Sự Hiển Hiện – Manifestation
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation
⭐️Bi Kịch “CUỘC ĐỜI CHƯA SỐNG”: Con Mèo Schrödinger và Đa Vũ Trụ
✨Có bao giờ bạn thấy trong lòng mình trùng xuống mà không vì một lý do rõ ràng nào không?
Ngay cả trong những ngày tưởng như rất ổn, không phải buồn dữ dội, chỉ là có gì đó lặng lẽ trôi qua trong tim. Như thể mình vừa đánh mất một điều gì mà lại không nhớ nổi mình đã mất từ lúc nào.
Bạn vẫn đang ở trong ngôi nhà này, vẫn ở cạnh người mà bạn đã chọn, vẫn làm công việc mà ngày trước bạn từng tin là đúng.
Mọi thứ nhìn từ bên ngoài đều ổn, nhưng sâu hơn một chút, trong tâm trí vẫn có một giọng nói rất nhỏ, rất khẽ, thỉnh thoảng lại vọng lên.
Nếu ngày đó mình chọn khác thì sao?
Nếu mình không cưới người này thì sao?
Nếu mình không làm công việc này thì sao?
Nếu mình đã đủ dũng cảng để đi du học để rẽ sang một con đường khác thì sao?
Khoa học gọi cảm giác đó là phomo. Tâm lý học gọi nó là sự hối tiếc. Nhưng trong vật lý lượng tử nó có một cái tên còn nặng hơn rất nhiều. Đó là tiếng vọng của những con mèo đã chết.
Có thể bạn không tin điều này, nhưng ngay lúc này bạn đang mang theo trong mình trọng lượng của rất nhiều cuộc đời mà bạn đã không sống. Không phải một mà là rất nhiều. Và nếu bạn không học cách đặt xuống gánh nặng đó, bạn sẽ rất khó để cảm thấy trọn vẹn.
Không phải vì bạn sống sai mà vì một phần trong bạn vẫn còn đứng lại ở những ngã rẽ cũ.
Bạn vẫn đang sống nhưng lại có cảm giác nhưng mình chỉ đang lướt qua cuộc đời này như một cái bóng đi giữa những con đường mà mình đã không chọn.
Trong video này, tôi sẽ không nói với bạn đâu là lựa chọn đúng. Tôi chỉ muốn đưa bạn đi rất sâu vào một thí nghiệm nổi tiếng của vật lý hiện đại, con mèo của Vin Rodinger để bạn tự thấy một điều rất lạ. Có những phần trong bạn vừa đang sống và vừa đang chết cùng một lúc. Và rồi tôi sẽ hướng dẫn bạn thực hiện một điều đặc biệt. Một đám tang lượng tử không phải để than khóc quá khứ mà để khép lại nó. Để lần đầu tiên bạn có thể thực sự ở đây trọn vẹn với thực tại mà mình đang sống.
Hãy quay trở lại năm 1935.
Thời điểm nhà vật lý học Win Grodinger đưa ra một thí nghiệm tưởng tượng không phải để làm trò tiêu khiển mà để chỉ ra sự kỳ lạ đến phi lý của thế giới vio.
Ông nhốt một con mèo vào trong một chiếc hộp thép kín mít. Bên trong chiếc hộp đó có một cơ chế rất tản nhẫn. một lượng nhỏ chất phóng xạ. Nếu nó phân dã với xác suất 5050, nó sẽ kích hoạt một chiếc búa đập vỡ lọ thuốc độc và con mèo sẽ chết. Nếu nó không phân dã, con mèo sẽ sống. Câu hỏi được đặt ra là trước khi chúng ta mở nắp hộp ra để kiểm tra, con mèo đang ở trạng thái nào? Theo logic thông thường, câu trả lời rất rõ ràng, hoặc là sống hoặc là chết.
Nhưng trong cơ học lượng tử, mọi thứ không đơn giản như vậy. Chừng nào chiếc hộp còn đóng kín, chừng nào chưa có ai thật sự quan sát thì con mèo đang ở trong một trạng thái rất lạ gọi là sự trồng chập. Nó vừa sống và vừa chết cùng một lúc. Hai thực tại đối nghịch đó không loại trừ nhau mà tồn tại song song, trồng lên nhau trong cùng một không gian. Thí nghiệm này thường được dùng để giảng dạy cho sinh viên vật lý.
Nhưng hôm nay tôi muốn bạn nhìn nó dưới một góc khác. Góc nhìn của triết học và của thân phận con người. Bởi vì bạn chính là con mèo đó và cuộc đời bạn chính là chiếc hộp kín. Hãy nhớ lại thời điểm bạn 18 tuổi, khoảnh khắc bạn đứng trước ngưỡng cửa đại học. Lúc đó bạn giống hệt con mèo trong hộp. Bạn đang ở trạng thái trồng chập. Tiềm năng của bạn là vô hạn.
Ở một dòng thời gian, bạn là một bác sĩ này ngày cứu người. Ở một dòng thời gian khác, bạn là một họa sĩ nghèo nhưng tự do. Ở một dòng thời gian khác nữa, bạn là một doanh nhân thành đạt nhưng cô độc. Tất cả những phiên bản đó đều đang sống, đều rực rỡ theo cách riêng của mình và đều đang âm thầm vẫy gọi bạn.
Chúng tồn tại song song trong tâm trí bạn như những đám mây khả năng; chưa tan, chưa biến mất.
Nhưng rồi thời khắc định mệnh cũng đến, bạn buộc phải đưa ra một quyết định. Bạn chọn nộp hồ sơ vào trường kinh tế, bạn chọn cưới người đàn ông đó. Bạn chọn ở lại thành phố này. Khoảnh khắc bạn đưa ra lựa chọn trong vật lý lượng tử, người ta gọi đó là sự sụp đổ của hàm sóng.
Chiếc hộp được mở ra, thực tại bắt đầu được định hình.
Nhưng rất ít khi chúng ta hỏi cái giá phải trả cho khoảnh khắc đó là gì? Trong tiếng La Tinh Cổ, từ quyết định là de, d có nghĩa là cắt bỏ, ked có nghĩa là giết chết. Quyết định theo đúng nghĩa gốc của ngôn ngữ là một hành động giết chóc. Để phiên bản làm kinh tế được sống, bạn đã buộc phải cầm dao giết chết phiên bản làm họa sĩ.
Để phiên bản cưới cô ấy được hình thành, bạn đã phải khai tử phiên bản sống độc thân tự do.
Không có quyết định nào mà không có máu.
Không có lựa chọn nào mà không kéo theo một sự chấm dứt. Chúng ta thường nghĩ mình đau khổ vì mình đã chọn sai. Nhưng không phải vậy. Sự thật tàn khóc hơn nhiều. Chúng ta đau khổ vì mọi lựa chọn đều là một sự mất mát. Dù bạn chọn con đường nào, dù con đường đó có trải đầy hoa hồng thì ở đâu đó rất sâu trong tiềm thức, bạn vẫn nghe thấy tiếng than khóc lặng lẽ của những con đường khác mà bạn đã chặc bỏ.
Đó là lý do vì sao ngay cả khi bạn thành công, ngay cả khi bạn giàu có, bạn vẫn cảm thấy một nỗi buồn rất mỏng, rất nhẹ nhưng dai rằng.
Một nỗi buồn lãng đãng. Nó không thuộc về hiện tại. Đó là nỗi buồn của những bóng ma, những con tàu chưa từng được ra khơi, những cuộc đời chưa từng được sống.
Chính vì nỗi đau của sự sát sinh đó quá lớn, con người hiện đại dần sinh ra một căn bệnh tâm lý rất phổ biến. Người ta gọi nó là hội chứng tê liệt khi lựa chọn. Chúng ta sợ phải chọn, chúng ta chỉ hoãn, chúng ta lướt TikTok hàng giờ, chúng ta không dám căng kết với một mối quan hệ. Chúng ta nhảy việc liên tục. Bề ngoài thì có vẻ như đang tìm kiếm nhưng bên trong lại là né tránh. Tại sao? Vì chúng ta muốn giữ mình ở trạng thái con mèo Schinger mãi mãi. Chừng nào bạn chưa chọn thì mọi khả năng vẫn còn đó. Chừng nào bạn chưa tỏ tình thì bạn vẫn có thể tưởng tượng người ấy cũng yêu mình.
Chừng nào bạn chưa bắt tay vào làm thì ý tưởng kinh doanh của bạn vẫn là một ý tưởng tỷ đô. Không ai bị giết, không khả năng nào phải chết và bạn thì được ở yên trong vùng an toàn của tưởng tượng.
Chúng ta giống như Peter Pan cứ bay lơ lừng trên không trung không chịu đáp xuống mặt đất. Không phải vì không thể mà vì sợ. Sợ rằng khi chạm đất ta sẽ phải lớn lên. Sợ rằng khi lớn lên ta sẽ phải đánh đổi.
Có một câu chuyện ngụ môn rất nổi tiếng được kể bởi Sylvia PL, một cô gái mồi trước cây vả của cuộc đời mình. Mỗi quả vả là một tương lai rực rỡ. Một quả là gia đình hạnh phúc. Một quả là nhà thơ nổi tiếng. Một quả là giáo sư uyên bác.
Cô muốn tất cả. Cô không đành lòng chọn quả này để bỏ quả kia. Và kết cục là gì?
Cung Mùi Yên ở đó chết đói. Trong khi tất cả những quả vả lần lượt thối giữa và rơi xuống ngay dưới chân mình. Không chọn gì cả chính là sự lựa chọn tồi tệ nhất. Đó là cái chết từ từ trong sự hối tiếc. Nhưng nếu chọn thì đau đớn vì phải đánh đổi. Vậy lối thoát nằm ở đâu? Làm thế nào để chúng ta dám can đảm giết đi những khả năng khác mà không cảm thấy tội lỗi? Làm thế nào để hòa giải với những phiên bản đã không được sống? Câu trả lời nằm ở chương tiếp theo. Chúng ta cần hiểu rõ cơ chế của đa vũ trụ. Chúng ta cần biết rằng khi bạn chọn những phiên bản kia không thực sự biến mất.
Chúng chỉ tách sang một nhánh thời gian khác và sự kết nối giữa bạn và họ vẫn còn đó. Một sự vướng víu vô hình âm thầm rút cạn năng lượng sống của bạn mỗi ngày. Hãy cùng tôi bước vào thế giới của HK Everest và thuyết nhiều thế giới để tìm lại nguồn năng lượng đã bị mắc kẹt của bạn.
Chào mừng bạn quay trở lại. Ở chương trước, chúng ta đã đứng trước một chân trời rực rỡ của đa vũ trụ, nơi bạn có vô số phiên bản song song. Nghe thì có vẻ tự do, nghe thì có vẻ đầy hy vọng. Nhưng nếu đa vũ trụ là thật, tại sao hành động lựa chọn ở thực tại này lại mang đến cảm giác nặng nề như thể đang đeo một tảng đá trong lòng?
Tại sao mỗi khi bạn phải đặt bút ký vào một bản hợp đồng hay gật đầu nhận lời cầu hôn, bạn không bao giờ cảm thấy hân hoan 100% luôn có một thoáng trần trừ, một chút sợ hãi, một cảm giác như thể mình sắp đánh mất điều gì đó mà chưa kịp gọi tên.
Để hiểu được nỗi sợ này, chúng ta phải quay ngược về nguồn gốc của ngôn ngữ.
Chúng ta phải giải phẫu một từ mà bạn dùng gần như mỗi ngày nhưng chưa bao giờ thật sự nhìn thẳng vào nghĩa đen của nó.
Quyết định trong tiếng Anh nó là decide, trong tiếng Pháp nó là decider và tất cả được bắt nguồn từ một động từ La Tinh cổ.
Decier hãy nhìn thật kỹ từ này. Nó được ghép từ hai phần. Tiền tố đơ nghĩa là loại bỏ, là tách ra. là cắt khỏi và gốc động từ zid nghĩa là cắt đứt hoặc nếu nói thẳng hơn, tàn khốc hơn giết chết. Bạn có thấy gốc từ này quen không? Nó xuất hiện trong từ homicide, giết người. Nó xuất hiện trong từ suicide, tự sát. Nó xuất hiện trong từ pesticide, thuốc trừ sâu và nó nằm ngay trong từ decide, quyết định. Điều này tiết lộ một sự thật tâm lý học rất dùng mình. Một sự thật mà tổ tiên chúng ta đã vô thức cài cắm vào ngôn ngữ từ hàng ngàn năm trước. Quyết định về bản chất là một hành động sát sinh. Quyết định không phải là chọn lấy một thứ, đó là cách hiểu của một tư duy lạc quan. nhưng rất hời hợt. Dưới góc độ triết học và lượng tử, quyết định là hành động cầm dao giết chết tất cả những khả năng còn lại. Khi bạn quyết định nói có công việc ở Sài Gòn, bạn không chỉ đơn thuần là đi làm, bạn vừa cầm dao đâm chết phiên bản ở Hà Nội. Bạn vừa khai tử những mối quan hệ, những cơ hội, những đứa con tinh thần lẽ ra đã được sinh ra ở Hà Nội. Bạn không chỉ chọn một thành phố, bạn đã xóa sổ cả một dòng thời gian. Đó là một cái chết lượng tử, không có máu chảy, không có tang lễ, không ai đứng ra khóc thương. Nhưng trong sâu thẳm của tiềm thức, tâm trí bạn ghi nhận điều đó như một sự mất mát, một cái tang. Và đó chính là lý do vì sao chúng ta sợ ra quyết định. Không phải vì chúng ta sợ tương lai mà vì ở một tầng rất sâu, chúng ta sợ cảm giác tội lỗi của kẻ sát nhân. Kẻ đã tự tay bóp chết những cuộc đời tiềm năng của chính mình.
Những con tàu ma và hội chứng đau chí ảo.
Sự mất mát đó không biến mất, nó chỉ đổi hình dạng. Nhà triết học Jerida gọi hiện tượng này là Hontology, ám ảnh học.
Ông nói rằng hiện tại của chúng ta không chỉ được tạo nên bởi những gì đang hiện hữu mà nó còn bị ám ảnh bởi những bóng ma của những tương lai đã không bao giờ xảy ra. Hãy thử tưởng tượng cuộc đời bạn là một biến cảm. Bạn chọn bước lên con tàu A để ra khơi. Con tàu đó chính là thực tại của bạn. Chồng con, công việc, nợ nần, niềm vui, nỗi buồn, tất cả những gì bạn đang sống mỗi ngày. Nhưng khi con tàu A rời bến, bạn nhìn sang bên cạnh, bạn thấy những con tàu khác, con tàu B, con tàu C, những con tàu mà bạn đã suýt nữa bước lên. Chúng không nhổ neo, chúng không biến mất, chúng trở thành những con tàu ma. Chúng không tồn tại về mặt vật lý nhưng chúng trở đầy những phiên bản bóng ma của chính bạn. Trên con tàu ma này có một phiên bản bạn đang sống tự do hơn. Trên con tàu ma kia có một phiên bản bạn đang giàu có hơn hoặc đang hạnh phúc bên một người mà bạn đã từng yêu.
Những con tàu ma đó không rời xa. Chúng chơi song song với con tàu thật của bạn.
Lặng lẽ âm thầm. Chúng lướt đi trong làn sương mù của tâm trí.
Và rồi vào những đêm mất ngủ hoặc những lúc bạn thất bại ê trề ở thực tại, những con tàu ma đó bắt đầu hú cỏi. Bạn nghe thấy tiếng gọi của chúng. Tiếng gọi đó chính là cảm giác nối tiếc. Tiếng gọi đó chính là câu hỏi giá như.
Trong y học có một hội chứng được gọi là đau chi ảo. Những người lính bị cưa mất một cánh tay, một cái chân nhưng họ vẫn cảm thấy ngứa, vẫn cảm thấy đau dữ dội ở phần cơ thể đã không còn tồn tại đó. Bộ não của họ chưa chấp nhận sự thật rằng cái chân đó đã mất. Tâm hồn của chúng ta cũng đau theo cách y hệt như vậy. Chúng ta đau ở những cuộc đời mà mình đã cắt bỏ. Chúng ta đau ở mối tình đầu đã lỡ.
Chúng ta đau ở ước mơ du học đã bỏ dở.
Cái đau đó là thật. Nó không phải là sự yếu đuối. Nó là sự cộng hưởng năng lượng giữa bạn và những nhánh rẽ của đa vũ trụ.
Bi kịch của cây vả Sylvia Plat và hội chển tê liệt.
Chính vì nỗi đau của sự cắt bỏ đó quá lớn, con người hiện đại rơi vào một bi kịch khác còn tồi tệ hơn, đó là hội chứng tê liệt. Chúng ta thà không chọn gì cả chỉ để không phải giết chết bất kỳ khả năng nào. Không ai mô tả bi kịch này xuất sắc hơn nữ nhà văn Sylvia Plat trong cuốn tiểu thuyết The Bell Jar. Hãy lắng nghe đoạn văn này và xem bạn có nhìn thấy chính mình trong đó hay không.
Tôi thấy cuộc đời mình trổ ra trước mắt giống như những cảnh cây trên cây vả xanh tươi kia.
Ở đầu mỗi cảnh cây giống như một quả vả tím mọng nước, là một tương lai rực rỡ đang vẫy gọi. Một quả vả là một người chồng và một mái ấm hạnh phúc cùng bầy con. Một quả vả khác là một nhà thơ nổi tiếng. Một quả vả khác nữa là một giáo sư uyên bác. Một quả vả khác là IG, một biên tập viên tài năng. Một quả khác là châu Âu, châu Phi và Nam Mỹ.
Một quả khác nữa là Constantin, là Socrat, là Atttila và những người tình kỳ lạ. Và bên trên những quả vả đó là vô vàn những quả vả khác mà tôi còn chưa thể gọi tên.
Tôi thấy mình đang ngồi ở trạng ba cây chết đói chỉ vì tôi không thể quyết định mình sẽ chọn quả vả nào. Tôi muốn tất cả chúng nhưng chọn một quả có nghĩa là đánh mất tất cả những quả còn lại. Và trong khi tôi ngồi đó không thể làm gì, những quả vả bắt đầu nhăn nheo chuyển sang màu đen và từng quả từng quả một dụng lộp độp xuống đất dưới chân tôi.
Đó là hình ảnh ám ảnh nhất về tuổi trẻ hiện đại. Chúng ta đứng trước Tinder, lướt qua hàng trăm khuôn mặt nhưng không dám hẹn hò với ai vì sợ người tiếp theo sẽ tốt hơn. Chúng ta đứng trước Netflix, lướt qua hàng ngàn bộ phim, mất 30 phút để chọn rồi tắt tivi đi ngủ vì quá mệt.
Chúng ta nhảy việc 6 tháng một lần vì sợ chôn vùi thanh xuân ở một công ty sai lầm.
Chúng ta nghĩ rằng việc trì hoãn là cách để giữ cho mọi cánh cửa luôn mở. Nhưng lượng tử nói không. Thời gian không chờ đợi trạng thái trồng chập của bạn. Sự hỗn loạn luôn tăng. Khi bạn không chọn những quả vả vẫn dụng và cái giá của việc không chọn còn đắt hơn gấp ngàn lần cái giá của chọn sai. Bởi vì khi chọn sai, bạn ít nhất còn có một trải nghiệm thực tế. Bạn có bài học, bạn có dữ liệu để sửa sai. Còn khi không chọn, bạn chỉ có sự hư vô. Bạn trở thành một bóng ma ngay khi còn đang sống. Bạn không tồn tại ở bất kỳ dòng thời gian nào. Vậy làm thế nào để thoát khỏi cái bẫy này? Làm thế nào để dám cầm dao lên, cắt bỏ những cảnh cây thừa thãi và dồn toàn bộ nhựa sống vào một cảnh cây duy nhất để nó đơm hoa kết trái?
Làm thế nào để biến nỗi đau chi ảo thành sứ mạnh tập trung? Chúng ta cần hiểu về cơ chế năng lượng của sự chú ý. Ở chương tiếp theo, tôi sẽ giải thích cho bạn tại sao những người hay hối tiếc thường thất bại và ổ yếu và cơ chế dò rỉ năng lượng sang các vũ trụ song song đang vận hành như thế nào.
Sự vướng víu lượng từ giữa các dòng thời gian.
Chúng ta vừa nói về những con tàu Nga, những cuộc đời mà bạn đã không chọn.
Nhưng có một câu hỏi quan trọng hơn, nếu chúng chỉ là ảo ảnh, tại sao chúng lại làm bạn đau? Tại sao cảm giác nuối tiếc lại có sức nặng rất thật, khiến lồng lực bạn thất lại, khiến tay chân bạn bổn rủn mỗi khi nghĩ tới? Câu trả lời nằm ở một cơ chế kỳ bí bậc nhất của thế giới vi mô. Sự vướng víu lượng tử.
Vật lý học đã chỉ ra rằng hai hạt vật chất một khi đã từng tương tác với nhau thì dù sau này có bị tách ra xa nhau hàng triệu năm ánh sáng, chúng vẫn giữ một mối liên hệ không thể cắt đứt. Trạng thái của hạt này sẽ ảnh hưởng tức thì đến hạt kia. Không cần tín hiệu, không cần thời gian. Bạn và những phiên bản tiềm năng kia cũng như vậy. Tất cả đều xuất phát từ cùng một gốc trước khi bạn đưa ra quyết định. Và vì thế tất cả đều vẫn bị vướng víu với nhau. Quy luật của tâm linh lượng tử nói rằng năng lượng luôn chảy theo sự chú ý. Khi bạn đang ngồi ở đây, ở thực tại này, làm công việc kế toán nhàm chán này, nhưng tâm trí bạn lại đang mơ màng về con tàu ma của nghề họa sĩ. Bạn tự hỏi nếu ngày đó mình thi mỹ thuật thì giờ này mình đang bay bổng đến đâu rồi nhỉ?
Ngay khoảnh khắc bạn nghĩ điều đó, bạn vừa thiết lập một đường chuyển năng lượng. Bạn đang rút sinh lực từ cơ thể vật lý hiện tại để bơm sang cho một phiên bản chỉ tồn tại trong tưởng tượng.
Bạn đang nuôi sống một bóng ma bằng chính máu thịt của mình. Hãy tưởng tượng cơ thể bạn là một cục pin có dung lượng 100%.
Để sống tốt và thành công ở thực tại này, bạn cần dồn toàn bộ 100% đó cho hiện tại. Nhưng nếu bạn dành pin để nối tiếp mối tình đầu, 20% pin để dằn vặt về những sai lầm trong quá khứ, 30% pin để lo sợ về một tương lai chưa tới, bạn chỉ còn lại đúng 20% năng lượng cho giây phút này. Đó là lý do vì sao bạn kiệt quệ. Không phải vì công việc quá vất vả mà vì bạn đang bị dò rỉ năng lượng sang những dòng thời gian song song. Bạn giống như một chiếc điện thoại đang chạy ngầm hàng trăm ứng dụng cùng lúc. Dù màn hình đã tắt, pin vẫn tụt không phanh.
Hiệu ứng geno lượng tử khi hội tiết là một liều thuốc độc.
Nhưng sự do rỉ năng lượng mới chỉ là một nửa vấn đề. Vấn đề tồi tệ hơn nằm ở chỗ khác. Nó nằm ở cách mà sự hối tiếc giam cầm bạn trong thất bại mãi mãi. Trong cơ học lượng tử có một hiệu ứng rất kỳ lạ được gọi là hiệu ứng geno. Hiệu ứng này nói rằng một hệ lượng tử sẽ bị đóng băng ở trạng thái ban đầu nếu nó bị quan sát liên tục. Nói một cách đơn giản hơn, nếu bạn cứ đứng nhìn chằm chằm vào một ấm nước, nó sẽ không bao giờ sôi. Chính sự quan sát liên tục đó đã là ngưng trệ quá trình chuyển hóa. Khi áp dụng vào tâm lý học, sự hối tiếc chính là một dạng quan sát tiêu cực liên tục. Khi bạn hối tiếc về một sai lầm trong quá khứ, bạn đang làm gì? Bạn đang tua đi tua lại đoạn phim ký ức đó trong đầu. Bạn đăng dồn toàn bộ sự chú ý và một hạt nhân thất bại. Theo hiệu ứng geno, chính hành động này đã khóa chặt bạn và dòng thời gian của sự thất bại. Nó ngăn cản vết thương được lành miệng. Nó ngăn cản bạn chuyển hóa sang một trạng thái mới tốt đẹp hơn.
Bạn trở thành một tù nhân lượng tử. Thân xác bạn vẫn già đi theo thời gian nhưng linh hồn bạn thì bị đóng đinh tại khoảnh khắc xảy ra sai lầm đó.
Những người bị trầm cản hay mang chấn thương tâm lý sâu là những nạn nhân điển hình của hiệu ứng geno này. Họ không thể thoát ra không phải vì họ yếu mà vì họ không thể ngừng quan sát quá khứ. Mỗi ngày họ dùng năng lượng của hiện tại để tái tạo lại nỗi đau của quá khứ. Và vũ trụ với tư cách là một cỗ máy sao chép khổng lồ chỉ làm đúng một việc. Nó thấy bạn đang chú ý vào sự mất mát và nó in thêm cho bạn nhiều sự mất mát hơn nữa trong tương lai. Đó là quy luật.
Khoan đã bạn ơi, chúng ta cùng dừng lại một nhịp nhé. Hít một hơi thật sâu. Tôi biết những gì vừa nói về việc giết chết các khả năng có thể khiến lồng ngực bạn hơi nặng. Có thể bạn đang nhớ về một người cũ hoặc một giấc mơ đã bỏ dở. Cảm giác đó hoàn toàn bình thường. Đó là dấu hiệu cho thấy linh hồn bạn đang thực sự rung động. Nhưng đừng để nỗi buồn đó nhấn chìm bạn. Hãy nhớ rằng bạn đã chọn con đường này vì nó là con đường dành riêng cho bạn. Ngay lúc này, hãy xác nhận với vũ trụ rằng bạn đã sẵn sàng chịu trách nhiệm cho thực tại duy nhất này. Hãy comment xuống dòng chữ Tôi yêu lấy sự lựa chọn của mình.
Đừng gõ cho có, hãy gõ bằng sự cam kết.
Hành động nhỏ này chính là khoảnh khắc bạn khép lại những cánh cửa cũ để toàn tâm bước tiếp.
Vậy cái giá phải trả cho việc sống trong quá khứ và mơ mộng về những con tàu ma là gì? Đó là sự tầm thường. Bạn đã bao giờ tự hỏi điều này chưa? Tại sao có những người làm việc gì cũng thành công rực rỡ, còn bạn làm việc gì cũng dở rang nhạt nhỏa. Không phải vì họ thông minh hơn bạn, không phải vì họ may mắn hơn bạn. Sự khác biệt nằm ở một thứ rất căn bản, mật độ năng lượng. Trong vật lý, công suất bằng năng lượng chia cho diện tích. Những người thành công là những tia laser. Họ đã thực hiện một đám tang thật sự cho tất cả những lựa chọn khác.
Họ chấp nhận hy sinh tất cả những cái tôi tiềm năng để dồn 100% sự hiện diện vào thực tại duy nhất này. Họ ăn với trọn vẹn, họ ngủ với trọn vẹn, họ làm việc với trọn vẹn. Không có phần nào của hồn vía họ đang lang thang ở quá khứ hay tương lai. Khi họ nhìn bạn, họ nhìn thẳng vào bạn. Khi họ chạm vào việc gì, việc đó bắt đầu nở hoa. Đó là sức mạnh của sự hợp nhất.
Bạn có thể thấy điều này rất rõ ở những con người như Steve Jobs hay những vận động viên ở đỉnh cao Olympic.
Ánh mắt của họ không phân tán, không lơ đãng. Nó rực lửa vì toàn bộ năng lượng đã quay về một điểm. Còn những người thất bại thì sao? Họ giống như những bóng đèn sợi đốt mờ nhạt. Họ ngồi họp nhưng hồn đang ở quán cà phê. Họ nằm cạnh vợ nhưng hồn đang nhớ người yêu cũ.
Họ làm kế toán nhưng hồn đang mơ làm ca sĩ. Họ bị phân mảnh. Họ giải giác những mảnh linh hồn của mình khắp các ngõ ngách của đa vũ trụ. Và kết quả là gì?
Họ không đủ năng lượng để kích hoạt bất kỳ phép màu nào ở thực tại này. Cuộc đời họ cứ lờ đờ, trôi nổi, nhạt nhẽo như một thước phim quay chậm.
Bạn có muốn tiếp tục sống như một zombie lượng tử không?
Xác ở đây những hồn vất vưởng ở nơi khác. Bạn có muốn tiếp tục nuôi những con tàu ma bằng chính tuổi thọ của mình không? Nếu câu trả lời là không thì đã đến lúc bạn phải làm một điều rất tàn nhẫn nhưng vô cùng cần thiết. Bạn phải học cách thu hồi năng lượng.
Bạn phải tổ chức một đám tang trọng thể để chôn cất vĩnh viễn những phiên bản giá như để toàn bộ năng lượng quay trở về ngôi nhà của hiện tại.
Ở chương tiếp theo, tôi sẽ hướng dẫn bạn quy trình thực hành để làm sục đổ hàm sóng và tái sinh ngay trong kiếp sống này.
Chào mừng bạn đến với bước ngoặt quan trọng nhất của hành trình này. Chúng ta đã thấy những con tàu ba đang rút cạn sinh lực của bạn như thế nào. Chúng ta đã thấy cái giá của việc đứng bãi ở ngã ba đường. Vậy câu hỏi còn lại là giải pháp nằm ở đâu? Làm thế nào để giải phóng nguồn năng lượng đang bị mắc kẹt đó? Câu trả lời nghe có vẻ tàn nhẫn nhưng đó là quy luật tất yếu của đa vũ trụ. Bạn phải tổ chức một đám tang; không phải đáng tang cho một con người mà là đáng tang cho những khả năng. Để được sống trọn vẹn ở thực tại này, bạn
buộc phải chấp nhận để cho những phiên bản khác chết đi. Chúng ta thường sợ từ chết. Nhưng trong thế giới tâm linh, cái chết không phải là sự kết thúc. Cái chết là sự giải phóng. Cây lúa phải chết đi để hạt gạo được sinh ra. Con sâu phải chết đi trong cái kén để con bướm được bay lên.
Và cái phiên bản thời trẻ đầy mộng mơ, muốn làm tất cả mọi thứ, muốn đi tất cả mọi nơi cũng phải chết đi để phiên bản trưởng thành đầy bản lĩnh và tập trung được hình thành.
Sự trưởng thành thực sự không phải là việc bạn có thêm bao nhiêu thứ. Sự trưởng thành là việc bạn dám buông bỏ bao nhiêu thứ.
Nỗi buồn mà bạn đang cảm thấy thực chất là một cơ chế tâm lý lành mạnh. Đó là cách linh hồn đang để tang cho những tiềm năng đã mất. Vấn đề là bạn không cho phép mình buồn, bạn chối bỏ sự mất mát. Bạn cứ cố níu kéo, cố nhìn lại phía sau. Và vì bạn không chịu làm đám tang nên những bóng ma đó cứ lởn vởn mãi không chịu siêu thoát.
Hôm nay, ngay tại đây, tôi muốn bạn dũng cảm đối diện với chúng. Hãy nhìn vào phiên bản bạn cưới người yêu cũ. Hãy nhìn vào phiên bản bạn đi định cư nước ngoài. Họ rất đẹp đúng không? Nhưng họ không có thật. Họ chỉ là những đám mây.
Hãy cúi đầu chào họ lần cuối. Hãy nói lời cảm ơn vì họ đã từng tồn tại trong tâm trí bạn như một giấc mơ đẹp. Và sau đó hãy vĩnh biệt họ. Hãy để họ tan biến vào hư không. Hãy trả họ về với trường điểm không.
Khoảnh khắc bạn chấp nhận cái chết của những khả năng đó.
Bạn sẽ cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ.
Kỹ thuật thu hồi năng lượng Quan Trầm Retrieval.
Sau khi đã chấp nhận buông bỏ về mặt tâm lý, chúng ta sẽ thực hiện bước tiếp theo ở một tầng sâu hơn, đó là tầng năng lượng. Đây là lúc bạn bắt đầu thu hồi lại những gì vốn thuộc về mình. Theo định luật bảo toàn năng lượng, năng lượng không tự sinh ra và cũng không tự mất đi. Nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác. Năng lượng của bạn không hề biến mất. Nó chỉ đang nằm sai chỗ. Nó đang bị mắc kẹt ở quá khứ, ở những ngối tiếp và ở tương lai ảo, nơi bạn đã gửi sự chú ý của mình quá lâu. Bây giờ hãy dùng ý chí, công cụ mạnh nhất của ý thức để gọi năng lượng đó quay về.
Hãy hình dung bạn đang đứng ở trung tâm vũ trụ của chính mình. Không gian xung quanh hoàn toàn yên lặng. Bao quanh bạn là hàng ngàn sợi dây ánh sáng mờ ảo, nối bạn với những ký ức cũ, những nỗi tiết nuối, những lo âu chưa từng xảy ra. Hãy hít vào một hơi thật sâu, chậm và đầy.
Và khi bạn thở ra, hãy ra lệnh cho tiềm thức của mình một cách rõ ràng và dứt khoát.
Tôi thu hồi năng lượng của mình từ tất cả các dòng thời gian.
Tôi thu hồi năng lượng từ tất cả những nơi không thuộc về giây phút hiện tại.
Khi bạn nói điều đó, hãy tưởng tượng những hình ảnh kia bắt đầu nhòe đi, tan rã như sương mù gặp nắng. Và từ những hình ảnh đang tan biến ấy, những hạt sáng ly ti bắt đầu tách ra, bay ngược trở lại phía bạn. Chúng di chuyển rất chậm, rất đều. Chúng chui qua lỗ chân lông, thấm vào da thịt, đi vào mạch máu, vào từng tế bào trong cơ thể bạn. Bạn có thể cảm thấy cơ thể mình ấm dần lên, có thể là ở ngực, ở bụng hoặc dọc sống lưng. Bạn bắt đầu cảm thấy sự hiện diện của mình trở nên đậm đặc hơn, rõ ràng hơn và vững vàng hơn.
Đó chính là cảm giác của sự hợp nhất là khi tất cả những mảnh hồn từng lang thang, từng bị phân tán, bắt đầu quay trở về một mối. Bạn không còn là một bóng ma vật vờ giữa các dòng thời gian nữa. Bạn trở thành một khối năng lượng đặc khít, ổn định, giống như một mặt trời thu nhỏ đang tự phát sáng từ bên trong. Và khi bạn ở trong trạng thái này, bất cứ điều gì bạn chạm vào ở thực tại đều trở nên có trọng lượng.
Lời nói của bạn không còn rỗng, hành động của bạn không còn tản mát, mọi thứ bạn làm đều có lực. Đây chính là bí mật của thần thái. Thần thái không phải là diễn xuất. Thần thái là sự hiện diện 100% năng lượng ở đây và ngay lúc này.
Khi năng lượng đã quay về, việc tiếp theo bạn cần làm không phải là suy nghĩ thêm mà là khóa nó lại vào thực tại này.
Bạn phải ngăn không cho nó dò rỉ thêm một lần nào nữa. Và công cụ duy nhất để khóa năng lượng chính là sự cam kết.
Trong cơ học lượng tử, hành động quan sát làm sục đổ hàm sóng. Nhưng để thực tại đó được duy trì bền vững, bạn cần một sự quan sát liên tục và không lay chuyển, đó chính là cam kết. Người đời thường sợ cam kết. Họ nghĩ cam kết là xiềng xích, là mất tự do. Nhưng đó là một sự hiểu lầm rất lớn. Cam kết không giết chết tự do. Cam kết chính là đỉnh cao của tự do. Khi bạn cam kết với một người vợ, bạn không mất đi những người phụ nữ khác. Bạn được tự do khỏi cuộc tìm kiếm vô tận và mệt mỏi để đi sâu vào tầng sâu nhất của tình yêu, nơi mà những kẻ luôn đứng núi này trông núi nọ không bao giờ chạm tới được. Khi bạn cam kết với một nghề nghiệp, bạn không bị giới hạn. Bạn được tự do khỏi sự hoang mang nghề nghiệp để đào sâu, mài dũa và trở thành một bậc thầy thực sự. Lịch sử có một câu chuyện rất nổi tiếng về vị tướng Hnan Ces. Khi ông dẫn quân cập bến vùng đất mới, ông đã ra lệnh đốt cháy toàn bộ thuyền bề của chính mình.
Không đường lui, không kế hoạch B, ông giết chết hoàn toàn khả năng thách bại rồi quay về. Ông ép vũ trụ chỉ còn đúng một dòng thời gian duy nhất, chiến thắng hoặc chết. Và chính hành động đốt thuyền đó, hành động làm sụp đổ tất cả các ngánh rễ khác đã tạo ra một sức mạnh tinh thần khủng khiếp giúp đội quân của ông chiến thắng những kẻ thù đông gấp bội. Bạn cũng phải làm như vậy với cuộc đời mình. Bạn phải học cách đốt thuyền.
Hãy xóa số điện thoại người yêu cũ. Hãy đóng lại những dự án rang dở đang hút cạn thời gian và sự chú ý của bạn. Hãy ngừng so sánh bản thân với người khác trên Facebook. Hãy chặn hết mọi lối thoát năng lượng. Hãy dồn toàn bộ sự hiện diện của mình vào một con đường duy nhất là giây phút hiện tại này. Khi bạn không còn đường lui, bản năng sinh tồn của bạn sẽ trỗi dậy, trí tuệ sâu thẳm nhất của bạn sẽ được kích hoạt. Và đó là khoảnh khắc bạn không còn mơ mộng về số phận nữa mà bắt đầu thực sự sáng tạo ra nó ngay tại đây và ngay lúc này.
Cuối cùng, sau khi đã làm đám tang cho những ảo ảnh, sau khi đã thu hồi năng lượng và khóa nó lại trong thực tại này, bạn sẽ đối diện với điều gì? Bạn mở chiếc hộp cuộc đời mình ra và có thể con mèo bên trong không đẹp như bạn từng mơ ước.
Có thể công việc hiện tại vất vả hơn bạn nghĩ, có thể người bạn đời hiện tại có nhiều tật xấu. Có thể sức khỏe của bạn không hoàn hảo. Thực tại rất thường xuyên, trần trụi, xù xì và không hề lấp lánh như những con tàu ma trong trí tưởng tượng.
Nhưng bạn ơi, hãy nhìn kỹ lại một lần nữa. Con mèo xấu xí đó, nó đang sống, nó có nhịp tim, nó có hơi ấm, nó đang thở, nó đang kêu, nó có thật. Còn những con mèo hoàn hảo ở các vũ trụ kia, những cuộc đời không tỳ vết mà bạn từng mơ mộng. Chúng chỉ là những hình ảnh đẹp đẽ nhưng vô hồn. Chúng không có sự sống.
Chúng không có thật.
Triết gia Friedic Nietche gọi thái độ sống tối thựa là Amor Fati. Hãy yêu lấy định mạnh của mình. Không phải là chịu đựng nó, không phải là cam chịu mà là yêu nó, say đắm nó, yêu cả những sai lầm, yêu cả những vết sẹo, yêu cả sự tầm thường của hiện tại. Tại sao? Vì đó là tài sản duy nhất bạn thực sự sở hữu. Đó là đứa con tinh thần duy nhất được sinh ra từ hàng tỷ khả năng đã chết đi. Nó là người sống sót duy nhất và chính sự không hoàn hảo đó mới làm nên tính thực của nó. Khi bạn bắt đầu yêu lấy thực tại xù xì này, một phép màu lượng tử sẽ xảy ra bởi vì bạn đã thay đổi cách quan sát từ chán ghét sang yêu thương. Và khi cách quan sát thay đổi, thực tại bắt đầu chuyển động. Con mèo lem luốc dần lành lặn. Công việc từng nhàm chán bắt đầu hé lộ ý nghĩa. Mối quan hệ từng dạn nứt bắt đầu có cơ hội được hàn gắn.
Năng lượng của tình yêu là tần số rung động cao nhất để chữa lành và nâng cấp thực tại. Nhưng bạn chỉ có thể yêu được nó khi bạn đã thật sự ngừng so sánh nó với những bóng ma.
Vậy nên hãy ôm lấy con mèo của bạn, hãy ôm lấy cuộc đời duy nhất này và hãy nói với nó một cách thành thật. Tôi xin lỗi vì đã so sánh. Tôi chọn cuộc đời này.
Tôi cam kết với cuộc đời này. Khoảnh khắc đó bạn không còn chạy trốn nữa.
Khoảnh khắc đó bạn được tự do.
Chúng ta sẽ không kết thúc hành trình này bằng sự mơ màn. Tôi không cần bạn thư giãn, tôi cần bạn tỉnh táo. Tỉnh táo đến mức không còn tự lừa mình nữa. Ngay
bây giờ, hãy mở mắt ra và nhìn thẳng.
Nhìn thẳng vào thứ đã âm thầm chi phối bạn suốt bao năm qua. Nỗi hối tiếc. Đừng gọi nó là chiều sâu. Đừng gọi nó là cảm xúc đẹp. Hãy gọi đúng tên nó là gì. một ảo ảnh đang rút cạn sinh lực của bạn.
Chúng ta sẽ không xoa dịu nó. Chúng ta sẽ giải phóng bạn khỏi nó. Và cách duy nhất để giải phóng là đưa nó ra ánh sáng của sự thật. Hãy hình dung thật rõ con đường bạn vẫn thường tiếc nuối. Con người đó, cơ hội đó, cuộc đời giá như đó.
Đặt nó ngay trước mặt bạn, không tô hồng, không lãng mạn hóa. Và từ vị thế của một người muốn thoát khỏi ảo ảnh, hãy trả lời ba câu hỏi sau đây.
Ba câu hỏi này không nhằm làm bạn dễ chịu, chúng nhằm trả lại tự do cho bạn.
Hãy trả lời thật thẳng. Cái phiên bản hoàn hảo trong quá khứ mà bạn đang tiếp nối. Nó có trả tiền nhà cho bạn không?
Nó có lo được bữa ăn khi bạn mệt mỏi không?
Nó có đứng ra gánh vác cuộc đời bạn khi mọi thứ sụp đổ không? Hay nó chỉ tồn tại để ăn mòn năng lượng sống của bạn mỗi ngày? Sự thật rất rõ ràng, phiên bản đó không có thật. Nó không nuôi sống bạn, nó không bảo vệ bạn, nó không hiện diện trong đời sống này. Nó chỉ là một bộ phim bạn tự chiếu đi chiếu lại trong tâm trí và bạn đang đánh đổi những giây phút sống động, những hơi thở có thật của hiện tại để đổi lấy một bộ phim hư cấu.
Nếu câu trả lời là không, hãy dừng cấp năng lượng cho nó.
Câu hỏi hai, bạn có chắc là nó tốt hơn không?
Bạn dựa vào bằng chứng nào để tin rằng con đường kia tốt hơn con đường này? Bạn chỉ nhìn thấy mặt sáng của nó, bạn không nhìn thấy cái giá phải trả. Nếu bạn cưới người đó, chắc gì bạn đã bình yên. Nếu bạn đi con đường kia, chắc gì bạn đã không tổn thương, không lạc lối, không trả một cái giá khác còn nặng hơn. Mỗi con đường đều có phần bóng tối của nó.
Bạn chỉ thấy con đường kia đẹp vì bạn chưa từng bước vào.
Sự hối tiếc thường không dựa trên sự thật mà dựa trên việc không nhìn thấy toàn cảnh. Đừng để trí tưởng tượng đánh cháo sự thật. Ảo ảnh luôn được xây dựng trên thông tin thiếu hụt.
Ai đang nắm quyền trong tâm trí này?
Ngay lúc này, ai đang kiểm soát tâm trí bạn? Là bạn một ý thức đang sống, đang thở. đang hiện diện hay là những ký ức đã chết của ngày hôm qua. Nếu một ký ức cũ có thể quyết định cảm xúc của bạn hôm nay thì bạn không phải là chủ nhân. Bạn đang để quá khứ cai trị mình. Vậy hãy trả lời cho rõ quyền lực nằm ở đâu? Ở một ngày đã qua hay ở hơi thở đang diễn ra ngay lúc này? Bạn có chấp nhận tiếp tục làm tù nhân trong chính vương quốc của mình không? Hay bạn chọn giành lại quyền làm chủ ngay bây giờ?
Nếu bạn đã trả lời trung thực cả ba câu hỏi trên thì ngay lúc này một sự thật đã sáng tỏ trong bạn. Bạn nhận ra rằng chúng ta đã quá hào phòng với nỗi đau nhưng lại quá keo kiệt với hiện tại. Bạn đã để cho một vị khách không mời chiếm dụng ngôi nhà tâm trí mình quá lâu, ăn mòn năng lượng của bạn mà không hề trả lại cho bạn một chút hạnh phúc nào. Vậy thì quyết định lúc này không còn là sự lựa chọn nữa. Nó là sự tất yếu. Đã đến lúc thu hồi lại quyền lực. Đừng cấp visa cho quá khứ nhập cảnh vào hiện tại của bạn nữa. Đừng biến tâm trí mình thành một nhà trọ miễn phí cho những bóng ma.
Hãy nhìn lại nỗi hối tiếc đó một lần cuối. Mỉm cười với nó như một người bạn cũ. Cảm ơn nó vì bài học và nhẹ nhàng khép cánh cửa lại rồi quay về đây. Quay về với đôi bàn tay đang có thật này.
Quay về với công việc đang nuôi sống bạn. quay về với hơi ấm của người đang nằm bên cạnh bạn.
Cái thực tại này có thể xù xì, có thể nhiều vết sẹo, có thể chưa lấp lánh như giấc mơ.
Nhưng nó có một thứ mà tất cả các vũ trụ khác không có. Nó đang sống. Nó bằng xương bằng thịp. Nó là của bạn và nó đang chờ bạn thổi hồn vào để rực rỡ. Đó mới là sống. Sống không phải là mơ, sống là chạm vào cái có thật.
Nếu bạn đã sẵn sàng chấm dứt bản hợp đồng với ảo ảnh để trở thành người làm chủ duy nhất của cuộc đời mình, hãy để lại lời tuyên bố này như một dấu ấn xác nhận.
Tôi làm chủ, quá khứ đã qua.
Chào mừng bạn quay trở lại với thực tại.
Khi bạn đã dũng cảm đặt xuống gánh nặng của quá khứ, khi bạn đã giành lại quyền làm chủ ngôi nhà tâm trí của mình, một điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Tâm trí bạn trở nên tĩnh lặng và trong sự tĩnh lặng đó, bạn bắt đầu nhìn thấy bức tranh toàn cảnh vĩ đại hơn.
Bạn nhận ra rằng việc bạn chọn con đường này hay con đường kia, việc bạn thành công hay thất bại ở kiếp sống này chỉ là một phần rất nhỏ của câu chuyện. Bạn không chỉ là một con người đang cố gắng sửa sai, bạn vĩ đại hơn thế rất nhiều.
Hãy cùng tôi bước lên nất thang cuối cùng của nhận thức, nơi nỗi sợ biến mất và chỉ còn lại sự trưởng tồn. Đó là góc nhìn của sự bất tử lượng tử.
Thay đổi định danh từ con mèo trở thành người quan sát.
Chúng ta đã đi một chạm đường rất dài từ chiếc hộp thép chật hẹp của Srodinger đến những đại dương mênh mông của đa vũ trụ. Chúng ta đã học cách đối diện với nỗi buồn, học cách đốt thuyền và học cách ưu lấy số phận của mình.
Nhưng để thực sự chạm tới một trạng thái bình an, bền vững, vẫn còn một bước nhảy cuối cùng cần được thực hiện, đó là bước nhảy về nhận thức. Tại sao bạn lại đau khổ khi một cành cây bị gãy? Tại sao bạn tuyệt vọng khi một dòng thời gian bị cắt bỏ? Đó là bởi vì cho đến bây giờ bạn vẫn đang đồng hóa mình với chính cái cành cây đó. Bạn nghĩ rằng tôi là cành cây này. Nếu nó gãy, tôi chết. Nếu nó không ra quả, tôi thất bại. Đây chính là cái bẫy sâu nhất của bản ngã. Bản ngã luôn tự giới hạn mình trong một thân xác, một cái tên, một nghề nghiệp, một vai trò rất nhỏ bé. Nhưng cả vật lý lượng tử lẫn minh triết cổ xưa đều chỉ về một sự thật rộng lớn hơn rất nhiều.
Bạn không phải là cảnh cây, bạn là cái cây. Ở cấp độ linh hồn, bạn không phải là một con người cụ thể với một lý lịch cụ thể đang tiếc nuối vì không sống được một cuộc đời khác. Bạn là ý thức đang trải nghiệm vô số cuộc đời cùng một lúc.
Bạn là dòng nhựa sống đang âm thầm chảy trong toàn bộ hệ thống rễ, thân, cành và lá của cây đời. Khi bạn thay đổi định danh của mình từ nhân vật trong trò chơi sang người đang chơi trò chơi đó, nỗi đau bắt đầu tan biến. Người chơi game không khóc lóc tuyệt vọng khi nhân vật bị mất máu. Người chơi hiểu rằng đó chỉ là một trải nghiệm. Nếu cảnh cây này
gãy, nhựa sống sẽ tự động tìm đường chảy sang cảnh cây khác.
Sự sống không bao giờ dừng lại. Những phiên bản thất bại của bạn, những sai lầm của bạn trong kiếp sống này không hề vô nghĩa. Chúng là dữ liệu, chúng là những bài học xương máu được lưu giữ và kho tàng trí tuệ tổng thể của linh hồn bạn. Nhờ có phiên bản đau khổ ở đây mà ở một chiều không gian khác, một phiên bản hạnh phúc mới biết cách trân trọng niềm vui sâu sắc đến nhường ngào. Tất cả đều liên kết. Tất cả đều đang phục vụ cho sự trưởng thành của cùng một ý thức. Trong vũ trụ này không có trải nghiệm nào bị bỏ phí cả. Cái chết chỉ là ảo ảnh.
Và nếu bạn thực sự là ý thức chứ không chỉ là một thân xát tạm thời thì có một sự thật rất lớn mà bạn cần được nghe.
Một sự thật có thể làm thay đổi hoàn toàn cách bạn nhìn về nỗi sợ, về thất bại và về cái chết.
Bạn không bao giờ chết. Đây không phải là một niềm tin tôn giáo, cũng không phải lời an ủi tinh thần. Đây là một giả thuyết logic trong cơ học lượng tử được gọi là sự bất tử lượng tử. Hãy quay lại với thí nghiệm con mèo trong chiếc hộp.
Với người quan sát bên ngoài, sau một khoảng thời gian, con mèo có 50% khả năng đã chết. Chúng ta mở chiếc hộp ra thấy một cái xác và chúng ta gọi đó là kết thúc.
Nhưng bây giờ hãy thử đặt mình vào chính góc nhìn của con mèo. Ý thức không thể trải nghiệm sự không tồn tại. Bạn không thể biết mình đã chết bởi vì khi chết thì không còn cái bạn nào để biết nữa.
Từ góc nhìn thứ nhất, con mèo không bao giờ chứng kiến cái chết của chính mình.
Mỗi lần súng nổ, mỗi lần lọ thuốc độc có khả năng vỡ, ý thức của con mèo sẽ tự động trượt sang một nhánh thực tại khác nơi súng bị kẹt hoặc thuốc độc không có tác dụng. Với người quan sát bên ngoài, con mèo đã chết ở dòng thời gian đó, nhưng với chính nó, hành trình vẫn tiếp tục. Trong trải nghiệm chủ quan của mình, nó luôn luôn sống sót. Nó không bất tử theo nghĩa thân xác không bao giờ tổn thương mà bất tử theo nghĩa ý thức không bao giờ chạm vào điểm kết thúc.
Điều này có liên quan gì đến nỗi buồn của bạn? Nó có.
Nghĩa là cuộc đời này không phải là một con đường đơn độc đi sai là hết. Nó là một dòng chảy liên tục của những cơ hội học hỏi. Bạn không bao giờ thực sự hết thời. Bạn không bao giờ thực sự đi vào ngõ cột. Nếu bạn thất bại ở dòng thời gian này, ý thức của bạn vẫn đang tiếp tục hành trình ở vô số dòng thời gian khác để học cùng một bài học đó cho đến khi nó được thấu hiểu trọn vẹn.
Cái chết, sự mất mát, sự chia ly nhìn từ bên ngoài có vẻ như là dấu chấm hết.
Nhưng với người đang sống trải nghiệm nó, đó chỉ là sự chuyển cảnh, là một khung hình bị cắt, là một cú glitch trong bộ phim.
Cuộc sống từ góc nhìn của ý thức là một dòng chảy vĩnh cửu không bị gián đoạn.
Khi bạn hiểu điều này, nỗi sợ trong bạn bắt đầu tan ra. Bạn bớt sợ sai, bạn bớt sợ mất, bạn bớt sợ yêu hết mình. Không phải vì bạn coi thường cuộc đời này mà vì bạn không còn bị nó dọa nạt nữa. Bạn biết rằng không có sai lầm nào là vĩnh viễn, không có trải nghiệm nào là ủng phí và tinh thần của bạn, thứ đang lắng nghe những lời này không hề mong manh như bạn từng nghĩ.
Dữ liệu của Thượng Đế.
Vậy cuối cùng chúng ta phải làm gì với nỗi buồn man vẫn thỉnh thoảng ghé thăm ngay cả khi cuộc sống bên ngoài có vẻ đang ổn. Đừng xua đuổi nó, đừng cố sửa chữa nó. Hãy trân trọng nó bởi vì nỗi buồn đó không phải là kẻ thù của bạn. Nó là một sợi dây liên kết vô hình nhắc bạn nhớ rằng bạn rộng lớn hơn rất nhiều so với thực tại chật hẹp mà bạn đang sống.
Nỗi buồn đó giống như một tiếng vọng rất xa, vọng về từ những phiên bản khác của bạn ở những vũ trụ khác. Như thể có ai đó đang thì thầm với bạn rằng, “Này, tôi đang sống cuộc đời mà bạn đã không chọn.
Nó cũng có niềm vui riêng và cũng có nỗi khổ riêng. Cảm ơn bạn vì đã nhường con đường đó cho tôi. Hãy sống thật tốt con đường của bạn nhé.”
Khi nhìn theo cách đó, nôi buồn không còn là sự thiếu thốn. Nó trở thành một lời chào rất nhẹ giữa những người anh em song sinh của cùng một ý thức. Cuộc đời này chưa bao giờ là một bài kiểm tra trắc nghiệm để chọn A, B, C hay D. Cuộc đời là một bản giao hưởng. Mỗi sự lựa chọn của bạn là một nốt nhạc. Có nốt cao, có nốt thấp, có nốt rực rỡ, có nốt trầm lắng. Nhưng không có nốt nhạc nào là sai. Nếu thiếu đi những nốt trầm của hối tiếp và nối tiếp, bản nhạc cuộc đời bạn sẽ trở nên phẳng và nông, không có chiều sâu để chạm tới trái tim.
Thượng đế hay vũ trụ không tìm kiếm sự hoàn hảo, vũ trụ tìm kiếm trải nghiệm.
Người muốn nếm vị ngọt của thành công qua một phiên bản và nếm vị đắng của thất bại thông qua một phiên bản khác.
Tất cả đều là dữ liệu, tất cả đều được ghi nhận và tất cả đều thiêng liêng như nhau. Không có trải nghiệm nào bị xem là vô ích. Vì vậy, điều sau cùng bạn cần làm không phải là sửa lại quá khứ mà là tha thứ cho chính mình. Tha thứ cho những lần bạn đã chọn sai, tha thứ cho những cơ hội bạn đã bỏ lỡ, tha thứ cho sự ngây thơ, vụng dại của tuổi trẻ. Bởi vì ở thời điểm đó, với nhận thức đó, với dữ liệu đó, bạn đã làm tốt nhất có thể rồi. Và ngay cả những lựa chọn mà hôm nay bạn gọi là sai cũng là một mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh hoàn chỉnh mang tên định lệnh.
Khi bạn hiểu điều này, nỗi buồn không còn kéo bạn xuống nữa, nó trở thành chiều sâu. Và từ chiều sâu đó, bạn bắt đầu sống một cuộc đời rất thật, rất chọn và rất an yên.
Bạn thân mến, đã đến lúc đóng lại những cánh cửa mang tên Giá Như. Đã đến lúc ngừng nhìn sang cuộc đời của người khác và đã đến lúc quay trở về ngôi nhà duy nhất mà sự sống đang thật sự diễn ra hiện tại này. Hãy nhìn xuống bàn tay bạn. Hãy cảm nhận hơi thở đang ra vào trong lồng ngực. Đây không phải là triết lý, đây là thực tại và đây là nơi duy nhất bạn có quyền năng tác động. Đừng để khoảnh khắc này trôi qua trong sự lơ đãng hay hối tiếc. Hãy sống đủ sâu để biến nó thành một kiệt tát. Hãy sống rực rỡ đến mức những phiên bản của bạn ở các vũ trụ song song phải lặm im. Không phải vì ganh tỵ mà vì họ biết rằng bạn đã sống trọn vẹn nhất có thể ở dòng thời gian này. Hãy sống sao cho đến giây phút cuối cùng bạn có thể mỉm cười và nói một cách bình thản. Tôi không hối tiếc vì tôi đã chọn và tôi đã yêu trọn vẹn sự lựa chọn của mình.
Trước khi video này khép lại, tôi mời bạn thực hiện một nghi thức nhỏ nhưng rất thật. Hãy comment xuống bên dưới một điều mà bạn đã từng hối tiếc và viết thêm dòng chữ tôi giải phóng cho bạn. Ví dụ, tạm biệt giấc mơ họa sĩ, tôi giải phóng cho bạn. Hãy để phần bình luận trở thành một đám tang tập thể của quá khứ để mỗi người trong chúng ta có thể đặt xuống những gánh nặng cũ và bước tiếp nhẹ hơn. Không phải để quên mà để tự do.
Nếu video này chạm đến bạn, hãy chia sẻ nó cho những ai đang mắc kẹt giữa những ngã rẽ. Nếu bạn có nghe đến đây, tôi biết ơn bạn từ sâu thẳm trái tim này và tôi chọn sống ở dòng thời gian này cùng với bạn.
(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )
Video: Trích đoạn
![]()
Nguồn Thiền Tông
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp
