Sự Hiển Hiện – Manifestation
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation
⭐️CÁI GIÁ CỦA SỰ THẬT: Tại Sao Bạn Phải Đơn Độc
✨Hãy thành thật với nhau một chút nhé. Đã bao giờ bạn đang ngồi giữa một buổi học lớp, một bữa liên hoan công ty hay đơn giản là trong phòng khách của một bữa cơm gia đình? Xung quanh bạn là những gương mặt rất quen. Mọi người cười nói, chia sẻ về những chuyến đi xa, nhắc đến công việc, thu nhập, bàn luận về chuyện đời của ai đó trên mạng xã hội. Không có gì sai cả. Nhưng rồi ở một khoảnh khắc rất bất ngờ, bạn chợt cảm thấy mình không thật sự ở đó. không phải sợ hãi, chỉ là một cảm giác lạc lõng rất sâu.
Bạn vẫn mỉm cười, vẫn gật đầu theo câu chuyện, nhưng bên trong có một câu hỏi nhẹ thôi vang lên rất rõ. Rốt cuộc mình đang ở đây để làm gì?
Bạn có cảm giác như mình đang đứng giữa căn phòng đó, nhưng tâm trí thì ở rất xa. Mọi âm thanh xung quanh dần trở nên nhạt đi. Những câu chuyện quen thuộc bỗng lặp lại, không còn chạm vào bạn như trước nữa. Không phải vì họ sai mà vì bạn đã khác. Bạn muốn nói về những điều rộng hơn, sâu hơn về cuộc sống, về ý nghĩa, về những câu hỏi mà bạn không còn né tránh nữa. Nhưng khi nhìn quanh, bạn nhận ra không phải lúc nào cũng có người sẵn sàng nghe những điều đó. Và rồi khi buổi gặp gỡ kết thúc, bạn trở về nhà, đóng cửa lại. Căn phòng yên tĩnh. Lẽ ra bạn phải thấy vui hoặc ít nhất là nhẹ lòng. Nhưng không, bạn cảm thấy mệt, mệt sâu bên trong, cơ thể như bị rút cạn năng lượng, ngực nặng, đầu trống. Bạn nằm xuống và trong khoảng lặng đó, những câu hỏi bắt đầu xuất hiện. Có phải mình đang buồn không? Có phải mình đang tách mình khỏi mọi người? Tại sao những điều từng làm mình vui, giờ lại không còn như trước?
Nếu những câu hỏi đó đang quen thuộc với bạn thì hãy nghe tôi nói điều này. Bạn không có vấn đề gì cả và bạn không hề sai. Cảm giác kiệt sức đó không phải là bệnh. Nó là một tín hiệu rất tự nhiên cho thấy bạn đang bước qua một giai đoạn trưởng thành sâu sắc. Một cái giá mà ai cũng phải trả khi bắt đầu sống thật hơn với chính mình.
Đừng vội rời khỏi video này. Tôi không ở đây để dỗ giành bạn hay đưa cho bạn một lời trấn an ngắn hạn. Tôi ở đây để cùng bạn hiểu rõ điều gì đang xảy ra dưới góc nhìn của vật lý học và ý thức.
Và nếu bạn đủ kiên nhẫn đi cùng tôi đến cuối hành trình này, tôi hứa với bạn sẽ không còn muốn chạy trốn nỗi cô đơn này nữa. Bạn sẽ học được cách đứng yên trong nó, ở lại với nó và hiểu nó.
Bạn sẽ học được cách biến chính cảm giác từng làm bạn sợ hãi nhất thành quyền năng tối thượng của một người kiến tạo.
Một trạng thái mà các bậc giác mộ đã gọi bằng một cái tên rất chính xác, sự tĩnh tại của Thượng Đế.
Nhưng trước hết chúng ta phải trả lời một câu hỏi không dễ chịu. Tại sao ánh sáng của sự thật lại làm bạn đau đớn đến thế?
Hãy bắt đầu giải phẫu nỗi đau của bạn.
Không phải bằng những lời an ủi tâm lý sáo rỗng mà bằng vật lý học. Lý do bạn cảm thấy mệt mỏi khi ở gần người khác không phải vì họ xấu cũng không phải vì bạn khó tính. Lý do nằm mở, định luật cộng hưởng. Hãy tưởng tượng bạn là một trạm phát sóng radio. Suốt 20 30 năm cuộc đời, bạn phát sóng ở tần số 440 hầm, tần số mặc định của ma trận xã hội.
Tần số này chứa đựng điều gì?
Nó chứa nỗi lo cơm áo gạo tiền, chứa những câu chuyện phiếm về đời tư người khác, chứa sự ghen tỵ, sự tranh đua và những niềm vui vật chất nắn hạn. Ở tần số đó, bạn rung cùng nhịp với cha mẹ, với bạn bè cũ, với đồng nghiệp. Sự cộng hưởng xảy ra, bạn cảm thấy an toàn, bạn thấy mình thuộc về, nhưng rồi sự thức tỉnh ập đến.
Có thể là sau một biến cố sinh tử, một sự đổ vỡ. Hoặc sau khi bạn xem những video trên kênh này và nhận ra bản chất của trường hợp trái đất, một cái gì đó bên trong bạn thay đổi, tần số rung động của bạn tăng vọt. Giả sử bạn bắt đầu rung ở 528 Hz, tần số của sự thật và chữa lành. Và ngay khoảnh khắc đó, bi kịch vật lý bắt đầu.
Bạn quay lại gặp nhóm bạn cũ, những người vẫn đang rung ở 440 Hz. Theo nguyên lý sóng, khi hai tần số quá chênh lệch gặp nhau mà không có sự điều chỉnh, chúng không thể giao thoa, chúng tạo ra sự nhiu loạn. Tiếng cười nói của họ vẫn như trước, chỉ là bạn không còn rung cùng nhịp đó nữa. Những câu chuyện quen thuộc vẫn tiếp diễn nhưng chúng không còn giữ được sự chú ý của bạn. Bạn không phán xét họ, bạn chỉ đơn giản là không thể tiêu hóa nổi trường năng lượng đó nữa. Cơ thể bạn vốn rất nhạy cảm sẽ bắt đầu lên tiếng. Có thể bạn sẽ thấy hơi đau đầu, nôn nao hay những cơn náp dài không kiểm soát, tim đập nhanh hơn một chút hoặc đơn giản là một thối thúc muốn được rời đi về lại không gian riêng của mình. Đừng lo lắng, đó chỉ là cơ chế tự bảo vệ tự nhiên thôi. Hệ điều hành tâm thức mới của bạn đang nhận ra sự không tương thích với những năng lượng cũ nên nó nhẹ nhàng từ chối tiếp nhận. Và có một hiện tượng tâm lý sâu sắc hơn mà tôi muốn bạn hiểu để thương mình và thương cả người khác, đó là hiệu ứng chiếc gương.
Khi bạn mang một tần số bình an, bước vào một không gian đang sáo động, những người ở đó đôi khi sẽ cảm thấy hơi chói mắt. Họ không có ý xấu đâu, chỉ là ánh sáng của bạn, sự điềm tĩnh mới mẻ của bạn vô tình làm phản chiếu lại những nỗi lo âu, những bất an mà bấy lâu nay họ đang cố gắng giấu kín bên trong. Sự tĩnh lặng của bạn vô tình làm nổi bật sự ồn ào trong tâm trí họ. Vì thế để bảo vệ cái tôi đang tổn thương, theo phản xả tự nhiên, họ có thể nói những lời làm bạn chạnh lòng. Dạo này tu ghê nhỉ, sắp thành Phật rồi à? Sống thực tế đi em ơi, đừng bay bổng quá.
Mày thay đổi rồi, không còn vui như xưa nữa.
Bạn cảm thấy mình dần bị đẩy ra xa. Bạn cảm thấy mình như một người xa lạ giữa những người thân quen. Và đây là lúc bạn đối diện với bài học dịu dàng đầu tiên của sự tỉnh thức. Học cách buông bỏ sự thuộc về. Chúng ta không thể vừa muốn bước ra một trang sách mới lại vừa muốn giữ nguyên những dòng chữ của trang sách cũ. Bạn không thể vừa muốn bay cao trên bầu trời tự do lại vừa mong cầu sự tán đồng của những người chưa sẵn sàng cất cánh. Bạn cần phải lựa chọn.
Và nếu bạn vẫn đang ngồi đây lắng nghe những lời này, tôi tin trái tim bạn đã chọn con đường chân thật dù nó có chút lẻ loi. Bạn đã chọn đi vào sa mạc của riêng mình. Nhưng bạn thân mến, đừng sợ sa mạc. Sự cô đơn này không phải là hình phạt. Nó là một không gian tĩnh lặng mà vũ trụ ân cần dành riêng cho bạn. Để làm gì? Để tâm hồn bạn được nghỉ ngơi. Để chuẩn bị cho một cuộc chuyển hóa sâu sắc đang diễn ra âm thầm bên trong não bộ.
Một quá trình thanh lọc cần thiết mà tôi gọi là cai nghiện ma trận. Điều gì đang thực sự diễn ra trong tâm trí bạn lúc này?
Tại sao sự chuyển hóa ấy lại mang đến cảm giác bứt dứt như thể bạn đang cai một cơn nghiện? Hãy cùng tôi nhẹ nhàng bước lên tầng hai.
Hãy tạm gác lại những lý thuyết tâm linh cao siêu sang một bên. Giờ là lúc chúng ta cần thành thật với nhau và nói về cái cơ thể bằng xương bằng thịt này của bạn.
Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao hành trình tìm về sự tỉnh thức, thứ lẽ ra phải mang lại bình an lại bắt đầu bằng những cảm giác giống như một cơn bạo bệnh đến như vậy? Tại sao ngay khoảnh khắc bạn quyết định tách mình ra khỏi những cuộc vui mà bạn biết rõ là vô nghĩa, cơ thể bạn lại không hề nhẹ nhõm như sách vở vẫn thường nói, ngược lại, nó phản ứng một cách rất dữ dội và rất đau đớn. Bạn có cảm thấy lồng ngực mình như thắt lại không?
Dạ dày thì quặn lên từng cơn nôn nao khó tả.
Bạn bồn chồn, chân tay ngứa ngáy, không thể nào ngồi yên một chỗ. Cứ mỗi vài phút bàn tay bạn lại vô thức tìm đến chiếc điện thoại, bật màn hình lên không thấy gì rồi lại tắt đi. Và trong khoảnh khắc đó, bạn có bao giờ tự hỏi mình đang thực sự chờ đợi điều gì?
Một tin nhắn, một cái like hay sâu xa hơn chỉ là một tín hiệu rất nhỏ để xác nhận rằng mình vẫn đang tồn tại trong mắt người khác. Hãy để tôi gọi tên chính xác trạng thái này để bạn không còn phải hoang mang nữa. Đây không đơn thuần là nỗi buồn, cũng không chỉ là cô đơn. Đây là một cơn vật thuốc. Đúng vậy, cơ thể bạn đang trải qua những triệu chứng cai nghiện dữ dội nhất và thứ ma túy mà bạn đang cai. Nó không phải heroin, không phải chất kích thích. Nó tinh vi và len lỏi sâu hơn gấp rất nhiều lần. Nó là dopamin xã hội.
Hãy nhìn lại chặng đường dài bạn đã đi qua trước khi tỉnh giất. Cái xã hội này hay ta gọi là ma trận được vận hành dựa trên một cơ chế sinh học rất đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả. Cơ chế thưởng phạt.
Trong suốt mấy chục năm khi bạn ngoan ngoãn làm theo kịch bản, bạn đi học lớp để chứng tỏ bản thân, bạn khoe chiếc xe mới, bạn tham gia những cuộc bàn tán nơi công sở hay đơn giản là hùa theo đám đông. Mỗi lần như vậy, ma trận lại thưởng cho não bộ của bạn một liều dopamin. Ngay lập tức, bạn cảm thấy hưng phấn, bạn cảm thấy mình được chấp nhận, được thuộc về. được an toàn. Nhưng sự thật là cảm giác sướng đó chỉ là một phản ứng hóa học ngắn hạn để giữ bạn ở lại trong vòng lặp cũ kỹ ấy.
Còn bây giờ thì sao? Bạn đã nhìn thấu trò chơi và bạn chọn từ chối tham gia.
Bạn ngừng đăng ảnh chỉ để đổi lấy sự ngưỡng mộ xã giao.
Bạn ngừng cười gượng theo những câu chuyện mà bên trong bạn không hề muốn.
Bạn chủ động cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng cũ.
Và hệ quả tất yếu là cơ thể bạn vốn đã quen được cho ăn dopamin đều đạn suốt bao nhiêu năm bắt đầu nổ loạn. Nó không hiểu vì sao niềm vui lại bị cắt đột ngột như vậy. Tiếng ngói bên trong bắt đầu gào thét. Mày đang làm gì vậy? Quay lại đó đi. Quay lại cười nói đi. Hãy làm hài lòng họ để chúng ta được an toàn.
Để ép bạn quay đầu. Cơ thể tiết ra ctisol. Hóc môn của căng thẳng và sợ hãi. Nó tạo ra những cơn bứt dứt khiến bạn có cảm giác như sắp tan rã. Nó vẽ ra những viễn cảnh rất đáng sợ về sự cô độc kéo dài khiến bạn tin rằng nếu không quay lại đám đông kia, bạn sẽ bị bỏ rơi mãi mãi. Đây chính là lúc bạn cần phải tỉnh táo nhất. Đừng để bị đánh lừa.
Đừng nhầm lẫn giữa nhu cầu kết nối của linh hồn và cơn thèm thuốc của cơ thể.
Cảm giác muốn nhắn tin cho người yêu cũ dù lý trí biết rõ mối quan hệ đó độc hại, đó là cơn thèm thuốc. Cảm giác muốn chạy ra quán nhậu hòa vào tiếng ồn chỉ để trốn tránh sự im lặng. Đó là cơn thèm thuốc. Cảm giác muốn đăng vội một dòng trạng thái chỉ để xem có ai quan tâm không, đó cũng là cơn thèm thuốc.
Có thể bạn sẽ cảm thấy như cơ thể đang phản bội mình, nhưng hãy thương ngó, nó chỉ là một cỗ máy sinh học cổ đại được lập trình để sợ sự cô đơn hơn cả cái chết. Nó chỉ đang cố bảo vệ bạn theo cách nguyên thủy nhất mà nó biết. Nhưng bạn ý thức đang bình tĩnh quan sát cơn đau này. Bạn không phải là cỗ máy đó.
Bạn là người quan sát. Bạn là người đang thực hiện quá trình cai nghiện này. Và quy tắc tối thượng của cai nghiện là gì?
Bạn không được cắt ngang cơn đau. Hãy để nó đi xuyên qua bạn. Hãy ngồi yên ở đó dù tay chân run rẩy, dù mồ hôi lạnh toát ra, nhưng đừng vội tìm sự xoa dịu tức thời. Hãy kiên nhẫn để con quái vật nhận gặp bên trong gào thét, vùng vẫy cho đến khi nó tự kiệt sức và lẳng xuống. Chỉ khi đó bạn mới thực sự chạm vào tự do.
Nhưng hãy nhớ vượt qua cơn nghiện thể xác mới chỉ là màn khởi đầu, một thử thách sâu sắc hơn đang chờ bạn phía trước. Sự sụp đổ của danh tính.
Sau khi cơn bão tố của thể xác đã lắng xuống, bạn sẽ đối diện với một câu hỏi sâu thẳm hơn. Một câu hỏi có thể khiến ngay cả những tâm hồn vững trãi nhất cũng phải trông tranh trong đêm.
Nếu không còn ai nhìn lắm mình nữa thì rốt cuộc mình là ai?
Chúng ta thường tin rằng mình rất hiểu bản thân. Bạn có thể tự nhủ, tôi là người thành đạt, tôi vui tính, tôi là một người mẹ tốt, tôi là một người bạn nhiệt tình. Nhưng hãy thử chậm lại một nhịp để nhìn sâu vào những định nghĩa ấy. Làm sao bạn biết chắc mình vui tính?
Có phải vì mỗi khi bạn kể chuyện người khác đều cười? Làm sao bạn biết mình thành đạt? Có phải vì ánh mắt ngưỡng mộ của người khác khi nhìn vào chiếc xe bạn đi, ngôi nhà bạn ở? Làm sao bạn biết mình tốt bụng? Có phải vì bạn luôn cố gắng làm hài lòng người khác và nhận được những lời khen ngợi từ họ? Có một sự thật sâu sắc rằng phần lớn nhân cách của chúng ta được hình thành dựa trên sự phản hồi của người khác. Suốt hành trình cuộc đời, chúng ta giống như một diễn viên đứng trên sân khấu. Khi bạn diễn vai hài và khán giả vỗ tay, bạn tin rằng à mình là người hài hước. Khi bạn diễn một nốt trầm và không nhận được sự hưởng ứng, bạn tự nhủ mình không được phép buồn.
Chúng ta vô thức đẽo gọt chính mình, cắt bỏ những góc cạnh riêng biệt, tô vẽ thêm những màu sắc không thuộc về mình, chỉ để vừa vặn với cái khuôn mà xã hội mong đợi. Chúng ta đeo lên hàng tá chiếc mặt nạ, mặt nạ nhân viên gương mẫu, mặt nạ người con hiếu thảo, mặt nạ người bạn sảnh điệu. Những chiếc mặt nạ ấy dính chặt vào tâm hồn ta lâu đến mức. Đôi khi ta ngỡ đó chính là gương mặt thật của mình.
Và rồi sự thức tỉnh ghé thăm. Nó giống như việc ánh đèn sân khấu đột ngột vụt tắt. Khán giả lần lượt ra về, không còn tiếng vỗ tay, không còn lời tán thưởng, cũng chẳng còn ai dõi theo bạn nữa. Bạn đứng chơ chọi một mình giữa khoảng không tĩnh lặng và lúc này sự hoang mang bắt đầu len lỏi. Bạn chạm tay lên mặt và nhận ra những chiếc mặt nạ đang dần rơi xuống.
Bạn cố gắng diễn trò vui nhưng không gian im lìm. Vậy bạn có còn là người hài hước không? Bạn cố gắng trưng ra thành tích nhưng không ai bận tâm. Vậy những thành công ấy có còn ý nghĩa không?
Sự cô đơn lúc này tước đi mọi định nghĩa về bản thân mà bạn từng bám víu. Nó nhẹ nhàng gỡ bỏ mọi lớp vỏ bọc, buộc bạn phải đối diện với cái tôi trần trụi, yếu ớt và đầy những vết thương bên dưới. Bạn bàng hoàng nhận ra rằng con người mà mình đã dày công xây dựng bao năm qua chỉ là một phiên bản được chế tác để tìm kiếm sự chấp nhận và tình yêu thương từ thế giới bên ngoài.
Tâm lý học gọi giai đoạn này là khủng hoảng căn tính. Nhưng trong ngôn ngữ của những nhà giả kim, đây là cái chết của bản ngã. Nó đau, một nỗi đau sâu sắc như thể bạn đang tham dự đám tang của chính con người cũ.
Bạn cảm thấy tiếc thường. Đôi lúc bạn nhớ ra giết cái thời mình còn có thể cười nói vô tư hời hợt mà không phải trăn trở điều gì. Bạn nhớ cảm giác được đám đông tung hô. Dù sâu thẳm bạn biết sự tung hô đó đôi khi không trọn vẹn. Sẽ có những ngày bạn cảm thấy mình như một bóng ma vô hình. Bạn đi giữa dòng người ngược xuôi nhưng cảm thấy mình không còn thuộc về thế giới ấy nữa. Bạn và họ không còn chung một ngôn ngữ tâm hồn.
Những khao khát của họ, tiền bạc, danh vọng, quyền lực đối với bạn giờ đây trông như những trò chơi con trẻ.
Nhưng bạn cũng chưa tìm được những người bạn đồng hành mới. Bạn lơ lửng ở giữa, không còn là người phàm tục cũ nhưng cũng chưa chạm tới sự thánh thiện. Bạn trở thành không ai cả.
Nhưng đừng sợ hãi trạng thái không ai cả này. Hãy nhớ câu nói của Rumy. Hãy bán đi sự khôn ngoan của bạn và mua lấy sự ngơ ngác. Sự trống rỗng mà bạn đang cảm thấy nó không phải là hư vô. Nó là khoảng trống cần thiết.
Bạn không thể rót rượu mới vào một chiếc ly đã đầy nước cặn. Vũ trụ đang giúp bạn đổ hết những gì đã cũ kỹ đi. Vũ trụ đang đập vỡ cái bình gốm méo mó ngày xưa để nhào nặn bạn thành một kiệt tác mới hoàn hảo hơn.
Nhưng quá trình nhào nặn đó trông như thế nào? Nó không lãng mạn như chúng ta thường nghĩ. Nó hỗn độn, nhảy nhụa và đầy thử thách. Chào mừng bạn đến với một giai đoạn tái cấu trúc toàn phần. Sự hóa lỏng.
Tôi muốn gửi tặng bạn một hình ảnh ẩn dụ cuối cùng cho chặng hành trình này. Một hình ảnh mà tôi tin rằng sẽ là ngọn đèn soi sáng giúp bạn vững tin bước qua những đêm đên tối nhất. Đó là câu chuyện về sự chuyển hóa của loài bướm.
Chúng ta thường lãm mạn hóa quá trình này. Ta nghĩ rằng con sâu chỉ đơn giản chui vào kén, mủ một giấp thật ngon rồi nhẹ nhàng mọc cảnh bay lên. Nhưng thiên nhiên không vận hành theo cách êm đềm như vậy. Sự chuyển hóa thực sự luôn đòi hỏi một cái giá rất đắt. Khi con sâu tự bao bọc mình trong kén, một quá trình giải thể bắt đầu diễn ra. Những enzyme tiêu hóa được tiết ra và tin hay không tùy bạn, chúng bắt đầu phân dã chính cơ thể của con sâu. Cấu trúc cũ tan biến, da thịt, chân tay, hình hải cũ. Tất cả đều được đưa trở về trạng thái nguyên thủy nhất.
Toàn bộ con sâu chuyển hóa thành một dạng chất lỏng hỗn độn, chứa đầy những nguyên liệu cần thiết cho sự sống mới.
Nếu bạn tò mò cắt cái kén ra vào thời điểm này, bạn sẽ không thấy con sâu.
Nhưng cũng chưa thấy con bướm, bạn chỉ thấy một sự hỗn mang. Con sâu đã chấp nhận chết đi nhưng con bướm thì chưa kịp sinh ra.
Bạn người bạn dũng cảm của tôi. Bạn đang ở chính trong cái kén đó.
Cảm giác cô đơn, sự hoang mang, những nỗi đau thể xác và tinh thần mà bạn đang chịu đựng. Đó chính là những enzyme của vũ trụ đang giúp bạn gỡ bỏ con người cũ.
Chúng đang nhẹ nhàng tháo gỡ những niềm tin giới hạn, những thói quen đã không còn phù hợp và cả cái nhu cầu phải được người khác yêu thích mà bạn đã mang vác bấy lâu nay. Trong giai đoạn hóa lỏng đầy nhạy cảm này, có một hiện tượng sinh học rất đặc biệt. Hệ thống miễn dịch của con sâu cũ ban đầu sẽ tấn công những tế bào mới vì tưởng rằng đó là mối đe dọa.
Nó cũng giống hệt cách tiếng nói nhỏ trong đầu bạn đang tự dằn vặt chính mình lúc này. Ngươi điên rồi sao? Ngươi thất bại rồi? Ngươi sẽ chết giả trong cô độc mất thôi. Đó chỉ là phản ứng kháng cự cuối cùng của cái cũ trước khi nhường chỗ cho cái mới. Vì vậy hãy nghe tôi.
Đừng cố gắng chạy trốn khỏi cái kén.
Đừng cố dùng lý trí để rạch cái kén ra.
Mong quay lại làm con sâu an toàn như trước. Vì nếu làm thế, bạn sẽ không thể trọn vẹn. Bạn cần kiên nhẫn chịu đựng áp lực này. Bạn cần để cho sự hóa lỏng diễn ra một cách tự nhiên và trọn vẹn nhất.
Hãy cho phép mình được buồn. Hãy cho phép mình được khóc nếu muốn. Hãy cho phép mình được nghỉ ngơi và cảm thấy yếu đuối. Đừng cố gắng gồng mình để tỏ ra tích cực. Sự sụp đổ này là cần thiết bởi vì chỉ từ những nguyên liệu của sự sụp đổ đó, cấu trúc của đôi cánh mới có thể được hình thành. Bạn không hề bị trừng phạt. Bạn đang được tái cấu trúc. Vũ trụ đang tháo dỡ từng viên gạch cũ kỹ để xây dựng cho tâm hồn bạn một tòa lâu đài vững trãi hơn. Và sự cô đơn này chính là tấm biển báo mà vũ trụ ân cần treo trước cửa tâm hồn bạn. Công trường đang thi công miễn làm phiền.
Ngài tạm thời tách bạn khỏi đám đông không phải để làm hại bạn mà để bảo vệ bạn trong lúc bạn đang trần trụi và mong manh nhất. Vậy nên hãy yên tâm nằm trong bóng tối này thêm một chút nữa. Hãy tin tưởng tuyệt đối vào quá trình này bởi vì ngay khi quá trình hóa lỏng kết thúc, bạn sẽ sẵn sàng bước vào tầng ba, nơi bạn không còn là một con sâu bỏ sát mặt đất, nhưng cũng chưa biết cách bay.
Nơi bạn sẽ đối diện với một không gian còn mênh mông hơn cả nỗi đau, đó là hư không.
Khoan đã, chúng ta hãy cùng nhau chậm lại một nhịp ở đây, đừng vội đi tiếp.
Tôi biết những điều tôi vừa chia sẻ có thể rất nặng nề đối với bạn. Tôi dường như có thể cảm nhận được sức nặng đang đè lên lồng ngực bạn ngay lúc này qua màn hình nhỏ bé này. Cảm giác bị tước đi lớp vò bảo vệ. Cảm giác chới với khi không còn điểm tựa nào để bám víu. Tôi hiểu nó kinh khủng và choáng ngợp đến mức nào. Vì chính tôi cũng đã từng có những ngày nằm lặng đi trong giai đoạn đó. Có lúc tưởng chừng không còn chút sức lực nào để gượng dậy. Nhưng hãy nhìn xem, bạn vẫn đang ở đây. Bạn đã dũng cảm đi cùng tôi qua gần 20 phút đau thương nhất của sự thật mà không hề quay lưng bỏ đi. Sự hiện diện của bạn ngay lúc này là minh chứng rõ ràng nhất. Linh hồn bên trong bạn mạnh mẽ hơn bạn nghĩ rất
nhiều.
Ngay lúc này, tôi muốn chúng ta thực hiện một nghi thức nhỏ, không phải để chứng minh điều gì, chỉ để tiếp thêm hơi ấm cho nhau. Hãy nhìn xuống phần bình luận. Đó không chỉ là những dòng chữ vô chi, đó là những người bạn đồng hành, những người cũng đang trong quá trình chuyển hóa giống hệt như bạn. Tôi muốn bạn để lại một dấu vết tại trạm nghỉ này, chỉ một câu ngắn thôi để gửi tín hiệu cho vũ trụ về trạng thái của bạn.
Nếu bạn vẫn ổn, hãy viết Tôi vẫn ổn. Hoặc nếu bạn đang cảm thấy quá đau, hãy thành thật viết Tôi đang hóa lỏng.
Đừng ngại ngần, ở đây không có ai phán xét bạn cả. Mỗi dòng bình luận của bạn là một đốm lửa nhỏ. Và khi chúng ta cùng thấp lên, sa mạc lạnh lẽo này sẽ trở nên ấm áp hơn rất nhiều.
Hãy viết nó xuống đi, trút bớt gánh nặng ra khỏi đầu ngón tay.
Được rồi, bạn đã thấy nhẹ nhõm hơn một chút nào chưa? Bây giờ hãy uống một hụm nước, hít một hơi thật sâu vì chặng đường tiếp theo chúng ta sẽ không nói về nỗi đau nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau bước vào vùng đất bí ẩn nhất của tâm thức, nơi mà mọn âm thanh ồn ào đều tắt lịn.
Bạn đã sẵn sàng bước vào hư không chưa?
Chúng ta đi tiếp nhé.
Chúc mừng bạn. Bạn đã kiên cường sống sót qua cơn bão của tầng hai. Những cơn đau quạn thắt trong lồng ngực dường như đã dịu đi. Cơn thèm khát sự chú ý của xã hội cũng không còn cồn cảo như trước.
Bạn không còn khóc lóc vì cảm giác bị bỏ rơi nữa. Có lẽ lúc này bạn đang nghĩ tuyệt vời rồi, cơn đau đã qua, chắc bây giờ mình sẽ cảm thấy hạnh phúc. an lạc và tràn đầy ánh sáng như sách vở vẫn nói đúng không? Nhưng thực tế lại không hẳn như vậy. Điều gì đang chờ bạn ở phía bên kia của nỗi đau không phải niềm vui vỡ òa mà là sự chống rẫm tuyệt đối. Bạn thức dậy vào một buổi sáng và bàng hoảng nhận ra mình không cảm thấy gì cả.
Thế giới xung quanh bỗng chuyển sang một gam màu xám trung tính nhạt nhỏa. Những thứ trước kia từng làm bạn phát cuồng.
Giờ đây, bạn nhìn chúng với ánh mắt rừng rưng.
Tiền bạc cũng chỉ là giấy, danh vọng cũng chỉ là hư danh. Tình yêu đôi lứa cũng chỉ là những phản ứng hóa học nhất thời. Thậm chí những sở thích cũ như xem phim, nghe nhạc, đi du lịch, tất cả bỗng trở nên nhạt thách. không còn mang lại chút gia vị nào cho tâm hồn bạn. Bạn vẫn đi làm nhưng bạn làm việc như một cái máy được lập trình sẵn. Bạn ăn nhưng không cảm thấy vị ngon. Bạn nói chuyện nhưng tâm trí không còn đặt vào câu chuyện đó nữa. Bạn rơi vào một trạng thái mà tôi gọi là sự im lặng vĩ đại. Và chính lúc này sự hoang mang bắt đầu len lọi. Bạn tự hỏi có phải mình đã đi sai đường không? Tại sao mình lại trở thành một kẻ vô cảm như thế này? Mình tưởng thức tỉnh là phải yêu đời hơn chứ. Sao bây giờ mình lại thấy đời chán trường đến vậy? Hãy bình tĩnh, bạn không bị trầm cảm theo nghĩa bệnh lý. Bạn đang trải nghiệm một hiện tượng rất tự nhiên, một trạng thái mà tôi gọi là điểm không.
Hãy tưởng tượng bạn đang lái một chiếc xe với tốc độ 100 km/h về hướng bắt, hướng của danh vọng và vật chất. Đột nhiên bạn nhận ra con đường đó không dành cho mình và bạn đạp phanh để quay đầu về hướng nam, hướng của sự thật và tâm linh. Trước khi chiếc xe có thể chạy về hướng nam, nó bắt buộc phải đi qua một điểm, điểm mà vận tốc bằng không. Nó phải đứng yên hoàn toàn và bạn, bạn đang ở chính cái điểm đứng yên đó. Động lượng cũ đã cạn nhưng động lượng mới thì chưa kịp sinh ra. Bạn lơ lửng giữa hai thế giới. Thế giới cũ đã khép lại. Bạn không thể quay lại đó nữa vì bạn đã biết quá nhiều sự thật. Bạn không thể giả vờ ngủ lại được nữa. Nhưng thế giới mới vẫn chưa hình thành. Bạn chưa tìm thấy bộ lạc mới, chưa tìm thấy sứ mệnh mới. Bạn giống như một người nghệ sĩ đu bay trên không trung. Bạn vừa buông tay khỏi thanh xà cũ đang bay lơ lửng giữa khoảng không và tay kia vẫn chưa nắm được thanh xà mới. Cảm giác lơ lửng này thực sự rất đáng sợ. Nó không đau đớn dữ dội nhưng nó mang lại một cảm giác rất khác vô nghĩa. Và chính sự vô nghĩa này có thể dẫn chúng ta đến một cái bẫy rất nguy hiểm.
Một cái bẫy đã giữ chân hàng triệu linh hồn thức tỉnh nửa vời. Đó là cái bẫy hư vô.
Khi bạn bắt đầu thấu hiểu sâu sắc rằng cuộc đời này chỉ là trải nghiệm, là giả lập, là những ảo ảnh thoáng qua, một con quái vật triết học sẽ bắt đầu trỗi dậy trong tâm trí bạn. Tên của nó là chủ nghĩa hư vô. Nó không xuất hiện với vẻ ngoài đáng sợ. Ngược lại, nó thì thầm vào tai bạn những lời lẽ nghe rất logic, rất trí tuệ và có vẻ rất tỉnh thức.
Nếu cuộc đời này là giả, tại sao mình phải nỗ lực đi làm kiếm tiền cho mệt xác?
Nếu chết là hết hoặc chỉ là bắt đầu lại ván mới, tại sao phải khổ sở gìn giữ sức khỏe?
Tại sao phải dọn dẹt nhà cửa nếu ngày mai đằng nào nó cũng bẩn lại?
Tại sao phải nhập công xây lâu đài cát nếu sóng biển đằng nào cũng sẽ cuốn đi?
Nếu nghe theo tiếng nói này, từ một người khao khát đi tìm ánh sáng, bạn có nguy cơ rơi vào một trạng thái mà tôi gọi là zombie tâm linh. Đây là một danh giới rất mong manh. Chúng ta vô tình dùng sự thật làm cái cớ để trốn tránh trách nhiệm sống. Chúng ta mượn từ buông bỏ nghe rất cao thượng để ngụy biện cho sự buông xuôi yếu đuối của mình. Bạn có thể thấy mình nằm dai cả ngày, bỏ bê bản thân, trở nên lạnh nhạt và xa cách với gia đình. Và bạn tự trấn an rằng mình đang sống thuận tự nhiên, mình đang thực hành vô vi. Nhưng không, đó không phải là vô vi, đó là trầm cảm tâm linh. Bạn đang mắc kệt trong giai đoạn mà các nhà giả Kim gọi là giai đoạn đên. Bạn đã phá hủy thành công cái tôi cũ nhưng bạn chưa tìm thấy cái tôi chân thật. Bạn chỉ còn lại một đống cho tàn của quá khứ. Và vì quá mệt mỏi, bạn quyết định nằm ngủ luôn trên đống tro đó. Tại sao giai đoạn này lại nguy hiểm đến vậy? Bởi vì sự trống rỗng có tính gây nghiện. Nó mang lại một cảm giác bình yên giả tạo. Nó không áp lực. Nó du m ngủ ý chí phấn đấu của bạn.
Nó khiến bạn tin rằng không làm gì cả mới là đỉnh cao của tu tập. Nhưng hãy nhớ lại mục đích ban đầu của linh hồn khi chọn đến trái đất này. Bạn xuống đây để trải nghiệm, không phải để trốn chạy.
Nếu vũ trụ muốn bạn không làm gì cả, ngài đã để bạn ở yên trong cõi hư vô tịch mịch. Việc gì phải thiết kế một thế giới sống đậm đầy màu sắc phức tạp như thế này để bạn dấn thân vào? Cảm giác vô nghĩa mà bạn đang trải qua lúc này không phải bản chất cuối cùng của cuộc đời. Nó chỉ là tác dụng phụ tạm thời của việc cài lại hệ điều hành. Hãy hình dung chiếc máy tính của bạn. Khi bạn cài lại hệ điều hành sẽ có một khoảng thời gian màn hình tối đen. Nếu lúc đó bạn hoảng sợ và nghĩ thôi chết rồi, máy hỏng rồi, màn hình đen thui rồi, vứt đi thôi thì bạn đã lầm. Bạn cần kiên nhẫn chờ đợi.
Màn hình đen đó không phải là sự hư hỏng, nó là một dấu hiệu tốt. Nó cho thấy hệ thống đang xóa sạch những dữ liệu cũ kỹ để nạp vào những chương trình mới mạnh mẽ hơn.
Vậy làm thế nào để sống sót qua khoảng thời gian màn hình đen này? Làm thế nào để không bị cảm giác hư vô nuốt chửng trước khi hệ điều hành mới kịp khởi động? Bạn cần một góc nhìn mới. Bạn cần thay đổi hoàn toàn cách định nghĩa về sự trống rỗng.
Hãy thử nhìn vào căn phòng bạn đang ngồi ngay lúc này. Điều gì thực sự làm cho căn phòng này có giá trị sử dụng? Có phải bộ bàn ghế đắt tiền được bày biện cầu kỳ hay là những bức tranh nghệ thuật treo trên tường? Không. Cách đây hơn 2500 năm, lão tử đã để lại một chiêm nghiệm vô cùng sâu sắc.
Người ta nhào đất sét để làm cái chén nhưng chính khoảng trống bên trong mới làm nên công dụng của cái chén. Người ta đục cửa để làm gian nhà nhưng chính khoảng trống bên trong mới làm nên công dụng của gian nhà.
Cái hữu dụng, cái có luôn được sinh ra và được bao bọc bởi cái vô dụng, cái không. Sự trống rỗng mà bạn đang chịu đựng. Xin đừng nhìn nó như sự nghèo nàn của tâm hồn. Ngược lại, hãy trân trọng nó vì đó chính là tài sản quý giá nhất mà bạn đang sở hữu ở thời điểm này. Hãy thử nhìn lại cuộc đời cũ của bạn xem. Nó đã quá chật trội rồi phải không? Đầu óc bạn chật ních những định kiến, những nỗi sợ, những toan tính đời thường. Lịch trình của bạn chật ních những cuộc hẹn đôi khi chỉ vì nể nang.
Trái tim bạn chật ních những tổn thương cũ chưa kịp lành, gần như không còn 1 mm trống nào cho những điều mới mẻ len lỏi vào. Vũ trụ có thể muốn trao cho bạn một món quả vĩ đại, một sự khởi đầu mới, nhưng khi nhìn vào bạn, ngài chỉ có thể thở dài, đã hết chỗ rồi. Vì vậy, sự cô đơn và trống rỗng của tầng ba này đến không phải để lấy đi bất cứ điều gì từ bạn. Nó đến để giúp bạn dọn dẹp lại ngôi nhà tâm thức. Nó đang biến bạn từ một tờ giấy nháp trằng chịt những vết mực lo toan thành một tờ giấy trắng tinh khôi.
Tôi mời bạn hãy thử nhìn sự cô đơn này bằng một đôi mắt khác. Đừng nhìn nó như một hố sâu đang chôn vùi bạn. Hãy nhìn nó như một mảnh đất trống. Trước đây, trên mảnh đất này từng có một ngôi nhà cũ kỹ. Đó là con người cũ của bạn.
Bây giờ ngôi nhà đó đã được dỡ bỏ, chỉ còn lại đất đá và sự hoang vu. Người ngoài nhìn vào có thể thấy ái ngại. Họ nghĩ rằng bạn đã mất tất cả. Nhưng bạn người kiến trúc sư của cuộc đời mình, bạn đang đứng giữa mảnh đất trống đó và mỉm cười. Tại sao? Vì bạn hiểu rằng chỉ khi mảnh đất này trống trơn, bạn mới có quyền tự do tuyệt đối để xây lên đó bất cứ thứ gì bạn muốn. Một tòa lâu đài, một khu vườn tĩnh lặng hay một ngôi đền thiêng liêng. Quyển năng kiến tạo lúc này đã hoàn toàn nằm trong tay bạn. Đây chính là bí mật của tầng ba. Sự im lặng không phải là sự vắng mặt của âm thanh.
Sự im lặng là không gian của sự sẵn sàng. Vũ trụ đang kiên nhẫn chờ đợi bạn.
Ngài như thể đang trao cho bạn một cây bút và nói, “Nào, kịch bản cũ đã khép lại rồi. Bây giờ con muốn viết gì cho chương tiếp theo? Hãy viết đi, ta đang đợi. Vì thế đừng vội vàng lấp đầy khoảng trống quý giá này bằng những thú vui tạm bợ chỉ để giết thời gian.
Đừng vội lao vào một mối quan hệ mới khi lòng chưa an, chỉ để có người bên cạnh cho đỡ buồn. Hãy trân trọng khoảng chống này. Hãy tập ngồi yên và làm bạn về nó.
Hãy học cách làm bạn với sự tĩnh lặng.
Vì chính trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, bạn sẽ bắt đầu nghe thấy một tiếng nói rất nhỏ, rất khẽ vang lên từ sâu thẳm linh hồn bạn. Không phải tiếng nói của nỗi sợ mà là tiếng nói của trực giác.
Tiếng nói của người thầy bên trong.
Tiếng nói đó sẽ dẫn bạn đến tầng bốn, nơi bạn sẽ không còn chỉ ngồi yên nữa.
Nơi bạn sẽ bước vào bài kiểm tra cuối cùng để chứng minh sự trưởng thành của mình trên con đường thức tỉnh. Bài kiểm tra đó mang tên Cám dỗ của cái tôi tâm linh. Bạn đã sẵn sàng bước vào phòng thi chưa?
Bạn đã đi qua bóng tối của tầng ba. Bạn đã bắt đầu nhìn thấy ánh sáng. Bạn hiểu về lượt hấp dẫn, về nhân quả, về ma trận, về tần số rung động. Bạn có cảm giác rằng mình đang cầm trong tay chìa khóa của vũ trụ. Bạn nhìn lại con người cũ của mình và thầm nghĩ sao ngày đó mình lại sống ngây ngô đến vậy?
Nhưng hãy cẩn thận, ngay tại khoảnh khắc bạn cảm thấy mình hiểu biết hơn người khác. Ngay tại khoảnh khắc bạn nhìn gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và trong đầu dán cho họ những nhãn như mê ngủ, PC, chưa tỉnh. Bạn đã bước vào một cái bẫy.
Và cái bẫy này nguy hiểm hơn cả sự vô minh. Nó mang tên cái tôi tâm linh.
Cái tôi là một sinh vật vô cùng danh ma.
Khi bạn còn chạy theo tiền bạc, nó mặc bộ vest doanh nhân để thúc đẩy bạn tham lam. Khi bạn bắt đầu bước vào con đường tu tập, nó hiểu rằng tiền bạc không còn làm mồi nhử hiệu quả nữa. Vì vậy, nó lập tức đổi vai. Nó cởi bỏ bộ vest cũ và khoác lên mình một tầm áo cà xa. Nó thì thầm rất khẽ vào tâm trí bạn những lời nghe rất cao. Bạn thật đặc biệt. Bạn là một linh hồn già. Bạn thuộc về số ít những người đã tỉnh thức. Còn đám đông ngoài kia, họ vẫn còn non nớt, vẫn chạy theo vật chất, vẫn chưa hiểu chân lý.
Từ đó, một cảm giác rất vi tế bắt đầu hình thành. Một sự thượng đẳng ngầm. Bạn đi họp lớp, ngồi giữa bạn bè cũ. Bên ngoài bà im lặng nhưng bên trong bạn đang quan sát và nghĩ họ nói chuyện thật nhạt. Họ không biết gì về sự thật cả, thật đáng thương.
Ở giai đoạn này, sự cô đơn của bạn không còn đến từ việc lệch pha nữa mà đến từ việc bạn tự dựng tưởng. Bạn dùng chính những kiến thức tâm linh mình học được để xây lên một pháo đài vô hình. Một pháo đài tách bạn ra khỏi phần còn lại của nhân loại. Bạn nghĩ rằng mình đang đứng trên đỉnh núi cao, cô độc nhưng thanh khiết. Không, bạn chỉ đang đứng trong một cái hố khác, một cái hố mang tên chia cách.
Hãy nhớ lại bài học cốt lõi nhất tất cả là một. Nếu bạn thực sự tỉnh thức, bạn phải thấy chính mình trong người khác.
Sự mê muội của họ, sự tham lam của họ, sự nóng giận của họ. Tất cả những điều đó cũng từng tồn tại trong bạn và có thể một phần nào đó vẫn còn tồn tại. Bạn khó chịu với họ không phải vì họ sai mà vì họ phản chiếu lại một quá khứ mà bạn không còn muốn nhìn lại. Chừng nào bạn còn nhìn người khác bằng con mắt phán xét. Chừng nào bạn còn chia thế giới thành ta tỉnh thức và họ mê ngủ thì bạn vẫn chưa thoát khỏi ma trận. Bạn chỉ là đã chuyển từ một phòng giam sang một phòng giam khác được trang trí tinh tế hơn. Và trong phòng giam đó, bạn sẽ cô đơn mãi mãi. Bởi vì không ai có thể kết nối thật sự với một người luôn đứng cao hơn và nhìn xuống người khác. Để vượt qua bài kiểm tra này, bạn phải học một bài học rất khó. Sự tỉnh thức của tôi không làm tôi cao hơn bất kỳ ai. Nó chỉ làm tôi trách nhiệm hơn. Trách nhiệm đó là gì? không phải là đi đánh thức người khác, không phải là đi sửa chữa thế giới mà là học cách tôn trọng giấc ngủ của họ. Nhưng ngay khi bạn học được điều này, một cái bẫy khác lại mở ra. Một cái bẫy còn đau đớn hơn, đặc biệt nguy hiểm với những người có trái tim nhân hậu.
Cái bẫy đó mang tên Đấng cứu thế.
Khi bạn đã vượt qua sự kiêu hãnh vi tế của cải tôi, trái tim bạn bắt đầu mở ra.
Bạn nhìn quanh và bắt đầu thấy rõ những người thân yêu của mình đang chật vật.
Bạn thấy mẹ lo lắng thái quá vì những chuyện rất nhỏ. Bạn thấy người bạn thân liên tục lao vào những mối quan hệ khiến họ tổn thương. Bạn thấy đồng nghiệp căng thẳng đến kiệt sức vì mải miết chạy theo đồng tiền. Bạn thương họ và rất tự nhiên bạn muốn giúp. Bạn có cảm giác mình đang cầm trong tay một chiếc chìa khóa của sự thật và bạn khao khát trao chiếc chìa khóa đó cho họ ngay lập tức. Chỉ mong họ bớt khổ. Bạn bắt đầu gửi cho họ những video tâm linh. Bạn tặng họ những cuốn sách mà bạn thấy rất hay. Bạn cố gắng giải thích cho họ về luật hấp dẫn, về buông bỏ, về chữa lành. Trong thâm tâm, bạn mong điều gì? rằng họ sẽ lắng nghe, sẽ cảm động, sẽ tỉnh ra và cuộc đời họ sẽ thay đổi. Nhưng thực tế đôi khi lại rất khác. Họ nhìn bạn bằng ánh mắt lạ lẫng. Họ im lặng hoặc né tránh, thậm chí có người phản ứng lại, “Sao dạo này em lạ thế? Sống thực tế lên đi, lo cho cuộc sống của mình trước đã.” Và lúc đó bạn bị tổn thương, bạn cảm thấy bất lực, bạn tự hỏi trong im lặng. Tại sao mình chỉ muốn tốt cho họ thôi mà? Tại sao họ lại cứ ôm chặt nỗi đau của mình như vậy?
Đây là lúc một bài học rất sâu xuất hiện, đặc biệt đối với những người có trái tim nhân hậu. Chúng ta không thể thức tỉnh thay cho người khác. Và còn một điều quan trọng hơn, việc cố gắng đánh thức một người khi họ chưa sẵn sàng đôi khi lại là một sự can thiệp thiếu tinh tế vào hành trình linh hồn của họ.
Hãy hình dung một con bướm đang cố gắng xé kén chui ra. Bạn thấy nó vật lộn khổ sở. Vì thương bạn lấy kéo cắt nhẹ cái kén để giúp nó thoát ra nhanh hơn. Bạn nghĩ mình đang làm việc thiện nhưng con bướm đó khi chui ra sẽ không thể bay được. Đôi cánh của nó yếu ớt và teo lại.
Tại sao? Bởi vì chính áp lực vật lộn để thoát khỏi cẻ kén là thứ bơm máu nuôi dưỡng đôi cánh. Bạn tước đi sự vật lộn của nó. cũng đồng nghĩa bạn vô tình tước đi sức mạnh của nó.
Người thân của bạn cũng vậy, những nỗi đau của họ, những lần vấc ngã của họ, những vòng lặp sai lầm mà họ đang trải qua, đó chính là cái kén của họ. Đó là những bài học mà linh hồn họ đã lựa chọn trước khi bước vào cuộc đời này. Họ cần nỗi đau đó để lớn lên. Họ cần thất vọng để học cách yêu bản thân mình. Họ cần vấp ngã để học cách buông bỏ.
Vậy thì ai cho phép chúng ta can thiệp vào lộ trình thiêng liêng đó? Ai cho phép chúng ta làm hộ bài kiểm tra của họ? Tình yêu thật sự không phải là cố gắng sửa chữa hay thay đổi người khác theo ý mình. Tình yêu thật sự là sự cho phép. Cho phép họ được trải nghiệm, cho phép họ được sai, cho phép họ được ngã, đau để trưởng thành. Và bạn chỉ đứng đó như một ngọn hải đăng. Mọn hải đang không bao giờ chạy ra biển để tìm tàu.
Nó chỉ đứng yên và tỏa sáng. Nếu con tàu cần tìm đường vào bờ, nó sẽ tự nhìn thấy ánh sáng đó và đi theo. Sự cô đơn ở tầng bốn này đến từ việc bạn phải học tách lùi lại, quan sát những người mình yêu thương, tự học bài học của họ mà không can thiệp. Bạn học cách tin tưởng vào linh hồn của họ, rằng họ cũng là những linh hồn dũng cảm, rằng họ đủ bản lĩnh để chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.
Họ không cần bạn cứu vớt, họ chỉ cần bạn hiện diện và yêu thương họ một cách vô điều kiện. Và khi bạn buông xuống được gánh nặng phải giải cứu thế giới, bạn sẽ chạm tới trạng thái cao nhất của tầng bốn, trạng thái của một người quan sát thẩm lặng.
Sau khi bạn nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc áo của người phán xét và đặt xuống gánh nặng của người cứu thế, bạn còn lại gì?
Bạn trở thành người quan sát thầm lặm.
Đây là cảnh giới mà người xưa gọi là vô vi.
Làm mà như không làm, sống mà không dính mắt. Bạn vẫn hiện diện trong thế giới này. Bạn vẫn đi làm, vẫn yêu thương, vẫn hoàn thành mọi trách nhiệm của một con người. Nhưng bên trong tâm hồn bạn đã có một khoảng không gian tự do tuyệt đối.
Bạn đi giữa đám đông hối hả nhưng bạn không còn bị cuốn vào năng lượng lo âu của nó nữa. Bạn nghe thấy tiếng còi xe, tiếng tranh luận, tiếng khóc than, nhưng chúng không còn gây phiền não. Bạn lắng nghe tất cả như đang lắng nghe một bản giao hưởng tự nhiên của sự sống. Bạn nhìn thấy một người đang giận dữ và thay vì thấy một kẻ xấu tính, bạn thấy một linh hồn đang bị tổn thương, đang gào thét để tìm sự xòa dịu. Bạn nhìn thấy một người đang khoe khoang và thay vì thấy một kẻ hợm hĩnh, bạn thấy một đứa trẻ bên trong họ đang khao khát được công nhận và yêu thương. Mọi thứ bỗng trở nên trong suốt dưới đôi mắt của sự thấu hiểu. Bạn nhìn xuyên qua lớp vỏ bên ngoài để chạm vào cái lõi linh hồn thuần khiết bên trong họ.
Và khi đã hiểu thấu, bạn không thể ghét bỏ được nữa bởi vì hiểu tất cả là tha thứ cho tất cả. Lúc này, sự cô đơn của bạn đã đổi khác hoàn toàn về chất. Nó không còn lạnh lẽo, không còn xa cách.
Nó trở nên ấm áp và mênh mang.
Bạn giống như bầu trời rộng lớn cho phép mọi đám mây đen và trắng tự do trôi qua mà không bị vấy bẩn, không bị lay động bởi bất kỳ đám mây nào. Bạn học cách chấp nhận thế giới như nó đang là. Và rồi một sự thật vĩ đại hiện ra mà trận này không hề bị lỗi. Nó đang vận hành một cách hoàn hảo để dạy cho hàng tỷ linh hồn những bài học họ cần phải học.
Những thăng trầm, những thử thách, thậm chí cả những khổ đau. Tất cả đều là những chất xúc tác cần thiết trong lò luyện đan vĩ đại của vũ trụ. Và bạn, người đã tỉnh thức, nhiệm vụ của bạn không phải là chối bỏ hay phá hủy thực tại này. Nhiệm vụ của bạn là vượt lên trên những tác động của nó, để sống giữa đời thường mà tâm vẫn an nhiên, để trở thành một người mơ tỉnh giữa giấc mộng trần gian.
Và khi bạn đạt đến trạng thái chấp nhận toàn triệt này, bạn đã hoàn thành bài kiểm tra cuối cùng. Cánh cửa của tầng năm đỉnh tháp đã mở ra, nơi mà nỗi cô đơn không còn là nỗi đau mà trở thành quyền năng, nơi bạn gặp gỡ phiên bản trọn vẹn và cao quý nhất của chính mình.
Sự tĩnh tại của Thượng Đế. Hãy cùng tôi bước lên bậc thang cuối cùng.
Chúng ta đã cùng nhau đi một chặng đường rất dài từ những nỗi đau của sự lệch pha ở tầng một qua những cuộc đấu tranh nội tâm để buông bỏ thói quen cũ ở tầng hai.
Bước qua sự trống rỗng và hoang mang của hư không ở tầng ba và vừa vượt qua những cạm bẫy vi tế của cái tôi ở tầng bốn.
Bây giờ bạn đang đứng trước cánh cửa cuối cùng. Cánh cửa dẫn vào nơi sâu thẳm và thiêng liêng nhất của tâm thức. Căn phòng của Thượng Đế.
Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao những bậc giác mộ, những vị Phật hay Chúa Giêsu trong các câu chuyện lại thường chọn một hành trình đơn độc? Tại sao họ lên núi cao, đi vào sa mạc hay ngồi tĩnh lặng dưới một gốc cây một mình? Có phải vì họ buồn chán hay vì họ muốn xa lánh thế gian?
Không, họ đi một mình vì họ đã thấu hiểu một bí mật tối thượng của vũ trụ này. Sự cô đơn là bản chất của sự toàn vẹn. Hãy thử lắng lại và ngẫm xem. Trước khi vạn vật sinh sôi, trước khi có thời gian và không gian, chỉ có cái một, chỉ có nguồn cội, không có người thứ hai, không có sự phân chia. Đấng sáng tạo theo bản chất là độc nhất. Ngài là tất cả và nếu đã là tất cả thì làm gì còn ai ở bên ngoài để bầu bạn. Vì thế sự cô đơn mà bạn đang cảm nhận xin đừng nhìn nó như một hình phạt của cuộc đời. Hãy nhìn nó như một tín hiệu thiêng liêng. Một lời nhắn thì thầm rằng linh hồn bạn đang tiến rất gần về nguồn cội. Bạn đang bắt đầu nếm trải cảm giác của sự toàn vẹn.
Trong tiếng Anh có hai từ để nói về trạng thái một mình nhưng ý nghĩa lại rất khác nhau. Thứ nhất là cô độc, đó là nỗi đau khi bạn cảm thấy thiếu thốn, bạn cần ai đó ở bên để lấp đầy một khoảng trống. Bạn cảm thấy mình như một mảnh ghép lạc loài đang đi tìm nửa còn lại.
Thứ hai là sự tĩnh tại. Đó là niềm an lạc nhẹ nhàng khi bạn nhận ra mình đã trọn vẹn. Bạn không cần ai đến lớp đầy vì bạn đã chứa cả vũ trụ bên trong mình.
Bạn là một chỉnh thể hoàn chỉnh.
Hành trình thức tỉnh chính là hành trình chuyển hóa từ cô độc sang tĩnh tại. Từ một con người luôn tìm kiếm sự bù đắp từ bên ngoài, trở thành chủ nhân tự do của tâm hồn mình. Khi chạm đến sự tĩnh tại, bạn có thể đi ăn tối một mình nhưng không thấy buồn. Bạn cảm nhận một cuộc đối thoại dịu dàng với chính mình. Bạn ngồi trong căn phòng trống nhưng không thấy vắng vẻ. Bạn cảm nhận sự hiện diện đầy ắp của bình an.
Và đây là món quà cuối cùng dành cho bạn. Khi bạn đã thực sự chấp nhận và yêu thương sự tĩnh tại của mình, một phép màu nhẹ nhàng bắt đầu xảy ra. Bạn quay trở lại thế giới loài người, bạn trở lại với nhịp sống ồn ào ngoài kia. Nhưng lần này bạn không còn cảm thấy lệch pha nữa.
Bạn cũng không còn khó chịu hay dị ứng với những âm thanh, những va chạm của cuộc đời. Tại sao? Bởi vì lúc này bạn đã có đôi mắt của sự thấu suốt. Bạn nhìn vào người mẹ hay càm ràm của mình và bạn không còn thấy một người mẹ phiền phức.
Bạn thấy một linh hồn thương con đang chọn vai người mẹ khó tính để dạy bạn bài học về sự kiên nhẫn.
Bạn nhìn vào người xếp khắt khe và bạn không còn thấy kẻ đối đầu. Bạn thấy một linh hồn đang mang nhiều nỗi sợ phải dùng quyền lực để che giấu sự mong manh bên trong mình. Bạn nhìn vào người ăn xin, người giàu có, người thiện lương kẻ lầm lỗi và bạn chợt nhận ra bạn đang nhìn thấy chính mình trong muôn vàn hình tướng khác nhau. Đây chính là cuộc hội ngộ vĩ đại. Khoảnh khắc bạn hiểu ra rằng bạn chưa bao giờ thực sự cô đơn bởi vì tất cả họ đều là những phần khác nhau của bạn.
Họ là những phiên bản khác của bạn đang trải nghiệm cuộc đời ở những hoàn cảnh khác nhau. Cái cảm giác bị tách biệt mà bạn từng mang theo bấy lâu nay chỉ là một ảo giác của tâm trí. Khi điều này thực sự được thấu hiểu, nỗi sợ lặng lẽ tan biến, sự phán xét cũng nhẹ nhàng tan đi. Bạn không còn đòi hỏi người khác phải tỉnh thức giống như bạn thì bạn mới yêu thương họ.
Bạn yêu họ bởi vì họ là chính họ. Giống như một người lớn nhìn những đứa trẻ đang say xưa chơi đồ hàng, bạn không lao vào lật đổ trò chơi của chúng và hét lên, “Cái này là giả!” Bạn mỉm cười, bạn ngồi xuống và chơi cùng chúng. Bạn tôn trọng trò chơi của chúng và trong khoảnh khắc đó, bạn chạm tới một trạng thái mà người xưa gọi là hòa quang đồng trần.
Hoa ánh sáng của mình và bụi trần. Bạn ở trong thế gian nhưng không bị thế gian nuốt chừng. Bạn tham gia trò chơi cuộc đời nhưng không bị trò chơi cuốn đi. Bạn sống, bạn yêu, bạn hiện diện nhưng bên trong bạn vẫn tỉnh thức. Bạn trở thành người mơ tỉnh giữa giất mộng trần gian.
Vậy thì sáng mai khi thức dậy, bạn sẽ làm gì với sự thật này? Bạn sẽ bỏ lại tất cả để lên núi ở ẩn ư? Không. Hãy quay về với cuộc đời của bạn. Hãy đi làm, hãy yêu đương. Hãy chăm sóc gia đình. Hãy tận hưởng những niềm vui giản dị nhất. Nhưng hãy làm tất cả những điều đó với một tâm thế hoàn toàn mới. Tâm thế của một người du khách. Khi đi du lịch, nếu sẽ biết lỡ trễ giờ, bạn có khó chịu không?
Có thể một chút, nhưng bạn sẽ không dằn vặt hay đau khổ vì bạn biết mình chỉ ở đây trong một khoảng thời gian ngắn rồi sẽ rời đi. Khi đi du lịch, nếu căn phòng khách sạn có cũ kỹ hơn mong đợi, bạn cũng dễ dàng cười xỏa trao qua vì bạn biết đây không phải ngôi nhà thật của mình. Hãy thử nhìn cuộc đời này như một chuyến du lịch kéo dài mấy mươi năm.
Trái đất này là một khách sạn lớn.
Cơ thể này là bộ quần áo chúng ta mượn tạm để tham gia chuyển đi. Còn mọi rắc rối, mọi đau khổ thực chất chỉ là những trải nghiệm, những nốt trầm bổng làm cho chuyến đi thêm phần đáng nhớ. Và trước khi kết thúc, tôi muốn gửi đến bạn một nhiệm vụ nhỏ, một bí mật rất riêng của những người đã bắt đầu tỉnh giấc.
Lần tới khi bạn gặp một ai đó dù là người thân hay người lạ, hãy thử nhìn sâu vào mắt họ trong 3 giây và trong thẩm lặng, hãy gửi đến họ một lời chào cổ xưa. Namaste, nghĩa là ánh sáng trong tôi cúi chào ánh sáng trong bạn. Hoặc nếu bạn muốn đơn giản hơn, hãy chỉ cần nghĩ chào bạn, tôi biết bạn đang ở trong đó. Tôi biết bạn cũng là một linh hồn dũng cảm đang trải nghiệm cuộc đời này giống như tôi. Chỉ một ý nghĩ đó thôi, năng lượng giữa hai người sẽ thay đổi, rất nhẹ nhưng rất thật. Bạn sẽ không còn cảm thấy lẻ loi nữa. Bạn sẽ cảm nhận một sự kết nối sâu sắc với mạng lới sự sống vĩ đại này.
Bạn đã dũng cảm đi một mình vào bóng tối để tìm thấy ánh sáng cho riêng mình. Bây giờ hãy mang ánh sáng đó quay trở lại cuộc đời. Không cần lời nói giáo điều, không cần thuyết giảng cao siêu, chỉ cần sự bình an toát ra từ chính sự hiện diện của bạn. Và như thế, bạn đã sống trọn vẹn như một người mơ tỉnh giữa giấp mộng trần gian.
Bạn thân mến, hành trình cùng nhau leo lên tòa tháp năm tầng của chúng ta hôm nay xin được khép lại tại đây. Cảm ơn bạn, một linh hồn dũng cảm đã kiên nhẫn đi cùng tôi qua những tầng thử thách sâu nhất để giờ đây chúng ta có thể cùng đứng trên đỉnh tháp bình yên này. Tôi biết cuộc sống ngoài kia vẫn sẽ tiếp diễn với những lo toan vốn có. Con đường phía trước chắc chắn vẫn sẽ có những ngày khiến bạn mệt mỏi và những đêm mà sự hoài nghi cũ lại ghé thăm. Nhưng xin hãy nhớ điều này. Bạn chưa bao giờ thực sự lẻ loi trên con đường này. Hàng ngàn tâm hồn khác cũng đang lặng lẽ bước đi ngay bên cạnh bạn. chỉ là chúng ta đang ở những dòng thời gian khác nhau mà thôi.
Lúc này tôi rất muốn được lắng nghe những rung động từ tâm hồn bạn. Sau chuyến hành trình này, bạn đang cảm thấy thế nào? Bạn thấy mình đang dừng chân ở tầng nào của tờ tháp? Là những chuyển hóa âm thầm của tầng hai? Là sự tĩnh lặng của tầng ba? Hay là cảm giác bình an tự tại của tầng năm?
Ngay tại đây, tôi muốn mời bạn thực hiện một nghi thức nhỏ. Đừng bình luận cho tôi. Hãy bình luận cho người sẽ đến đây sau bạn. Hãy để lại bên dưới một lời chào cổ xưa.
Namaste như một cái cúi đầu trân trọng gửi đến những người bạn đồng hành vô hình. Để rồi khi một ai đó ghé qua nơi này và đọc được dòng chữ ấy, họ sẽ biết rằng ánh sáng trong bạn đang cúi chào ánh sáng trong họ và rằng chúng ta chưa bao giờ cô độc. Sự hiện diện và sẻ chia của bạn chính là ánh sáng dẫn đường cho những linh hồn khác còn đang loay hoay trong bóng tối.
Thư viện của ánh sáng tâm trí sẽ luôn ở đây, tĩnh lặng, rộng mở.
chờ đón bạn trong những lần ghé thăm tiếp theo. Chúc bạn có một giấc mơ trần gian thật rực rỡ và trọn vẹn và hẹn gặp lại bạn ở bên trong chính mình. Namast.
(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )
Video: Trích đoạn
![]()
Nguồn Thiền Tông
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp
