Sự Hiển Hiện – Manifestation
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation
⭐️Bạn Có Tâm Thư Từ VŨ TRỤ – Đừng Bước Sang 2026 Nếu Chưa Xem!
✨Chào bạn những tâm hồn đồng của ánh sáng tâm trí. Những ngày cuối cùng của năm 2025 đang dần khép lại. Trong bầu không khí giao thoa đặc biệt này, cho phép kênh và đội ngũ thực hiện chương trình được gửi đến bạn một lời cảm ơn sâu sắc từ tận đáy lòng. Cảm ơn bạn đã lựa chọn đồng hành. Cảm ơn những lượt đăng ký, những dòng bình luận. và cả những sự sẻ chia thầm lặng để ánh sáng tâm trí có thể hiện diện và lớn lên như ngày hôm nay. Sự hiện diện của bạn chính là nền tảng để kênh tiếp tục kiên trì trên con đường lang tỏa những giá trị tỉnh thức giữa một thế giới đang chuyển động rất nhanh.
Để tri ân tấm chân tình đó, trong tập phim đặc biệt mang tên Đại kỷ yếu tâm linh 2026, chúng mình xin phép được thực hiện một điều khác biệt so với những video trước đây.
Những gì bạn sắp lắng nghe được truyền
dẫn từ trường năng lượng yêu thương của
vũ trụ dành cho những linh hồn đang tìm
kiếm sự định hướng bên trong. Trong
không gian này, người kể chuyện tạm gác
lại cái tôi cá nhân để trở thành một
trạm phát sóng, truyền tải lời nhắn từ
đấng sáng tạo, từ nguồn gốc đến với bản
thể sâu thẳm nhất của bạn. Vì vậy, xuyên
suốt video này, chúng mình sẽ sử dụng
cách xưng hô ta và con. Ta đại diện cho
năng lượng gốc, cho sự thông thái vĩnh
cửu của vũ trụ. Con là đứa trẻ bên trong
bạn, là linh hồn thuần khiết đang cần
được lắng nghe và vỗ về.
Cách xưng hô này giúp thông điệp đi
thẳng vào tầng sâu của tiềm thức như một
bức thư dịu dàng từ nguồn sống lớn lao
gửi đến linh hồn đang hiện diện giữa đời
sống con người. Nếu lúc này bạn sẵn sàng
cho phép mình tạm rời khỏi những bận tâm
thường nhật để lắng nghe bằng sự tĩnh
lặng bên trong thì ngay bây giờ hãy hít
một hơi thật sâu.
Chúng ta bắt đầu hành trình trở về với
chính mình.
Bạn thân mến, có một sự thật rất ít
người dám nói ra vào những ngày này. Tết
là khoảng thời gian tàng nhẫn nhất đối
với những người đang thất bại. Khi ngoài
kia biển quảng cáo phủ kín những thông
điệp về xung vầy, thịnh vượng, thành
công thì với con chúng vang lên như
những lời nhắc nhở cay đắng. Tuyến nhạc
xuân rộn ràng không mang lại niềm vui,
nó chỉ làm sự im lặng trong lòng con trở
nên rõ ràng hơn. Con đang đứng giữa một
dòng chảy hối hả, ai cũng có vẻ đang đi
về một nơi nào đó. Ai cũng có một hướng
để bước tiếp. Còn con, con thấy mình như
một mảnh gỗ cũ bị mắc kẹt lại bên bờ đá,
không trôi đi được, cũng không thể quay
đầu.
Ta biết những ngày này con đang nhìn vào
mạng xã hội với một cảm giác thắt lại
nơi lồng ngực. Người ta tổng kết năm,
người ta kể về những chuyến đi xa, những
khoản tiền kiếm được, những cột mốc mà
họ gọi là thành tựu. Còn khi con nhìn
lại 365 này của chính mình, điều hiện ra
không phải là con số mà là những vết
sẹo. Một công việc đã mất, một khoản nợ
chưa trả xong, một niềm tin từng đặt sai
chỗ. hoặc tệ hơn là cảm giác mình đã đi
hết một năm mà không tạo ra bất kỳ giá
trị nào đáng để gọi tên. Đêm nay đừng cố
lấp đầy cảm giác đó bằng sự bận rộn.
Đừng dùng việc dọn dẹp nhà cửa. Đừng
dùng những buổi tiệc, đừng dùng tiếng
cười gượng gạo để đánh lạc hướng chính
mình. Đêm nay ta muốn con dừng lại. Hãy
tháo xuống chiếc mặt nạ ta vẫn ổn mà con
đã đeo suốt cả năm qua. Hãy cho phép
mình dũng cảm thừa nhận một điều rất đơn
giản. Con đang không ổn và điều đó hoàn
toàn ổn.
Con không chỉ mệt mỏi về thể xác, con
đang kiệt quệ ở tầng sâu hơn, tầng của
linh hồn. Đó là trạng thái khi con đã cố
gắng hết sức, đã sống tử tế, đã nhẫn
nại, đã không làm điều sai trái. Nhưng
kết quả con nhận lại vẫn là con số không
lạnh lùng.
Có phải là sự cô đơn tột cùng khi người
con tin tưởng nhất lại rời bỏ con đúng
vào lúc con không còn gì để bấu víu? Hay
là nỗi hối tiếp muộn màng vì một quyết
định sai lầm đã cuốn đi tất cả những gì
con gây dựng suốt nhiều năm?
Đừng gọi những điều đó là vận xôi. Hãy
gọi chúng đúng tên của chúng. Đó là sự
thật. Trong thực tại lượng tử, khi con
không thừa nhận điểm con đang đứng, con
sẽ không có điểm tựa để dịch chuyển sang
thực tại khác. Con trốn tránh nỗi đau
cũng giống như con quay mặt đi trước một
vết thương đang nhiễm trùng. Nó không tự
lành chỉ vì con không nhìn vào nó. Sự
thừa nhận ở đây không phải để con bi lụy
mà để con định vị chính mình. Ngay lúc
này con đang ở đáy của đồ thị hình xin
và đó là vị trí duy nhất mà mọi hướng đi
tiếp theo đều là đi lên.
Con đã thường được dạy rằng có công mài
sắt có ngày nên kim cứ sống tốt rồi sẽ
gặp lành. Và khi điều lành đó không đến
con bắt đầu quay ngược lại trách chính
mình. Con nghĩ rằng mình kém cỏi. Con
nghĩ rằng mình đã làm sai điều gì đó.
Con thậm chí tin rằng vũ trụ đã bỏ rơi
con. Nhưng hãy nhìn thẳng vào thực tại.
Năm vừa qua là một năm của sự sàng lọc
khốc liệt trên quy mô toàn cầu. Hàng
triệu người cũng đang ngồi trong bóng
tối giống như con. Những hệ thống cũ
đang sụp đổ. Những quy tắc cũ về thành
công đang mất tác dụng. Điều từng hiệu
quả không còn đảm bảo cho ngày mai. Điều
từng được xem là an toàn không còn là
nền tảng vững chắc. Sự thừa nhận lớn
nhất mà con cần đạt tới lúc này là con
không phải là vấn đề. Những gì con đang
trải qua không phải là hình phạt. Đó là
một phần của một kịch bản lớn hơn mà
linh hồn con đã chọn để bước vào.
Con đang ở trong vai của một người anh
hùng bị tước đi mọi thứ quen thuộc để
chuẩn bị cho một màn lội ngược dòng mà
nếu chưa chạm đáy con sẽ không bao giờ
đủ điều kiện để bước tới. Và bây giờ ta
hỏi con một câu rất thẳng. Con có dám
thừa nhận rằng mình đang đứng ở số không
không? Bởi vì chỉ khi đứng ở số không
con mới có thể tái cấu trúc lại toàn bộ
hệ điều hành của cuộc đời mình. Không bị
ràng buộc bởi những định kiến cũ, không
bị kéo ngược bởi những câu chuyện quá
khứ. Từ số không mọi khả năng đều có thể
được viết lại.
Ta thấy con trong những bữa cơm tất niên
khi họ hàng hỏi về công việc, hỏi về thu
nhập, hỏi về chuyện gia đình, con mỉm
cười xã giao, con trả lời bằng những câu
vô thưởng vô phạt. Những câu đủ để không
khí tiếp tục trôi đi. Nhưng sâu bên
trong con chỉ muốn hét lên một điều rất
thật.
Mọi người có biết tôi đã phải đấu tranh
thế nào để còn đứng vững được ở đây
không?
Nỗi đau lớn nhất không nằm ở sự thiếu
hụt vật chất, nó nằm ở sự thiếu hụt đồng
cảm. Con thấy mình đơn độc ngay cả khi
đang ngồi bên cạnh những người thân yêu
nhất. Con sợ sự thương hại của họ và con
cũng sợ sự phản xét của họ.
Hãy thừa nhận điều này. Con không cần sự
thấu hiểu của họ để tiếp tục tồn tại.
Con chỉ cần sự thấu hiểu của chính mình.
Đêm nay, thay vì chờ đợi một lời an ủi
từ ai khác, hãy tự ôm lấy chính mình.
Hãy thừa nhận rằng con đã vô cùng dũng
cảm khi đi qua 365 ngày bão tố đó mà vẫn
giữ được sự tử tế trong tin. Và đó mới
là thành công vĩ đại nhất của con trong
năm 2025.
Để mở rộng sự thừa nhận, ta muốn con
nhìn vào một sự thật rất rõ ràng trong
tự nhiên. Không có sự tăng trưởng nào mà
không đi kèm với sự phá hủy. Con tằm khi
bước vào giai đoạn hóa bướm, nó không
đơn giản là mọc thêm đôi cánh. Nó phải
đi qua một quá trình khắc nghiệt. Toàn
bộ cơ thể cũ tan chảy thành một dạng
chất lỏng. Mọi bộ phận từng giúp nó bò,
từng giúp nó ăn lá đều biến mất. Nếu con
có thể hỏi con tằm lúc đó, nó sẽ nói
rằng nó đang chết. Nó đang thừa nhận sự
kết thúc của chính mình. Năm 2025 của
con chính là giai đoạn tan chảy đó. Vũ
trụ đã lấy đi của con những thứ mà con
từng dùng để định nghĩa bản thân mình.
Một chức danh công việc, một con số
trong tài khoản ngân hàng, một người mà
con từng xem là cả thế giới. Tại sao?
Bởi vì nếu những thứ đó con tồn tại, con
sẽ mãi chỉ là một con tằm, chỉ biết bò
trên mặt đất và hài lòng với những chiếc
lá thấp bé. Hãy thừa nhận điều này.
Phiên bản cũ của con đã chết. Đừng cố
gắng khâu vá lại những mảnh vụn của năm
cũ. Đừng cố quay về một công ty đã khép
lại vai trò của con. Đừng níu kéo một
người đã không còn rung động cùng tần số
sống. Sự thừa nhận ở đây là sự chấp nhận
cái chết của bản ngã.
Con đang đánh mất cái tôi cũ kỹ đầy giới
hạn để chuẩn bị cho một thực thể mới
rộng mở và siêu việt hơn được hình
thành.
Con đang cảm thấy áp lực. Áp lực từ nợ
nần, áp lực từ tuổi tác, áp lực từ những
kỳ vọng mà con cảm thấy mình chưa đáp
ứng được. Nhưng ta muốn con nhớ lại cách
một viên kim cương được hình thành. Nó
không được sinh ra trong sự dễ dàng. Nó
không lớn lên trong nhung lụa. Một viên
kim cương được tạo ra từ những nguyên tử
cacbon bị nén dưới áp suất cực đại và
nhiệt độ thiêu đốt sâu trong lòng đất.
Nếu năm vừa qua cuộc đời không nén con,
con sẽ mãi chỉ là một mẩu than trì, dễ
vỡ và dễ bị bảo mòn. Sự thừa nhận ở đây
là con đang được mài dũa. Khoản nợ đó
đang ép con phải thông minh hơn, nhạy
bén hơn về tài chính và lựa chọn.
Sự chia tay đó đang ép con phải tìm thấy
sự trọn vẹn bên trong chính mình thay vì
đi vay mượn từ một người khác. Sự thất
bại đó đang ép con phải rèn luyện một hệ
thần kinh đủ vững để không sục đổ trước
những biến động của đời sống. Đừng oán
trách sức ép. Hãy thừa nhận sức ép đó
như một lời xác nhận từ vũ trụ. Con có
tiềm năng của một viên kim cương và ta
sẽ không dừng lại cho đến khi con thật
sự tỏa sáng.
Khi con thừa nhận áp lực là chất xúc
tác, con không còn là nạn nhân của
nghịch cảnh, con trở thành một học trò
của định mệnh.
Thấy sự phản kháng đang diễn ra trong
tâm trí con, ngay cả khi nghe những lời
này, một phần trong con vẫn đang gào
thét. Tôi muốn tiền ngay bây giờ. Tôi
muốn nỗi đau này biến mất ngay lập tức.”
Sự phản kháng đó không có gì sai. Nó là
phản xạ tự nhiên của một con người đang
ở trong thiếu thốn và bất an. Nhưng
chính sự phản kháng này là thứ đang giữ
con ở lại dòng thời gian cũ. Con đang
thừa nhận một cách nửa vời. Con thừa
nhận mình đang đau nhưng con chưa thừa
nhận quyền năng của vũ trụ trong việc
sắp xếp lại toàn bộ cuộc đời con.
Hãy nhìn vào những ngày cuối năm này.
Ngoài kia, cây cối đang trút đi những
chiếc lá cuối cùng. Chúng không cố giữ
lại những chiếc lá úa vàng vì sợ mùa
đông. Chúng buông bỏ hoàn toàn để dồn
toàn bộ nhợ sống cho những mầm non sắp
nhú lên vào mùa xuân. Ta hỏi con, con có
dám trút lá như cây xanh không? Con có
dám thừa nhận rằng những gì đã mất là vì
chúng cần phải mất để nhường chỗ cho
điều tốt hơn không?
Sự thừa nhận thực sự không phải là suy
nghĩ, nó là một hành động của đức tin.
Đó là khi con nói, “Con không biết tương
lai sẽ ra sao. Con không thấy con đường
phía trước, nhưng con thừa nhận rằng mọi
sự sụp đổ này đều có lý do cao cả của
nó. Con buông bỏ sự kiểm soát của cái
tôi nhỏ bé để nương tựa vào dòng chảy vĩ
đại của vũ trụ.”
Bạn thân mến, chương 1 của Đại Kỳ yếu
khép lại trong một sự tĩnh lặm sâu sắc.
Chúng ta đã gọi tên Nỗi Đau, đã thừa
nhận sự sụp đổ và đã nhìn thẳng vào quá
trình tan chảy bên trong chiếc kén tối.
Bây giờ hãy nhìn vào đôi bàn tay của
mình. Có thể chúng đang chống rỗng nhưng
chính sự chống rỗng đó là bằng chứng của
một khởi đầu mới. Con đã đi qua 365 ngày
của bài kiểm tra khắc nhiệt nhất. Và sự
thật là con vẫn đang đứng vững, con vẫn
còn nhịp thở, con vẫn còn ý chí, con vẫn
còn đủ tỉnh thức để lắng nghe những lời
này. Đó là một thành công mà không một
con số nào trong tài khoản ngân hàng có
thể so sánh được.
Bây giờ hãy hít một hơi thật sâu, cảm
nhận sự nhẹ nhõm bắt đầu lan tỏa khi con
không còn phải gồng mình để tỏ ra ổn
nữa.
Đêm nay, hãy cho phép mình được nghỉ
ngơi trong sự thừa nhận trọn vẹn. Năm cũ
đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Nó đã phá
hủy những gì cần phải phá hủy. Và con
cũng đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Con đã sống sót và con đã sẵn sàng để
hiểu tại sao ánh sáng không bao giờ xuất
hiện ở nơi không có bóng tối. Và bởi vì
con đã dũng cảm đi vào tận cùng của bóng
tối để thừa nhận chính mình nên ánh sáng
đang chờ con ở chương tiếp theo sẽ là
ánh sáng rực rỡ nhất mà con từng nhìn
thấy.
Chào mừng con đến với ngưỡng cửa của sự
tái sinh.
Bạn thân mến, chúng ta thường được dạy
rằng cuộc đời là một đường thẳng đi lên
và nếu nó đi xuống đó được gọi là thất
bại. Nhưng vật lý lượng tử kể một câu
chuyện khác. Để một thực tại mới được
sinh ra, thực tại cũ phải đi qua một
giai đoạn gọi là sự sụp đổ của hàm sóng.
Hãy hình dung cuộc đời con trước năm
2025 như một cấu trúc tinh thể đã định
hình. Nó ổn định nhưng chật hẹp. Khi con
khao khát giàu có hơn, tự do hơn, hạnh
phúc hơn, điều đó có nghĩa là con đang
phát ra một ý định về một cấu trúc tinh
thể, rộng hơn, cao hơn và mang tần số
khác. Nhưng có một sự thật vật lý không
thể né tránh, hai dạng vật chất không
thể cùng chiếm chỗ trong một không gian.
Để cấu trúc mới xuất hiện, cấu trúc cũ
bắt buộc phải tan rã hoàn toàn trở về
trạng thái những hạt năng lượng sơ khai.
Đây chính là thời điểm mà sự thanh lặp
vĩ đại bắt đầu diễn ra. Trong khoa học
có một định luật gọi là
mọi hệ thống đều có xu hướng trở nên hỗn
loạn trước khi thiết lập một trật tự mới
ở mức năng lượng cao hơn.
Vì vậy, nếu trong năm vừa qua con thấy
cuộc sống mình đảo lộn, nợ nần bùa vây,
những mối quan hệ lần lượt tan vỡ, điều
đó không phải là sự trừng phạt. Đó là
dấu hiệu cho thấy hệ thống cũ của con đã
không còn đủ sức chứa đựng tần số mới mà
con đang mang. Vũ trụ đang tạo ra một áp
lực cưỡng bách để đẩy con ra khỏi trạng
thái cân bằng giả tạo. Con gọi trải
nghiệm đó là đau khổ. Nhưng dưới góc
nhìn của khoa học, đó là giai đoạn hỗn
loạn cần thiết. Nếu không có sự rung lắp
dữ dội này, các nguyên tử trong cuộc đời
con sẽ mãi đứng yên. Và khi mọi thứ đứng
yên sẽ không bao giờ có một cú nhảy
lượng tử nào xảy ra. Con không thể nhảy
vọt khi chân vẫn đang đứng vững trên một
nền đất cũ kỹ. Vì vậy, vũ trụ buộc phải
làm nền đất đó rung chuyển, để con không
còn lựa chọn nào khác ngoài việc cất
cánh.
Có một câu hỏi ta biết đã ám ảnh con
suốt cả năm qua. Tại sao vũ trụ lại lấy
đi của con quá nhiều như vậy? Câu trả
lời nằm ở quy luật khoản trống. Vũ trụ
là một thực thể không chấp nhận sự chống
rỗng kéo dài nhưng nghịch lý là nó cần
sự chống rỗng để có thể sáng tạo. Hãy
nhìn vào chiếc điện thoại của con. Khi
bộ nhớ đã đầy 100% còn không thể cài
thêm bất kỳ ứng dụng mới nào dù ứng dụng
đó có tuyệt vời đến đâu. Muốn cài đặt
một hệ điều hành thịnh vượng cho năm
2026, vũ trụ buộc phải xóa đi những tệp
tin đã lỗi thời. Người yêu cũ rời đi
không phải vì con không xứng đáng được
yêu mà vì tần số của người đó đã trở
thành một vật cản trên dòng thời gian
mới của con.
Công việc cũ mất đi vì nếu con tiếp tục
ở đó, con sẽ mãi chỉ là một quân cờ
trong giấc mơ của người khác, thay vì
trở thành kiến trúc sư cho chính cuộc
đời mình.
Mỗi lần con mất đi một điều gì đó, một
khoảng trống năng lượng được hình thành.
Theo cơ học lượng tử, khoảng trống này
mang một áp suất rất lớn. Nó giống như
một lỗ hút năng lượng thu nhỏ. Nó không
ngừng kéo mọi thứ xung quanh về phía nó
để được lấp đầy.
Nếu con giữ được sự tĩnh lặng trong
khoảng trống đó, con sẽ thu hút những
điều có cùng tần số với ý định mới của
con. Nhưng đây là sai lầm phổ biến của
con người. Khi thấy khoảng trống xuất
hiện, sự cô đơn, sự thiếu hụt tiền bạc,
sự mơ hồ, chúng ta hoảng sợ. Chúng ta
vội vàng lấp đầy nó bằng những mối quan
hệ kém chất lượng, những công việc tạm
bợ, những lựa chọn vá víu và chính hành
động đó đã làm mất đi áp suất sáng tạo
của khoảng trống.
Năm 2025 đã kiên quyết lấy đi của con
rất nhiều thứ, không phải để trừng phạt
mà để tạo ra một siêu khoảng trống.
Đây là mảnh đất màu mỡ nhất để gieo
trồng những hạt giống vĩ đại. Đừng vội
vàng lấp đầy nó bằng lo âu. Hãy học cách
ngồi yên trong sự trồng rỗng đó với một
niềm tin vững chắc rằng điều lớn hơn
đang trên đường đến.
Con nhìn vào tài khoản và thấy con số
không thay đổi. Con nhìn vào sự nghiệp
và thấy mình dậm chân tại chỗ. Và rồi
con kết luận rằng năm vừa qua là một năm
chết.
Nhưng hãy nhìn vào một dòng sông vào mùa
đông. Trên bề mặt nó đóng băng im lìm,
không một gợn sóng. Nhưng bên dưới lớp
băng dày đó, dòng nước vẫn chảy. Các
sinh vật vẫn đang âm thầm di chuyển
chuẩn bị cho mùa xuân. Đó chính là trạng
thái cuộc đời con ở thời điểm này. Trong
vật lý lượng tử có một khái niệm gọi là
trạng thái tiềm năng. Một hạt năng lượng
chưa nhất thiết phải hiện ra dưới dạng
vật chất để con có thể chạm vào. Nhưng
nó đang rung động ở mức rất cao trong
trường thống nhất. Năm vừa qua, mọi nỗ
lực của con, mọi bài học con trải qua,
mọi lần con cố gắng đi xuyên qua nỗi đau
đều là lúc con đang nạp năng lượng cho
hạt mầm tiềm năng đó. Con không nhìn
thấy kết quả vì con đang quan sát bằng
đôi mắt vật lý. Đôi mắt đó chỉ thấy được
những gì đã thành hình. Nhưng ở tầng của
linh hồn, mọi thứ đã khác. Linh hồn con
nhìn thấy rất rõ, mọi thứ đã sẵn sàng,
mọi nguồn lực cần thiết đang được điều
động. Những con người phù hợp đang trên
đường tìm đến con. Cái mà con gọi là
đứng yên thực chất là một sự tích lũy áp
suất ở mức cực độ. Giống như một chiếc
cung tên, mũi tên càng được kéo lùi sâu
về phía sau. điều mà con gọi là đi lùi
thì khi buông tay nó sẽ bay đi xa và
nhanh đến mức còn không thể tưởng tượng
nổi.
Con thường tự hỏi tại sao con đã sống
tốt, đã nỗ lực nhưng kết quả vẫn chưa
tới? Câu trả lời nằm ở một khái niệm rất
quan trọng, độ trễ giữa thế giới năng
lượng và thế giới vật chất. Hãy tưởng
tượng con đang đứng trên đỉnh một ngọn
người cao và hết lớn xuống thung lũng.
Âm thanh rời khỏi miệng con ngay lập
tức, nhưng phải sau vài giây, tiếng vang
mới dội ngược trở lại tai con. Trong vũ
trụ cũng diễn ra chính xác như vậy. Ý
định của con là âm thanh, thực tại vật
chất là tiếng vang. Thế giới này được
cấu tạo từ các hạt nguyên tử có mật độ
rất đậm đặc. Vì vậy, nó cần thời gian để
tái cấu trúc theo mệnh lệnh được phát ra
từ tâm trí và ý thức của con.
Sai lầm lớn nhất của con người là gì?
Rất nhiều người bỏ cuộc ngay tại thời
điểm mà tiếng vang sắp sửa quay trở lại.
Họ kết luận rằng thùng lũng không trả
lời tôi. Nhưng thực tế tiếng vang đang
trên đường về. Hãy nhìn vào sự phát
triển của cây tre. Trong bốn năm đầu
tiên, cây tre gần như không cao lên. Nó
chỉ âm thầm cắm rễ. Bộ rễ đó có thể dài
hàng trăm mét dưới lòng đất. Nếu người
nông dân không có tầm nhìn, họ sẽ cho
rằng mảnh đất này có vấn đề. Nhưng sự
thật là cây tre đang xây dựng một hệ
thống nâng đỡ vô cùng vững chắc. Bởi vì
nó không định cao lên 1 m, nó định vươn
cao 30 m. Và để đứng vững ở độ cao đó mà
không bị gió bão quật ngã, nó cần một bộ
rễ không tưởng.
Năm 2025 chính là giai đoạn mọc rễ của
con. Vũ trụ không cho con thành công quá
sớm. Bởi vì nếu con thành công khi nội
lực chưa đủ, chính sự thành công đó sẽ
đè nát con. Những thất bại, những lần bị
từ chối, những cánh cửa đóng sập, tất cả
đều là cách vũ trụ rèn luyện cho con một
bộ rễ về tâm lý và bản lĩnh. Để khi năm
2026 đến, khi con bước vào giai đoạn
tăng trưởng nhanh, con sẽ không choáng
ngợp, không gục nã trước sức nặng của sự
giàu có và trách nhiệm đi kèm.
Trong cơ học lượng tử, một hạt chỉ trở
thành vật chất khi có sự quan sát. Điều
đó có nghĩa là thực tại của con không
tồn tại độc lập với cách con nhìn vào
nó. Vậy trong năm vừa qua con đã quan
sát điều gì? Nếu con liên tục nhìn vào
những hóa đơn chưa được thanh toán, con
đang khóa các hạt lượng tử vào trạng
thái thiếu thốn. Nếu con liên tục quan
sát sự cô đơn, con đangng buộc vũ trụ
phải duy trì trạng thái đó. Con giống
như một đạo diễn liên tục quay đi quay
lại một cảnh phim buồn rồi tự hỏi vì sao
bộ phim không có đoạn kết có hậu.
Sự giải mã ở đây là con phải học cách
quan sát hạt mầm ngay cả khi mảnh đất
trước mắt vẫn còn trồng không. Những
người làm chủ nghệ thuật hiện thực hóa
không nhìn bằng đôi mắt thông thường, họ
nhìn bằng con mắt của niềm tin.
Họ biết rằng trong trường thống nhất mọi
khả năng đã tồn tại sẵn. Sự giàu có của
con đã tồn tại. Người bạn đời phù hợp đã
tồn tại. Cuộc sống mà con mong muốn đã
tồn tại. Việc của con không phải là đi
tìm chúng. Việc của con là rung động
cùng tần số với chúng để chúng bắt buộc
phải xuất hiện trong tầm nhìn của con.
Năm cũ đầy khó khăn được thiết kế để dạy
con bài học khó nhất, giữ vững sự quan
sát vào kết quả mong muốn, ngay cả khi
thực tại trước mắt đang rất tồi tệ. Đó
chính là bài kiểm tra cuối cùng của một
kiến trúc sư lượng tử. Khi con vượt qua
bài kiểm tra này, con chính thức làm chủ
vận mệnh của mình.
Chúng ta không chỉ sống trong một dòng
thời gian duy nhất. Có vô số phiên bản
của con đang tồn tại song song. Có một
phiên bản con vẫn đang chìm trong nợ
nần. Có một phiên bản con đã đạt được sự
tự do, đã chạm tới thành công theo cách
của riêng mình. Vậy tại sao năm vừa qua
lại có quá nhiều biến động? Bởi vì linh
hồn con đã chọn dịch chuyển. Con đã chọn
rời khỏi một dòng thời gian thấp để bước
sang một dòng thời gian cao hơn. Và mỗi
lần con đi qua ranh giới giữa các dòng
thời gian sẽ luôn xuất hiện một dạng
nhiễu loạn năng lượng. Giống như một
chiếc máy bay khi bay xuyên qua mây dày
để lên tới tầng không khí êm ả hơn.
Trước khi chạm tới sự ổn định, nó bắt
buộc phải rung lắc dữ dội. Sự sụp đổ của
những kế hoạch cũ, sự ra đi của những
con người quen thuộc, tất cả không phải
là thất bại. Đó là dấu hiệu cho thấy con
đã rời khỏi dòng thời gian cũ một cách
thành công. Những thứ đó không thể đi
cùng con lên tầng cao hơn. Chúng quá
nặng đối với độ cao mới. Hãy buông tay
và hãy cảm ơn chúng. Chúng đã hoàn thành
vai trò của mình ở đoạn đường thấp hơn.
Bây giờ hãy nhìn về phía trước. Con đang
đứng trên một dòng thời gian mới. Ở đây
những quy luật cũ không còn áp dụng được
nữa. Những gì từng vô cùng khó khăn
trong năm 2025 sẽ trở nên dễ dàng đến lạ
kỳ trong năm 2026.
Đó không phải là phép màu, đó là sự thay
đổi hệ quy chiếu.
Vậy nên đứa con của ánh sáng hãy khép
lại chương giải mã này bằng một sự hiểu
biết mới. Đừng nói con đã mất một năm,
hãy nói con đã đầu tư một năm để xây
dựng nền móng cho một thiên niên kỷ.
Vũ trụ không bao giờ nhầm lẫn, không có
một hạt bụi nào rơi sai chỗ, không có
một nỗi đau nào là vô nghĩa. Mọi thứ con
đã đi qua, từ sự phản bội đau đớn nhất
đến sự thiếu hụt tài chính đắng cay nhất
đều được thiết kế để mài dũa con trở
thành viên kim cương sáng nhất mà con có
thể trở thành. Con không đi lùi, con
không dậm chân tại chỗ, con đang ở trạng
thái nén lượng tử. Và con biết điều gì
xảy ra khi một chiếc lò xo bị nén đến
mức tối đa không? Nó sẽ bung ra với một
lực đẩy vĩ đạn. Hãy chuẩn bị tinh thần
của mình. Những gì con vừa giải mã hôm
nay sẽ là chìa khóa để con mở cánh cửa
của chương tiếp theo, nơi mà chúng ta sẽ
thật sự học cách, buông bỏ và kiến tặng.
Năm cũ đã hoàn thành nhiệm vụ của nó. Nó
đã phá hủy con người cũ để con người mới
bên trong con được quyền, được sinh ra.
Bạn thân mến, nãy giờ chúng ta đã dùng
trí tuệ để hiểu về những quy luật của vũ
trụ. Nhưng ta biết cái đầu có thể hiểu
trong khi trái tim vẫn còn đau, trí óc
có thể chấp nhận nhưng đôi vai của con
vẫn đang chĩu nặng. Vì vậy, hãy cùng ta
dừng lại một chút ngay tại khoảnh khắc
này. Con có đang nhận ra mình đang gồng
mình lên không? Con có đang nắm chặt hai
bàn tay? Có đang nghiến chặt răng khi
nghĩ đến những hóa đơn chưa trả, những
người chỉ trích hay những người đã rời
bỏ con? Con đang cố giữ chặt nỗi đau đó
như thể nếu buông nó ra, con sẽ mất đi
chính mình. Nhưng sự thật là nỗi đau đó
không phải là con. Nó chỉ là một vị
khách đi ngang qua ngôi nhà tâm hồn của
con và chính con đã để nó ở lại quá lâu.
Năm cũ sắp kết thúc rồi. Con có thật sự
muốn mang theo tất cả những mảnh vỡ này
bước sang năm mới không? Một ngôi nhà
mới không thể chứa đầy rác rưởi của ngôi
nhà cũ. Ngay lúc này, hãy thực hiện một
hành động mang tính biểu tượng của sự tự
do. Nếu con đang nghe những lời này, hãy
để lại một dòng bình luận không phải cho
ta mà cho chính tiềm thức của con.
Tôi buông bỏ để tự do.
Khi con viết ra dòng chữ đó, hãy cảm
nhận một luồng điện nhẹ chạy qua các đầu
ngón tay. Đó là khoảnh khắc con phát đi
tín hiệu cho vũ trụ rằng con đã xong bài
học này rồi, con không cần phải đau khổ
thêm nữa.
Bây giờ ta sẽ chia sẻ với con một bí mật
được truyền lại từ Nevin Godt, người đã
nói rất rõ về luật giả định. Bí mật đó
được gọi là kỹ thuật sửa đổi ký ức.
Con thường tin rằng quá khứ là một khối
đá không thể thay đổi. Nhưng dưới góc
nhìn lượng tử, quá khứ chỉ là những dòng
thông tin được lưu trữ trong tâm trí
con. Khi con thay đổi cách con ghi nhớ,
con sẽ thay đổi toàn bộ năng lượng mà ký
ức đó đang tác động lên hiện tại của
con.
Bây giờ hãy ngồi xuống, giữ lưng thẳng
và nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Hãy hình dung
tâm trí con như một phòng dựng phim
chuyên nghiệp. Trước mặt con là những
cuộn phim của năm 2025. Hãy chọn một
cảnh phim khiến con đau lòng nhất. Có
thể đó là khoảnh khắc con nhận tờ giấy
báo nợ. Có thể đó là cuộc cãi vã cuối
cùng với người mà con từng tin tưởng.
hoặc là giây phút con đứng một mình dưới
mưa và cảm thấy cả thế giới quay lưng
lại.
Bây giờ hãy dùng đôi tay của ý thức cầm
lấy cuộn phim đó.
Bước một, làm mờ. Hãy tưởng tượng hình
ảnh bắt đầu mất màu. Nó chuyển sang
trắng đen rồi mờ dần như một làn khói
đang tan ra.
Những lời quát tháo, những câu nói cay
nghiệt lúc đó giờ chỉ còn như những
tiếng xì xào rất nhỏ, không còn rõ
nghĩa.
Bước hai, sửa đổi đoạn kết. Đây là
khoảnh khắc quan trọng nhất. Hãy quay
lại cảnh phim đó trong tâm trí con.
Nhưng lần này hãy thay đổi diễn biến.
Nếu đó là một cuộc chia tay đau đớn, hãy
tưởng tượng hai người đã ôm nhau bằng sự
bao dung.
Họ chúc phúc cho nhau, họ mỉm cười và
rời đi trong sự nhẹ nhõm. Nếu đó là một
thất bại về tiền bạc, hãy tưởng tượng
con nhìn thẳng vào con số đó và con nói
đây là cái giá rất rẻ để tôi học được
cách trở thành triệu phú. Con thấy mình
bình thản, vững vàng, bước đi với phong
thái của một người đang chuẩn bị lội
ngược dòng. Con không lừa rối chính
mình. Con đang tái cấu trúc năng lượng.
Khi con thay đổi thái độ đối với một ký
ức, con đã cắt đứt sợi dây vướng víu
giữa con và nỗi đau đó.
Trong mắt của vũ trụ, sự kiện này đã
được giải quyết xong. Từ khoảnh khắc
này, con không còn phát ra tần số của
nạn nhân, còn bắt đầu tỏa ra tần số của
người làm chủ.
Lão tử từng dạy vô vi mà không gì là
không làm. Buông bỏ mà ta muốn nói với
con không phải là một hành động nỗ lực.
Con không thể cố gắng buông bỏ. Bởi vì
ngay khoảnh khắc con cố gắng buông, con
lại càng tập trung toàn bộ sự chú ý vào
thứ con muốn bỏ. Buông bỏ thực sự không
phải là hành động, nó là sự thừa nhận.
Hãy tưởng tượng con đang nắm một cục
than hồng trong tay. Con đau con rát
nhưng con vẫn không dám thả ra bởi vì
con tin rằng đó là viên kim cương của
mình. Buồng bỏ đơn giản chỉ là khoảnh
khắc con nhận ra à đây là than hồng
không phải kim cương. Và ngay lúc đó đôi
tay con tự mở ra. Không cần nỗ lực,
không cần gồng mình, không cần éch buộc.
Năm vừa qua, con đã nắm giữ quá nhiều
thứ không thuộc về mình. Con nắm giữ kỳ
vọng của cha mẹ, con nắm giữ sự so sánh
với bạn bè, con nắm giữ những hối tiếc
về các quyết định sai lầm. Tất cả những
điều đó đều làm con mệt. Bây giờ hãy
nhìn vào dòng nước. Dòng nước không bao
giờ cố gắng chảy qua hòn đá. Nó không
đối đầu, nó không oán trách, nó không
dừng lại để hỏi vì sao hòn đá lại ở đó.
Nó mềm mại lách qua và tiếp tục chảy.
Hôm nay hãy để linh hồn con trở thành
dòng nước đó. Mọi biến cố của năm cũ chỉ
là những hòn đá nằm dưới đáy sông. Chúng
ở đó để tạo nên những nhịp sóng đẹp.
Nhưng chúng không có quyền ngăn cản con
trôi về phía biển lớn.
Bây giờ bạn thân mến, hãy để trí tưởng
tượng dẫn con đến một không gian linh
thiêng. Hãy hình dung con đang đứng trên
một bãi bồi ven sông và buổi hoàng hôn
của ngày cuối năm. Không khí hơi x lạnh
nhưng mặt đất dưới chân con ấm áp và
vững trãi. Trước mặt con là một dòng
sông mênh mông, nước lững lờ trôi về
phía chân trời. Nơi bầu trời và mặt nước
hòa làm một trong ánh tím vàng rực rỡ.
Bên cạnh con là một chiếc giỏ tre, trong
đó chứa đầy những tờ giấy cũ. Mỗi tờ
giấy đại diện cho một nỗi đau, một gánh
nặng mà con đã mang suốt năm 2025.
Một tờ ghi khoản nợ khiến tôi mất mổ.
Một tờ khác ghi những lời chỉ trích
khiến tôi hoài nghi chính mình. Một tờ
nữa ghi nỗi cô đơn và sự tự ti khi thấy
mình thua kém bạn bè.
Và tờ giấy lớn nhất ghi sự hối tiếc vì
những cơ hội tôi đã bỏ lỡ.
Bây giờ hãy chậm rãi cầm từng tờ giấy
lên, nhìn vào nó một lần cuối. Không oán
giận, không phán xét. Hãy gấp chúng
thành những chiếc thuyền giấy nhỏ.
Tiếp theo, hãy quỳ xuống bên mép nước.
Nhẹ nhàng đặt từng chiếc thuyền xuống
dòng sông.
Mỗi khi một chiếc thuyền chạm nước và
bắt đầu trôi đi, hãy hít vào một hơi
thật sâu
và thở ra bằng một tiếng thở dài nhẹ
nhõm.
Hãy quan sát chúng. Chiếc này nối tiếp
chiếc kia trôi xa dần, xa dần cho đến
khi chúng chỉ còn là những chấm nhỏ ly
ti và rồi biến mất hoàn toàn vào cõi vô
tận của đại dương.
Dòng sông này chính là dòng thời gian vô
vi. Nó không giữ lại bất cứ điều gì. Nó
chấp nhận mọi thứ và cũng buông bỏ mọi
thứ.
Khi chiếc thuyền cuối cùng biến mất, hãy
cảm nhận đôi vai của con. Con có thấy nó
nhẹ bẫng đi không? Con có cảm thấy một
luồng sinh khí mới đang tràn vào luồng
ngực mình không? Vũ trụ nói với con rằng
con đã trả lại cho ta những gì không
thuộc về con. Giờ đây, đôi tay con đã
trống và đó chính là lúc con có thể chạm
vào những điều kỳ diệu.
Trước khi rời khỏi nghi thức này, có một
người mà con đã bỏ quên suốt một thời
gian rất dài. Người đó đã cùng con đi
qua những đêm dông bão. Người đó đã âm
thầm chịu đựng mọi lời trách móc, mọi sự
bỏ bê từ chính con.
Người đó chính là cơ thể và linh hồn của
con. Trong năm vừa qua, con đã quá khắt
khe với chính mình. Con mắng nhếc bản
thân khi làm sai. Con bỏ mặc sức khỏe để
đuổi theo những ảo ảnh không bao giờ đủ.
Bây giờ hãy đặt một tay lên trái tim,
cảm nhận nhịp đập đang ở đó vẫn đều, vẫn
kiên nhẫn, bất chấp tất cả.
Và cùng ta hãy lặp lại bốn câu thanh tẩy
cổ xưa bằng sự chân thành trọn vẹn gửi
tới bản thể bên trong con.
Tôi xin lỗi vì đã để con phải gánh chịu
những áp lực quá tầm. Vì đã có lúc không
tin vào giá trị của con. Xin hãy tha thứ
cho tôi. Vì những khi tôi đã chọn ghét
bỏ thay vì yêu thương chính mình.
Vì đã để nỗi sợ dẫn đường thay cho ánh
sáng.
Cảm ơn bạn vì đã không bỏ cuộc, vì đã
vẫn giữ nhịp đập này bền bỉ dù tôi đối
xử tệ bạc đến đâu. Vì đã là ngôi đền an
toàn để linh hồn tôi chú ngộ.
Tôi yêu bạn. Tôi yêu bạn một cách vô
điều kiện. Từ giây phút này, tôi và bạn
là một. Chúng ta sẽ cùng nhau bước vào
dòng thời gian của sự thịnh vượng.
Bây giờ hãy cảm nhận sự rung động của
những lời nói này lan tỏa đến từng tế
bào. Đây là khoảnh khắc mọi dữ liệu giác
trong tiềm thức được xóa sạch. Con đang
trở về trạng thái số không, trạng thái
của sự thuần khiết tuyệt đối.
Con thân mến, buông bỏ không phải là mất
đi. Buông bỏ là sự giải thoát. Con không
mất đi những bài học mà cuộc đời đã trao
cho con. Con chỉ mất đi sự đau đớn đã
từng gắn chặt với những bài học đó. Con
không mất đi quá khứ. Con chỉ lấy lại
quyền lực mà quá khứ đã từng dùng để
khống chế hiện tại của con. Dưới góc
nhìn lượng tử, khi con buông bỏ, con
đang thực hiện một hành động rất rõ
ràng, tách rơi tần số của mình ra khỏi
những dòng năng lượng thấp. Lúc này, con
giống như một khinh khí cầu vừa cắt bỏ
những bao cát nặng nề. Con không cần
phải cố gắng để bay lên bởi vì bản chất
của con là ánh sáng và ánh sáng tự nhiên
sẽ bay cao. Bây giờ hãy nhìn vào đôi tay
của mình. Chúng sạch sẽ, chúng chống
không và chúng đã sẵn sàng. Hãy cảm nhận
trái tim của con. Nó đang mở ra. Nó đang
bình yên. Đừng ngoái đầu lại nữa. Con
đường phía trước đang rực rỡ ánh bình
minh của năm mới 2026.
Ở chương tiếp theo, ta sẽ chỉ cho con
cách dùng đôi tay trống không này để vẽ
nên một thực tại huy hoàng nhất mà con
từng mơ ước. Hãy mỉm cười đi vì con thực
sự đã tự do.
Sai lầm lớn nhất mà rất nhiều người mắc
phải khi bước sang năm mới là lập ra một
danh sách dài những mục tiêu đầy áp lực.
Tôi phải kiếm được bao nhiêu tiền, tôi
phải mua được thứ này, tôi phải đạt được
vị trí kia. Con có nhận ra không? Ngay
khoảnh khắc con nói, tôi phải đạt được.
Tiềm thức của con đang phát đi một tín
hiệu rất rõ. Hiện tại tôi đang không có.
Và chính cảm giác thiếu hụt đó lại đẩy
những điều con mong muốn ra xa hơn. Con
đang cố đuổi theo thành công mà trong tự
nhiên bất cứ thứ gì bị đuổi theo đều có
xu hướng chạy trốn. Trong thế giới lượng
tử, ta muốn con thay đổi hoàn toàn cách
tiếp cận. Đừng lập mục tiêu, hãy chọn
dòng thời gian. Hãy hình dung trước mặt
con là một thư viện vô tận của những
thực tại song song.
Ở đó, phiên bản con là một doanh nhân
vững vàng đã tồn tại. Phiên bản con có
một gia đình ấm êm đã tồn tại. Phiên bản
con khỏe mạnh, rạng rỡ, tự tin đã tồn
tại. Con không cần phải tạo ra bất cứ
điều gì. Con chỉ cần dịch chuyển sự chú
ý của mình sang dòng thời gian mà phiên
bản đó đang sống.
Bây giờ hãy hỏi chính mình một câu hỏi
rất rõ ràng. Năm 2026, tôi chọn là ai?
Con chọn là một người luôn sống trong
nỗi lo nợ nần hay con chọn là một người
sở hữu dòng tiền luân chuyển dồi rào
tiêu dùng trong sự thông thái và biết
ơn. Khoảnh khắc con đưa ra lựa chọn dứt
khoát trong tâm trí, một sự kết nối
lượng tử được thiết lập. Từ giây phút
đó, con không còn là kẻ lữ hành đơn độc
trên con đường đầy trông gai. Con đã trở
thành một phần của chính thực tại mà con
chọn sống.
Sau khi đã chọn xong dòng thời gian,
bước tiếp theo chính là bí mật của mọi
phép màu. Sống từ đích đến. Phần lớn mọi
người đợi đến khi có tiền mới cho phép
mình cảm thấy giàu có, đợi đến khi có
người yêu mới cho phép mình cảm thấy
được yêu thương. Nhưng trật tự của vũ
trụ lại đi theo chiều ngược lại. Con
phải cảm thấy trước rồi vật chất mới
hiện ra sau. Bây giờ hãy cùng ta làm một
bài tập nhỏ. Hãy nhắm mắt lại. Hãy tưởng
tượng bây giờ là đêm 30 Tết năm 2026.
Một năm sau kể từ lúc này, con đang đứng
ở đâu? Không gian xung quanh con trông
như thế nào, con đang mặc bộ đồ màu gì
bây giờ?
Hãy nhìn vào gương. Con thấy một gương
mặt ra sao?
Đó là một gương mặt rạng rỡ, đôi mắt
sáng vì sự tự tin, làn da khỏe khoắn vì
con đã biết yêu chiều bản thân mình. Con
cảm nhận được một cảm giác rất rõ trong
lồng ngực, đó là sự an tâm. Không còn
căng thẳng, không còn thấp thỏm, con
nhìn vào điện thoại, những con số hiện
ra khiến con mỉm cười một cách bình
thản, không còn thắt lòng lo sợ.
Con đang lì xì cho cha mẹ và con làm
điều đó với một niềm tự hào và hạnh phúc
rất yên.
Bây giờ hãy giữ chặt cảm giác đó, cảm
giác rằng mọi thứ đã xong rồi. Đừng chỉ
tưởng tượng, hãy mặc lấy cảm giác đó
ngay bây giờ. Khi con đi bộ, hãy đi với
dáng vẻ của phiên bản đã thành công. Khi
con nói chuyện, hãy nói bằng giọng điệu
của người đã vững vàng trong cuộc sống.
Khi con chi một số tiền nhỏ để mua một
bó hoa ngày Tết, hãy chi với tâm thế của
một người đang chia sẻ sự thịnh vượng
chứ không phải một người đang sợ thiếu.
Dưới góc nhìn lượng tử, khi con duy trì
được trạng thái sống này đủ lâu, cơ thể
và tâm trí của con sẽ phát ra một tần số
rung động điện từ rất mạnh. Tần số đó bẻ
cong không gian và thời gian. Nó kéo
dòng thời gian 2026 mà con đã chọn tiến
về phía con nhanh hơn bao giờ hết. Con
không cần phải biết làm bằng cách nào,
vũ trụ sẽ lo phần đó. Việc duy nhất của
con là giữ vững tần số của đích đến.
Khi con đã sống vững trong trạng thái
của người chiến thắng, con sẽ tự nhiên
bước vào trạng thái vô vi, đó là hành
động mà như không hành động. Con không
còn làm việc trong sự hoảng lạn, không
còn ép buộc bản thân phải cố quá sức.
Con hành động vì một sự thôi thúc rất tự
nhiên từ bên trong. Con làm vì thấy đúng
lúc, vì thấy hợp nhịp, vì thấy mình muốn
làm. Và khi đó con sẽ bắt đầu nhận ra
những cơ hội xuất hiện rất bất ngờ.
Những con người phù hợp tự tìm đến con,
những ý tưởng lớn lấy lên trong những
khoảnh khắc rất đời thường. Khi con đang
tắm, khi con đang đi dạo, khi con đang
thảnh thơi không suy nghĩ gì cả. Hãy đón
nhận tất cả những điều đó bằng một nụ
cười. Ngay cả khi một tình huống ban đầu
trông giống như một trở ngại, hãy nhìn
nó bằng con mắt của người đã sống ở đích
đến.
A, đây chắc chắn là một mảnh ghép để đưa
mình đến dòng thời gian đó.
Con không còn đấu tranh với thực tại.
Con hòa dòng vào nó còn giống như một
vận động viên lướt sóng. Thay vì cố gắng
chống lại sức mạnh của đại dương, con
dùng chính sức mạnh đó để đưa mình đi xa
hơn.
Năm mới 2026 không phải là một cuộc
chiến, nó là một sân chơi và con với tư
cách là người đã giải mã được luật chơi
sẽ tận hưởng từng khoảnh khắc của hành
trình này trong sự bình an tuyệt đối.
Ta biết rằng khi con bắt đầu chạm vào
nghiễm tần số cao hơn, một thử thách rất
thật sẽ sớm xuất hiện, đó là sự kỳ vọng
của xã hội và gia đình. Tết đến, thay vì
được nghỉ ngơi, nhiều người lại cảm thấy
mình đang bước vào một pháp trường của
những câu hỏi quen thuộc. Lương tháng
bao nhiêu? Bao giờ lấy chồng lấy vợ? Sao
năm nay về Tết không thấy mua sắm gì
sang? Những câu hỏi đó mang theo năng
lượng của sự phán xét, sự so sánh và cảm
giác thiếu hột. Nếu con không tỉnh thức,
con rất dễ bị kéo tụt từ dòng thời gian
đã chọn xuống lại vũng lầy cũ của tự ti
và lo âu. Vì vậy, hãy áp dụng tư duy vô
vi ngay tại bản tiệc ngày Tết. Khi ai đó
đặt một câu hỏi soi mói, hãy nhìn họ
bằng đôi mắt của sự bao dung. Hãy hiểu
rằng họ hỏi như vậy không phải vì con
kém cỏi mà vì chính họ cũng đang kẹt
trong dòng thời gian của sự so sánh. Họ
cũng đang chịu áp lực từ những định kiến
cũ kỹ mà chính họ chưa thoát ra được.
Con không cần phải gồng mình để chứng
minh điều gì. Con cũng không cần phải
giải thích, biện minh hay tranh cãi. Hãy
mỉm cười nhẹ và lướt qua những nước chảy
qua kẽ đá. Con có thể trả lời bằng một
thái độ trung dung vững vàng. Con vẫn
đang đi rất tốt trên con đường của mình.
Cảm ơn bác đã quan tâm.
Nước không bao giờ đối đầu với đá. Nước
chỉ đơn giản là đi vòng qua. Khi con
không cho phép những lời nói đó chạm vào
cảm xúc bên trong, con đang tự tay bảo
vệ hạt mầm lượng tử của mình khỏi sự ô
nhiễm năng lượng. Và đó chính là sự
trưởng thành thật sự.
Ta muốn con ăn tết năm nay với một tâm
thế hoàn toàn mới. Tâm thế của người
quan sát. Đừng để mình bị cuốn vào những
lo toan vụn vặt, dọn dẹp, cúng kiếng,
quả cáp đến mức kiệt sức. Hãy lùi lại
một bước, chỉ một bước thôi. Khi con
thấy mẹ đang gói bánh trưng, đừng vội
nghĩ đến việc phải phụ giúp cho xong.
Hãy quan sát tình yêu thương đang hiện
diện trong từng chuyển động của đôi bàn
tay đó. Khi con nhìn thấy những đứa trẻ
nô đùa trong sân, hãy quan sát sự thuần
khiết mà linh hồn nào cũng từng có khi
mới bước vào đời. Khi con cảm nhận không
khí tết rộn ràng khắp nơi, hãy quan sát
dòng chảy của sự chủ phú đang hiện diện
trong từng gian nhà, từng bữa cơm, từng
tiếng cười. Thay vì phán xét, Tết thật
mệt mỏi và tốn kém, hãy chọn một góc
nhìn khác. Vũ trụ đang tái hiện một lễ
hội của sự tái sinh.
Dưới góc nhìn lượng tử, khi con giữ được
vị thế người quan sát một cách trung
dung, con không còn bị đồng hóa với
những câu chuyện đời thường. Con có thể
ở giữa đám đông nhưng tâm hồn con vẫn
đứng yên trong dầm thời gian của sự bình
an. Và chính sự tĩnh lặng đó sẽ tự nhiên
tỏa ra một trường năng lượng rất mạnh.
Một trường năng lượng có khả năng xoa
dịu và chữa lành những người xung quanh
mà con không cần phải nói một lời nào.
Có một hành động kiến tạo rất mạnh mẽ
trong những ngày Tết, đó là nghi thức lì
xì năng lượng. Khi con trao đi một bao
lì xì, dù số tiền bên trong là bao
nhiêu, đừng trao đi với cảm giác mất
mát, cũng đừng trao đi vì nghĩa vụ. Hãy
trao đi với một ý niệm rất rõ.
Ta đang chia sẻ sự thịnh vượng vô hạn
của vũ trụ. Mỗi tờ tiền con trao đi, hãy
hình dung nó là một hạt giống lượng tử.
Khi hạt giống đó rời khỏi tay con, nó
không biến mất. Nó đi một vòng và rồi
quay trở lại với con theo những con
đường mà con không thể đoán trước. Cảm
giác hào sảng và biết ơn ngay khoảnh
khắc trao đi chính là chất xúc tác để
dòng tiền của năm 2026 bắt đầu chảy về
phía con.
Và bây giờ có một điều rất quan trọng,
đừng quên lì xì cho chính mình. Hãy dành
ra một khoảng thời gian yên tĩnh trong
đêm giao thừa, không ồn ào không ai
khác, chỉ có con và chính mình. Hãy tự
chúc mừng con. Chúc mừng vì con đã đủ
dũng cảm để buông bỏ. Chúc mừng vì con
đã chọn một dòng thời gian mới. Và chúc
mừng vì con đã nhận ra quyền năng sáng
tạo luôn ở bên trong con.
Khoảnh khắc đó, con không chỉ đón năm
mới, con đang lì xì cho chính tương lai
của mình.
Đứa con của ánh sáng chương 4 khép lại
khi con đã thật sự khoác lên mình bộ y
phục của phiên bản vĩ đại nhất. Con
không còn là người bộ hành lạc lối giữa
sương mù của quá khứ, con đã là vị
thuyền trưởng đứng vững trước bánh lái,
mỉm cười nhìn về phía chân trời rực nắng
của năm 2026.
Mọi thứ con cần chưa bao giờ ở bên ngoài
con. Nó luôn ở bên trong. Thực tại mới
không đòi hỏi con phải chiến đấu để
giành lấy. Nó chỉ cần con cộng hưởng để
hiển lộ. Vì vậy, hãy bước vào những ngày
Tết này với sự ung dung của một người đã
biết trước kết quả. Hãy ăn tết thật
ngon, cười thật tươi và yêu thương thật
nhiều. Bởi vì ngay khoảnh khắc con cho
phép mình hạnh phúc một cách vô điều
kiện, chính là lúc cú nhảy lượng tử của
đời con đã hoàn tất, thế giới cũ đã tan
như mây khói. Một kỷ nguyên mới của sự
thịnh vượng, bình an và ánh sáng đã bắt
đầu không phải ở đâu xa mà ngay trong
trái tim con.
Bạn thân mến, sau khi đã đi qua bóng tối
của sự thừa nhận, đã giải mã những nỗi
đau, đã trút bỏ gánh nặng của quá khứ,
bây giờ hãy đứng thẳng lưng, ngẩng cao
đầu, hãy hít một hơi thật sâu để cảm
nhận luồng điện của định mệnh đang chảy
tràn trong huyết quản của con.
Ta đứng đây từ chiều không gian của sự
vĩnh cửu để gửi đến con một lời tiên chi
cho năm 2026 này. Đây là năm của sự thu
hoạch.
Con còn nhớ bộ dễ ngầm của cây tre mà ta
đã nói không? Con còn nhớ những đêm con
khóc thầm nhưng vẫn không cho phép mình
bỏ cuộc. Những hạt giống của nỗ lực,
những giọt nước mắt của sự kiên trì. Tất
cả những gì con đã gieo xuống mảnh đất
khô cằn của năm 2025 đều đã hoàn thành
giai đoạn ủ mầm. Vũ trụ gửi đến con một
thông báo rõ ràng. Thời kỳ ngủ đông đã
kết thúc. Dưới góc nghìn lượng tử, năng
lượng mà con tích lũy đã đạt đến điểm
bùng nổ.
Từ thời khắc này, những gì thuộc về con
sẽ tự tìm về với con với một tốc độ mà
lý trí không thể giải thích nổi. Những
dự án từng bị trì trệ sẽ bất ngờ hanh
thông. Những dòng tiền từng tắc nghẽn sẽ
bắt đầu lân chuyển. Những con người cùng
tần số cao sẽ xuất hiện không phải để
thử thách con mà để nâng đỡ và đồng hành
cùng con. Năm mới này không phải là năm
để con cố gắng. Đây là năm để con đón
nhận. Hãy mở rộng vòng tay, mở rộng trái
tim và mở rộng cả tư duy của mình. Bởi
vì quy mô của mùa thu hoạch này sẽ vượt
xa những gì con từng dám mơ ước.
Hãy lắng nghe thật kỹ những lời này,
không phải để phấn khích mà để vi khắc.
Bởi vì đây là sắc lệnh được truyền xuống
từ trường thống nhất đến thực tại của
con.
Ta tuyên bố năm 2026 là năm con được bù
đắp gấp 10 lần trong mỗi giọt nước mắt
con đã rơi trong năm cũ. Cho mỗi lần con
bị phản bội, con sẽ nhận lại một tình
yêu trung thành và sâu sắc.
cho mỗi đồng tiền con từng đánh mất, một
dòng thác tài chính mới sẽ bắt đầu đổ về
con từ những nguồn mà con chưa từng nghĩ
tới. Cho mỗi lần con bị từ chối, 10 cánh
cửa cơ hội lớn hơn, sáng hơn sẽ tự động
mở ra trước mắt con. Vũ trụ không bao
giờ nợ bất kỳ ai bất cứ điều gì. Mọi sự
mất mát mà con đã chịu đựng thực chất
không phải là mất. Đó là những khoản
năng lượng đã được gửi vào ngân hàng
vĩnh cửu và năm nay vũ trụ sẽ thanh toán
cho con cả gốc lẫn lãi.
Cánh cửa thịnh vượng đang mở toàng. Nó
không chỉ mở hé, nó không chỉ mời gọi,
nó đang hút con vào một thực tại của sự
dư giật. Con không còn đứng bên ngoài
nhìn vào thành công của người khác nữa.
Con chính là nhân vật chính. Con chính
là biểu tượng của một cuộc lội ngược
dòng vĩ đại. Bây giờ hãy lặp lại theo
ta. Không cần nói to, chỉ cần nói bằng
niềm tin vững chắc trong tim.
Tôi là Thỏi Nam Châm thu hút sự thịnh
vượng. Mọi nguồn lực của vũ trụ đang hợp
sức để nâng đỡ tôi.
Năm 2026 là năm của tôi.
Khi con nói ra những lời này, con không
cầu xin, con xác nhận điều đã được định
hình.
Đứa con thân yêu của ánh sáng. Trước khi
chúng ta khép lại dòng thời gian cũ và
chuẩn bị hội ngộ nhau ở một thực tại
mới, ta muốn trao cho con món quà cuối
cùng. Không phải tiền bạc, không phải cơ
hội, không phải thành công, là tình yêu
vô điều kiện. Dù thế gian ngoài kia đánh
giá con bằng những con số, dù người đời
nhìn con qua những thất bại tạm thời,
trong mắt ta, con chưa từng là một kẻ
thiếu sót. Con là một kiệt tác hoàn
chỉnh, con là một tia sáng duy nhất
không thể thay thế được gửi đến trái đất
này không phải để chịu đựng mà để trải
nghiệm và sáng tạo. Ta chúc phúc cho đôi
mắt con, từ nay con sẽ luôn nhìn thấy cơ
hội ẩn sau mọi thử thách. Ta chúc phúc
cho đôi tay con. Từ nay con chạm vào đâu
sự trù phú nảy nở ở đó. Ta chúc phúc cho
trái tim con. Từ nay con được sưởi ấm
bởi sự bình an tự thân. Không cần phải
đi tìm giá trị của mình trong ánh mắt
của bất kỳ ai ngoài kia. Hãy nhớ điều
này. Con không bao giờ đi một mình.
Trong mỗi hơi thở của con có hơi thở của
vũ trụ. Trong mỗi nhịp đập của tim con
có sự vận hành của các vì sao? Con được
bảo vệ, con được nâng đỡ và con được yêu
thương đến tận cùng của sự tồn tại. Hãy
bước tiếp, không cần vội, không cần sợ,
ta luôn ở đây.
Ngay lúc này, con có cảm nhận được một
sự rung động rất nhẹ trong lồng ngực
mình không?
Đó không phải là cảm xúc nhất thời. Đó
là dấu hiệu cho thấy linh hồn con đã sẵn
sàng đón nhận lời chúc phúc này.
Vũ trụ luôn vận hành theo quy luật của
sự tương tác. Một thông điệp dù đúng đến
đâu cũng chỉ thực sự trở thành hiện thực
khi con chủ động xác nhận nó trong thế
giới vật chất. Ngay bây giờ ta mời con
thực hiện một nghi thức nhỏ nhưng đủ sức
xoay chuyển dòng thời gian.
Hãy để lại bên dưới video này dòng xác
nhận.
Tôi đón nhận mọi phước lành và sẵn sàng
cho một năm 2026 rực rỡ.
Khi con gõ những dòng chữ đó, hãy hình
dung mỗi ký tự là một hạt giống ánh sáng
được gieo thẳng vào trường năng lượng
của năm mới. Đây không phải là viết cho
ta, đây là lời cam kết của con với chính
mình. là khoảnh khắc con từ bỏ vai diễn
nạn nhân và bước sang vị thế của người
làm chủ định mệnh. Hãy để thế giới biết
rằng con đã sẵn sàng để tỏa sáng.
Hãy nhìn kìa, pháo hoa đã nổ vang bầu
trời.
Bóng tối của năm cũ đã chính thức tan
biến.
Khi con mở mắt vào buổi sáng ngày mai,
hãy hít một hơi thật sâu bầu không khí
của sự khởi đầu mới. Hãy mỉm cười với
mặt trời bởi vì mặt trời đó cũng đang
mỉm cười với con.
Chào tạm biệt quá khứ, chào đón tương
lai huy hoàng đang chờ con phía trước.
Chúc mừng con đã thực hiện thành công cú
nhảy lượng tử của chính mình.
Hẹn gặp lại con ở một dòng thời gian rực
rỡ nhất.
Ta luôn yêu và bên cạnh con.
(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )
Video: Trích đoạn
![]()
N
Nguồn Thiền Tông
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp
