Sự Hiển Hiện – Manifestation
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation
⭐️Điều Bạn Cầu Nguyện Đang Đến – Nhưng Không Theo Cách Bạn Nghĩ
✨Bạn đã từng ở trong trạng thái này chưa? Bạn đã từng rất muốn, đã từng cầu xin, đã từng tin rằng chỉ cần đạt được điều đó, mọi thứ sẽ ổn. Nhưng rồi đến một lúc bạn không còn biết mình phải làm gì nữa.
Không phải vì bạn bỏ cuộc, không phải vì bạn tuyệt vọng mà vì mọi thứ bỗng láng lại, không dấu hiệu rõ ràng, không động lực quen thuộc, không cảm giác mình đang tiến lên và bạn bắt đầu tự hỏi mình đang bị chặn lại sao? Hay là mình đã đi sai từ đâu đó?
Nhưng nếu sự im lặng này không phải là từ chối mà là một giai đoạn rất cụ thể mà chỉ những người đã đi đủ xa mới bước vào.
Nếu bạn đang ở đúng trạng thái này, video này không dành cho tất cả mọi người. Nhưng nếu nó tìm thấy bạn, bạn cần biết mình đang đứng ở đâu trước khi tự kéo mình quay lại con đường cũ.
Video này không nói về cách cầu xin, không nói về cách manifest nhanh hơn, không nói về việc làm sao để muốn mạnh hơn. Nếu bạn đang ở giai đoạn chưa biết mình muốn gì hoặc đang tìm một phương pháp mới để đạt được điều gì đó thì video này chưa phải dành cho bạn. Video này nói về một giai đoạn rất khác, một giai đoạn mà rất nhiều người đi ngang qua nhưng không hề được gọi tên. Đó là giai đoạn sau khi bạn đã cầu xin, sau khi bạn đã thật sự khao khát nhưng trước khi điều đó xuất hiện trong đời bạn.
Khoảng thời gian này không giống như những gì mọi người thường tưởng tượng.
Nó không mang cảm giác hào hứng, không có cao trào, không có dấu hiệu rõ ràng để bạn báng vào và tự trấn an. Thay vào đó, nó mang một cảm giác rất khó gọi tên. Bạn không còn là con người cũ nhưng cũng chưa sống được như con người mới.
Những động lực từng thúc đẩy bạn bắt đầu mất đi sức kéo. Những mục tiêu từng khiến bạn nỗ lực giờ đây trở nên xa lạ.
Không phải vì bạn lười, không phải vì bạn mất tham vọng mà vì hệ thống bên trong bạn đã bắt đầu dịch chuyển. Vấn đề là nếu bạn không biết mình đang ở giai đoạn này, bạn sẽ rất dễ hiểu sai nó. Bạn sẽ nghĩ rằng mình đang chậm lại, rằng mình đang tuột lồi, rằng mình cần phải làm gì đó để kéo mọi thứ tiếp tục chuyển động. Và chính tại đây rất nhiều người tự kéo mình quay lại con người cũ. Không phải vì họ làm sai mà vì họ không biết mình đang đứng ở đâu trong hành trình này. Giai đoạn mà video này nói tới có thể được gọi bằng một cái tên rất đơn giản, khoảng giữa hai bản ngã.
Đây là khoảng thời gian mà bản sắc cũ bắt đầu tan rã. Nhưng bản sắc mới chưa đủ ổn định để dẫn dắt bạn. Bạn không còn vận hành bằng sự khẩn trương quen thuộc nhưng cũng chưa quen với sự yên lặng đang xuất hiện. Chính vì vậy, giai đoạn này thường bị hiểu nhầm là trì hoãn, mất phương hướng hoặc thất bại. Trong khi thực tế, đây là giai đoạn chuẩn bị sâu nhất, không phải chuẩn bị cho hoàn cảnh bên ngoài mà chuẩn bị cho phiên bản của bạn có thể sống bên trong điều bạn đã cầu xin mà không làm nó sụp đổ.
Nếu bạn từng thắc mắc vì sao có những điều đến rất nhanh rồi biến mất, vì sao có những cơ hội xuất hiện nhưng không giữ được thì câu trả lời không nằm ở việc bạn muốn chưa đủ mạnh. Nó nằm ở chỗ bản sắc bên trong chưa đủ ổn định để chứa được điều đó. Và chính khoảng thời gian ở giữa này là nơi sự ổn định đó đang được hình thành.
Video này được tạo ra không phải để thúc bạn làm nhiều hơn mà để bạn không tự phá quá trình chỉ vì không hiểu mình đang ở đâu. Nếu bạn đang nghe tới đây và cảm thấy mình không còn thuộc về cuộc sống cũ nhưng cũng chưa thấy mình tới nơi thì rất có thể bạn đang ở đúng giai đoạn mà video này đang nói tới. Từ đây trở đi, video sẽ không nói về việc đạt được. Nó nói về vì sao bạn cần dừng lại, vì sao sự yên lặng này là cần thiết và vì sao điều bạn đã cầu xin chưa bao giờ bị trì hoãn.
Trước khi nói đến những gì xảy ra sau khi cầu nguyện, có một câu hỏi bắt buộc phải được làm rõ; không phải để dạy bạn cầu nguyện mà để bạn biết mình đã cầu nguyện đúng hay chưa. Bởi vì rất nhiều người bước vào giai đoạn sau cầu nguyện trong trạng thái mơ hồ. Họ không chắc mình đã làm đúng, họ cũng không chắc mình đã làm sai. Và vì vậy, mọi điều xảy ra sau đó đều bị hiểu lầm. Cầu nguyện trong cách hiểu thông thường thường bị gắn với hình ảnh xin sỏ, xin một điều gì đó tốt hơn, xin một sự thay đổi, xin một lối thoát.
Nhưng nếu cầu nguyện chỉ là xin thì thứ bạn đang làm không khác gì mong chờ và mong chờ luôn đặt bạn ở vị trí thấp hơn thực tại. Cầu nguyện đúng cách không bắt đầu từ mong muốn, nó bắt đầu từ điểm đứng nhận thức. Điểm đứng đó không hỏi làm sao để mình có được điều này mà hỏi tôi đang đứng ở đâu khi tôi cầu nguyện.
Bởi vì hai người có thể cầu nguyện cùng một điều, nhưng ở hai điểm đứng hoàn toàn khác nhau. Một người cầu nguyện từ thiếu thốn, một người cầu nguyện từ rõ ràng, một người cầu nguyện vì sợ, một người cầu nguyện vì đã đến lúc phải khác. Thực tại không phản hồi câu chữ bạn nói, nó phản hồi điểm đứng bạn đang sống từ đó. Và đây là nơi rất nhiều người hiểu sai. Họ nghĩ cầu nguyện là nói ra điều mình muốn.
Nhưng thực chất cầu nguyện đúng cách là chọn lại vị trí tồn tại của chính mình.
Vậy cầu nguyện đúng cách thực sự là gì? Cầu nguyện theo nghĩa thực sự không phải là nói ra một mong muốn. Nó cũng không phải là buông bỏ hoàn toàn hay chỉ ngồi yên chờ đợi. Cầu nguyện đúng cách là một hành động của trí tưởng tượng có ý thức được thực hiện từ trạng thái im mới. Nói cách khác, bạn không cầu nguyện để trở thành một người khác trong tương lai.
Bạn đặt mình vào vị trí của người đã là phiên bản đó rồi. Không phải bằng lời nói mà bằng trải nghiệm bên trong. Ở khoảnh khắc cầu nguyện đúng, bạn không còn đứng ở vai trò người mong cầu. Bạn đứng ở vai trò người quan sát. đang nhìn thực tại từ một điểm cao hơn trong trường. Bạn không tưởng tượng điều sẽ xảy ra. Bạn tưởng tượng bản thân mình đang tồn tại sau khi điều đó đã là sự thật. Đây là khác biệt cốt lõi. Cầu nguyện đúng cách không phải là gửi một yêu cầu ra ngoài trường mà là dịch chuyển vị trí của người quan sát bên trong trường đó. Khi vị trí người quan sát thay đổi, trường không cần được thuyết phục. Nó chỉ tái sắp xếp để phù hợp với điểm đứng mới mà bạn đang chiếm giữ. Đó là lý do vì sao cầu nguyện đúng cách luôn gắn liền với trạng thái ai em.
Không phải tôi sẽ là không phải tôi đang cố trở thành mà là tôi đang là ngay trong khoảnh khắc tưởng tượng đó. Và khi cầu nguyện diễn ra đúng cách bạn sẽ nhận ra một điều rất rõ. Bạn không cần lặp lại nó nhiều lần. Bạn cũng không cần liên tục kiểm tra xem nó đã xảy ra chưa.
Bởi vì từ góc nhìn của người quan sát, trải nghiệm đã được ghi nhận trong trường rồi. Điều còn lại không phải là làm cho nó đến mà là ở đủ ổn định trong vai trò của người đã thấy và đã biết. Và đây là nơi rất nhiều người nhầm lẫn. Họ tưởng rằng cầu nguyện là nghĩ về kết quả, nhưng thực chất cầu nguyện đúng cách là sống trong nhận thức của người đã nhìn thấy kết quả từ bên trong trường.
Khi điều đó xảy ra, bạn không còn cầu nguyện nữa. Bạn chỉ đang tiếp tục tồn tại từ vị trí mới của người quan sát. Và chính tại khoảnh khắc đó, cầu nguyện kết thúc không phải vì một điều gì đó đã xảy ra bên ngoài mà vì trải nghiệm bên trong đã được hoàn tất. Cầu nguyện đúng cách không kéo dài theo thời gian. Nó không cần được lặp lại, nó không cần được gia cố bằng cảm xúc. Bởi vì trong khoảnh khắc tưởng tượng đó, bạn đã đứng trọn vẹn trong trạng thái I am mới. Bạn không còn hình dung để hy vọng. Bạn không còn tưởng tượng để mong chờ. Bạn đang ở đó và từ vị trí của người quan sát, bạn đã nhìn thế giới từ một điểm đứng khác trong trường. Không phải nhìn thấy điều sắp xảy ra mà nhìn thấy chính mình đang tồn tại trong một thực tại đã hoàn chỉnh ở tầng nhận thức. Đây là danh giới rất rõ giữa cầu nguyện và mong cầu. Mong cầu là tưởng tượng về tương lai. Cầu nguyện đúng cách là trải nghiệm hiện tại của người đã là. Khi cầu nguyện diễn ra đúng tầng, bạn không cần làm gì thêm. Không phải vì buông bỏ, không phải vì từ bỏ mà vì không còn hành động nào thuộc về
khoảnh khắc đó nữa. Cầu nguyện hoàn tất ngay khi người quan sát đã ổn định ở vị trí mới của mình. Tại đây, bạn không kiểm tra, bạn không đo lường, bạn không hỏi đã đủ chưa. Bởi vì trong trường, trải nghiệm đã được ghi nhận tại đúng tọa độ của ý thức và đó là toàn bộ ý nghĩa của cầu nguyện đúng cách, không phải để tạo ra một chuỗi hành động tiếp theo, không phải để mở ra một quá trình mới, mà là hoàn tất một dịch chuyển ở cấp độ người quan sát. Cầu nguyện không dẫn bạn đi xa hơn, nó đặt bạn đúng chỗ.
Và khi điều đó đã xảy ra, bạn không cần tiếp tục cầu nguyện nữa. Bạn chỉ cần ở nguyên tại điểm đó.
Có một điều rất quan trọng mà hầu hết mọi người chưa từng được nói rõ. Khi bạn cầu nguyện bằng trí tưởng tượng, bạn không tạo ra một điều gì mới. Bạn đang chọn một khả năng đã tồn tại sẵn. Bởi vì ở tầng của trường, nơi ý thức vận hành, không có khái niệm thời gian tướng tính và cũng không có không gian như ta vẫn hiểu. Ở đó không có chưa xảy ra và cũng không có sẽ xảy ra, chỉ có tất cả các khả năng đồng thời tồn tại. Mỗi phiên bản của cuộc sống bạn có thể sống, mỗi kịch bản bạn có thể trải nghiệm đều đã hiện diện trong trường như những tần số khác nhau. Vấn đề không phải là làm sao để tạo ra một khả năng mới. Vấn đề là ý thức của bạn đang đứng ở đâu để tải về khả năng nào và trí tưởng tượng chính là công cụ để dịch chuyển vị trí đó. Khi bạn tưởng tượng từ trạng thái I am mới, bạn không mơ về tương lai. Bạn đang đặt ý thức của mình vào đúng tọa độ của khả năng đã tồn tại đó. Giống như khi bạn chuyển kênh radio, không có kênh nào được tạo ra thêm. Bạn chỉ điều chỉnh tần số để nghe rõ một kênh trong số rất nhiều kênh đã phát sóng.
Niềm tin trong quá trình này không phải là cố gắng tin cho mạnh. Niềm tin đúng giống như khi bạn reo một hạt giống xuống đất, bạn không đứng đó và mỗi ngày đào lên kiểm tra xem nó đã mọc chưa.
Không phải vì bạn ngây thơ mà vì bạn biết chắc cách mà sự sống vận hành. Bạn biết rằng nếu điều kiện đã đúng thì quá trình sẽ tự diễn ra.
Cầu nguyện đúng cách cũng như vậy. Khi ý thức đã đứng đúng vị trí, khi trí tưởng tượng đã đặt bạn vào đúng khả năng trong trường thì điều còn lại không còn thuộc về ý thức nữa. Thế giới vật lý mà bạn đang sống chỉ là tầng 3D, nơi các khả năng đã được chọn bắt đầu hiển lộ theo thời gian. Không phải vì 3D chậm mà vì 3D cần trình tự để biểu hiện. Giống như một cái cây không thể xuất hiện ngay lập tức dù hạt giống đã đúng.
Bạn không cần làm cho nó xảy ra. Bạn chỉ cần không rời khỏi trạng thái ý thức đã chọn khả năng đó. Và chính vì vậy, những phần tiếp theo của video này sẽ không nói về cách tạo ra thực tại mà sẽ nói rất rõ niềm tin như thế nào là đúng để bạn không vô thức bước ra khỏi tần số mà mình đã chọn.
Bạn không bị trì hoãn, bạn đang được chuẩn bị. Những gì bạn đang trải qua lúc này không phải là sự trì hoãn. Dù cảm giác đó rất dễ xuất hiện khi mọi thứ trở nên yên ắng, khi cuộc sống không còn tạo ra những tín hiệu quen thuộc để bạn biết rằng mình đang đi đúng hướng. Nhưng đây không phải là lúc mọi thứ dừng lại. Đây là lúc bạn đang được chuẩn bị.
Vấn đề là rất ít người được dạy cách nhận ra sự khác biệt giữa chỉ hoãn và chuẩn bị. Chúng ta đã quen với việc tin rằng nếu không có tiến triển nhìn thấy được thì chắc chắn có điều gì đó đã sai.
Nhưng trường lượng tử không vận hành theo cách đó. Nó không chuẩn bị kết quả trước. Nó chuẩn bị người sẽ sống bên trong kết quả đó. Và quá trình chuẩn bị này hiếm khi trông giống như đang tiến về phía trước. Thực tế nó thường trông giống như mất phương hướng.
Bạn có thể nhận ra điều này rất rõ. Cảm giác gấp gáp từng thúc đẩy bạn bắt đầu dịu xuống. Những mục tiêu từng khiến bạn hào hứng giờ đây không còn kéo bạn mạnh như trước. Thậm chí có một sự thờ ơ rất nhẹ với những thứ mà trước đây bạn tin chắc rằng chỉ cần đạt được nó mọi thứ sẽ ổn. Và đây là lúc phần lớn mọi người bắt đầu hoảng loạn. Bởi vì chúng ta đã quen sống bằng động lực. Chúng ta được dạy rằng nếu bạn không còn động lực nghĩa là bạn đang đi sai. Nhưng sự thật là đây không phải mất tham vọng, đây là tái hiệu chỉnh. Hệ thống bên trong bạn đang điều chỉnh lại trước khi một điều gì đó lớn hơn có thể ổn định.
Từ góc nhìn lượng tử, khi bạn từng cầu xin cho một sự thay đổi, bạn không kích hoạt một chuỗi sự kiện bên ngoài. Bạn đã kích hoạt một sự tái tổ chức của xác suất và xác suất không thể sụp đổ thành hình hài rõ ràng nếu trạng thái bên trong của bạn vẫn còn được cấu hình cho phiên bản cũ của chính mình. Trường lượng tử không phản hồi chỉ vì bạn mong muốn, nó phản hồi vì sự nhất quán. Và để có được sự nhất quán đó cần phải có tái cấu trúc bên trong trước khi bất kỳ kết quả bên ngoài nào xuất hiện. Đó là lý do vì sao giai đoạn này thường khiến bạn có cảm giác như thể chẳng có gì đang xảy ra. Trong khi thực tế mọi thứ đang dịch chuyển ở tầng sâu hơn bề mặt. Nhận thức của bạn đang thay đổi trước cả hoàn cảnh sống của bạn. Khả năng chịu đựng của bạn đối với áp lực, ồn ào và những nỗ lực không cần thiết đang dần tan biến. Những phần thưởng cũ không còn làm bạn thỏa mãn, không phải vì bạn không đạt được chúng mà vì hệ thống bên trong bạn không còn xem chúng là có ý nghĩa. Khoa học thần kinh ủng hộ điều này nhiều hơn bạn nghĩ. Trước mỗi lần cập nhật bản sắc lớn, não bộ luôn bước vào một giai đoạn bất định. Động lực dựa trên dopamin suy giảm.
Những khuôn mẫu quen thuộc mất dần sức níu kéo. Đây không phải là sụp đổ, đây là tính linh hoạt. Hệ thần kinh đang nới lỏng những dự đoàn cũ để có thể mã hóa những dự đoán mới. Nhưng trong khoảng trồng đó, tâm trí rất dễ hiểu nhầm sự trung tính thành sự trì trệ. Trong khi thực chất đây là trạng thái màu mỡ nhất cho thay đổi. Và chính tại đây, một câu hỏi lớn bắt đầu xuất hiện. Nếu đây không phải là trì hoãn, nếu đây thực sự là một giai đoạn chuẩn bị, vậy tại sao nó lại khó chịu đến vậy? Tại sao cảm giác không phải là bình an mà là lửng lơ? Tại sao bạn không còn là con người cũ nhưng cũng chưa chạm tới con người mới? Sự thật là điều khiến giai đoạn này trở nên nặng nề không phải vì có điều gì đó sai mà vì bạn đang đứng ở một nơi rất đặc biệt, một nơi mà hầu hết mọi người không nhận ra.
Và vì thế họ tự phá vỡ quá trình ngay trước khi nó hoàn tất.
Đây không còn là câu chuyện về mục tiêu hay kết quả hay việc khi nào điều mình muốn sẽ tới. Đây là câu chuyện về khoảng trống giữa hai phiên bản của chính bạn.
Và nếu bạn không hiểu rõ điều gì đang xảy ra trong khoảng trống này, bạn sẽ vô thức quay lại con người cũ chỉ vì nó quen thuộc.
Phần tiếp theo không nói về cách làm nhiều hơn mà nói về vì sao bạn đang cảm thấy không thuộc về đâu cả và vì sao chính trạng thái ở giữa này lại là nơi quyết định liệu điều bạn đã cầu xin có thể thực sự bước vào đời bạn hay không?
Khoảng giữa hai bản ngã nơi hầu hết mọi người tự rút lui.
Về mặt tinh thần đây là khoảng trống giữa hai bản sắc.
Bạn không còn là con người cũ nhưng cũng chưa được neo vững vào con người đang hình thành. Trạng thái này khó chịu vì nó không cho bạn điểm tựa, không có thứ gì để theo đuổi, cũng không có vấn đề rõ ràng để sửa. Và với một hệ thống từng tin rằng chuyển động là an toàn, sự tĩnh lặng này bị cảm nhận như một mối đe dọa.
Đây là nơi đa số mọi người tự ngắt quá trình. Họ nhầm im lặng với thất bại và cố tạo ra động lượng; thêm mục tiêu, thêm áp lực, thêm khẳng định, thêm hành động. Không phải vì cần mà vì họ không chịu nổi cảm giác không còn vai trò quen thuộc. Bởi vì sâu bên dưới, điều thực sự tang dã lúc này không phải là động lực mà là bản sắc gần với sự cố gắng. Con người cũ của bạn được xây dựng quanh việc phải, chứng minh, theo đuổi, đẩy mình về phía trước. Khi những thôi thúc đó biến mất, tâm trí hoảng loạn. Không phải vì bạn đang mất phương hướng mà vì bản ngã cũ không còn việc để làm. Mỗi lần bạn cố lấp đẩy sự yên lặng đó, bạn đang kéo mình quay lại tần xấu cũ ngay khi nó vừa bắt đầu tan rã. Trường lượng tử nhận ra sự can thiệp này rất rõ. Nó không dừng lại để trừng phạt. Nó dừng lại vì độ chính xác. Điều bạn đã cầu xin không đến muộn. Nó đang chờ bạn trở nên tương thích với nó.
Và sự tương thích này không được xây bằng nỗ lực mà bằng buông bỏ. Buông bỏ những thói quen nội tâm sẽ làm vỡ thực tại mới nếu nó đến quá sớm. Đó là lý do quá trình chuẩn bị thường mang cảm giác bị lấy đi, ít ồn ào hơn, ít khẩn trương hơn, ít dao động hơn. Bạn không bị làm trống rỗng vì thiếu điều gì. Bạn đang được dọn chỗ.
Trường lượng tử không xếp trồng các thực tại lên một bản sắc chưa ổn định. Nó đợi sự nhất quán và chính tại đây niềm tin trở nên cần thiết. Không phải niềm tin mù quáng mà là khả năng không can thiệp khi chưa đến lúc. Nếu bạn cảm thấy mình không còn thuộc về cuộc sống cũ nhưng cũng không lo lắng về điều sắp tới, bạn không bị lạc. Bạn đang được đặt lại vị
trí. Phiên bản đã cầu xin sự thay đổi này, không thể đón nhận nó trong cùng tư thế nội tâm. Một dịch chuyển đã phải xảy ra trước và nó đã bắt đầu.
Khi những cách cũ không còn hoạt động nữa. Có một điều khiến nhiều người hoang mang ở giai đoạn này, nhưng rất ít người giảm nói thẳng.
Không phải là bạn không làm gì mà là bạn đang làm đúng như trước nhưng mọi thứ không còn phản hồi. Những cách từng giúp bạn tiến lên, từng mang lại kết quả, bây giờ lại trở nên nặng nề, thậm chí phản tác dụng. Bạn kỷ luật hơn nhưng không nhẹ hơn. Bạn cố hiểu nhiều hơn nhưng lại rối hơn. Bạn điều chỉnh bản thân nhiều hơn nhưng càng điều chỉnh bạn càng thấy lệch. Và điều này dẫn tới một nghi ngờ khó chịu hay là mình đang làm sai ở đâu đó.
Nhưng vấn đề không nằm ở việc bạn làm sai. Vấn đề là những công cụ từng hiệu quả được xây trên một bản sắt mà bạn không còn đứng trong đó nữa. Rất nhiều cách giúp con người đi lên. Nỗ lực, kỷ luật, kiểm soát, tối ưu chỉ hoạt động tốt khi bản sắc còn vận hành bằng ý chí và mục tiêu. Khi bản sắc đó bắt đầu tan rã, nhưng công cụ ấy mất nền để bám vào.
Không phải vì chúng sai mà vì chúng không còn phù hợp với vị trí bạn đang đứng.
Đây là lý do vì sao ở giai đoạn này, càng cố dùng lại những cách cũ, bạn càng cảm thấy mình không ổn. Không phải do bạn yếu đi mà vì hệ thống bên trong đã không còn cho phép vận hành theo kiểu đó nữa. Nhiều người không nhận ra điều này và bắt đầu tự trách. Có phải mình thiếu độc lực, có phải mình buông xuôi? Nhưng thực tế điều đang xảy ra không phải là thiếu năng lượng mà là mất quyền truy cập. Bạn không còn truy cập được vào kiểu vận hành dựa trên ép buộc. Bạn không còn truy cập được vào trạng thái phải liên tục đẩy mình đi xa hơn. Và điều này không phải ngẫu nhiên. Nếu những cách cũ vẫn tiếp tục hiệu quả, bạn sẽ không bao giờ dừng lại. Bạn sẽ tiếp tục chạy, tiếp tục dựa vào kiểm soát để cảm thấy an toàn. Vì vậy, ở giai đoạn này, sự khó chịu xuất hiện có chủ đích.
Nó làm bạn không còn làm được như trước.
Nó khiến những gì từng quen thuộc trở nên nặng nề, không phải để trừng phạt bạn mà để buộc bạn đứng lại. Bởi vì nếu bạn không hiểu điều này, bạn sẽ nghĩ rằng mình đang tụt lùi. Trong khi thực chất bạn đang bị tước đi những cơ chế cũ để không thể quay lại cách sống trước đây nữa. Và chính trong khoảng trống đó, một điều khác bắt đầu diễn ra. Khi bạn không còn phản ứng được bằng những khuôn mẫu quen thuộc, não bộ bắt đầu tái tổ chức lại toàn bộ cách bạn tiếp nhận và phản hồi với thực tại. Không phải bằng suy nghĩ mới, không phải bằng niềm tin mới bằng một hệ thống ổn định hơn, ít phản xạ hơn. Và đó là lý do vì sao nay sau giai đoạn này, mọi thứ không còn xoay quanh việc làm cho đống nữa mà xoay quanh việc ở yên đủ lâu để hệ thống mới có thể hình thành.
Vì sao giai đoạn này luôn vô hình và dễ bị hiểu nhầm? Phần khó nhất của giai đoạn chuẩn bị là nó không cho tâm trí bất kỳ thứ gì để đo lường. Không có danh sách kiểm tra, không có cột mốc, không có dấu hiệu bên ngoài nào để xác nhận rằng bạn đang đi đúng hướng.
Và bởi vì tâm trí đã được huấn luyện để đồng nhất chuyển động với tiến triển, nó bắt đầu diễn giải giai đoạn này như sự trì trệ.
Nhưng trì trệ thì cứng, còn những gì bạn đang trải qua là linh hoạt. Khi trường lượng tử bắt đầu chuẩn bị, bạn nó không thêm năng lượng, nó loại bỏ sự can thiệp và sự loại bỏ đó luôn mang cảm giác trống rỗng đối với một hệ thống đã dành nhiều năm đồng nhất bản thân với nỗ lực, khẩn trương và cường độ cảm xúc. Sự yên lặng này không phải là thiếu vắng, nó là không gian đang được tạo ra.
Đó là lý do giai đoạn chuẩn bị thường mang cảm giác như thể cuộc sống xung quanh bạn đang chậm lại. Những cuộc trò chuyện trở nên lặp lại. Những mục tiêu cũ bỗng nhiên không còn liên quan. Những tình huống từng kích hoạt phản ứng cảm xúc mạnh giờ đây không còn móc bạn theo cách cũ. Không phải vì bạn trở nên thụ động mà vì hệ thần kinh của bạn không còn phản ứng từ những khuôn mẫu sinh tồn từng định nghĩa con người cũ của bạn.
Từ góc nhìn lượng tử, xác suất chỉ sụp đổ thành hình khi độ nhiễu rạp xuống.
Trường lượng tử không phản hồi với những tín hiệu hỗn loạn, nó phản hồi với sự rõ ràng. Và sự rõ ràng luôn đòi hỏi loại bỏ trước khi thêm vào. Bạn không thể điều chỉnh sang một tần số mới trong khi vẫn còn phát ra những mảnh vỡ của tần số cũ.
Khoa học thần kinh mô tả điều này theo cách rất tương đồng. Khi não bộ chuẩn bị cho một bản sắc mới, nó tạm thời ngắt những vòng lạp phần thưởng cũ. Những đỉnh hưng phấn giảm xuống, sự thôi thúc phải theo đuổi không còn hấp dẫn như trước. Đây không phải là trầm cảm, đây là việc não bộ đang dọn lại không gian bên trong. Giải phóng năng lực chú ý và xử lý từng bị chiếm bởi những khuôn mẫu không còn phù hợp.
Vì thế nhiều người mô tả giai đoạn này như một trạng thái trung tính, không vui, không buồn, chỉ là yên lặng. Và sự trung tình đó có thể khiến tâm trí bất an nếu bạn đã quen sống giữa khao khát và thất vọng. Nhưng chính trạng thái trung tính là nơi sự tái tổ chức thực sự diễn ra, là nơi những dự đoán nội tâm mới có thể hình thành mà không bị ghi đề bởi những kỳ vọng cũ.
Có một câu hỏi mà rất nhiều người không nói ra nhưng chắc chắn đã từng xuất hiện trong đầu bạn ở giai đoạn này. Nếu mình thật sự đang đi đúng, nếu những gì mình cảm nhận trước đó không phải là ngẫu nhiên, nếu quá trình này là thật, vậy tại sao cuộc sống bên ngoài vẫn y như cũ?
Công việc vẫn vậy, tiền bạc vẫn vậy, những mối quan hệ quen thuộc vẫn không có gì khác. Không có c rễ rõ ràng, không có dấu hiệu lớn, không có khoảnh khắc nào để bạn nói à mình thấy rồi. Và chính sự đứng yên này khiến một nghi ngờ rất tinh vi bắt đầu xuất hiện. Không phải nghi ngờ vũ trụ, không phải nghi ngờ tâm linh mà là nghi ngờ chính trải nghiệm của mình. hay là mình chỉ đang thay đổi trong đầu, hay là mình đang tự hợp lý hóa một điều gì đó không xảy ra? Hay là mình đã hiểu sai toàn bộ quá trình.
Điều quan trọng cần nói rất rõ ở đây là câu hỏi này không sai, nó không đến từ tiêu cực, nó đến từ việc bạn đang đủ tỉnh táo để quan sát. Nhưng nếu không được hiểu đúng, nó sẽ kéo bạn quay lại chính nơi mà bạn vừa mới bước ra khỏi.
Có một sự thật mà hầu hết mọi người không được nói trước khi bước vào giai đoạn này, đó là sự thay đổi bên trong và sự thay đổi bên ngoài không diễn ra song song và càng không diễn ra theo cách mà cái tôi cũ mong đợi. Khi hệ thống bên trong bạn bắt đầu tái cấu trúc, nó không vội vàng thay đổi hoàn cảnh bên ngoài.
Không phải vì bạn làm sai, không phải vì bạn chưa đủ xứng đáng mà vì thay đổi bên ngoài quá sớm sẽ buộc bạn quay lại bản sắc cũ để xử lý nó. Hãy nhìn thẳng vào điều này. Nếu một cơ hội lớn đến ngay lúc này, trong khi bạn vẫn đang ở giữa quá trình tan dã bản sắc cũ, bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ phản ứng bằng thói quen cũ.
Bạn sẽ xử lý bằng nỗi sợ cũ. Bạn sẽ đưa ra quyết định từ một nền tảng mà bạn đang rời bỏ. Và khi đó điều đúng đến sớm sẽ không được giữ lại. Đây là lý do vì sao ở giai đoạn này, cuộc sống bên ngoài có vẻ như đứng yên. Không phải vì không có gì đang diễn ra mà vì chưa có điều gì được phép diễn ra mà không làm méo mó bạn. Sự đứng yên này không phải là trống rỗng. Nó là khoảng đệm an toàn, khoảng đệm để bạn không bị kéo ngược lại, không phải chứng minh điều gì, không phải phản ứng theo quán tính. Vấn đề là chúng ta đã quen với một kiểu thay đổi rất khác.
Chúng ta quen với làm, thấy kết quả, cố gắng có phản hồi, chuyển động có dấu hiệu. Nên khi mọi thứ bên ngoài không đổi, não bộ lập tức diễn giải rằng không có gì đang xảy ra.
Nhưng trong quá trình này, điều quan trọng nhất không phải là chuy n động mà là độ ổn định của nền tảng. Bạn không được chuẩn bị để có thêm. Bạn đang được chuẩn bị để không sục đổ khi có. Đây là điểm mà rất nhiều người hiểu sai. Họ nghĩ rằng nếu đi đúng, cuộc sống phải dễ hơn nay. Nhưng thực tế đi đúng ở giai đoạn này thường đi kèm với một cảm giác rất lạ. Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường nhưng bạn không còn bị kéo vào nó như trước. Bạn đi làm nhưng không còn cảm giác mình bị nuốt chừng. Bạn đối diện với tiền bạc nhưng không còn hoảng loạn như trước. Bạn ở trong các mối quan hệ cũ nhưng nhận ra mình phản ứng khác đi.
Đây là những thay đổi không ồn ào. Không có gì để khoe, không có gì để xác nhận.
Nhưng chúng là những dấu hiệu đầu tiên cho thấy bạn đã không còn đứng ở cùng một điểm nội tâm nữa. Và chính vì chúng quá tinh tế, chúng thường bị bỏ qua.
Người ta chỉ nhìn vào hoàn cảnh, kết quả, tình huống mà quên mất rằng mọi thay đổi bền vững đều bắt đầu bằng việc bạn không còn bị hoàn cảnh chi phối như cũ.
Nếu lúc này bạn đang nghĩ rằng nhưng mình muốn thấy một thứ gì đó thay đổi bên ngoài để tin hơn thì điều cần hiểu là niềm tin ở giai đoạn này không đến từ kết quả, nó đến từ sự nhất quán nội tâm.
Không phải bạn đang đứng yên, bạn đang đứng vững và đứng vững là điều kiện tiên quyết để bất kỳ thay đổi nào có thể đến mà không làm bạn quay đầu.
Nếu bạn chưa thấy gì thay đổi bên ngoài, điều đó không có nghĩa là bạn sai đường.
Nó có thể chỉ đơn giản nói lên rằng bạn đang ở đúng đoạn cần yên trước khi có thể đi xa hơn mà không vỡ. Hãy để điều này lắng xuống. không phải để bạn chờ đợi mà để bạn không tự kết luận sai chỉ vì mọi thứ chưa biểu hiện theo cách bạn quen.
Niềm tin thực sự là gì? Có một sự thật rất ít người dám nhìn thẳng. Phần lớn những gì con người gọi là niềm tin thực chất không phải là niềm tin. Nó chỉ là một dạng kiểm soát được khoác lên một cái tên dễ nghe hơn. Con người nói rằng mình tin nhưng họ chỉ thật sự yên tâm khi thực tại liên tục gửi về những tín hiệu quen thuộc. Khi có dấu hiệu họ thở ra, khi không có dấu hiệu, bên trong họ bắt đầu dịch chuyển. Không phải vì họ nghi ngờ ngay lập tức mà vì một phần rất sâu trong họ đang lặng lẽ hỏi liệu mình có đang tin sai không. Điều này không xuất phát từ yếu đuối, nó xuất phát từ cách con người đã học để định nghĩa niềm tin. Từ rất sớm, niềm tin đã bị gắn liền với kết quả. Tin thì phải thấy, tin thì phải có phản hồi, tin thì phải có một bằng chứng nào đó để tiếp tục đứng vững.
Và khi sự im lặng kéo dài, niềm tin ấy bắt đầu lung lay. Không phải vì thực tại làm sai điều gì mà vì niềm tin đó chưa bao giờ đứng một mình. Niềm tin thực sự không phải là tin rằng điều bạn mong đợi sẽ xảy ra.
Niềm tin thực sự là dám sống từ một trạng thái bên trong mà không yêu cầu thực tại phải chứng minh điều đó ngay lập tức. Đây là điểm mà rất nhiều người hiểu nhầm. Họ nghĩ rằng niềm tin là một dạng hy vọng mạnh mẽ hơn. Nhưng hy vọng vẫn là chờ đợi và chờ đợi luôn mang theo điều kiện. Niềm tin thực sự không chờ.
Nó không nôn nóng. Nó cũng không cố gắng duy trì cảm giác tích cực.
Niềm tin thực sự chỉ là ở lại với trạng thái đã được chọn, ngay cả khi không có bất kỳ dấu hiệu nào ủng hộ cho lựa chọn đó. Và chính vì vậy, niềm tin thực sự không dễ chịu. Nó không tạo ra cảm giác hưng phấn, nó không tạo ra động lực bùng nổ, nó không cho bản ngã một việc gì để làm. Niềm tin thực sự tạo ra một khoảng trống. một khoảng trống nơi bạn không còn được phép dùng hành động, suy nghĩ hay kiểm soát để tự trấn an mình. Và đây là lúc con người thường rước lui.
Khi không còn phải kiểm tra, khi không còn phải canh chừng, khi không còn phải điều chỉnh liên tục, bản ngã bắt đầu cảm thấy dư thừa và bản ngã không chịu được điều đó.
Vì vậy, rất nhiều người quay lại kiểm soát không phải để phá niềm tin mà để lấy lại cảm giác mình vẫn đang làm gì đó. Họ gọi đó là cẩn thận, họ gọi đó là chủ động, họ gọi đó là có trách nhiệm với cuộc sống của mình. Nhưng ở tầng sâu hơn, đó chỉ là cách để né tránh cảm giác phải đứng yên mà không có bảo đảm.
Niềm tin thực sự không cho bạn bảo đảm, nó không nói rằng mọi thứ sẽ ổn.
Nó cũng không hứa rằng kết quả sẽ đến đúng lúc. Niềm tin thực sự chỉ đặt bạn vào một vị trí rất rõ ràng. Bạn có dám tiếp tục sống từ trạng thái này không ngay cả khi không có gì xảy ra.
Không phải một ngày, không phải một tuần mà là đủ lâu để bản sắc cũ không còn chỗ đứng.
Đây là lý do vì sao niềm tin thực sự thường bị hiểu nhầm là buông xuôi. Từ bên ngoài nhìn vào, nó trông giống như không làm gì, giống như bỏ mặc, giống như thiếu quyết tâm. Nhưng từ bên trong nó đòi hỏi một dạng can đảm khác hẳn.
Can đảm không phải để hành động mà để không phản ứng. Càn đảm không phải để tiến lên mà để không quay đầu chỉ vì sự im lặng kéo dài hơn mong đợi.
Niềm tin thực sự không giúp bạn cảm thấy chắc chắn, nó chỉ giúp bạn không cần chắc chắn nữa. Và đó là danh giới rất rõ giữa một người đang tin và một người đang kiểm soát bằng niềm tin.
Nếu bạn cần kết quả để tiếp tục ở lại thì bạn vẫn đang mặc cả với thực tại.
Nếu bạn có thể ở lại mà không cần phần thưởng ngay thì niềm tin lúc đó không còn là một khái niệm. Nó trở thành cách bạn tồn tại.
Rất nhiều người sẽ nghe tới đoạn này rồi tiếp tục nghi ngờ chính mình. Nếu bạn không muốn là một trong số đó, hãy dừng lại và để lại một bình luận ngắn. Tôi tin vào quá trình này không phải vì ai đó nói bạn nên tin mà vì bạn đã đi đủ xa để không quay đầu nữa.
Vì sao một số điều đến rất nhanh rồi sụp đổ?
Đây cũng là lý do vì sao có những biểu hiện đến rất nhanh nhưng cũng sụp đổ nhanh không kém.
Thực tại bên ngoài xuất hiện trước khi cấu trúc bên trong sẵn sàng để giữ nó.
Hệ thần kinh bị quá tải. Những cơ chế đối phó cũ trỗi dậy trở lại. Bản sắc bị nứt vỡ dưới sức nặng của điều mà nó vừa nhận được. Và con người thường nghĩ rằng mình đã đánh mất điều đó. Trong khi sự thật là họ đã đi trước khả năng hòa nhập của chính mình.
Những gì bạn đang được chuẩn bị cho lúc này không chỉ là điều bạn đã cầu xin mà là phiên bản của bạn có thể sống bên trong thực tại đó mà không làm nó mất ổn định. Từ góc nhìn thần kinh học, điều này hoàn toàn hợp lý. Não bộ vận hành dựa trên dự đoán và sự quen thuộc. Khi một điều gì đó xuất hiện vượt quá những gì hệ thần kinh xem là bình thường, hệ thống sẽ diễn giải nó như một mối đe dọa, kể cả khi đó là điều tích cực. Điều này tích hoạt tự phá hoại, rút lui hoặc kiểm soát quá mức. Não bộ không cố phá hỏng cuộc sống của bạn, nó đang cố bảo toàn sự ổn định bên trong. Đó là lý do quá trình chuẩn bị luôn tập trung vào bản sắc. Trước khi tập trung vào kết quả.
Có một câu hỏi mà hầu hết mọi người không dám nghĩ tới quá lâu. Không phải vì nó tiêu cực mà vì nếu nghĩ tới nó thật sự, bạn không thể quay lại cách tin cũ được nữa. Câu hỏi đó là nếu cuối cùng chẳng có gì xảy ra thì sao?
Không phải nếu chậm, không phải nếu chưa tới lúc mà là nếu thực tại không thay đổi theo cách mình mong đợi. Điều đáng nói là câu hỏi này không xuất hiện lúc bạn tuyệt vọng. Nó xuất hiện sau khi bạn đã nghe đủ, hiểu đủ, làm đủ và thậm chí buông đủ. Nó xuất hiện khi bạn không còn cố gắng tin nhưng cũng chưa đủ an tâm để không cần tin.
Và đây là khoảnh khắc rất quan trọng bởi vì nếu bạn né câu hỏi này, bạn sẽ quay lại một kiểu tin cũ, tin để được an ủi.
Nhưng nếu bạn đối diện với nó, bạn bước sang một dạng niềm tin khác. Niềm tin không cần phần thưởng ngay lập tức. Hãy nói thẳng, phần lớn chúng ta đã được dạy rằng tin tin thì phải có kết quả, cầu thì phải được đáp, đi đúng thì phải thấy đường mở.
Và khi điều đó không xảy ra, chúng ta không chỉ nghi ngờ quá trình, chúng ta nghi ngờ chính mình. Có phải mình đã đặt niềm tin sai chỗ? Có phải mình đã sống trong ảo tưởng hay là tất cả những điều mình cảm nhận chỉ là cách để tự trấn an?
Đây là câu hỏi của người đã đi đủ xa để không còn tự lừa mình. Vấn đề là chúng ta thường đặt câu hỏi này với một giả định ngầm rất nguy hiểm. giả định rằng nếu không có gì xảy ra bên ngoài thì trạng thái bên trong của mình là vô nghĩa. Nhưng hãy dừng lại ở đây, nếu không có gì xảy ra, liệu điều đó có thực sự phủ nhận những gì đã thay đổi trong bạn? Hay nó chỉ phủ nhận kỳ vọng cũ của bạn về cách một sự thay đổi nên trông như thế nào?
Có một sự thật mà rất ít người dám chạm tới. Rất nhiều người chỉ dám sống đúng với trạng thái mới khi họ được bảo đảm rằng nó sẽ được thưởng. Khi có kết quả, họ gọi đó là đi đúng. Khi chưa có kết quả, họ gọi đó là tự lừa mình. Nhưng nếu bạn chỉ dám sống từ một trạng thái khi nó được xác nhận bằng kết quả thì bạn không thực sự sống từ nó. Bạn chỉ đang chờ phần thưởng.
Và đây chính là danh giới giữa niềm tin còn non và niềm tin đã trưởng thành.
Niềm tin non cần dấu hiệu, xác nhận, kết quả. Niềm tin trưởng thành hỏi một câu khác, nếu không có gì xảy ra ngay bây giờ, mình có còn chọn sống như thế này không?
Không phải vì nó đảm bảo mà vì nó đúng với mình. Đây là câu hỏi rất ít người dám trả lời thật. Bởi vì nếu câu trả lời là có, bạn không thể quay lại sống bằng sợ hãi cũ được nữa. Và nếu câu trả lời là không, bạn cũng không thể tiếp tục giả vờ rằng mình đã sẵn sàng. Điều này ngay có vẻ khắc nghiệt nhưng nó giải phóng hơn bạn nghĩ. Bởi vì khi bạn dám nhìn thẳng vào khả năng không có phép màu, bạn ngừng đặt gánh nặng lên thực tại chứng minh điều gì đó cho bạn. Bạn không còn cần vũ trụ phải liên tục trả lời để bạn yên tâm sống. Nếu bạn cần một kết quả bên ngoài để cho phép mình bình thản thì bình thản đó chưa bao giờ là của bạn. Nếu bạn cần một dấu hiệu để cho phép mình tin thì niềm tin đó vẫn đang bị điều kiện hóa. Và nghịch lý là chính khi bạn không còn dùng trạng thái của mình như một công cụ để đạt được điều gì đó, nó mới thực sự trở nên ổn định.
Nếu cuối cùng chẳng có gì xảy ra, bạn vẫn có thể sống mà không phản bội chính mình không? Nếu câu trả lời là có thì bạn đã đi xa hơn rất nhiều so với những gì bạn tưởng. Và nếu câu trả lời là chưa thì ít nhất bây giờ bạn không còn tự dối mình nữa. Cả hai đều là một bước tiến.
Bởi vì từ khoảnh khắc này trở đi, niềm tin của bạn không còn dựa trên hy vọng.
Nó dựa trên sự can đảm tồn tại mà không cần bảo đảm. Và chính điều đó mới là nền tảng để bất kỳ điều gì có giá trị có thể đến mà không làm bạn đánh mất mình.
Từ đây, vấn đề không còn nằm ở việc điều gì đã đến hay đã đi mà nằm ở điều gì đang xảy ra bên trong khi bạn phải chứa đựng một thực tại mới. Về mặt tinh thần, điều đang diễn ra không phải là mất mát, nó là sự mở rộng khả năng chứa đựng. Bạn không nhận được những gì bạn muốn, bạn chỉ nhận được những gì bạn có thể giữ vững. Và để giữ vững một thực tại mới, những cấu trúc từng giúp bạn tồn tại trong thực tại cũ buộc phải tan dã. Điều đầu tiên biến mất không phải là hoàn cảnh bên ngoài mà là cách bạn từng hiểu về chính mình. Những phiên bản phải gồng lên, phải chứng minh, phải liên tục dự đoán điều xấu tiếp theo bắt đầu trở nên chật trội. Không phải vì bạn yếu đi mà vì bản sắc đó không còn đủ rộng để chứa điều đang đến.
Đây là lý do nhiều người diễn giải quá trình này nhưng một sự mất mát. Họ mất đi động lực cũ, mất đi cảm giác khẩn trương, mất đi cường độ cảm xúc từng khiến họ thấy mình đang tiến lên. Nhưng đó không phải là thuột lồi, đó là lúc những cơ chế từng giúp bạn sống sót không còn cần thiết nữa. Trường không mở rộng bằng cách thêm vào, nó mở rộng bằng cách tạo khoảng trống. Và cho đến khi khoảng trống đó hình thành, sự dịch chuyển vẫn chưa thể ổn định.
Thứ con người gọi là mất mát thường chỉ là khoảnh khắc bản sắc cũ, không còn đủ chỗ để giữ lấy một đời sống đang đổi hình.
Nếu bạn đang cảm thấy mình ít tuyệt vọng hơn, ít phản ứng hơn, ít bị cuốn vào việc, phải kiểm soát mọi thứ sẽ diễn ra như thế nào, điều đó không có nghĩa là bạn đã ngừng muốn điều mình từng cầu xin. Đó là dấu hiệu bạn đang trở nên tương thích với nó.
Vũ trụ không yêu cầu bạn muốn ít đi, nó yêu cầu bạn ổn định hơn. Và sự ổn định đó không được xây bằng nỗ lực, nó được xây bằng buông bỏ. Điều bạn đã cầu xin không chờ đợi ở phía bên kia của thời gian. Nó đang chờ ở phía bên kia của bản sắt. Và một khi bàn sắt đó được khóa lại, không còn điều gì cần phải bị ép buộc; thực tại nhận ra bạn ngay lập tức. Niềm
tin ở tầng này không phải là điều mọi người thường nghĩ. Nó không phải là lạc quan, không phải là suy nghĩ tích cực và chắc chắn không phải là giả vờ rằng mọi thứ sẽ ổn. Niềm tin ở đây là cấu trúc, là thứ còn lại khi nhu cầu can thiệp đã tan biến.
Lý do niềm tin trở nên quan trọng ngay trước khi một biểu hiện kịp thành hình là vì sự can thiệp chính là điều cuối cùng giữ cho bản sắc cũ còn tồn tại.
Chừng nào bạn vẫn còn thôi thúc phải kiểm tra, phải điều chỉnh, phải vội vàng hay cố kiểm soát tiến trình thì chừng đó vẫn còn một phần trong bạn đang neo mình vào phiên bản chưa thực sự tin rằng thực tại có thể gặp bạn mà không cần bị thúc ép.
Từ góc nhìn lượng tử, sự sục đổ không xảy ra khi ham muốn đạt đỉnh. Nó xảy ra khi người quan sát đứng yên. Không phải lúc cảm xúc dâng cao mà là khi sự dao động chấm dứt. Và chính sự dao động đó thường không mang tên nghi ngờ mà khoác lên mình vỏ bọc của sự cảnh giác. Đó là lý do vì sao lời khuyên hãy tin vũ trụ thường gây phản ứng ngược với những người vẫn đang sống từ bản sắc sinh tồn.
Với một hệ thần kinh đã học rằng an toàn đồng nghĩa với kiểm soát, niềm tin không mang lại nhẹ nhõm. Nó mang cảm giác rủi ro giống như bạn đang buông thứ duy nhất mà mình từng dùng để không sụp đổ.
Nhưng sự thật là kiểm soát chưa bao giờ là đòn bảy. Nó chỉ là một phản xạ được tạo ra khi chưa có gì khác để bám vào.
Khi bản sắc ổn định, biểu hiện trở nên tự nhiên.
Khi niềm tin đã thực sự ổn định, bản sắc cũ không còn điều gì để làm nữa. Những chiến lực của nó không còn áp dụng được.
Những nỗi sợ của nó không còn dẫn dắt quyết định. Và khi không còn sự kháng cự, trường lượng tử hoàn tất.
Những gì nó đã bắt đầu ngay từ khoảnh khắc bạn đưa ra lời cầu xin. Nếu lúc này bạn đang cảm thấy bình thản dù chưa có câu trả lời, vững vàng dù không có bảo đảm và ít quan tâm đến thời điểm hơn so với trước đây, đây không phải là bạn đang bỏ cuộc, đây là bạn đang căn chỉnh chính xác đến mức không còn cần nỗ lực.
Và khi điều đó xảy ra, biểu hiện không còn mang cảm giác kỳ diệu, nó mang cảm giác tự nhiên. Bởi vì thứ duy nhất từng cản đường chính là sự can thiệp.
Có một giai đoạn rất đặc biệt mà nếu không đi qua, bạn sẽ không hiểu vì sao mọi thứ trước đó luôn rơi vào cực đoan.
Nó là khi bạn không còn ghét hiện tại nhưng cũng không còn sống từ nó nữa.
Cuộc sống bên ngoài vẫn diễn ra như thường. Bạn vẫn đi làm, vẫn xử lý trách nhiệm, vẫn sống trong những điều kiện chưa hẳn đã là phiên bản mơ ước. Nhưng bên trong bạn không còn cảm giác mình đang bị kẹt trong đó. Bạn sống ổn với hiện tại không phải vì bạn từ bỏ mong muốn mà vì bạn không còn cần dùng sự chống đối để tạo động lực sống.
Đây là điểm rất nhiều người hiểu sai. Họ nghĩ rằng nếu mình sống ổn với hiện tại thì nghĩa là mình đã buông bỏ tương lai.
Nhưng thực tế chỉ khi bạn không còn căng thẳng với hiện tại tâm thức mới có thể đứng vững ở một phiên bản khác. Bạn không còn nhìn cuộc sống hôm nay bằng ánh mắt của người đang chờ được cứu, cũng không nhìn nó bằng tâm thế của người phải chịu đựng. Bạn nhìn nó như một giai đoạn đang được hoàn thành. Và trong khi tay bạn vẫn làm những việc rất đời thường, bên trong bạn đã không còn đứng ở cùng một vị trí cũ nữa. Bạn đưa ra quyết định từ một nơi khác. Bạn phản ứng với sự việc từ một tầng khác. Bạn chọn giữ hay buông không còn vì sợ mà vì không còn phù hợp. Đây chính là sự khác biệt giữa việc chịu đựng hiện tại và việc sống ổn ở hiện tại.
Chịu đựng là khi tâm thức vẫn mắc kẹc ở phiên bản cũ. và chỉ mong được rời đi.
Còn sống ổn là khi tâm thức đã bước ra một vị trí khác nên hiện tại không còn đủ sức kéo bạn quay lại.
Bạn không cần phải trốn khỏi cuộc sống này nhưng bạn cũng không còn sống để bảo vệ nó bằng mọi giá. Bạn ở đây nhưng bạn không thuộc về đây theo cách cũ và điều này thể hiện rất rõ trong những chi tiết nhỏ. Bạn không còn vội vàng chứng minh mình đúng, không còn cuống cuồng; phải tạo ra bước ngoặt. Không còn cảm giác mỗi ngày trôi qua là một ngày bị lãng phí. Bạn vẫn làm việc nhưng không còn đặt toàn bộ giá trị của mình vào kết quả tức thì. Bạn vẫn chăm lo cuộc sống nhưng không còn cảm giác mình đang đánh đổi bản thân chỉ để được an toàn.
Tâm thức của bạn đã đứng ở một phiên bản khác, nơi bạn không cần phải liên tục hỏi bao giờ thì đời mình mới khác.
Và chính từ điểm này, hiện tại không còn là thứ bạn phải vượt qua. Nó trở thành một giai đoạn đang tự khép lại. Bạn không thúc nó nhanh hơn nhưng bạn cũng không níu nó lại. Bạn sống trọn vẹn ở đây trong khi bên trong đã sẵn sàng trong một đời sống không được xây dựng trên cùng một nền cũ nữa.
Trước khi kết thúc video này, có một điều cần được nói rất rõ.
Bạn không sai khi mong muốn một cuộc sống tốt hơn, dễ thở hơn và đúng với mình hơn. Khát khao cải thiện đời sống không phải là tham lam, cũng không phải là yếu đuối. Trong nhiều giai đoạn của cuộc đời, tiếp tục sống như cũ mới là cách bạn tự bỏ rơi chính mình. Và khi bạn cầu nguyện đó không phải là trốn tránh hiện tại, đó là khoảnh khắc bạn đủ thành thật để thừa nhận rằng điểm đứng này đã hoàn thành vai trò của nó.
Điều này không hề mâu thuẫn với tỉnh thức hay buông bỏ.
Buông bỏ không có nghĩa là bạn phải ở mãi trong một hoàn cảnh khiến mình thu nhỏ lại rồi gọi đó là bình an.
Tỉnh thức không phải là chịu đựng mọi thứ trong im lặng và tự nhổ rằng mình đã hiểu. Tỉnh thức là nhìn rất rõ khi nào một giai đoạn đã kết thúc và khi nào mình cần sống từ một điểm đứng khác.
Có những giai đoạn trong đời không cho bạn kết quả để xác nhận, không cho bạn dấu hiệu để yên tâm, không cho bạn phần thưởng để tiếp tục tin theo cách cũ.
Chúng chỉ đặt bạn trước một lựa chọn rất im lặng. Bạn có dám sống đúng ngay cả khi chưa có gì để chứng minh không? Và đây là nơi rất nhiều người bắt đầu dao động. Họ sống ổn với hiện tại nhưng lại sợ rằng việc đó đồng nghĩa với buông bỏ tương lai.
Họ không còn tuyệt vọng như trước nhưng lại lo rằng mình đang đánh mất động lực.
Nhưng sự thật là bạn không sống ổn vì bạn từ bỏ mong muốn. Bạn sống ổn vì tâm thức của bạn đã không còn đứng ở cùng một vị trí cũ nữa. Cuộc sống bên ngoài có thể vẫn chưa đổi ngay. Bạn vẫn làm việc, vẫn lo toan, vẫn sống trong những điều kiện chưa hẳn là mơ ước, nhưng bên trong bạn không còn cảm giác mình đang bị mắc kẹt trong đó. Nếu bạn nhận ra mình trong những điều vừa nói, hãy để lại một bình luận ngắn.
Tôi ở lại trong điểm đường mới không phải để thuyết phục ai mà để chính bạn đánh dấu khoảnh khắc mình không còn quay đầu theo phản xạ cũ nữa. Điều bạn đang trải qua không phải là trì hoãn.
Nó là một giai đoạn chuẩn bị rất thật.
Chuẩn bị để sống mà không cần gồng.
Chuẩn bị để chọn mà không cần sợ. Chuẩn bị để bước vào một đời sống không được xây trên bản sắc sinh tồn nữa.
Và nếu bạn vẫn còn ở đây tới những phút cuối cùng này, từ tận đáy lòng, cảm ơn bạn đã ở lại và lắng nghe. Việc bạn đi tới đây đã nói lên rất nhiều điều về điểm đứng mà bạn đang sống từ đó.
(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )
Video: Trích đoạn
![]()
Nguồn Thiền Tông
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp
