Sự Hiển Hiện – Manifestation

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation

⭐️TRẠNG THÁI VÔ VI & DÒNG CHẢY: Đỉnh Cao Của Sự Nỗ Lực Tối Thiểu

Có một điều rất ít người dám đặt câu hỏi. Liệu toàn bộ cách chúng ta được dạy về thành công và nỗ lực có thực sự đúng?
Nhiều người gọi đó là cú lừa vĩ đại nhất thế kỷ. Cú lừa mang tên nỗ lực tuyến tính.

Xã hội đã lập trình vào đầu bạn rằng muốn kết quả gấp đôi, bạn phải làm gấp đôi. Rằng thành công chỉ dành cho những người đổ mồ hôi sôi nước mắt. Nhưng hãy tỉnh táo và nhìn thẳng vào sự thật này.
Tại sao những người làm việc chăm chỉ nhất thường lại là những người kiệt sức nhất? Tại sao càng cố gắng kiểm soát cuộc đời, mọi thứ lại càng có xu hướng vỡ vụn và tuột khỏi tầm tay bạn? Câu trả lời nằm ở một bí mật mà các thiên tài, các tỷ phú và những người thực sự tỉnh thức không bao giờ muốn bạn hiểu rõ. Thế giới này không vận hành bằng sức cưỡng ép, nó vận hành bằng quyền năng tự thân.
Khi bạn gồng mình, bạn đang phát ra một tín hiệu kháng cự rất mạnh vào trường vận hành của thực tại. Và thực tại theo quy luật phản chiếu sẽ đáp trả lại bằng một lực kháng cự tương đương.
Đó là lý do vì sao bạn kiệt sức. Bạn nỗ
lực đến tận hơi thở cuối cùng nhưng vẫn
đứng yên tại chỗ. Nhưng hãy thử hình
dung một thực tại hoàn toàn khác. Một
trạng thái mà ở đó nỗ lực của bạn gần
như bằng không nhưng hiệu suất lại bùng
nổ gấp nhiều lần. Cái tôi ồn ào dần lắng
xuống nhường chỗ cho một trí tuệ sâu hơn
tự nhiên vận hành thông qua bạn.
Mục tiêu không còn là thứ để bạn phải
chạy theo trong mệt mỏi bởi chính nó sẽ
tự dịch chuyển về phía bạn. Người Trung
Hoa cổ đại gọi trạng thái đó là vô vi.
Khoa học hiện đại gọi đó là trạng thái
dòng chảy. Khi con người làm đúng việc,
đúng nhịp, đúng thời điểm. Trong 50 phút
tới, tôi không ở đây để dạy bạn cách làm
nhiều hơn. Tôi ở đây để cùng bạn bẻ khóa
cơ chế vận hành của tâm trí, giúp bạn
tháo bỏ lớp áo giáp của một chiến binh
mệt mỏi để trở thành dòng chảy. Chúng ta
sẽ bước vào trạng thái nỗ lực tối thiểu
nơi những quy luật quen thuộc sụp đổ và
những chuyển hóa thực sự bắt đầu.
Nếu bạn đã mệt mỏi vì phải bơi ngược
dòng quá lâu, nếu bạn cảm thấy đã đến
lúc ngừng gồng mình để học cách làm chủ
cả đại dương thì video này được sinh ra
là dành cho bạn.
Trong thế kỷ 21, chúng ta bị ám ảnh bởi
một từ nỗ lực. Chúng ta tôn sùng những
người ngủ bốn tiếng một ngày, tôn sùng
những người vắt kiệt sức lực trên bàn
làm việc. và xem sự kiệt sức như một thứ
huy chương danh dự. Nhưng hãy dừng lại
một chút và nhìn thẳng vào bản chất của
trạng thái đó. Đó không chỉ là nỗ lực,
đó là sự gồng ép. Khi con người gồng
mình, họ đang dùng ý chí cá nhân để ép
thực tại phải vận hành theo ý họ. Bạn
gồng để vượt qua sự mệt mỏi của cơ thể.
Bạn gồng để kéo công việc đi tiếp. Bạn
gồng để chống lại sự chậm lại tự nhiên
của cuộc sống. Nói cách khác, bạn đang
vận hành trong trạng thái chống lại. Vậy
vì sao sự gồng ép này vừa gây nghiện vừa
độc hại? Bởi vì khi bạn gồng mình, não
bộ tiết ra hóc môn căng thẳng, tạo ra
một cảm giác giả về quyền lực và sự kiểm
soát. Bạn tưởng rằng mình đang tiến lên,
nhưng thực chất bạn đang tiêu tốn phần
lớn năng lượng chỉ để chống lại lực
kháng cự do chính mình tạo ra.
Hãy hình dung thế này. Bạn đang lái một
chiếc xe rất mạnh nhưng cùng lúc bạn đạp
cả chân ga lẫn chân phanh. Động cơ gầm
rú, khói bốc lên. Bạn có cảm giác mình
đang làm điều gì đó rất quyết liệt.
Nhưng thực tế chiếc xe chỉ nhích đi từng
chút một trong khi máy móc bên trong bị
bào mòn nghiêm trọng. Đó chính là cách
phần lớn con người hiện đại đang vận
hành cuộc đời mình. Họ gọi đó là kỷ luật
nhưng bản chất đó là tự ngược đãi hệ
thần kinh.
Vì sao chúng ta lại tôn sùng sự gồng ép
đến vậy? Bởi vì hệ thống giáo dục và xã
hội công nghiệp đã lập trình vào đầu
chúng ta một niềm tin rất độc hại. Giá
trị của một con người, tỉ lệ thuận với
mức độ đau khổ mà họ chịu được. Chúng ta
tin rằng nếu một ngày trôi qua mà không
thấy mệt mỏi, nghĩa là mình chưa làm đủ.
Nhưng hãy nhìn vào thế giới tự nhiên.
Một con báo săn mồi không bao giờ gồng
mình cả ngày. Nó dành phần lớn thời gian
trong trạng thái tĩnh lặng, thả lỏng
tuyệt đối, tích lũy năng lượng trong
từng thớ cơ. Và rồi nó chỉ bùng nổ trong
đúng khoảnh khắc cần thiết. Ngược lại,
con người hiện đại giống như những cỗ
máy chạy không ngừng nhưng hiệu suất
thực sự lại rất thấp.
Bây giờ hãy nhìn vào những vết sẹo của
sự gồng ép trong đời sống hàng ngày. Bạn
có thấy những người rất thành công về
tiền bạc nhưng sức khỏe suy kiệt, mối
quan hệ đổ vỡ. Đó là vì họ đã dùng sự
gồng ép để đẩy tiền bạc về phía mình
nhưng đồng thời tạo ra một lực đẩy tương
đương đẩy sự bình an ra xa.
Trong thế giới vận hành bằng năng lượng,
mọi hành động cưỡng cầu đều tạo ra một
món nợ. Bạn có thể đạt mục tiêu nhanh
hơn bằng sự gồng ép, nhưng bạn sẽ phải
trả lãi bằng chính sinh lực và hạnh phúc
của mình. Vô Vi không dạy bạn ngừng
thành công, nó chỉ dạy bạn cách thành
công mà không phải trả cái giá quá đắt.
Để hiểu vì sao càng cố gắng điên cuồng
thì kết quả lại càng nghèo nản. Chúng ta
cần nhìn vấn đề qua một lăng kỉnh khác.
không phải tâm lý học thông thường mà là
cơ chế năng lượng. Trong công trình
nghiên cứu nổi tiếng về quyền năng và
sức cưỡng ép, Tiến sĩ Hawkins đã chỉ ra
một điều rất rõ. Mọi ý định của con
người đều mang theo một mức năng lượng
cụ thể. Những trạng thái quen thuộc như
khao khát, cái cảm giác tôi phải có được
bằng mọi giá chỉ nằm quanh mức năng
lượng rất thấp.
giận dữ, kiêu ngạo, cố chứng minh bản
thân, tất cả đều nằm dưới mốc 200. Và
đây là điểm mấu chốt. Mọi trạng thái
giới 200 đều là trạng thái tiêu hao năng
lượng. Khi bạn hành động từ sự khao khát
trong thiếu thốn, bạn đang phát ra một
thông điệp rất rõ. Tôi chưa có, tôi đang
thiếu, tôi đang phải gồ. Thực tại không
phản hồi những gì bạn nói, nó phản hồi
trạng thái bạn đang là. Nếu bạn đang là
sự thiếu thốn, bạn sẽ tiếp tục nhận về
những trải nghiệm của thiếu thốn. Ngược
lại, quyền năng thực sự chỉ bắt đầu khi
năng lượng vượt lên trên mốc 200.
Ở những tầng cao hơn, sự chấp nhận, sự
hợp nhất, trạng thái bình an sâu, nỗ lực
bắt đầu biến mất. Bạn không còn phải đẩy
thế giới đi nữa. Thế giới tự dịch chuyển
theo bạn. Một người hành động từ quyền
năng có sức ảnh hưởng gấp hàng triệu
lần. Một người dùng sức cưỡng ép. Đó là
lý do vì sao một lời nói tĩnh lặng của
một người đã an trú có thể làm thay đổi
hàng ngàn cuộc đời. Trong khi một kẻ gào
thét dùng áp lực và bạo lực chỉ tạo ra
đổ vỡ. Hãy dừng lại ở mốc 200. Đây là
ngưỡng cửa của tỉnh thức. Tất cả những
gì nằm dưới nó đều khiến bạn hao tổn.
Khi bạn làm việc từ kiêu ngạo, giận dữ
hay khao khát cháy bỏng, bạn đang vay
mượn năng lượng từ tương lai của chính
mình. Bây giờ hãy tưởng tượng ý định của
bạn giống như một tần số radio. Nếu bạn
muốn kết nối với dòng thịnh vượng vốn
nằm ở tần số cao nhưng bạn lại phát đi
tín hiệu của nỗ lực tuyệt vọng thì sự
kết nối sẽ không bao giờ xảy ra. Bạn sẽ
thấy mình làm việc quần quật nhưng cơ
hội lớn liên tục tuột khỏi tay. Người
phù hợp tự rời xa bạn. Những rắc rối nhỏ
tự tìm đến. Đó không phải là đen đủi, đó
là lệch pha. Quyền năng thực sự bắt đầu
khi bạn chạm tới trạng thái chấp nhận.
Chấp nhận không phải là buông xuôi mà là
ngừng đốt năng lượng vào việc chống lại
thực tại. Khi bạn ngừng hỏi tại sao
chuyện này lại xảy ra với tôi
và bắt đầu hỏi chuyện này đang xảy ra,
tôi có thể làm gì từ trạng thái bình an
này? Ngay khoảnh khắc đó, bạn bước vào
vùng năng lượng cao hơn, bạn không còn
là người đẩy tảng đá nữa. Bạn trở thành
nam châm.
Sự khác biệt giữa một người gồng mình
kiếm 100 triệu và một người thuận dòng
đạt tới 1 tỷ nằm đúng ở đây. Một bên
dùng ý chí hạn hẹp và sức bắp thịt, một
bên vận hành bằng sức mạnh của trưởng
thống nhất.
Hãy nói thẳng về điều thực sự xảy ra bên
trong sọ não của bạn khi bạn gồng mình.
Khi bạn cảm thấy thành công, phải đạt
chỉ tiêu, phải vượt qua người khác. Não
bộ không hiểu đó là sự nghiệp. Nó hiểu
đó là một mối đe dọa sinh tồn. Ngay lúc
đó, hệ thánh tinh căng thẳng được kích
hoạt. Trung tâm cảnh báo trong não lập
tức chiếm quyền kiểm soát. Hócmôn căng
thẳng được bưng thẳng vào máu. Toàn bộ
cơ thể chuyển sang chế độ chiến đấu hoặc
bỏ chạy. Máu và oxy được ưu tiên dồn về
cơ bắp để bạn phản ứng thật nhanh. Nhưng
cái giá phải trả là cực kỳ đắt. Vùng não
chịu trách nhiệm cho tư duy sâu, sáng
tạo và phán đoán tỉnh táo, bị giảm hoạt
động nghiêm trọng. Đây chính là vùng
giúp bạn nhìn ra bức tranh lớn, kết nối
những ý tưởng tưởng trưởng không liên
quan, cảm nhận trực giác tinh tế, ra
quyết định điềm tĩnh và chính xác. Khi
bạn gồng, bạn đang tự làm mình kém thông
minh đi. Bạn không còn suy nghĩ, bạn chỉ
phản ứng. Bạn trở thành một cỗ máy lặp
lại những hành vi cũ, những lối mòn quen
thuộc, những quyết định an toàn nhưng
hạn hẹp. Và đó là lý do vì sao điều
nghịch lý này xảy ra. Bạn ngồi hàng giờ
trước màn hình, cố gắng suy nghĩ, ép
mình phải có ý tưởng. Nhưng ý tưởng tốt
nhất lại xuất hiện khi bạn đang đi tắm,
đi bộ hoặc nằm thả lỏng. Không phải vì
bạn lười mà vì lúc đó bạn đã ngừng gồng,
não bộ được phép tái kết nối, các vùng
sáng tạo được bật lại và trí tuệ tự
nhiên quay trở về.
Nhà tâm lý học Victor Frank từng mô tả
một hiện tượng rất đặc biệt mà ông gọi
là ý định quá mức. Nếu bạn quá khao khát
phải tỏ ra tự tin, bạn sẽ trở nên lúng
túng. Nếu bạn quá muốn gây ấn tượng với
người khác, bạn sẽ trở nên gượng gạo.
Càng cố càng lệch. Đây chính là điều mà
triết gia Odas Huxley gọi là quy luật nỗ
lực nghịch đảo. Lý do nằm ở cấu trúc vận
hành của chính tâm trí bạn. Ý thức của
con người rất giới hạn. Nó chỉ xử lý
được một lượng thông tin rất nhỏ trong
mỗi giây. Trong khi đó, tiềm thức xử lý
một khối lượng dữ liệu lớn hơn hàng
triệu lần. Khi bạn gồng, bạn đang cố
dùng một phần rất nhỏ, rất yếu để điều
khiển một hệ thống khổng lồ. Giống như
một đứa trẻ cố lái một con tàu sân bay
bằng mái trèo gỗ. Kết quả duy nhất là
đứa trẻ kiệt sức còn con tàu vẫn trôi
theo quán tính của nó. Sự thành công
thực sự chỉ đến khi bạn học được cách
trao quyền vận hành cho phần trí tuệ sâu
hơn bên trong mình. Nhưng để làm được
điều đó, bạn phải làm một việc mà bản
ngã sợ nhất. Buông tay. Nỗi sợ buông tay
thực chất là nỗi sợ của bản ngã về việc
mất kiểm soát. Nó thì thầm, nếu tôi
không kiểm soát, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Nhưng sự thật lại ngược lại. Chính sự
kiểm soát của bạn là thứ đang ngăn cản
những khả năng tốt đẹp hơn được hiện lộ.
Hãy nhớ lại lần gần nhất bạn cố nhớ ra
tên của một người hay một bộ phim. Bạn
càng căng não, càng ép mình phải nhớ thì
cái tên đó càng biến mất. Nhưng khoảnh
khắc bạn bỏ cuộc, bạn đi rửa bát hoặc
làm việc khác, nó đột ngột hiện ra rõ
ràng.
Không phải ngẫu nhiên mà vì khi bạn
ngừng ép phần ý thức hạn hẹp, bạn đã mở
đường cho tiềm thức truy cập vào kho dữ
liệu sâu hơn. Cuộc đời bạn vận hành
chính xác như vậy. Những bước mặt lớn
nhất luôn đến khi bạn thả lỏng ý chí,
không phải bỏ mục tiêu mà là bỏ bám chấp
vào cách thức. Vô vi không phải là không
làm gì, đó là nghệ thuật đặt ý định rất
rõ nhưng không bóp nghẹt thực tại bằng
sự kiểm soát. Bạn giữ mục tiêu trong tim
nhưng đôi tay thì mở ra.
Lão Tử có một câu nói tinh điển. Để đạt
được tri thức, hãy thêm vào mỗi ngày. Để
đạt được sự minh triết, hãy bỏ đi mỗi
ngày. Hầu hết khán giả đang xem video
này đều đang giáo giết đi tìm một kỹ
thuật mới, một mẹo mới để trở nên giỏi
hơn. Nhưng vấn đề của bạn không phải là
bạn thiếu công cụ mà là bạn có quá nhiều
rào cản. Bạn có quá nhiều niềm tin cũ về
việc phải nỗ lực, quá nhiều sự sợ hãi về
việc bị tụt lại phía sau và quá nhiều sự
kiểm soát lên tương lai. Phần một này là
một lời cảnh tỉnh. Mọi nỗ lực dùng sức
đều là một dạng kháng cự năng lượng. Nếu
bạn không tháo gỡ được sự kháng cự này,
mọi kỹ thuật flow hay vô vi mà tôi nói ở
phần sau sẽ chỉ là những lý thuyết
suông. Hãy tự hỏi mình. Nếu hôm nay bạn
ngừng gồng, điều gì khiến bạn sợ hãi
nhất? Đó chính là tiếng nói của cái tôi
đang sợ bị tan biến. Nhưng chỉ khi cái
tôi đó im lặng, sức mạnh của vũ trụ mới
có chỗ để bước vào.
Sai lầm lớn nhất của con người khi nói
về vô vi là nghĩ rằng đó là lười biếng,
là buông xuôi, là ngồi yên chờ may mắn.
Không phải. Vô vi không phải không hành
động, vô vi là không cưỡng ép.
Phần lớn chúng ta quen sống trong một cơ
chế rất càng quan trọng thì càng phải
gồng, càng muốn kết quả thì càng phải
ép. Nhưng hãy nhìn vào tự nhiên, mặt
trời không cố gắng để chiếu sáng, nó chỉ
hiện diện đúng bản chất của nó. Tây cối
không nỗ lực để lớn lên, chúng sinh
trưởng vì không có gì bên trong chống
lại quá trình đó.
Vô vi vận hành chính xác như vậy. Trong
tiếng Hán, vi là hành động, vô là không.
Vô vi là hành động không bị nhiễu bởi
cái tôi, không bị kéo lệch bởi sợ hãi,
không bị bóp méo bởi nhu cầu chứng minh,
không bị ép buộc bởi kiểm soát.
Khi bạn thật sự ở trong vô vi, bạn không
còn là người đang làm. Bạn trở thành
điểm cho phép để hành động xảy ra.
Bạn không ép mình viết một cuốn sách.
Bạn để cuốn sách đi qua bạn và thành
hình qua đôi tay bạn. Đây không phải
buông xuôi, đây là phục tùng thông minh.
Bạn không chống lại quy luật, bạn đứng
đúng vị trí để mượn sức mạnh của nó. Và
đó là lúc một người bình thường có thể
tạo ra kết quả vượt xa nỗ lực của mình.
Lý do Bruce Lee trở thành huyền thoại
không nằm ở cơ bắp, cũng không nằm ở tốc
độ. Nó nằm ở cách ông hiểu vô vi và
chuyển nó thành một nguyên lý sống rất
thực tế. Ông gọi nó bằng một hình ảnh
đơn giản. Nước Bruce từng nói, “Hãy làm
cho tâm trí trở nên trống rỗng, không
hình dạng, không khuôn mẫu, giống như
nước.
Đây không phải câu nói triết lý cho đẹp.
Đây là một chỉ dẫn về cơ chế sinh tồn.
Hãy nhìn cách nước vận hành. Nước không
phản kháng trực diện. Bạn đấm vào nước,
nước không chống trả nhưng cũng không bị
tổn thương. Nó ôm lấy lực làm lực đó tan
đi. Trong đời sống cũng vậy. Khi gặp
nghịch cảnh, người gồng mình phản kháng
thường là người gãy trước. Người vận
hành như nước không đối đầu, không bỏ
cuộc mà đi vòng. Mục tiêu vẫn giữ nhưng
đường đi thay đổi. Tiếp theo, nước chiếm
lĩnh mọi không gian. Đổ nước vào chén,
nó là chén. Đổ vào chai, nó là trai. Đây
không phải thiếu lập trường, đây là
thích nhi tuyệt đối. Khi thị trường thay
đổi, khi cuộc sống đảo chiều, người gồng
sẽ chết vì cố giữ một kế hoạch cũ.
Người vô vi thay đổi hình dạng nhưng
không đánh mất hướng đi. Và điều quan
trọng nhất, nước là thứ mềm nhất nhưng
lại thắng được thứ cứng nhất.
Không có gì mềm hơn nước nhưng không có
gì bào mòn được đá bền bỉ hơn nước. Đây
là điểm mà nhiều người hiểu sai. Vô vi
không phải yếu. Vô vi là kiên trì mà
không tiêu hao. Một giọt nước rơi xuống
đá hàng ngàn năm không phải vì nó cố
gắng phá đá. mà vì nó là chính nó và
tuân theo trọng lực tự nhiên. Trong sự
nghiệp cũng vậy, nếu bạn gồng mình để
thành công nhanh, bạn giống như một cơn
mưa lớn, ào ạt rồi cạn kiệt. Nếu bạn vận
hành như dòng suối, bạn đi chậm hơn
nhưng không bao giờ khô. Vô vi ở đây là
kiên trì trong thư giãn, là trạng thái
cái tôi không còn gào thét đòi kết quả
ngay lập tức.
Và chính lúc đó thời gian và quy luật tự
nhiên bắt đầu làm việc thay cho bạn.
Vũ trụ không vận hành bằng cố gắng, nó
vận hành bằng con đường ít kháng cự
nhất. Dòng sông không chảy thẳng không
phải vì nó yếu mà vì nó thông minh. Nó
uốn mình để về biển bằng con đường dễ đi
nhất.
Các hạt trong tự nhiên không di chuyển
hỗn loạn, chúng tuân theo những quỹ đạo
tiêu tốn ít năng lượng nhất. Chỉ có con
người là sinh vật duy nhất tự hào vì
chọn con đường khó. Chúng ta tự tạo rào
cản bằng suy nghĩ phức tạp, tự chói mình
bằng những quy tắc do chính mình đặt ra
và rồi gọi đó là kỷ luật, là bản lĩnh,
là trưởng thành.
Vô vi không dạy bạn làm ít hơn. Vô vi
dạy bạn đặt lực đúng chỗ. Thay vì dùng
100% sức lực để đẩy một tảng đá, hãy tìm
điểm đòn bảy. Chỉ cần 1% lực ở đúng vị
trí, tảng đá sẽ tự di chuyển.
Trong công việc, nỗ lực tối thiểu không
có nghĩa là lười, nó có nghĩa là nhìn ra
đâu là phần thực sự tạo kết quả.
20% hành động tạo ra 80% kết quả, phần
còn lại chỉ là nhiễu. Khi bạn tìm ra 20%
đó và thực hiện nó trong trạng thái
không gồng, không ép, không cầu, thành
công không còn phải bị theo đuổi, nó tự
tìm đến. Không phải vì bạn xứng đáng mà
vì bạn đặt mình đúng vị trí trong cơ chế
vận hành.
Trong lịch sử, những người chạm đến đỉnh
cao không phải vì họ cố hơn người khác
mà vì họ thuần thục đến mức không còn
cưỡng. Trang Tử kể câu chuyện về một
người thợ mổ bò. Sau hàng chục năm, lưỡi
dao của ông vẫn sắc. Không phải vì ông
dùng sức mà vì ông không chặc bảo xương.
Ông đưa lưỡi dao vào những khoảng trống
giữa các khớp. Ông không nhìn bằng mắt.
Ông cảm nhận bằng thần thức. Đó là con
đường có kháng lực tối thiểu
trong đời sống hiện đại cũng không khác
khi đối diện một mâu thuẫn gia đình hay
một cuộc đàm phán kinh doanh. Nếu bạn
đối đầu trực diện, bạn sẽ tạo kháng lực.
Nếu bạn tìm ra khoảng trống của sự thấu
hiểu, giải pháp sẽ tự hiện ra mà không
cần tranh đấu. Đó không phải mềm yếu, đó
là trí tuệ vận hành.
Câu hỏi thật sự không phải là làm thế
nào để hành động nhiều hơn mà là khi nào
nên hành động và khi nào nên dừng lại.
Câu trả lời không đến từ suy nghĩ, nó
đến từ trực giác. Cái tôi của bạn luôn
rất ổn. Nó nói làm đi không là mất cơ
hội. Cố lên, người khác đang vượt bạn
kìa. Nếu dừng lại bây giờ bạn sẽ tụt
hậu. Đó không phải là trí tuệ, đó là sợ
hãi đang nói. Trực giác thì khác, trực
giác không hét, không tranh luận, không
giải thích. Nó chỉ cho bạn một cảm giác
rất rõ. Biết không phải tin, không phải
hy vọng mà là biết.
Dưới góc nhìn của thực tại lượng tử,
trực giác không phải thứ mơ hồ, nó là sự
kết nối. Khi bạn ở trạng thái vô vi, bạn
hạ thấp nhiễu của suy nghĩ, bạn ngừng ép
não phải ra quyết định và chính lúc đó
thông tin bắt đầu đi vào. Không phải từ
quá khứ, không phải từ kinh nghiệm cũ mà
từ trường khả năng.
Bạn không nghĩ ra hướng đi, bạn nhận ra
nó. Đó là lý do vì sao những bước ngoặt
đúng thường không đi kèm lập luận dài
dòng. Chúng đi kèm sự chắc chắn yên
lặng. Những người hiểu điều này đều từng
nói cùng một điều. Albert Einstein và
Nicola Tesla đều thừa nhận rằng những
khám phá lớn nhất không đến khi họ căng
não trong phòng thí nghiệm, chúng đến
khi họ thả lỏng. Trong những khoảnh khắc
tâm trí không tìm kiếm, họ không tìm ra
sự thật. Sự thật tự hiện ra khi họ ngừng
ngăn cản nó.
Đó chính là trực giác, không phải phét
màu, không phải năng lực đặc biệt mà là
trạng thái vận hành đúng khi cái tôi
không còn chen vào.
Hành trình vô vi không bắt đầu bằng việc
cố thay đổi thế giới bên ngoài. Nó bắt
đầu khi bạn ngừng phớt lờ nhịp điệu bên
trong mình.
Bạn không thể sống thuận đạo nếu vẫn
chạy theo chiếc kim đồng hồ hối hả của
xã hội trong khi cơ thể và tâm trí đang
báo động liên tục.
Vô vi không phải là làm ít đi, vô vi là
làm đúng nhịp. Giới đây không phải triết
lý. Đây là ba bước thực hành rất thực
tế.
Một, nhận diện vùng kháng cự. Bước đầu
tiên không phải suy nghĩ thêm mà là quan
sát cơ thể. Khi bạn đang làm bất kỳ việc
gì, viết báo cáo, ký hợp đồng hay nói
chuyện với người thân, hãy dừng lại một
giây và lắng nghe tín hiệu vật lý. Nếu
bạn thấy vai gồng lên, hàm nghiến chặt,
hơi thở nông, ngực nặng, đó không phải
do công việc khó. Đó là dấu hiệu bạn
đang dùng cưỡng lực. Thực tại đang nói
rất rõ, bạn đang đi sai nhịp. Ngược lại,
khi bạn thuận dòng, cơ thể thả lỏng, tâm
trí yên.
Thời gian trôi rất nhanh mà không mệt.
Đó không phải hên, đó là đúng nhịp.
Thực hành. Ngay khi kháng cự lên cao,
đừng cố hoàn thành cho xong. Dừng lại,
lùi một bước, thả lỏng cơ thể, hít sâu
ba nhịp. Đừng ép mình hoàn thành việc gì
trong trạng thái hoảng loạn. Hành động
sinh ra từ hoảng loạn chỉ tạo thêm rắc
rối cho tương lai.
Hai, reo hạt và chờ đợi.
Mọi thứ trong vũ trụ đều vận hành theo
chu kỳ. Có lúc là thời điểm gieo hạt, có
lúc là thời điểm chờ đợi. Sai lầm lớn
nhất của con người là muốn cả hai xảy ra
trong cùng một ngày. Khi bạn thấy năng
lượng cao, ý tưởng rõ, hành động trôi
chảy, suy ra đó là lúc reo hạt. Hành
động dứt khoát nhưng không bám chấp kết
quả. Khi mọi thứ chậm lại, đừng cố đẩy,
đừng cưng cầu. Vô vi lúc này không phải
bỏ cuộc mà là chuẩn bị thông minh. Bạn
đang tích lũy chờ thủy triều dâng. Cưỡng
khi chưa tới lúc chỉ làm bạn kiệt sức
trước khi cơ hội xuất hiện.
Ba, tôn trọng nhịp sinh học và khoảng
lặng. Muốn sống thuận đạo, bạn phải chấm
dứt ảo tưởng năng suất 24/7.
Không sinh vật nào trong tự nhiên hoạt
động liên tục mà không sụp đổ. Hãy quan
sát trong ngày khi nào bạn ít kháng cự
nhất? Đó là cửa sổ flow của bạn. Hãy
dành khung giờ đó cho những việc quan
trọng nhất. Phân còn lại đừng ép. Và
giữa các công việc hãy để khoảng lặng
tồn tại. Ít nhất 5 phút không điện
thoại, không lấp đầy đầu óc. Khoảng lặng
không phải thời gian chết, đó là lúc
năng lượng được tái nạp để bạn sẵn sàng
cho cú bùng nổ tiếp theo. Khi bạn biết
cách quan sát và nương theo nhịp điệu,
cuộc đời không còn là một cuộc chạy đua.
Nó trở thành một điệu nhảy. Khi thời cơ
chưa đến, hãy tĩnh như mặt hồ. Khi thời
cơ đến, chỉ cần một cú đẩy nhè. Phần còn
lại, thực tại sẽ tự làng thay bạn.
Trong thế giới vật chất 3D, chúng ta
luôn cảm nhận sự tách biệt. Tôi ở đây,
công việc ở kia. Chính sự tách biệt này
tạo ra một khoảng hở của nỗ lực. Vì có
khoảng cách, bạn buộc phải cố gắng để
tác động lên thế giới nhằm tạo ra kết
quả. Nhưng vật lý lượng tử lại chỉ ra
điều ngược lại. Trong trạng thái flow,
sự tách biệt đó biến mất trong thế giới
lượng tử. Khi người quan sát hoàn toàn
chú tâm và vật bị quan sát, ranh giới
giữa hai thứ không còn tồn tại. Người
quan sát và vật bị quan sát không còn là
hai thực thể riêng biệt. Chúng trở thành
một. Trong đời sống, Flow cũng vận hành
theo đúng cơ chế đó. Khi một cầu thủ đi
bóng, anh ta không nhìn quả bóng như một
vật thể bên ngoài. Khoảnh khắc đó, anh
và quả bóng là một thực thể duy nhất.
Khi bạn bước vào flow, bạn không còn ở
vị trí làm công việc, bạn trở thành
chính hành động đó. Đây là trạng thái
nhất nguyên. Lúc này, ý chí cá nhân của
bạn không còn tách rời khỏi dòng vận
hành của vũ trụ. Khi không còn khoảng
cách sẽ không còn ma sát. Khi không còn
ma sát sẽ không còn tiêu hao năng lượng.
Đó là lý do bạn có thể làm việc 10 tiếng
trong trạng thải flow mà cảm giác như
mới chỉ trôi qua 10 phút. Và khi kết
thúc, năng lượng của bạn thậm chí còn
nhiều hơn lúc bắt đầu. Không phải vì bạn
cố gắng hơn mà vì bạn không còn chống
lại những gì đang diễn ra.
Vì sao để chạm đến những tầng trí tuệ
vượt trội, con người lại phải tạm dừng
tư duy logic? Bởi vì thứ đang suy nghĩ
trong bạn không phải là trí tuệ tối cao,
đó là cái tôi. Cái tôi vận hành giống
như một bộ lọc. Nó liên tục lọc toàn bộ
khả năng vô hạn của vũ trụ, chỉ giữ lại
những gì quen thuộc dựa trên quá khứ và
nỗi sợ đã hình thành từ lâu. Flow chính
là trạng thái mà khoa học gọi là sự giảm
hoạt động tạm thời của vùng não kiểm
soát. Nhưng dưới góc nhìn thức tỉnh, đó
đơn giản là khoảnh khắc bộ lọc của cái
tôi được tháo xuống.
Khi vùng não chịu trách nhiệm cho định
kiến, tự phán xét và lo âu về tương lai
tạm thời lắng xuống, bạn không trở nên
kém thông minh hơn. Ngược lại, bạn được
kết nối trực tiếp với kho dữ liệu rộng
lớn hơn bản thân mình. Thứ mà người xưa
gọi là thư viện vũ trụ. Đó là lý do Moza
nói rằng ông chỉ việc chép lại bản nhạc.
Đó là lý do nhiều thiên tài toán học
nhìn thấy kết quả trước khi thực hiện
phép tính. Bởi vì họ không còn suy nghĩ
theo cách thông thường, họ đang truy
cập. Khi bạn ngừng cố gắng dùng bộ não
sinh học nhỏ bé để ép buộc lời giải xuất
hiện, bạn cho phép một trí tuệ lớn hơn
vận hành thông qua mình. Flow không phải
là sự tập trung căng thẳng của ý chí.
Flow là sự thả lỏng rất sâu đến mức cái
tôi không còn chen vào quá trình nhận
biết. Khi cái tôi đi ngủ, điều gì thực
sự xảy ra.
Dưới góc nhìn lượng tử, cái tôi chỉ là
một tập hợp các chương trình cũ. Những
vòng lặp của sợ hãi, định kiến và kinh
nghiệm quá khứ. Chính các chương trình
này tạo ra nhiễu ngăn bạn tiếp nhận tín
hiệu từ trường thống nhất. Khi bạn bước
vào flow, tần số hoạt động của não bộ
được đồng bộ với tần số vận hành của vũ
trụ. Lúc đó, thông tin không còn phải đi
qua con đường thần kinh chậm chạp. Nó
được truyền tải gần như tức thời. Bạn
không sáng tạo ý tưởng, bạn chỉ đang bắt
sóng những ý tưởng vốn đã tồn tại sẵn
trong không gian đa chiều. Và flow chính
là trạng thái bạn trực tuyến với nguồn
tuệ giác vô hạn.
Không phải phép màu, không phải đặc ân,
chỉ là khi cái tôi chịu tạm dừng, bạn
vận hành đúng với cấu trúc của thực tại.
Hãy quay về và cảm nhận trạng thái bên
trong bạn.
Phần lớn thời gian, con người sống trong
sóng beta. Đây là tần số của phân tích
liên tục, cảm giác lo âu, phản ứng và
chiến đấu. Đây chính là tần số của sự
gồng. Ở trạng thái này, bạn vận hành
bằng nỗ lực và vì thế bạn tách rời khỏi
nguồn năng lượng gốc. Khi bạn bắt đầu
bước vào vô vi, não bộ hạ tần, bạn
chuyển sang sóng Alpha. Đây là trạng
thái thư giãn nhưng vẫn tỉnh táo. Bạn
còn hiện diện nhưng không còn căng. Và
khi flow đạt đến đỉnh, bạn chạm vào sóng
thê ta. Đây là vùng rất đặc biệt. Nó nằm
ở ranh giới giữa ý thức và vô thức, giữa
tỉnh và mơ, giữa suy nghĩ và trực nhận.
Ở tần số thê ta, bạn không còn bị chói
bởi không gian và thời gian. Đây là vùng
mà những khả năng dễ dàng bước vào hiện
thực nhất.
Không phải vì phép màu mà vì không còn
lực cản.
Khi không còn nhiễu, thực tại phản hồi
rất nhanh. Ở trạng thái này, mọi hành
động của bạn đều có độ chính xác cao.
Bạn biết nên nói gì, nên làm gì, nên dễ
hướng nào. Và điều quan trọng là bạn
biết mà không cần suy tính. Đây không
phải phản xạ, cũng không phải logic. Đây
là sự dẫn dắt từ tầng nhận thức cao hơn
của chính bạn.
Khi Flow chạm đến thê ta, bạn không còn
tự hỏi mình nên làm gì. Bạn được dẫn đi.
Trong đời sống bình thường, chúng ta
tiến lên theo kiểu tuyến tính. Hôm nay
hơn hôm qua một chút, năm nay hơn năm
trước một chút, từng bậc thang, từng nấc
nhỏ. Nhưng khi bạn bước vào trạng thái
vô vi và flow, cách vận hành đó không
còn đúng nữa. Lúc này bạn trải nghiệm
những bước nhảy lượng tử. Có những vấn
đề bạn loay hoay cả năm, dùng đủ mọi nỗ
lực vẫn không thể giải quyết. Nhưng chỉ
cần một khoảnh khắc flow, giải pháp xuất
hiện và cục diện thay đổi chỉ trong một
đêm. Không phải vì bạn thông minh hơn mà
vì bạn đã đổi cách vận hành. Khi bạn
thuận dòng, bạn không còn đi bộ trên mặt
đất thực tại. Bạn đang lướt trên những
dòng năng lượng. Trong vật lý lượng tử,
hiện tượng này được gọi là vướng víu
lượng tử. Khi bạn ở trong flow, ý định
của bạn không còn đứng riêng lẻ. Nó bắt
đầu kết nối với con người phù hợp, nguồn
lực phù hợp, cơ hội phù hợp ở bất kỳ
đâu. Mọi thứ bắt đầu tự sắp xếp lại để
hỗ trợ cho hành động của bạn.
Người xưa gọi hiện tượng này là quý nhân
phù trợ hay thiên thời địa lợi, nhưng
bản chất không phải may mắn. Chính bạn
đã tạo ra từ trường đó khi không còn
kháng cự. Hãy hình dung một bước nhảy
lượng tử trong chính cuộc đời bạn. Nó
không phải là sự tích lũy dần dần. Nó là
sự thay đổi hoàn toàn về vị thế. Bạn có
thể dùng 10 năm gồng mình, dùng sức lực,
dùng ý chí để leo lên một bậc thang địa
vị. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc vô vi
đúng nhịp, bạn có thể nhảy vọt sang một
thực tại khác, một thực tại nơi cơ hội
tự tìm đến bạn. Đó là lý do có những
người trông như gặp may liên tục. Thực
tế họ không may mắn hơn. Họ chỉ đang vận
hành trong một từ trường không kháng cự.
Và khi không còn kháng cự, các khả năng
sụp đổ thành kết quả nhanh hơn bất kỳ nỗ
lực cơ bắp nào.
Hãy nhìn vào những con người được gọi là
siêu thực thể như Messi hay Mozart. Họ
không phải người may mắn, họ là những
người đã làm chủ được nghệ thuật đầu
hàng.
Khi Messi bắt đầu chạy cùng quả bóng,
anh không còn là một cá nhân đang cố
gắng ghi bàn. Không còn, tôi phải thắng,
không còn, tôi phải chứng tỏ. Anh trở
thành chính chuyển động đó. Anh không
phản ứng với đối thủ. Anh biết đối thủ
sẽ làm gì trước khi họ kịp nghĩ. Không
phải vì anh tính nhanh hơn mà vì ego của
anh đã tan vào trận đấu. Trong khoảnh
khắc đó, trận đấu không còn diễn ra bên
ngoài anh, nó diễn ra bên trong anh.
Đây là điểm mấu chốt của toàn bộ phần
này. Thế giới bên ngoài không phải thứ
bạn đang chống lại. Nó là tấm gương phản
chiếu trạng thái nội tại của bạn. Nếu
bên trong bạn là kháng cự, thế giới sẽ
hiện ra như những rào cản. Nếu bên trong
bạn là tuôn chảy, thế giới sẽ mở ra như
những con đường.
Bạn không bao giờ chiến thắng trò chơi
cuộc đời bằng cách chiến đấu với nó. Bạn
chiến thắng khi không còn đứng ngoài trò
chơi. Bạn chiến thắng khi bạn trở thành
chính trò chơi đó.
Chúng ta vừa đi xuyên qua lớp màn lượng
tử để thấy một điều rất rõ. Vô vi không
phải phét màu. Nó là một cơ chế vận hành
tối thượng của ý thức. Và khi tâm trí
bạn đã mở đủ rộng để nhìn thấy điều này,
chúng ta sẽ bước sang phần bốn, phần ứng
dụng. Phần mà nỗ lực tối thiểu không còn
là khái niệm mà là cách bạn vận hành
cuộc sống, công việc và dòng tiền của
mình. Tôi sẽ hướng dẫn cho bạn những
cách rất thực tế để buông tay trèo mà
vẫn về đích nhanh hơn bao giờ hết.
Câu hỏi duy nhất còn lại là bạn đã sẵn
sàng biến hiểu biết này thành quyển năng
thực tế chưa?
Muốn thực sự sống theo vô vi, bạn phải
học cách quan sát chính những nỗ lực của
mình. Không phải quan sát thế giới bên
ngoài mà là quan sát bên trong bạn đang
hành động từ đâu. Bởi vì mỗi ngày bạn
luôn hành động từ một trong hai nguồn
rất khác nhau. Có những lúc bạn làm việc
vì sợ, sợ mất việc, sợ nghèo, sợ thua
kém người khác. Khi đó, cơ thể bạn sẽ
nói trước cả suy nghĩ, vai gồng lên, hơi
thở trở nên nông, tâm trí không còn ở
hiện tại mà chạy thẳng về tương lai ám
ảnh bởi kết quả. Dù bên ngoài trông có
vẻ chăm chỉ nhưng thực chất bạn đang
dùng cưỡng lực để đẩy thực tại đi theo ý
mình. Ngược lại, có những lúc bạn hành
động không phải vì sợ mà vì một sự thôi
thúc rất tự nhiên từ bên trong. Bạn làm
vì bạn muốn làm, vì bạn thấy đúng, vì
bạn thấy mình đang ở đúng chỗ.
Lúc đó bạn không còn bị dính vào kết
quả. Bạn tập trung hoàn toàn vào tiến
trình, cơ thể thả lỏng, thời gian trôi
nhanh mà bạn không hay. Bạn làm việc
nhiều nhưng không thấy cạn năng lượng.
Đó là lúc bạn đang hành động từ quyền
năng, không phải từ cưỡng lực. Và đây là
một thực hành rất đơn giản nhưng cực kỳ
quan trọng. Mỗi khi bạn chuẩn bị bắt đầu
bất kỳ việc gì, hãy dừng lại đúng 3 giây
và tự hỏi mình một câu duy nhất. Mình
đang làm việc này từ sợ hãi hay từ sự
tuôn chảy?
Nếu câu trả lời là sợ hãi, đừng vội làm,
hãy dừng lại, hít thở, chờ cho cơ thể
bạn trở lại trạng thái bình an. Chỉ khi
đó, hãy hành động. Bởi vì một hành động
xuất phát từ sự bình an có sức mạnh gấp
hàng trăm lần một hành động sinh ra từ
hoảng lạn.
Sai lầm lớn nhất khi nói về biểu hiện
mục tiêu không nằm ở việc bạn đặt mục
tiêu quá thấp hay quá cao. Sai lầm lớn
nhất là sự bám chấp. Bạn đặt ra một mục
tiêu và rồi chính mục tiêu đó trở thành
thứ chói buộc bạn. Bạn bắt đầu lo lắng
làm sao để nó xảy ra, khi nào nó mới
đến. Chính trạng thái lo lắng đó là một
dạng gồng rất tinh vi. Bạn tưởng mình
đang tập trung nhưng thực chất bạn đang
tạo ra lực cản ngăn điều mình muốn tiến
lại gần.
Đầu hàng không phải là bỏ cuộc. Đầu hàng
là bạn xác lập rất rõ điều mình muốn.
Sau đó buông phần cách thức thực hiện
cho dòng chảy lớn hơn. Hãy hình dung bạn
bước vào một nhà hàng tốt, bạn gọi món,
bạn biết món ăn sẽ được mang ra. Bạn
không chạy vào bếp để chỉ đạo đầu bếp.
Bạn cũng không ngồi đó lo lắng liệu họ
có quên phần của bạn không. Bạn chỉ ngồi
xuống thư giãn và chờ. Đó chính là đầu
hàng.
Khi bạn buông sự kiểm soát, bạn tạo ra
một khoảng trống năng lượng và khoảng
trống đó luôn được lấp đầy. Không phải
bằng những con đường vòng vèo mà bằng
những con đường ngắn nhất, hiệu quả nhất
mà tư duy logic của bạn không bao giờ
nghĩ ra được. Đây chính là nỗ lực tối
thiểu. Bạn chỉ cần làm đúng một việc,
chọn đích đến. Phần còn lại, hãy để dòng
sông đưa bạn tới đó.
Nhiều người nhầm lẫn giữa đầu hàng và
buông xuôi. Buông xuôi là trạng thái
tuyệt vọng, năng lượng rất thấp. Còn đầu
hàng là trạng thái của sự tin tưởng
tuyệt đối, năng lượng rất cao. Khi bạn
đầu hàng, bạn vẫn hành động nhưng bạn
hành động với tâm thế của một người đang
cộng tác cùng vũ trụ. không phải chống
lại nó. Bạn không còn ám ảnh về làm thế
nào bởi vì bạn biết điều mình muốn đã
được xác lập. Đây chính là điểm chung
của những người manifest thành công. Họ
không níu chặt kết quả, họ buông sự bám
chấp để kết quả được hiện diện theo cách
trọn vẹn nhất.
Để vô vi không chỉ là những khái niệm
đẹp để nghe, bạn cần tạo ra một vật chứa
đủ tĩnh để dòng chảy có thể ở lại. Flow
không phải là sự may mắn ngẫu nhiên. Nó
là kết quả tất yếu khi bạn chủ động
thiết lập môi trường đúng cách. Và có ba
bước rất rõ ràng.
Bước một, loại bỏ sự ma sát. Zero
friction. Trong thực tại lượng tử, mọi
sự chú ý của bạn đều là năng lượng và
thứ làm thất thoát năng lượng nhiều nhất
không phải là thiếu năng lực mà là sự
phân tâm. Mỗi thông báo bật lên, mỗi lần
bạn liếc sang mạng xã hội, mỗi cú chuyển
việc giữa chừng, tất cả đều tạo ra dò rỉ
năng lượng. Hãy hình dung sự chú ý của
bạn là một dòng nước mạnh. Khi nó được
hội tụ, nó có thể xuyên qua đá. Nhưng
khi bị chia nhỏ, nó trở thành hàng ngàn
tia yếu ớt, không đủ lực để tạo ra bất
kỳ thay đổi nào. Trạng thái dòng chảy
flow chỉ xuất hiện khi sự chú ý của bạn
được hội tụ lại thành một tia duy nhất.
Thực hành rất cụ thể, dọn sạch không
gian vật lý, dọn cả không gian số, tắt
thông báo, đóng các tab không liên quan,
chỉ để lại đúng một việc duy nhất trước
mặt. Khi bạn làm điều này, bạn đang gửi
một thông điểm rất mạnh tới tiềm thức.
Đây là thực tại duy nhất đang tồn tại.
Và khi không còn ma sát, năng lượng
không bị tiêu hao cho việc chuyển đổi
liên tục, cánh cửa flow tự động mở ra.
Bước hai, tìm điểm ngọt. The sweet spot.
Flow là một trạng thái rất mong manh. Nó
nằm giữa hai cực. Nếu công việc quá dễ,
ego sẽ buồn chán và bắt đầu tìm thứ khác
để kích thích. Nếu công việc quá khó,
bản ngã kích hoạt chế độ sinh tồn, tạo
ra lo âu và sợ hãi. Flow chỉ xuất hiện ở
một vùng giữa rất hẹp. Đó là nơi thử
thách cao hơn khả năng hiện tại của bạn
một chút, khoảng 4%. Ở mức này, kỹ năng
của bạn bị kéo căng nhưng không đứt. Ego
không thể kiểm soát hoàn toàn bằng những
thói quen cũ nên buộc phải lùi lại và
chính lúc đó trực giác bắt đầu dẫn
đường. Khi bạn ở đúng điểm ngọt, bạn sẽ
trải nghiệm nỗ lực tối thiểu. Hiệu suất
tăng lên nhưng cảm giác nặng nề biến
mất. Bạn không còn là người đang leo
núi, bạn trở thành chính ngọn núi. Hãy
liên tục điều chỉnh độ khó công việc để
giữ mình trong vùng chuyển tiếp này.
Bước ba, nghi lễ thả lỏng. Đây là bước
quan trọng nhất và cũng là bước bị bỏ
qua nhiều nhất trong một xã hội luôn
thúc ép phải nhanh.
Sự gồng mình của bạn giống như một chiếc
xe đang kéo phanh tay. Bạn càng đạp ga,
động cơ càng nóng nhưng xe không đi hiệu
quả. Nghi lễ thả lỏng chính là thao tác
tháo phanh tay đó. Trước khi bắt đầu làm
việc, hãy cho cơ thể và tâm trí một
khoảng chuyển tiếp ngắn.
Chỉ vài phút ngồi yên, vài hơi thở sâu
hoặc một âm thanh giúp não bộ chậm lại.
Và hãy nói với bản thân một cách rõ ràng
và xác tín.
Tôi không cố làm gì cả. Tôi cho phép sự
sáng tạo và trí tuệ của vũ trụ làm việc
thông qua tôi.
Khoảnh khắc bạn thực sự buông ý chí kiểm
soát, ranh giới giữa bạn và trường thống
nhất tan biến. Và khi bản ngã không còn
xếp chặt, flow không chỉ xuất hiện, nó
sẽ cuốn bạn đi với một vận tốc mà trước
đây bạn chưa từng trải nghiệm.
Bạn thân mến, hành trình từ gồng mình
sang Thuận Dòng không phải là thay đổi
một thói quen. Đó là một cuộc chuyển
dịch về cách bạn đang hiện diện trong
cuộc sống này. Nếu từ đầu video đến giờ
bạn cảm thấy có một khoảnh khắc nào đó
cơ thể mình dịu lại, hơi thở sâu hơn và
trong lồng ngực xuất hiện một cảm giác
nhẹ nhõm rất nhỏ, đó không phải ngẫu
nhiên, đó là dấu hiệu bạn đã sẵn sàng
buông bớt sự phản kháng mà mình mang
theo bấy lâu.
Ngay lúc này, tôi muốn bạn thực hiện một
hành động rất đơn giản nhưng có ý nghĩa.
Hãy nhìn xuống phần bình luận và viết
một dòng.
Tôi chọn thuận dòng.
không phải để tương tác, không phải cho
kênh mà là cho chính bạn. Việc bạn gõ
những chữ này là một cách để tiềm thức
của bạn ghi nhận một lựa chọn mới. Đó là
khoảnh khắc bạn chủ động nói với chính
mình rằng mình không còn cần phải gồng,
không còn cần phải ép mọi thứ diễn ra
theo ý chí cũ. Khi bạn viết dòng chữ đó,
bạn đang gửi đi một tín hiệu rất rõ
ràng. Tôi sẵn sàng để trí tuệ lớn hơn
dẫn dắt hành động của mình. Tôi cho phép
sự đủ đầy đến theo cách tự nhiên, không
phải bằng sự căng thẳng.
Và điều thú vị là bạn không làm điều này
một mình khi nhiều người cùng viết xuống
một lựa chọn giống nhau, một cộng hưởng
rất đặc biệt được tạo ra. Đó là cộng
hưởng của những con người đang học cách
sống nhẹ hơn, đúng nhịp hơn và làm chủ
cuộc đời từ sự bình an bên trong. Chúng
ta không chỉ đang xem một video, chúng
ta đang cùng nhau chọn một cách hiện
diện khác trong thực tại này. Nếu bạn
cảm thấy đã đến lúc, hãy viết xuống Tôi
chọn thuận dòng và để ngay khoảnh khắc
đó, một dòng chảy mới bắt đầu hình thành
bên trong bạn.
Chúng ta đã đi qua lý thuyết, đi qua
khoa học, đi qua những kỹ thuật có thể
áp dụng ngay. Nhưng hãy nhớ một điều rất
quan trọng. Trí thức nếu không được
chuyển hóa thành trải nghiệm sẽ trở
thành một gánh nặm mới cho tâm trí. Ngay
lúc này, tôi không muốn bạn học thêm
điều gì nữa. Tôi muốn bạn nhìn nhìn
thẳng vào bên trong mình. Hãy xem đây là
một cuộc phẫu thuật tâm thức nhỏ diễn ra
ngay tại khoảnh khắc này. Không ai đang
đánh giá bạn, không ai đang phán xét
bạn, chỉ có bạn và sự thật. Nếu có thể,
hãy lấy ra một tờ giấy. Nếu không, hãy
đơn giản là đối diện với khoảng không
trong tâm trí mình. Bây giờ hãy nhìn vào
những mảng đang tắc nghẽn trong cuộc
sống của bạn. Có thể là một dự án đang
bế tắc, một mối quan hệ không còn trôi
chảy hoặc một nỗi lo tài chính đang bóc
chặt hơi thở bạn mỗi đêm. Đừng phân tích
chỉ cần nhìn và hãy tự hỏi mình câu hỏi
đầu tiên. Ở đây mình đang cố kiểm soát
điều gì? Hãy lắng nghe câu trả lời thật
chậm. Nếu bạn nhận ra những suy nghĩ
quen thuộc như nó phải như thế này mới
đúng. Tại sao họ không làm theo ý mình?
Mình phải cố nhiều hơn nữa mới yên tâm.
Thì xin chúc mừng bạn vừa nhìn thấy
gương mặt của sự kháng cự.
Chính chữ phải đó là hòn đá đang chặn
dòng chảy trong đời bạn. Không phải hoàn
cảnh, không phải người khác mà là lực
kháng bên trong. Bây giờ đừng cố sửa nó.
Chỉ cần cảm nhận, cảm nhận xem cơ thể
bạn đang phản ứng thế nào. Vùng cổ vai
gáy có đang căng cứng không? Vùng bụng
có đang thắp lại không? Hay lồng ngực có
cảm giác nặng nề.
Đó không phải cảm xúc ngẫu nhiên, đó là
vị trí mà vô vi đang bị chặn lại, nơi
bạn đang bơi ngược dòng thay vì cho phép
mình chơi. Và chỉ riêng việc bạn nhìn ra
được điều này đã là bước đầu tiên để
dòng chảy có thể bắt đầu trở lại.
Bây giờ tôi muốn bạn thực hiện một thí
nghiệm rất đơn giản nhưng cần sự trung
thực tuyệt đối với chính mình. Hãy làm
điều này ngay trong tâm trí bạn. Hãy
hình dung rằng ngay lúc này bạn buông
tay khỏi mọi kỳ vọng về vấn đề đang
khiến bạn bận tâm nhất. Không cố lái nó
theo ý mình. Không cố định hình kết quả.
Hãy cho phép mình tưởng tượng rằng dù
chuyện đó diễn ra theo cách nào thì đó
cũng là sự sắp đặt phù hợp nhất cho hành
trình của bạn lúc này. Bây giờ hãy để ý
xem điều gì xảy ra bên trong. Nếu bạn
thật sự buông kiểm soát, nỗi sợ nào sẽ
trồi lên đầu tiên? Có thể là nỗi sợ bị
coi là kẻ thất bại, có thể là nỗi sợ
thiếu tiền, thiếu an toàn hoặc nỗi sợ
sâu hơn. Sợ mình không còn giá trị nếu
mọi thứ không diễn ra như kế hoạch.
Đừng né tránh. Hãy nhìn thẳng vào nỗi sợ
đó. Đừng sửa nó. Đừng phân tích nó. Chỉ
cần nhìn.
Trong góc nhìn của tâm linh lựu tử, nỗi
sợ không phải kẻ thù. Nó chỉ là một dạng
năng lượng đang bị tắc nghẽn. Khi bạn
dám nhìn vào nó mà không phản kháng, bạn
đã bắt đầu quá trình vô vi hóa nỗi sợ.
Trong tâm trí, hãy nói với nó một cách
rất chậm. Tôi thấy bạn. Tôi biết bạn đã
cố bảo vệ tôi suốt thời gian qua và tôi
cảm ơn bạn vì điều đó. Rồi nói tiếp bằng
một giọng rất rõ ràng bên trong. Nhưng
bây giờ tôi chọn tin tưởng và một dòng
chảy lớn hơn. Ngay khoảnh khắc đó bạn có
thể cảm thấy một cảm giác rất nhẹ. Có
thể là một luồng ấm, có thể là một rung
động thoáng qua dọc theo sóng lưng.
Đừng cố tạo ra nó, chỉ cần nhận biết đó
là dấu hiệu năng lượng đang bắt đầu
chuyển dịch từ cưỡng lực sang quyền
năng, từ gồng mình kiểm soát sang cho
phép dòng chảy dẫn đường.
Để sự chuyển hóa này không biến mất ngay
khi bạn tắt video, tôi muốn trao cho bạn
một lộ trình rất đơn giản. Không phải để
cố gắng, không phải để đạt thành tích,
chỉ để trở về trạng thái tự nhiên của
mình. Đây là lộ trình ngày, không cần nỗ
lực, chỉ cần sự hiện diện. Tuần một,
quan sát sự phản kháng.
Trong tuần đầu tiên, bạn không cần thay
đổi bất cứ điều gì, chỉ cần nhận ra mỗi
khi bạn thấy mình đang gồng lên, có thể
là lúc kẹt xe, lúc chờ một email, lúc
tranh luận với ai đó, hãy chỉ cần gọi
tên nó. Rất nhẹ, a, mình lại đang gồng.
Đừng sửa, đừng cố thả lỏng, đừng phán
xét, chỉ quan sát. Khi sự quan sát đủ rõ
và đủ sâu, sự phản kháng sẽ tự tan.
Không phải vì bạn làm gì đó mà vì nó
không còn được nồi dưỡng nữa.
Tuần hai. Hành động từ số
sang tuần thứ hai. Mỗi ngày hãy chọn một
việc rất nhỏ. Có thể là rửa bát, có thể
là lái xe, có thể là viết một đoạn báo
cáo ngắn. Và hãy làm việc đó trong trạng
thái thả lỏng tuyệt đối. Đừng quan tâm
xong nhanh hay chậm. Chỉ để ý bàn tay
mình đang mềm hay cứng, hơi thở đang sâu
hay nông.
Hãy để hành động đó giống như một điệu
nhảy chậm, không mục tiêu, không thành
tích, chỉ có chuyển động và sự hiện
diện.
Tuần ba, giao phó ý định. Tuần cuối cùng
là tuần của sự tin tưởng. Mỗi tối trước
khi ngủ, hãy nghĩ đến một ý định đang
quan trọng với bạn. Không cần hình dung
phức tạp, chỉ cần nói trong lòng, tôi đã
làm xong phần việc của mình, giờ là phần
của dòng chảy. Rồi buông, không phân
tích, không lo lắng. Trong tuần này, hãy
quan sát thật kỹ, bạn sẽ bắt đầu thấy
những sự trùng hợp rất lạ, những cuộc
gặp bất ngờ, những lời gợi ý đúng lúc,
những cánh cửa tự mở ra mà trước đây bạn
không hề thấy. Đó không phải may mắn, đó
là Flow bắt đầu vận hành trở lại trong
đời bạn.
Tôi biết bạn đã mệt. Không phải mệt vì
thiếu cố gắng mà mệt vì đã cố quá lâu.
Bạn đã quen với vai trò của một chiến
binh luôn gồng, luôn tự nhủ mình phải
mạnh, phải chịu được, phải tiếp tục. Bạn
tin rằng nếu mình dừng lại, mọi thứ sẽ
sụp đổ. Nhưng hãy nhìn thật kỹ, trái đất
vẫn quay mà không cần bạn đẩy. Tim bạn
vẫn đập mà không cần bạn ra lệnh. Cuộc
sống vốn dĩ đã biết cách tự vận hành. Sự
chuyển hóa lớn nhất không nằm ở việc bạn
đạt được thêm điều gì. Nó nằm ở chỗ bạn
bỏ xuống những gì chưa từng thuộc về
mình. Đó là gánh nặng mang tên sự nỗ lực
sai lầm. Bạn không cần trở thành một
phiên bản tốt hơn. Bạn chỉ cần trở thành
một phiên bản thuận dòng hơn. Khi bạn
ngừng cố gắng ôm chọn mọi thứ, mọi thứ
sẽ bắt đầu được hoàn thành thông qua
bạn. Hãy để video này là dấu chấm hết
cho những năm tháng bơi ngược dòng. Ngay
lúc này, hãy hít một hơi thật sâu và khi
thở ra, hãy để tất cả những kỳ vọng được
rời khỏi cơ thể bạn. Không cần làm gì
thêm, chỉ cần sẵn sàng. Bởi vì ngay sau
đây bạn sẽ bước vào phần cuối cùng của
hành trình. Sự hợp nhất tối thượng.
Có một khoảnh khắc mà mọi sự tìm kiếm
đều dừng lại. Không phải vì bạn đã có đủ
câu trả lời mà vì bạn nhận ra rằng mọi
câu hỏi đến lúc này đã trở nên thừa
thãi. Sau tất cả những gì chúng ta đã đi
qua, có lẽ bạn bắt đầu chạm tay vào một
sự thật rất giản dị. Bạn chưa từng phải
vượt qua cuộc đời này. Bạn chỉ đang cố
gắng chống lại nó.
Con người đau khổ không phải vì thiếu
năng lực mà vì chúng ta mang một ảo
tưởng quá lớn về sự tách biệt. Chúng ta
coi mình là một giọt nước cô độc đứng
bên ngoài dòng chảy và dùng cả đời để
bơi ngược dòng trong nỗi sợ bị bốc hơi
hoặc vỡ tan trước mịch cảnh. Nhưng hãy
nhìn cho kỹ, giọt nước chỉ thật sự nhỏ
bé khi nó cố giữ lấy hình hài riêng biệt
của chính mình.
Khi nó buông ra, nó không mất đi, nó trở
thành đại dương.
Đây không phải là sự từ bỏ quyền năng mà
là sự chuyển giao quyền năng. Từ sức lực
hữu hạn của một cái tôi đã kiệt quệ sang
sức mạnh vô hạn của cả một thủy triều vĩ
đại. Khi bạn còn gồng, mọi hành động đều
là gánh nặng. Khi bạn buông, mọi thứ bắt
đầu tự vận hành.
Ngừng phản kháng là khởi đầu của sự chữa
lành.
Có một sự thật rất ít người dáng thừa
nhận. Rất nhiều nỗi đau trong đời không
cần được chữa lành. Chúng chỉ cần bạn
ngừng chống lại. Cơ thể bạn mệt mỏi
không phải vì làm việc quá nhiều mà vì
nó đã phải gồng mình quá lâu. Tâm trí
bạn rối loạn không phải vì thiếu giải
pháp mà vì bạn luôn muốn ép mọi thứ phải
diễn ra theo ý mình. Khi bạn nói không
với thực tại, bạn đang tự giam giữ năng
lượng của mình trong trạng thái tắc
nghẽn.
Vô vi chính là khoảnh khắc bạn thôi tự
gây chiến với chính mình.
Sự chấp nhận sâu sắc không phải là cam
chịu mà là một sự hòa giải tối thượng.
Bạn không cần phải sửa sang lại bản
thân. Bạn chỉ cần ngừng ép mình trở
thành một phiên bản xa lạ mà thế gian
mong đợi. Và nếu ngay lúc này khi nghe
đến đây, bạn cảm thấy đôi vai mình dịu
xuống, hơi thở sâu hơn, một áp lực vô
hình nào đó vừa rời đi thì có lẽ đã đến
lúc bạn không cần phải cố thêm nữa.
Nếu bạn cảm thấy linh hồn mình đã thực
sự mệt mỏi vì phải đóng vai một chiến
binh suốt bới lâu nay, bạn có thể viết
xuống dưới phần bình luận ba chữ
Tôi cho phép.
Hãy viết để tiềm thức của bạn chính thức
ghi nhận rằng bạn đã sẵn sàng ngừng phản
kháng. Bạn cho phép cuộc sống được vận
hành thông qua mình một cách tự nhiên
nhất. Và khi bạn viết ra lời xác tín
này, bạn đang cộng hưởng cùng hàng ngàn
tâm hồn khác để cùng nhau giữ vững tần
số của sự bình an giữa một thế giới đầy
biến động.
Bạn không phải người làm, bạn là kênh
dẫn. Đến một mức độ tỉnh thức nhất định,
bạn sẽ thấy mọi nỗ lực kiểm soát đều trở
nên vụng về.
Không phải vì bạn yếu đi mà vì bạn đã đủ
tinh tế để nhận ra. Sự sống thông minh
hơn cái tôi của bạn rất nhiều.
Những khoảnh khắc thiên tài nhất không
đến khi bạn căng não suy nghĩ mà đến khi
bạn thả lỏng. Những quyết định đúng đắn
nhất không đến từ tính toán dài dòng mà
đến từ một cảm giác biết rất yên từ bên
trong. Đó là lúc bạn trở thành một kênh
dẫn. Một kênh dẫn thì không sợ cạn kiệt
vì nó không phải là nguồn. Nó chỉ đơn
giản là để dòng chảy đi qua. Bạn không
cần phải đi tìm sự đủ đầy vì sự đủ đầy
vẫn luôn tìm cách biểu hiện qua bạn. Chỉ
là bấy lâu nay bạn đã đứng trắng ngay
trước cửa.
Bạn không đến đây để học cách bơi giỏi
hơn. Bạn đến đây để nhận ra mình chưa
từng rời khỏi dòng sông. Từ khoảnh khắc
này, hãy cho phép mình sống chậm lại một
nhịp. Không phải vì sợ hãi mà vì một sự
tin tưởng tuyệt đối. Khi bạn buông tay,
bạn không rơi xuống vực thẳm. Bạn được
nâng lên bởi chính dòng chảy đã kiến tạo
nên vũ trụ này. Nếu có một điều gì đó
đáng mang theo sau video này, tôi hy
vọng đó không phải là một lý thuyết mới
mà là một cảm giác quen thuộc. Cảm giác
được sống đúng với nhịp điệu của chính
mình.
Ánh sáng tâm trí cùng bạn trở về bản thể
thuần khiết.
Namast S

(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )

 Video: Trích đoạn

Nguồn Thiền Tông

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp