khiết, một khái niệm nghe rất tôn giáo. Nhưng nếu tôi nói với bạn rằng có những bằng chứng y khoa không thể chối cãi cho thấy con người vẫn có thể nhìn và nghe ngay cả khi não bộ đã chết hoàn toàn thì sao?
Hãy đến với vụ án nổi tiếng nhất trong lịch sử nghiên cứu cận tử Near Death Experience, vụ án của Pam Reynolds.
Năm 1991, Pam Reynolds, một ca sĩ người Mỹ phát hiện một túi phình động mạch khổng lồ trong não. Để cứu giống cô, các bác sĩ tại Barrow Neurological Institute buộc phải thực hiện một quy trình phẫu thuật cực đoan có tên hạ thân nhiệt ngưng tuần hoàn.
Hãy nghe kỹ định nghĩa y học về trạng thái của PEM lúc đó. Thứ nhất, thân nhiệt bị hạ xuống 15° C. Thứ hai, tim ngừng đập, hơi thở chấm dứt hoàn toàn.
Thứ ba, toàn bộ máu trong cơ thể kể cả trong não bị rút cạn ra ngoài. Và quan trọng nhất, biểu đồ sóng não của cô là một đường thẳm tắp không alpha, không beta và chắc chắn không có gamma.
Về mặt lâm sàng, Pemrinos là một xác chết đúng nghĩa.
Để đảm bảo não mộ hoàn toàn không hoạt động, các bác sĩ còn gắn vào tai cô một thiết bị phát ra tiếng lách cách liên tục với cường độ 100 dB to như tiếng máy cắt cỏ ngay bên tai. Đôi mắt cô bị dán băng kín mít và rồi điều không thể tin nổi xảy ra. Sau khi được hồi sinh, Pam kể lại tường tận những gì diễn ra trong phòng mổ vào đúng khoảng thời gian cô đã chết. Cô mô tả chính xác chiếc cưa xương sọ mà bác sĩ sử dụng. Cô nói nó trông giống một chiếc bàn chải đánh răng biện của hãng Boss chứ không phải một chiếc cưa y tế thông thường như cô từng tưởng tượng. Cô thuật lại chính xác đoạn hội thoại giữa bác sĩ phẫu thuật chính và bác sĩ tim mạch về việc mạch máu ở đùi cô quá nhỏ để luồn ống dẫn. Hãy dừng lại một chút.
Một người mắt bị bịt kín, tai bị điếc tạm thời vì tiếng ồn, não không còn một giọt máu, không còn một xung điện thần kinh, làm sao có thể quan sát và ghi nhớ thông tin? Trường hợp của Palm Reynolds là cú tát thẳng mặt vào quan điểm duy vật cho rằng não tạo ra ý thức. Nếu não chết mà ý thức vẫn hoạt động sắc bén hơn cả lúc tỉnh thì não không phải là nơi sản sinh ra ý thức.
Hãy tưởng tượng thế này, bộ não giống như một chiếc tivi. Ý thức của bạn là sóng truyền hình. Khi chiếc tivi bị đập nát, tức cái chết vật lý, hình ảnh trên màn hình biến mất. Nhưng điều đó không có nghĩa là sóng truyền hình biến mất.
Tín hiệu vẫn còn đó, lơ lửng trong không trung, chỉ là không còn thiết bị nào để giải mã nó.
Cái chết theo bằng chứng này chỉ là ngắt kết nối giữa bộ thu cơ thể và tín hiệu linh hồn.
Và khi bạn tín hiệu sóng ấy rời khỏi chiếc tivi chật hẹp, bạn bắt đầu lan tỏa. Bạn gặp lại Thượng Đế hay đúng hơn bản thể rộng lớn hơn của chính mình.
Thượng Đế nhìn bạn, ánh mắt tinh nghịch.
Con đã sẵn sàng đi tiếp chưa?
Lần này con sẽ trở về năm 540.
Năm 540? Bạn thốt lên. Ý người là quá khứ sao? Thời gian. Thượng đế cười lớn không hoạt động như con nghĩ đâu. Và đó chính là bí mật thứ hai của lồng ấp vũ trụ. Một bí mật sẽ đảo lộn hoàn toàn cách bạn nhìn về quá khứ, hiện tại và tương lai.
Năm 540, bạn thốt lên giọng lạc đi vì hoang mang. Người nói con sẽ đầu thai là một nông dân Trung Quốc vào năm 540 sau công nguyên. Nhưng đó là quá khứ mà.
Thượng Đế gật đầu điểm nhiên như thể việc đảo ngược lịch sử chỉ đơn giản như lật một trang sách. Đúng vậy, quá khứ theo cách gọi của con, bạn cố bám lấy thứ logí trần tục quen thuộc. Nhưng nếu con quay về quá khứ, chẳng lẽ con đang đi ngược chiều kim đồng hồ? Chẳng lẽ thời gian không trôi về phía trước sao?
Thời gian? Thượng Đế ngắt lời, giọng vang vọng như tiếng chuông ngân trong không gian rỗng, chỉ trôi thẳng tắp trong tâm trí chật hẹp của con người. Ở nơi ta đứng, thời gian không phải là một dòng sông chảy từ nguồn ra biển. Thời gian là một đại dương. Mọi thứ đều đang tồn tại cùng một lúc. Hãy dừng lại ở đây, bạn có thấy chóng mặt không? Đừng lo, đó là phản ứng bình thường. Bộ não con người được lập trình để hiểu thế giới theo trình tự. Nguyên nhân trước, kết quả sau. Bạn sinh ra, bạn già đi rồi bạn chết. Một đường thẳng rõ ràng, dễ hiểu. Nhưng nếu tất cả những gì bạn tin về thời gian chỉ là một ảo giác bướng bỉnh.
Đúng như Albert Einstein đã từng nói, nếu tôi nói với bạn rằng ngay lúc này khi bạn đang ngồi xem video này ở một tọa độ khác trong không gian vũ trụ, Julius Cza vẫn đang bị ảm sát. Những kim tự tháp Ai Cập vẫn đang được xây dựng và phiên bản 80 tuổi của bạn vẫn đang chút hơi thở cuối cùng. Nghe điên dồ không phản khoa học không? Không.
Trên thực tế, đó chính xác là mô hình vũ trụ mà những nhà vật lý vĩ đại nhất thế kỷ 20 và 21 đang tin tưởng. Muốn hiểu cách linh hồn vận hành, chúng ta buộc phải làm một việc, đập tan chiếc đồng hồ trong tâm trí mình và bước vào một khái niệm khiến bản ngã con người khó chịu nhất. Vũ trụ khối Block Universe vũ trụ khối khi tất cả đưu là bây giờ.
Hãy tưởng tượng cuộc đời bạn là một cuốn phim nhựa. Khi ngồi trong rạp, bạn thấy các hình ảnh chuyển động nối tiếp nhau.
Cảnh nhân vật chính gặp nạn xảy ra trước, cảnh anh ta được cứu diễn ra sau và bạn bị cuốn vào dòng chảy đó đến mức tin rằng đó chính là thực tại duy nhất đang tồn tại. Nhưng với người thợ máy trong phòng chiếu phim thì khác. Trong tay họ là toàn bộ cuộn phim, cảnh mở đầu, cảnh cao trào và cảnh kết thúc đều đang tồn tại đồng thời trên cuộn băng nhựa ấy. Và họ hoàn toàn có thể chạm tay vào đoạn kết ngay khi đoạn mở đầu vẫn đang chiếu trên màn hình.
Đó chính là bản chất của thuyết tương đối hẹp được Albert Einstein công bố năm 1905 khi ông chứng minh rằng không gian và  thời gian không hề tách rời nhau mà đan quyện thành một tấm thảm bốn chiều gọi là không thời gian.
Từ đó sinh ra một mô hình vũ trụ có tên vũ trụ khối Block Universe. Trong vũ trụ khối, quá khứ, hiện tại và tương lai không phải là các thời điểm nối tiếp nhau mà là các địa điểm nằm giải giác trong một khối không thời gian khổng lồ.
Nơi mọi khoảnh khắc đều có tọa độ riêng và đều tồn tại vĩnh viễn. Hãy nghĩ về nó như một ổ bánh mì dài. Mỗi lát cắt của ổ bánh mì là một khoảnh khắc bây giờ. Lát cắt này là lúc bạn đang xem YouTube. Lát cắt phía trước là năm bạn chào đời và lát cắt phía sau là năm.
Một con kiến bỏ dọc theo ổ bánh mì sẽ chỉ thấy từng lát cắt xuất hiện lần lượt. Đó chính là cách con người trải nghiệm thời gian. Nhưng với Thượng Đế hay một người quan sát đứng bên ngoài toàn bộ ổ bánh mì thì đầu bánh và cuối bánh đều hiện hữu rõ ràng ngay trước mắt cùng một lúc.
Vậy điều này có ý nghĩa gì với sự luân hồi? Nó có nghĩa là cái chết không phải là sự biến mất và hư vô. Nó chỉ là khoảnh khắc ý thức của bạn rời khỏi lát cắt hiện tại để di chuyển sang một lát cắt khác trong cùng một khối không thời gian.
Năm 540 không hề trôi qua. Nó vẫn ở đó nguyên vẹn vĩnh cửu tại một tọa độ cố định trong vũ trụ khối. Và việc Thượng Đế đưa linh hồn bạn trở về năm 540 cũng đơn giản như việc bạn tua một bộ phim trên Netflix về tập đầu tiên.
Chính Albert Einstein cũng đã viết điều này trong bức thư chia buồn gửi gia đình người bạn thân Michel Boo khi ông qua đời. Rằng Bo chỉ rời khỏi thế giới kỳ lạ này sớm hơn ông một chút. Và đối với những nhà vật lý như họ, sự phân biệt giữa quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ là một ảo giác giai dẳng đến ngoan cố.
Nếu Einstein đúng và hệ thống GPS trong chiếc điện thoại bạn đang dùng mỗi ngày chính là bằng chứng cho thấy ông đúng thì tương lai đã tồn tại sẵn rồi, đang nằm đó trong vũ trụ khối chờ bạn bước tới.
Nhưng nếu tương lai đã có sẵn, một câu hỏi đáng sợ lập tức xuất hiện. Chúng ta có tự do ý chí không? Hay chỉ đang diễn lại một kịch bản đã được quay xong?
Để trả lời câu hỏi này và để hiểu linh hồn học bài học như thế nào trong một kịch bản đã tồn tại sẵn, chúng ta buộc phải rời khỏi thế giới vĩ mô của Einstein để chui xuống thế giới vi mô điên dồ của lượng tử, nơi mà thời gian không chỉ đứng yên mà đôi khi còn có thể chảy ngược.
Con có thể thay đổi quá khứ không? Bạn hỏi Thượng Đế, mắt ánh lên tia hy vọng.
Con không thay đổi nó. Người đáp, “Con tạo ra nó bằng sự quan sát của con.”
Câu nói này nghe sặc mùi chết học phương Đông nhưng nó lại là mô tả chính xác nhất cho một thí nghiệm đã làm đau đầu các nhà vật lý suốt hơn 20 năm qua. Thí nghiệm xóa chậm lượng tử. Delay choice Quantum Eraser.
Bạn và tôi đều biết lược nhân quả thông thường. Bạn đá quả bóng là nguyên nhân, quả bóng bay đi là kết quả. Nguyên nhân luôn xảy ra trước kết quả.
Nhưng trong thế giới lượng tử, quy luật này bị đảo lộn. Kết quả trong tương lai có thể quyết định nguyên nhân trong quá khứ. Thí nghiệm này phức tạp nên ta hình dung chậm rãi cho đơn giản. Hãy tưởng tượng bạn đang chơi một trò chơi điện tử. Trò chơi chưa được hiển thị lên màn hình, tức thực tại chưa hình thành cho đến khi bạn quyết định nhìn vào nó.
Trong thí nghiệm, các hạt photon, hạt ánh sáng được bắn qua hai khe hở.
Nếu chúng ta không đặt máy quay để theo dõi xem hạt đi qua khe nào, hạt sẽ cư xử như một làn sóng và tạo ra mô hình nhiễu xạ.
Nhưng nếu chúng ta đặt máy quay để nhìn xem nó đi qua khe nào, hạt sẽ lập tức biến thành hạt vật chất và tạo ra hai vạch rõ ràng.
Và điều điên dồ nằm đúng ở đây. Các nhà khoa học thiết kế thí nghiệm sao cho quyết định đặt máy quay hay không được thực hiện sau khi hạt photon đã đi qua khe hở và đang trên đường bay tới màn chắn. Kết quả là gì? Dù quyết định quan sát được đưa ra trong tương lai, tức sau khi hạt đã qua khe, nó vẫn làm thay đổi cách hạt photon đã hành xử trong quá khứ.
Hạt photon dường như biết trước rằng trong tương lai nó sẽ bị quan sát hay không để quay ngược thời gian và điều chỉnh hành vi của mình tại khe hở cho phù hợp. Hiện tượng này có tên retro causality, nhân quả ngược, tương lai tác động ngược lại quá khứ. Vậy nó giải thích gì cho cơ chế của VX lồng ấp vũ trụ?
Nó gợi ý rằng cuộc đời hiện tại của bạn năm 2024 và cuộc đời sắp tới của bạn năm 540 không hề tách biệt. Chúng đang tương tác với nhau. Những quyết định, những sự thức tỉnh, những bài học bạn học được trong kiếp sống này có thể đang gửi một tín hiệu ngược thời gian để kiến tạo nên các sự kiện trong kiếp sống quá khứ của bạn.
Linh hồn không du thẳng.
Linh hồn là một mạng lưới chẳng chịt các kết nối lượng tử. Bạn ở đây nhưng cũng đang ở đó.
Bạn đang học bài học của thế kỷ 21 nhưng sự trưởng thành đó cũng đồng thời nâng cấp phiên bản của bạn ở thế kỷ thứ sáu.
Và khi tất cả những khái niệm đó còn đang xoay tròn trong tâm trí bạn, nhân quả ngược, thời gian không tuyền tính, những kiếp sống đang trồng lên nhau. Bạn nhận ra mình không còn đứng trong phòng thí nghiệm của các nhà vật lý nữa mà đã quay trở lại khoảng không vô định ban đầu, nơi cuộc đối thoại với Thượng Đế vẫn tiếp diễn như thể chưa từng bị gián đoạn.
Vũ trụ Thượng Đế Giang rộng tay. Thực chất là một hệ thống được dựng lên để con trải nghiệm và học từng bài học một cách trọn vẹn. Thời gian chỉ là công cụ để chia nhỏ bài học ra cho con dễ nuốt trôi mà thôi. Nếu ta cho con nhớ hết tất cả các kiếp cùng một lúc, bộ não bé nhỏ của con sẽ nổ tung.
Vậy con là ai trong tất cả những kiếp người đó?
Bạn run rẩy hỏi, “Nếu con có thể là bất kỳ ai ở bất kỳ thời điểm nào?”
Thượng Đế mỉm cười, một nụ cười chứa đựng bí mật lớn nhất của nhân loại.
“Con là tất cả. Nhưng trước khi hiểu được điều đó, con cần phải hiểu tại sao con lại quên.
Bạn đứng chết lặng trước Thượng Đế.
Những hiểu biết vừa rồi về thời gian phi tuyến tính, về việc quá khứ và tương lai cùng tồn tại vẫn đang xoay mòng mòng trong đầu bạn như một cơn bão chưa kịp tan. Nhưng giữa tất cả những điều vĩ đại đó có một cảm giác khác đang trồi lên, một cảm giác bất công. Thương người bạn lên tiếng, giọng run nhưng không còn né tránh.
Nếu con thực sự đã sống hàng ngàn kiếp, nếu con từng là vua chúa, là ăn mày, là chiến binh, là kẻ sát nhân, thì tại sao con lại không nhớ gì cả? Tại sao con bị ném vào cuộc đời đầy đau khổ này với một bộ nhớ trắng trơn? Làm sao con có thể học bài học nếu con thậm chí còn không nhớ đề bài là gì?
Thượng Đế nhìn bạn, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa thương cảm.
Sự quên lãng. Người nói chậm rãi không phải là hình phạt con yêu ạ. Đó là món quà lớn nhất ta dành cho các con.
Hãy thử tưởng tượng thế này. Bạn là một diễn viên đại tài. Bạn nhận vai Hamlet.
Muốn diễn vai này cho gia hồn để khán giả tin sái cổ. Và quan trọng hơn để chính bạn thực sự sống trong nỗi đau của Hamlet. Bạn phải làm gì?
Bạn phải quên đi mình là ai nếu đang đứng trên sân khấu đang gào khóc vì cái chết của người cha mà trong đầu bạn vẫn nghĩ à lát nữa diễn xong mình sẽ đi ăn lẩu tài khoản vẫn còn tiền ở nhà còn vợ đẹp con ngoan thì nỗi đau kia còn thật không hay nó chỉ là giả chân trái đất này không phải là nơi nghỉ dưỡng nó là một trường học thực nghiệm khắc nghiệt hay nói đúng hơn một sân khấu nhập vai hoàn hảo nhất vũ trụ. Để trải nghiệm được sự sợ hãi, mất mát, tuyệt vọng và cả những khoảnh khắc hân hoan tột cùng, bạn buộc phải đeo lên mình một thứ gọi là bức màn lãng quên.
Một chiếc kính thực tế ảo được thiết kế khít đến mức bạn quên mất rằng mình đang đeo kính.
Bạn phải tin rằng cuộc đời này là duy nhất, là thật nhất, là không có đường lui. Chỉ khi tin rằng mình chỉ có một mạng để sống, bạn mới đấu tranh sinh tồn, bạn mới yêu cuồng nhiệt, bạn mới đau đớn đến tận cùng. Và chính những rung động cảm xúc mãnh nghiệt đó là dữ liệu mà linh hồn cần thu thập.
Nếu bạn nhớ rằng mình là một linh hồn bất tử, rằng cái chết chỉ là thay áo thì cuộc đời sẽ trở nên nhạt toẹt như một trò chơi điện tử bật chế độ bất tử. Bạn sẽ không còn sợ hãi mà không có sợ hãi thì không có dũng cảm. Không có chia ly thì không hiểu được giá trị của hội mộ.
Con quên Thượng Đế nói, để con có thể chơi trò chơi này một cách nghiêm túc nhất. Rồi người dừng lại một nhịp.
Nhưng chiếc tính VR này đôi khi bị lỗi.
Có những vết nứt trên bức màn và thông qua những vết nứt đó, ánh sáng của ký ức đã lọt vào.
Những vết nứt đó là gì? Chúng ta không nói về những câu chuyện tâm linh mơ hồ bên chén trà. Chúng ta đang nói về hàng nghìn hồ sơ y khoa được lưu trữ cẩn thận trong kho dữ liệu của những trường đại học danh giá nhất nước Mỹ. Nơi mà khoa học buộc phải cúi đầu thừa nhận một điều. Bộ nhớ của con người không chỉ nằm trong não bộ.
Nếu bạn nghĩ luân hồi chỉ là câu chuyện của Phật giáo hay các tôn giáo phương Đông thì bạn đã nhầm. Ngay tại phương Tây trong lòng giới hàn lâm khoa học hoài nghi nhất có một người đàn ông đã giành chọn cuộc đời để sang tìm bằng chứng về kiếp trước. Tên ông là Ian Stevenson.
Cựu chủ tịch khoa tâm thần học tại University of Virginia.
Stevenson không phải là một nhà truyển giáo. Ông là một nhà khoa học khác kỷ.
Người chỉ tin vào dữ liệu và chỉ chấp nhận những bằng chứng thực nghiệm khắt khe nhất. Trong hơn 40 năm, ông đi qua hàng chục quốc gia, phỏng vấn, xác minh, đối chiếu và lập hồ sơ cho hơn 2500 trường hợp trẻ em được cho là có ký ức về kiếp trước.
Những đứa trẻ này thường từ hai đến 5 tuổi bắt đầu nói ra những điều khiến người lớn lạnh sống lưng. Chúng kể chi tiết về một gia đình khác, một cái tên khác, một cuộc đời khác và một cái chết.
Thường là đột ngột, thường là bạo lực.
Nhưng lời nói thì gió bay, trẻ con thì hay tưởng tượng. Ian Stevenson hiểu điều đó hơn ai hết. Vì vậy ông không dừng lại ở lời kể. Ông đi tìm thứ mà khoa học không thể làm ngơ bằng chứng sinh học.
Năm 1997, ông công bố công trình đồ sộ dài hơn 2000 trang mang tên Reincarnation and Biology, một nghiên cứu nhằm truy tìm mối liên hệ giữa luân hồi và vết bớt, dị tật bẩm sinh trên cơ thể con người.
Trong cuốn sách này, Stevenson trình bày hàng trăm trường hợp mà vết bớt hoặc dị tật trên cơ thể trẻ em trùng khớp chính xác với vết thương trí mạng của người đã chết mà đứa trẻ nhận làm mình ở kiếp trước.
Hãy xét một trường hợp gây rúng động.
Một cậu bé ở Thổ Nhĩ Kỳ khẳng định mình là một người đàn ông đã bị giết bởi một phát súng shotgun bắn vào đầu. Điều đáng sợ là khi sinh ra cậu bé này mắc dị tật Microia, tai phải nhỏ dị dạng và toàn bộ nửa mặt bên phải bị teo nhỏ. Stevenson không tin vào trùng hợp. Ông lần tìm hồ sơ pháp y của người đàn ông đã chết. Báo cáo khám nghiệm tử thi ghi rõ viên đạn shotgun đã phá hủy toàn bộ phần sọ bên phải, bao gồm cả tai phải. Vị trí giải phẫu trùng khớp tuyệt đối, không sai lệch, không mơ hồ, chính xác đến từng mm.
Một trường hợp khác ở Ấn Độ, một cậu bé sinh ra với những vệt trắng lạ chạy quanh cổ. Cậu khăng khăng mình là một người đã bị chặt đầu. Khi danh tính người quá cố được xác minh, vết chém tử thần nằm đúng tại vị trí đó. Di truyền học không giải thích được những dấu vết này. Chúng không đến từ ADN của bố mẹ.
Chúng không phải đột biến ngẫu nhiên.
Stevenson gọi chúng là dấu vết của ký ức chưa được xóa.
Khi một con người chết đi trong một chấn thương quá mạnh, nỗi đau, hình ảnh và khoảnh khắc đó bị in sâu vào ý thức. Và khi ý thức ấy tái tạo một cơ thể mới trong bụng mẹ, thông qua những cơ chế mà khoa học hiện tại vẫn chưa hiểu hết về ADN lượng tử, nó đã vô tình in vết thương cũ lên phần cứng mới. Cơ thể mới giống như một tờ giấy trắng nhưng linh hồn là con dấu đã thấm mực đỏ. Khi đóng dấu xuống, dấu mực cũ vẫn hiện ra. Đây là một kết luận không thể né tránh.
Ý thức không được sinh ra từ bộ não. Ý thức là thứ sử dụng bộ não. Và khi bộ não cũ bị phá hủy, ý thức mang theo cả những dữ liệu bị lỗi, những sang chấn chưa được xử lý sang phần cứng mới.
Nhưng vết bớt chỉ là phần xác. Còn phần trí tuệ thì sao? Làm thế nào giải thích được việc một người chưa từng học ngoại ngữ lại có thể nói trôi chảy một ngôn ngữ cổ mà chính các học giả cũng phải tra cứu?
Hiện tượng xenoglossy, ngôn ngữ của tiềm thức. Trong y học hiện đại, ngôn ngữ không phải là thứ xuất hiện ngẫu nhiên.
Nó được xử lý bởi những vùng rất cụ thể trong não bộ, nơi mọi liên kết neron phải được hình thành vật lý thông qua thời gian. Muốn nói được một ngoại ngữ, bạn cần hàng ngàn giờ nạp dữ liệu từ vựng, ngữ pháp, ngữ điệu không có đường tắt. Não bộ không thể tự bịa ra một ngôn ngữ hoàn chỉnh từ hư vô.
Thế nhưng hiện tượng Xenoglossy nói tiếng lạ đã dám một cố tát thẳng mặt vào hiểu biết đó. Xenoglos là hiện tượng một người thường sau thôi miên chấn thương đầu hoặc trong trạng thái cận tử đột nhiên nói trôi chảy một ngôn ngữ mà họ chưa từng học thậm chí chưa từng nghe trong kiếp sống hiện tại. Hãy xét một trường hợp nổi tiếng. Một người phụ nữ nội trợ bình thường ở Mỹ được định danh là chi y để bảo mật danh tính.
Dưới trạng thái thôi miên quy hồi tiền kiếp, giọng nói của cô thay đổi trầm hơn, khác hẳn. Nhưng điều đáng sợ không nằm ở giọng nói, cô không nói tiếng Anh, cô nói tiếng Thụy điển cổ. Các nhà ngôn ngữ học được mời đến, họ chết lặng. Chi y không nói bập bệ, không lặp lại âm thanh vô nghĩa. Cô sử dụng đúng từ ngữ cổ, đúng phương ngữ địa phương của Thụy Điển thế kỷ 17. một dạng ngôn nữ mà ngay cả người Thụy Điển hiện đại cũng hiếm khi còn dùng. Trong kiếp sống hiện tại, Chi Y chưa từng ra khỏi nước Mỹ, không biết một chữ bẻ đôi tiếng Thụy Điển. Vậy câu hỏi không thể né tránh là não bộ của cô lấy dữ liệu đó ở đâu ra? Làm sao một bộ não chưa từng hình thành liên kết neron ngôn ngữ lại có thể bịa ra một hệ
thống ngữ pháp hoàn chỉnh đến như vậy?
Chỉ có một lời giải thích hợp lý. Dữ liệu đó đã tồn tại sẵn. Nó không nằm trong mô não thịt mềm, nó nằm trong ý thức. Hay nói đúng hơn trong kho dữ liệu của linh hồn. Khi trạng thái thôi miên làm mỏng đi bức màn lãng quên, chi y đã vô tình đăng nhập vào một tài khoản cũ và tải xuống một gói dữ liệu đã từng thuộc về mình.
Con thấy đấy, Thượng Đế chỉ vào những dòng mã đang trôi lơ lửng trong không trung.
Bộ não con người chỉ là bộ lọc. Chức năng chính của nó không phải là tạo ra ý thức mà là ngăn chặn ý thức.
Nó chặn lại ký ức về việc con từng là một vị tướng La Mã, một nô lệ Ai Cập hay một phi hành gia tương lai. Không phải để trừng phạt con mà để bảo vệ con, để con không điên loạn, để con có thể tập trung vào việc làm một nhân viên văn phòng, một người mẹ, một người cha trong kiếp sống này.
Sự quên lãng là cơ chế an toàn, nhưng đôi khi việc nhớ lại dù chỉ một mảnh nhỏ là cần thiết. để nhắc con một điều, con lớn hơn rất nhiều so với cái cơ thể nhỏ bé đang đau khổ kia.
Vậy tất cả những kiếp sống đó, bạn hỏi cảm thấy mình nhỏ lại trước sự vĩ đại của bức tranh này. Chúng có liên quan gì đến nhau không? Hay con chỉ đang nhảy từ vai diễn này sang vai diễn khác một cách ngẫu nhiên?
Không có gì là ngẫu nhiên cả.
Thượng Đế mỉm cười, “Con đã gặp đúng những người mà con cần gặp. Kẻ thù của con kiếp này có thể là người con yêu nhất kiếp trước.
Mẹ của con kiếp này có thể là đứa con mà con từng bỏ rơi cách đây ngàn năm. Tất cả là một mạng lưới nghiệp quả khổng lồ.
Và đây chính là lúc chúng ta bước vào tầng sâu nhất của lồng ấp.
Luật cân bằng năng lượng kha.
Và một sự thật khiến bản ngã con người không thể chịu nổi. Bạn và Hitler, bạn và Jesus thực chất là cùng một người. Trước khi đi tiếp, có một điểm tôi muốn bạn tự kiểm tra nơi chính mình. Bạn có từng có một vết bớt bẩm sinh mà từ bé đến giờ vẫn không hiểu vì sao nó lại ở đó không?
Hoặc có khi nào bạn đặt chân đến một nơi hoàn toàn xa lạ nhưng lại thấy quen thuộc đến dựa người như thể mình đã từng ở đó rồi. Hay có những nỗi sợ rất cụ thể, sợ độ cao, sợ nước, sợ lửa mà bạn không thể tìm ra lý do dù cuộc đời này chưa từng cho bạn trải nghiệm nào đủ để giải thích. Nếu bạn từng có chỉ một trong những điều đó, đừng giữ nó một mình. Hãy để lại câu chuyện của bạn ở phần bình luận bên dưới. Không phải để chứng minh điều gì, chỉ là để chia sẻ.
Biết đâu bạn sẽ nhận ra mình không phải là người duy nhất mang theo những ký ức như vậy.
Rồi, bây giờ hãy hít một hơi thật sâu vì phần tiếp theo về nghiệp quả, karma sẽ khiến bạn nhìn lại những con người đã bước vào đời mình theo một cách hoàn toàn khác. Chúng ta đi tiếp nhé.
Con sắp được đầu thai là một cô gái nông dân ở Trung Quốc năm 540.
Thượng Đế nhắc lại, bạn nhíu mày, một cảm giác bất ổn trồi lên.
Khoan đã, bạn nói chậm rãi. Nếu con trở về quá khứ, vào đúng thời điểm đó, chẳng lẽ con có thể gặp lại chính mình? Con có thể tương tác với một phiên bản khác của con sao?
Chắc chắn rồi. Thượng Đế gật đầu. Chuyện đó xảy ra như cơm bữa.
Chỉ là người nói tiếp, cả hai con đều mang bức màn lãng quên nên không nhận ra nhau mà thôi.
Một luồng lạnh chạy dặp xuống lưng bạn.
Bạn nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy và hỏi câu hỏi định mệnh.
Vậy tổng cộng có bao nhiêu linh hồn trong vũ trụ này?
Thượng Đế mỉm cười, một nụ cười khiến không gian rung chuyển.
Chỉ có một bạn sững sờ. Một ý người là sao? Còn hàng tỷ người trên trái đất, 8 tỷ người đang sống và hàng trăm tỷ người đã chết.
Tất cả Thượng Đế nói chậm rãi, đưa ngón tay chạm vào ngực bạn. Đều là con, tất cả đều là con.
Đầu óc bạn quay cuồng.
Không thể nào. Bạn bật lên. Con là cá thể riêng biệt, con là tôi. Làm sao con có thể là Adob Hitle?
Đúng vậy. Thượng Đế đáp giọng trầm xuống. Con là Hitler và con cũng là hàng triệu người Do Thái đã chết dưới tay hắn. Con là kẻ khủng bố đánh bom và con cũng là những nạn nhân
vô tội đang gào khóc trong đống đổ nát.
Con là Giêsu và con cũng là từng người trong đám đông đã đóng đinh ông ấy lên thập giá.
Dừng lại ở đây, tôi biết cảm giác của bạn lúc này. Sự phản kháng dữ dội. Bộ não con người được lập trình để phân biệt tôi và người khác, ta và chúng nó.
Đó là cơ chế sinh tồn. Nhưng hãy nhìn vào bàn tay của bạn. Hãy tưởng tượng bàn tay này là thượng đế. Mỗi ngón tay là một con người, món cái là bạn, món trỏ là kẻ thù của bạn, món út là người ăn xin ngoài phố. Khi bạn nhúng bàn tay vào nước, mỗi ngón tay cảm nhận nhiệt độ khác nhau, vị trí khác nhau. Chúng tưởng rằng chúng độc lập, nhưng ở phía trên mặt nước, chúng đều quy về một bàn tay duy nhất. Chúng ta là những ngón tay của cùng một bàn tay vũ trụ.
Vậy tại sao Thượng Đế lại làm vậy? Tại sao phải phân thân thành hàng tỷ mảnh nhỏ để rồi tự yêu thương lẫn nhau và cũng tự tàn sát lẫn nhau?
Bởi vì Thượng Đế thì thầm, “Ta cô đơn, ta là tất cả. Mà là tất cả thì không có ai để tương tác. Muốn hiểu được chính mình, ta phải tách mình ra.
Ta phải tạo ra những tấm gương để tự soi chiếu.
Mỗi lần bạn làm hại một người khác, bạn đang tự cầm dao đâm vào chính mình. Mỗi lần bạn giúp đỡ một người khác, bạn đang tự băng bó cho chính mình. Nghe như một triết lý đạo đức để khuyên con người sống tốt hơn. Không, đừng vội kết luận.
Bởi vì ở tầng sâu nhất, vật lý lượng tử hiện đại đã chỉ ra một điều không thể né tránh. Sự kết nối nhất thể này không phải thơ ca, không phải tôn giáo, nó là một thực tại vật lý cứng và đó chính là nền móng của cân bằng nghiệp quả.
Trong thế giới vật lý cổ điển của New Chân, nếu tôi đứng ở Việt Nam và bạn đứng ở Mỹ, chúng ta là hai vật thể tách biệt. Tôi đấm vào không khí ở đây, bạn không thể cảm thấy đau ở đó. Không gian chia cắt chúng ta và nguyên nhân chỉ tác động trong phạm vi gần. Đó là trực giác vật lý quen thuộc của con người. Nhưng Einstein dù rất ghét ý tưởng này đã buộc phải thừa nhận sự tồn tại của một hiện tượng mà chính ông gọi là spooky action at a distance, hành động ma quái từ xa.
Ngày nay chúng ta gọi nó là rối lượng tử hay quantum entanglement. Hiện tượng này hoạt động như sau. Nếu hai hạt viimo ví dụ như electron được sinh ra từ cùng một nguồn hoặc từng tương tác với nhau, chúng sẽ trở nên vướng víu với nhau. Từ khoảnh khắc đó, dù bạn tách chúng ra xa đến đâu, một hạt ở trái đất, một hạt ở rìa bên kia của vũ trụ cách nhau hàng tỷ năm ánh sáng, chúng vẫn hành xử như một thể thống nhất. Nếu bạn tác động làm hạt A quay lên thì ngay lập tức, nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng, hạt B sẽ quay xuống.
Không có dây nối, không có sóng tín hiệu chuyển đi. Chúng kết nối với nhau thông qua một chiều không gian ẩn mà giác quan con người không nhìn thấy. Chúng giống như hai màn hình khác nhau nhưng đang hiển thị dữ liệu của cùng một bộ xử lý trung tâm. Bây giờ hãy nhớ lại thuyết Big Bang nổ lớn. Toàn bộ vật chất trong vũ trụ này từ những ngôi sao khổng lồ,
từng tế bào trong cơ thể bạn cho đến cả những neuron trong não bộ kẻ thù của bạn, tất cả đều phát xuất từ một điểm kỳ dị duy nhất nhỏ hơn cả một hạt cát. Điều đó nghĩa là gì? Nghĩa là ở cấp độ lượng tử sâu nhất, mọi hạt trong vũ trụ này đều đang bị rối với nhau. Chúng ta chưa bao giờ thật sự tách rời. Khoảng cách không gian chỉ là ảo giát của giác quan.
Ở tầng sâu nhất của thực tại, tôi và bạn, nạn nhân và hung thủ, con người và thiên nhiên vẫn đang là một khối năng lượng duy nhất đang dao động. Khi bạn khởi lên một ý nghĩ thù hận, bạn không chỉ thay đổi cảm xúc, bạn đang thay đổi trạng thái lượng tử của chính mình. Và vì bạn đang vướng víu với toàn bộ vũ trụ, sự thay đổi đó lập tức tác động đến trưởng năng lượng chung.
Đây chính là cơ sở vật lý của lực nhân quả hay Khama. Khama không phải là trừng phạt. Không có ông trời nào ngồi trên mây cầm sổ chấm điểm đạo đức. Khama là vật lý. Chính xác hơn, Kama là định luật 3 Newton áp dụng cho siêu hình học. Mọi lực tác động đều sinh ra một phản lực có cùng độ lớn và ngược chiều. Hãy tưởng tượng vũ trụ là một tấm lưới cao su khổng lồ được căng chặt. Khi bạn gây đau khổ cho người khác, bạn đang dùng tay kéo căng tấm lưới đó về phía mình, tạo ra một sự mất cân bằng lực.
Bạn có thể giữ nó một lúc, có thể trốn tránh nhưng bạn không thể giữ mãi. Đến một thời điểm nào đó, khi bạn buông tay hoặc khi lực căng vượt ngưỡng, tấm lưới sẽ bật ngược trở lại và đập vào bạn với chính xác lực mà bạn đã tạo ra, không hơn không kém.
Đó không phải là trừng phạt, đó là cân bằng vật lý. Vũ trụ luôn tìm cách trở về trạng thái cân bằng năng lượng. Mọi món nợ năng lượng bạn vay của vũ trụ thông qua hành động gây hại, bạn buộc phải trả lại bằng việc trải nghiệm nỗi đau tương đương để phương trình năng lượng trở về con số không. Và vì bạn là linh hồn duy nhất, bạn không thể trốn đi đâu được.
Bạn không thể nói rằng kiếp sau tôi không nhớ nên tôi không chịu trách nhiệm. Dù ý thức của bạn quên, linh hồn bạn không quên, nó vẫn giữ tấm bản đầu năng lượng đó. Nó biết chính xác nó đang nợ ai và ai đang nợ nó.
Nếu tất cả là một, vậy tại sao vẫn phải có người đóng vai ác, người đóng vai thiện? Tại sao vẫn phải có kẻ làm tổn thương và người bị tổn thương? Câu trả lời không nằm ở đạo đức mà nằm ở cấu trúc tiến hóa của ý thức. Khái niệm nhóm linh hồn được nghiên cứu sâu bởi Michael Newton, tác giả Journey of Souls, thông qua hơn 7000 ca thôi miên về cuộc sống giữa các kiếp. Dữ liệu cho thấy linh hồn không đầu thai một cách ngẫu nhiên.
Chúng ta đi theo nhóm giống như những học sinh đăng ký cùng một chương trình học dài hạn. Trước khi đầu thai, các linh hồn gặp nhau không phải để cầu xin hay hứa hẹn yêu thương mà để phân vai.
Một linh hồn có thể nói, “Kiếp này tôi muốn học về sự tha thứ.” Và linh hồn khác đáp, “Vậy tôi sẽ đóng vai người phản bội bạn.”
Không phải vì thù hận mà vì hiểu rằng không có vết thương sẽ không có tha thứ thật sự, không có tổn thương sâu sẽ không có thức tỉnh sâu. Từ góc nhìn này, những người làm bạn đau nhất trong đời không phải kẻ thù mà là tác nhân kích hoạt. Họ đã chấp nhận hạ rung động của mình, bước vào vai phản diện để bạn có cơ hội vượt qua giới hạn cũ của ý thức.
Không có ác nhân ngẫu nhiên, chỉ có những vai diễn khó. Khi bạn nhìn cuộc đời như một kịch bản tiến hóa, bạn thoát khỏi vai nạn nhân. Câu hỏi không còn là tại sao chuyện này xảy ra với tôi mà là vai diễn này đang buộc tôi trưởng thành ở điểm nào? Đây không phải là tha thứ mù quáng mà là nhìn xuyên qua bề mặt của vai diễn. Ngay cả những nhân vật đen tối nhất của lịch sử cũng không nằm ngoài cấu trúc này. Khi Adolf Hitley chết, không có thiên đường ban thưởng, cũng không có địa mục trừng phạt vĩnh viễn.
Linh hồn ấy buộc phải trải nghiệm toàn bộ nỗi đau mà nó từng gây ra, không phải như người quan sát mà như chính từng nạn nhân. Đó là cơ chế cân bằng. Địa ngục không phải lửa cháy, địa ngục là thấu cảm tuyệt đối, nơi không thể trốn khỏi hậu quả của chính mình. Sau đó, linh hồn ấy tiếp tục tiến hóa qua những kiếp sống đối lập, làm kẻ yếu, người bị tổn thương, người chịu mất mát, cho đến khi năng lượng trở về trạng thái cân bằng.
Không ai bị trừng phạt, không ai được miễn trừ, chỉ có học và học tiếp.
Vũ trụ này Thượng Đế nói không phải là nơi phán xét mà là một lồng ấp. Mỗi kiếp sống là một lần mở rộng nhận thức, mỗi trải nghiệm là một đơn vị dữ liệu. Ý thức lớn dần không phải để phục tùng mà để tự đứng ngang hàng với nguồn tạo hóa.
Bạn không phải nô lệ, bạn không phải con tốt. Bạn là một mảnh của toàn thể đang học cách trở thành toàn thể. Và một đứa trẻ khi trưởng thành, mục đích cuối cùng của nó không phải là cúi đầu trước cha mẹ mà là trở thành cha mẹ của chính mình.
Chúng ta vừa nói về luật nhân quả rằng mọi hành động đều quay trở lại, rằng vũ trụ luôn giữ sự cân bằng năng lượng tuyệt đối, nhưng có một câu hỏi chưa được trả lời. Vũ trụ ghi nhớ tất cả những điều đó ở đâu? Nếu bộ não con người tan dã sau khi chết, nếu ổ cứng sinh học bị phá hủy thì dữ liệu về từng ý nghĩ, từng hành động, từng nỗi đau bạn vây ra hay lần bạn lựa chọn yêu thương được lưu trữ ở đâu? Làm sao vũ trụ biết chính xác bạn đang nợ ai điều gì để sắp xếp cho bạn gặp lại họ ở một thời điểm khác, trong một thân phận khác? Chẳng lẽ có một thực thể ngồi trên mây, cặm cụi ghi chép từng lỗi sai của bạn và một cuốn sổ? Không. Vũ trụ không vận hành bằng giấy bút, vũ trụ vận hành bằng thông tin. Thứ mà con người hiện đại mới bắt đầu chạm tới được gọi là trưởng thông tin lượng tử. Trong truyền thống phương Đông, nó được gọi là akashic Records, hồ sơ vũ trụ. Trong Kinh Thánh, nó xuất hiện giới tên cuốn sách của sự sống. Còn trong vật lý hiện đại, nó mang cái tên lạnh lùng hơn, trường điểm không zero point Field. Ba cái tên khác nhau nhưng cùng chỉ về một thứ, bộ nhớ của vũ trụ.
Sai lầm lớn nhất của con người là nữ Akashic Records giống như một thư viện có địa chỉ cụ thể, có kệ sách, có lối đi. Không. Akashic Records không phải là một nơi, nó là một trạng thái tồn tại, một trường thông tin bao chuồng toàn bộ không thời gian. Mọi sự kiện từng xảy ra, đang xảy ra và sẽ xảy ra đều để lại một dấu vân tay năng lượng trong trường này. Không có gì biến mất, không có gì bị xóa. Thông tin không cần người ghi chép vì bản thân thực tại chính là người ghi chép. Khi bạn tức giận, tần số đó in vào trường. Khi bạn tha thứ, tần số đó cũng in vào trường. Khi bạn giết người, trường biết. Khi bạn cứu người, trường biết. không phải bằng phán xét đạo đức mà bằng sự cộng hưởng tần số. Đây là lý do vì sao Khama không cần ông trời xử án. Trường lượng tử tự cân bằng. Khi một tần số bị lệch, nó sẽ kéo bạn quay lại những hoàn cảnh có tần số tương ứng để tự điều chỉnh. Không phải trừng phạt là hiệu chỉnh. Đây là điểm khiến nhiều người sốc. Bạn không phải một sinh vật sống trong vũ trụ. Bạn là một phần của trường thông tin đó.
Ý thức của bạn không nằm trong não bộ.
Não bộ chỉ là bộ giải mã. Giống như radio không tạo ra sóng, nó chỉ bắt sóng. Mỗi linh hồn sinh ra là một tài khoản con trong trường thông tin lượng tử. Bạn mang theo toàn bộ dữ liệu của mình nhưng khi đầu thai, hệ thống buộc phải giới hạn quyền truy cập. Đó chính là bức màn lãng quên, không phải để trừng phạt mà để bạn có thể chơi chọn vai. Đôi khi hệ thống bị do rỉ, một đứa trẻ nhớ tiền kiếp, một người bỗng có trực giác cực mạnh, một khoảnh khắc dejavu, một giấc mơ sống động đến mức bạn tỉnh dậy mà tim vẫn đập loạn. Đó không phải tưởng tượng, đó là catch dữ liệu từ Akashic bị trồi lên bề mặt ý thức.
Trong trường Akashik không có trước hay sau, mọi khoảnh khắc đều đang tồn tại đồng thời. Kiếp sống năm 540 của bạn, kiếp sống năm 2024 của bạn và những kiếp sống chưa xảy ra đều đang nằm trong cùng một khối thông tin. Đây là lý do vì sao linh hồn có thể nhảy giữa các kiếp không theo thứ tự thời gian. Và đây cũng là lý do vì sao những lựa chọn bạn đang làm ngay bây giờ có thể thay đổi cách các kiếp khác của bạn được trải nghiệm. Bạn không sửa quá khứ bằng cách quay về đó.
Bạn sửa tần số của mình và trường thông tin tự cập nhật lại toàn bộ các nút liên quan. Đây chính là điểm giao nhau giữa akashic Records, vũ trụ khối và nhân quả ngược mà chúng ta đã nói ở các phần trước.
Và bây giờ khi bạn đã hiểu rằng mọi thứ về bạn đều đã được ghi lại không phải bằng chữ mà bằng rung động, một câu hỏi mới xuất hiện: Ai là người đọc những hồ sơ đó? Ai là người quyết định? Bạn sẽ trải nghiệm dữ liệu nào tiếp theo? Câu trả lời sẽ đưa chúng ta rời khỏi thư viện vũ trụ và bước vào một không gian quen thuộc hơn, một nơi mà bạn không còn là dữ liệu, bạn trở thành người xem và đồng thời là người viết kịch bản.
Chào mừng bạn đến với căn phòng chiếu phim của linh hồn.
Chúng ta đã cùng nhau đi qua một hành trình rất dài với vô vàn kiến thức mới lạ. Chúng ta nói về lượng tử, về lịch sử, về các cấp độ linh hồn. Nhưng bây giờ, ngay tại khoảnh khắc này, tôi muốn bạn làm một việc cho riêng mình. Hãy tạm quên hết những lý thuyết khô khan đó đi.
Hãy thả lỏng đôi vai đang gồng gánh quá nhiều trách nhiệm xuống. Hít một hơi thật sâu và hãy cùng tôi bước vào một thế giới của trí tưởng tượng.
Hãy tưởng tượng bạn đang bước vào một rạp chiếu phim khổng lồ. Không gian tĩnh lặng, hàng ngàn chiếc ghế nhung đỏ bỏ trống. Không có ai ở đây cả, chỉ có một mình bạn.
Bạn bước đến chiếc ghế đẹp nhất ở vị trí trung tâm và chậm rãi ngồi xuống. Đèn vụt tắt, máy chiếu bắt đầu chạy. Trên màn hình lớn trước mặt, một bộ phim bắt đầu được công chiếu. Bộ phim đó có tên là Cuộc đời của bạn.
Hãy nhìn lên màn hình đi. Nhân vật chính kia chung quen quá phải không? Đó chính là bạn. Nhưng hãy nhớ kỹ điều này. Lúc này đây, bạn không phải là nhân vật đang khóc cười trên màn hình kia. Bạn là khán giả. Bạn đang ngồi trên chiếc ghế êm ái này, tách biệt hoàn toàn để quan sát.
Hãy thử tua đến phân cảnh đau lòng nhất trong cuộc đời bạn xem sao. Có thể là ngày người ấy bỏ bạn mà đi trong mưa lạnh.
Có thể là ngày bạn cầm tờ giấy sa thải trên tay với bao nỗi lo cơm áo hay là ngày bạn nghe tin người thân yêu nhất qua đời.
Nhìn kỹ vào gương mặt đau khổ của nhân vật chính trên màn hình lúc đó bạn thấy gì? Sự tuyệt vọng cùng cực, sự oan ức tột cùng. Bạn có muốn đứng dậy gào lên với màn hình rằng tại sao? Tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi? Tôi đã làm gì sai? mà ông trời lại đối xử với tôi như vậy.
Dừng lại, hãy bấm nút tạm dừng và giữ nguyên khung hình đó.
Bây giờ hãy đứng dậy khỏi ghế khán giả.
Hãy bước ra sau cánh gà đi về phía hậu trường. Ở đó, bạn thấy một người đang ngồi trên chiếc ghế có ghi chữ đạo diễn.
Bạn bước lại gần, vỗ vai người đạo diễn đó để hỏi cho ra lẽ về kịch bản Bi Đát này. Và khi người đạo diễn quay lại, bạn bàng hoàng nhận ra người đó cũng chính là bạn.
Đó là phần linh hồn cao cấp, phần thông thái nhất của chính bạn. Chính bạn?
Vâng, chính bạn chứ không phải ai khác đã viết nên kịch bản bi kịch này trước khi bạn đầu thai xuống trái đất.
Tại sao? Tại sao bạn lại tàn nhẫn với chính mình như vậy? Tại sao bạn không viết một kịch bản phim hài lãng mạn, nơi nhân vật chính sinh ra ở vạch đích, sống trong nhung lụa và chết trong bình yên?
Bạn hãy thử lật dở cuốn kịch bản trên tay người đạo diễn xem. Ở bên lề của phân cảnh bị phản bội đầy nước mắt kia, bạn sẽ thấy một dòng ghi chú đỏ chót do chính tay mình viết.
Phân cảnh này là cần thiết. Nhân vật chính đang quá yếu đuối và phụ thuộc vào tình cảm người khác. Cần một cú sốc lớn, một sự đổ vỡ lớn để kích hoạt lòng tự tôn và sự độc lập. Phải để trái tim tan vỡ thì ánh sáng của sự trưởng thành mới len vào được.
Bạn lật tiếp sang phân cảnh phá sản.
Dòng ghi chú ghi rõ cần phá hủy cái tôi kiêu ngạo, cần dạy bài học về sự buông bỏ và bắt đầu lại từ con số không. Đây là bước đệm bắt buộc để chuẩn bị cho một thành công rực rỡ và bền vững hơn vào năm 40 tuổi.
Giờ hãy nhìn những kẻ phản diện trong phim của bạn. Người xếp tồi tệ, người yêu bội bạc, những kẻ đặt điều nói xấu bạn.
Trong bộ phim này, họ đóng vai át, họ làm bạn đau. Nhưng hãy nhìn vào bản danh sách diễn viên, bạn sẽ thấy tên của những linh hồn thân thiết nhất, yêu thương bạn nhất trong nhóm linh hồn của bạn.
Trước khi bấm máy, trước khi xuống trái đất, bạn đã cầu xin họ. “Này, kiếp này tớ cần học bài học về sự tha thứ. Đó là bài học khó nhất. Cậu có thể giúp tớ đóng vai kẻ phản bội được không? Vai đó sẽ bị ghét lắm. Cậu sẽ phải chịu nhiều nghiệp quả lắm. Nhưng chỉ có cậu mới diễn đủ đạt, đủ đau để tớ tỉnh ngộ thôi.
Và họ đã đồng ý. Vì yêu bạn, họ chấp nhận bôi đen linh hồn mình để đóng vai áp. Thế mà khi phim bấm máy, khi bức màn lãng quên buông xuống, bạn lại quên sạch kịch bản.
Bạn nhập vai quá sâu, bạn oán hận họ, bạn nguyền rủa người bạn diễn tuyệt vời nhất, hy sinh nhiều nhất cho bạn.
Bây giờ tôi có vài câu hỏi dành cho người đạo diễn đang nghe những dòng này là chính bạn. Nếu cuộc đời là một bộ phim, bạn chấm điểm diễn suất của mình thế nào? Bạn đang đóng vai một nạn nhân cứ mãi kêu khóc thảm thiết chờ đợi ai đó đến cứu vớt? Hay bạn đang đóng vai một người hùng đang vượt qua thử thách để trưởng thành. Hãy tự hỏi mình, cái nỗi đau mà bạn đang ôm khư khư trong lòng bao năm qua, nó có thực sự là một tai nạn ngẫu nhiên hay nó là một plot twist, một điểm xoay chuyển cốt chuyện mà chính bạn đã cài cắng vào để đẩy nhân vật chính đi lên một tầm cao mới. Bạn có đang diễn sai kịch bản không? Kịch bản gốc viết rằng sau nỗi đau là sự thức tỉnh, là sự đứng lên mạnh mẽ, nhưng bạn lại cứ diễn đi diễn lại cảnh đau khổ đó mãi, tua đi tua lại một thức phim buồn mà không chịu bước sang chương mới. Bạn đang làm chậm tiến độ của cả đoàn làm phim vũ trụ đấy. Đã đến lúc hô cắt, đã đến lúc ngừng diễn vai nạn nhân. Hãy nhớ lại quyền năng của mình. Bạn không phải là nhân vật bị dòng đời xô đẩy trên màn hình kia.
Bạn là người cầm bút, bạn là người cầm máy quay. Và quan trọng nhất, bộ phim này vẫn chưa kết thúc. Những trang kịch bản tiếp theo của ngày mai, ngày kia vẫn đang để trắng. Bạn định viết gì vào đó?
Một bi kịch tiếp diễn hay một khúc khải hoàn ca của sự tái sinh rực rỡ?
Cây bút đang ở trong tay bạn ngay lúc này. Hãy hít một hơi thật sâu và quay trở lại thực tại. Giữ lấy cái cảm giác quyền lực đó. Cái cảm giác của một đạo diễn làm chủ cuộc chơi. Vì chúng ta sắp sửa bước vào phần cuối cùng của hành trình này. Nơi Thượng Đế sẽ tiết lộ cho bạn biết sau khi bộ phim hạ màn, sau khi tấm màn nhung khép lại, người diễn viên là bạn sẽ đi về đâu?
Quay trở lại cuộc trò chuyện cuối cùng.
Bạn đứng đó, linh hồn run rẩy trước sự vĩ đại của sự thật. Bạn đã hiểu về thời gian, về sự quên lãm, về nghiệp quả.
Nhưng vẫn còn một câu hỏi cuối cùng, câu hỏi lớn nhất.
Thưa người bạn ngước nhìn Thượng Đế, nếu con đã sống hàng triệu kiếp, đã trải qua mọi đau khổ và hạnh phúc của nhân gian thì đích đến cuối cùng là gì? Con làm tất cả những điều này để làm gì?
Thượng Đế mỉm cười. Lần này nụ cười ấy không còn bí hiểm mà là sự tự hào của một người cha nhìn đứa con đã trưởng thành. Con hỏi đích đến là gì ư? Đích đến là trở thành ta.
Bạn sững sờ trở thành người, ý người là con là một vị thần. Không, con không phải là một vị thần. Con chính là ta.
Con là quá khứ của ta và ta là tương lai của con.
Thượng Đế đặt tay lên vai bạn, một luồng năng lượng ấm áp truyền sang, xóa tan mọi sợ hãi. Con nghĩ vũ trụ bao la này là gì? Nó không phải một sân chơi ngẫu nhiên. Toàn bộ vũ trụ này, cái lồng ấp khổng lồ này chỉ được tạo ra cho một mục đích duy nhất để ấp nở một quả trứng và quả trứng đó chính là con.
Mỗi kiếp người bạn sống là một tế bào đang phân chia. Mỗi nỗi đau bạn chịu là lớp vỏ canxi đang cứng lại để bảo vệ phôi thai. Mỗi bài học về tình yêu và tha thứ là chất dinh dưỡng giúp linh hồn lớn lên. Tại sao ta để con chịu khổ? Bởi vì một thanh kiếm không tôi qua lửa đỏ và nước lạnh sẽ không bao giờ sắc bén.
Một vị thần không hiểu tận cùng nỗi đau của chúng sinh sẽ không bao giờ có được lòng từ bi vô hạn.
Con không phải nô lệ của vũ trụ, con là người thừa kế của nó.
Bây giờ, giọng Thượng Đế vang vọng khắp thiên hà, con đã hiểu chưa? Bạn gật đầu, nước mắt linh hồn tuôn rơi, mọi oán hận tan biến, chỉ còn lại sự biết ơn.
Con đã hiểu tốt. Thượng đế phất tay. Vậy đã đến lúc đi học tiếp rồi. Vẫn còn nhiều bài học con chưa hoàn thành.
Cơ thể bạn bị hút ngược trở lại. Bạn rơi qua các tầng mây. Những ngôi sao vụt qua như vệt sáng. Khoan đã. Bạn hét lên. Con sẽ lại quên hết sao? Giọng Thượng Đế vọng lại. Đừng lo, sự thật không bao giờ mất. Nó được giấu trong tim con. Ta sẽ để lại những màu bánh mì dẫn đường qua sách con đọc, video con xem và những con người con gặp.
Màn hình trắng xóa, tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên, xé toạc không gian.
Trước khi bạn bị cuốn trở lại vào vòng xoáy đời thường, hãy neo lại ký ức này.
Đừng làm gì lớn, chỉ cần để lại cho chính mình một màu bánh mì nhỏ, một dấu hiệu để lần sau khi bạn lạc lối, trực giác sẽ biết đường quay về khoảnh khắc này. Và nếu bạn đã đi đến tận đây, hãy điểm danh sự hiện diện của linh hồn mình bằng một dòng bên dưới.
Tôi đang học.
Chỉ để bạn nhớ rằng mình đã từng ở đây với trọn vẹn linh hồn mình. Cuộc đời này không ngẫu nhiên. Những người xung quanh bạn không phải nhân vật phụ. Lần tới khi bạn nhìn vào mắt ai đó, dù yêu hay ghét, hãy nhớ bạn đang nhìn vào chính mình ở một kiếp khác. Đừng sống như nạn nhân.
Hãy sống như một học viên. Can đảm đối diện nỗi đau vì đó là bài tập giúp bạn tốt nghiệp.
Tha thứ không phải vì họ xứng đáng mà vì bạn xứng đáng được tự do. Và dù bạn có cô đơn đến đâu, hãy nhớ bạn không bao giờ đơn độc bởi vì cả vũ trụ này chính là bạn.
Ánh sáng tâm trí xin được cảm ơn bạn đã bước vào lồng ấp hôm nay. Hẹn gặp lại bạn ở kiếp sau hoặc trong video tiếp theo.

(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )

 Video: Trích đoạn

Nguồn Thiền Tông

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp