Sự Hiển Hiện – Manifestation

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation

⭐️Sự Cô Đơn Của THƯỢNG ĐẾ: Tại Sao Bạn Lại Xuống Trái Đất? (THUYẾT QUẢ TRỨNG)

Đã bao giờ bạn mồi giữa một đám đông ồn ào trong một buổi họp lớp, một quán cà phê hay ngay giữa bữa cơm gia đình và đột nhiên bạn có một cảm giác rất lạ.
Bạn bị tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới đó. Bạn thấy họ cười nói, bạn thấy môi họ mấp máy nhưng bạn không cảm thấy bất kỳ sự kết nối nào, giống như có một tấm kính vô hình dày cảm mét đang ngăn cách bạn với phần còn lại của nhân loại. Bạn nhìn thẳng vào ánh mắt họ và thay vì thấy một linh hồn sâu sắc, bạn chỉ thấy những kịch bản lặp đi lặp lại, những câu hỏi xã giao sáo rỗng. Lương bao nhiêu, bao giờ lấy vợ, dạng này làm gì?

Và rồi một câu hỏi lạnh sống lưng len lỏi vào tâm trí bạn. Một câu hỏi mà bạn chưa bao giờ dám nói to vì sợ người ta bảo mình bất ổn. Liệu những người này có thực sự đang tồn tại giống như mình không? Hay họ chỉ là những nhân vật nền NPC được lập trình sẵn để lấp đầy thế giới của mình? Hãy nghe tôi nói điều này thật chậm. Bạn không điên và bạn tuyệt đối không cô đơn.
Thấy cảm giác cô độc tột cùng đó. Thấy cảm giác cả thế giới này giống như một sân khấu kịch giả tạo mà bạn là khán giả duy nhất. Đừng vội gạt bỏ nó. Đừng nghĩ mình bị trầm cản. Cái cảm giác xa lạ đó không phải bệnh lý, nó là một tín hiệu.
Bạn đam bắt đầu nhìn thấy những vết nứt của ma trận. Bởi vì khoa học thần kinh và vật lý lượng tử đang bắt đầu chứng minh một sự thật khiến bạn lạnh sống lưng. trực giác của bạn có thể đúng.
Chào mừng bạn đến với sự thật tàn khốc nhất nhưng cũng vĩ đại nhất của vũ trụ, giả thuyết NPC và sự cô đơn của Thượng Đế. Nhưng tôi phải cảnh báo trước, đây không phải là một video giải trí, đây là một ca phẫu thuật tâm  hức. Trong 50 phút sắp tới, tôi sẽ không du ngủ bạn.
Tôi sẽ dẫn bạn đi xuyên qua địa ngục của sự cô đơn tuyệt đối, bóc tách từng lớp giả dối của thực tại vật lý. Và chỉ ở phút cuối cùng, tôi mới trao cho bạn chiếc chìa khóa vàng của sự giải thoát.
Tại sao bạn nhất định phải xem đến giây cuối cùng? Bởi vì nếu bạn dừng lại giữa chừng, bạn sẽ kệt lại trong sự hư vô.
Nhưng nếu bạn đi hết hành trình này, bạn sẽ nhận được món quà tối thượng. Bạn sẽ hiểu tại sao Thượng Đế lại chọn sự chia cách.
Bạn sẽ không còn nhìn thế giới là người lạ nữa. Bạn sẽ chuyển hóa nỗi cô đơn thành sức mạnh vô hạn của đấng sáng tạo.
Vậy nên tôi hỏi bạn, bạn đã sẵn sàng uống viên thuốc đỏ chưa?
Giống như Neo trong The Matrix chọn nhìn thấy sự thật. Và nếu bạn vẫn còn ở đây đến lúc này, nếu bạn cảm thấy có gì đó đồng điệu thì sự thật là tiềm thức của bạn đã chọn viên đỏ từ đầu rồi. Vậy thì chúng ta bắt đầu.
Hít một hơi thật sâu, đeo tai ngay vào.
Chúng ta sắp bước qua phía bên kia của tấm gương.
Tầng một The Glitch, những vết nứt của thực tại.
Chúng ta vừa bước qua phía bên kia của tấm gương và từ khoảnh khắc này trở đi, tôi không cần bạn tin, tôi chỉ cần bạn quan sát. Sáng mai khi bạn dắt xe ra khỏi nhà, khi bạn dừng lại mua một ổ bánh mì, khi bạn đứng chờ đèn đỏ giữa dòng người dày đặc, hãy nhìn thật kỹ những người lạ xung quanh bạn. Họ xuất hiện, họ thực hiện một hành động duy nhất có liên quan trực tiếp đến bạn rồi họ rời khỏi tầm nhìn của bạn. Và câu hỏi không thể né tránh là họ đi đâu? Liệu họ có thật sự quay về nhà, sống tiếp một cuộc đời đầy suy nghĩ, lo toan, trăn trở giống như bạn vẫn làm mỗi ngày? Hay là ngay tại khoảnh khắc họ khuất khỏi tầm mắt bạn, vũ trụ đã ngừng duy trì sự hiện diện của họ. Không phải vì họ biến mất mà vì họ không còn thiết cho trải nghiệm của bạn nữa. Giống như cách một chiếc máy tính giải phóng bộ nhớ tạng để toàn bộ hệ thống tiếp tục vận hành trơn chu.
Bây giờ hãy đối diện thẳng với điều này.
Nếu cuộc đời này giống như một trò chơi thế giới mở thì không có hệ thống nào hiển thị toàn bộ thành phố cùng một lúc.
Nó chỉ hiển thị những gì nằm trong tầm quan sát của người đang trải nghiệm.
Những gì ở sau lưng bạn không tồn tại dưới dạng hình ảnh. Những con phố bạn chưa từng bước tới chỉ tồn tại như dữ liệu chờ. Và nếu giả thuyết này là đúng thì bạn không phải là một con người ngẫu nhiên. Bạn là trung tâm của trải nghiệm này. Bạn là người duy nhất có đối thoại nội tâm. Bạn là người duy nhất cảm nhận trọn vẹn nỗi đau, nỗi sợ, khát vọng và câu hỏi về sự tồn tại. Còn hàng tỷ người ngoài kia thì sao? Họ vận hành, họ phản hồi, họ xuất hiện khi cần thiết nhưng họ không điều khiển câu chuyện. Họ giống như những diễn viên quần chúng. Họ tồn tại để tạo ra bối cảnh xã hội, để thế giới trông có vẻ đông đúc, để trải nghiệm của bạn có va chạm và chiều sâu.
Nhưng ngay khi họ rời khỏi khung nhận thức của bạn, họ không còn được ưu tiên duy trì. Khoa học gọi nỗi bất an này là thuyết Duy Ngã Độc Tôn. Giới công nghệ gọi nó là giả thuyết mô phỏng thực tại.
Còn tôi gọi nó bằng cái tên trần trụi nhất của nó, sự cô đơn của Thượng Đế. Và nếu bạn cho rằng điều này chỉ là hoang tưởng, hãy tiếp tục quan sát. Quan sát cách con người giao tiếp với nhau trong thời đại này.
Kịch bản của những con rối.
Hãy bắt đầu quan sát cách con người giao tiếp với nhau trong thời đại này. Bạn có nhận ra không? Nó ngày càng giống một kịch bản được lập trình sẵn.
Đã bao nhiêu lần bạn bước vào một cuộc hội thoại và bạn biết chính xác người kia sẽ nói gì tiếp theo. Chào em, khỏe không? Em khỏe. Còn anh? Anh cũng vậy. Dạo này công việc thế nào cũng bình thường. Mọi câu hỏi, mọi câu trả lời đã được định sẵn từ trước. Không cần suy nghĩ, không cần hiện diện, chỉ cần kích hoạt đúng câu thoại. Đó không còn là một cuộc trò chuyện, đó là một kịch bản đang được chạy. Giống như hai cỗ máy đang thực hiện một nghi thức xác nhận lẫn nhau chứ không phải hai con người đang thật sự kết nối linh hồn. Những câu hỏi xã giao sáo rỗng, những câu trả lời bật ra theo chế độ tự động. Đôi khi tôi tự hỏi nếu ngay giữa cuộc hội thoại đó tôi bất ngờ nói một câu hoàn toàn vô nghĩa, ví dụ như con voi màu tím đang bay trên trần nhà, liệu người đối diện có thật sự nhận ra điều gì bất thường không? Hay họ vẫn sẽ gật đầu, mỉm cười và phản hồi bằng một câu cũng đã được lập trình sẵn.
Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên rất đặc biệt. Tôi gọi nó là kỷ nguyên con người bị nhân vật hóa. Những con người vận hành như nhân vật nền, họ lặp lại cùng một kiểu hành vi, cùng một kiểu phản ứng, cùng một kiểu cảm xúc được xã hội cho phép. Họ không cần suy nghĩ, không cần sáng tạo, không cần ngẫu hứng.
Họ chỉ cần thực thi đúng kịch bản giống như trong một trò chơi điện tử, nơi những nhân vật nền đứng mãi ở một vị trí và lặp đi lặp lại một câu thoại duy nhất.
Họ không biết bạn là ai, họ không quan tâm bạn đi đâu. Họ chỉ tồn tại để làm cho thế giới trông có vẻ đang sống. Và bây giờ hãy nhìn ra ngoài kia, những trảo lưu xuất hiện, hàng triệu người cùng nhảy một điệu nhảy, cùng hát nhép một bài hát, cùng biểu cảm một khuôn mặt. Không cần suy nghĩ, không cần lựa chọn, chỉ cần bắt trước. Hãy tự hỏi mình một câu thẳng thắn, đó có còn là tự do ý chí không? hay đó chỉ là một cơ chế điều khiển hành vi tập thể nơi đám đông di chuyển theo những tín hiệu vô hình mà họ không hề nhận ra. Có vẻ như số người thật sự đang điều khiển trải nghiệm của mình thì rất ít, còn số lượng những con người đang vận hành theo kịch bản thì ngày càng nhiều lên.
Có một hiện tượng tâm lý có thật, nó được gọi là hội chứng Chu Mèn.
Tên gọi này xuất phát từ một bộ phim rất nổi tiếng, nơi nhân vật chính phát hiện ra rằng cả cuộc đời anh ta từ lúc sinh ra chỉ là một chương trình được giản dựng. Người vợ anh yêu, người bạn thân anh tin, những người hàng xóm anh gặp mỗi ngày tất cả đều là diễn viên. Bầu trời trên đầu anh không phải bầu trời thật mà là một mái vòm nhân tạo. Chỉ có một mình anh là thật, còn tất cả những người xung quanh đang đóng vai để phục vụ cho cốt chuyện cuộc đời anh. Bây giờ tôi hỏi bạn một câu rất thẳng. Bạn đã bao giờ có cảm giác như vậy chưa? Cảm giác rằng những rắc rối, những thử thách, những biến cố trong đời bạn được sắp đặt một cách quá hoàn hảo?
Bạn vừa quyết định tiết kiệm tiền, ngay lập tức xe bạn hỏng. Bạn vừa quyết định quên người yếu cũ, đúng lúc đó, bài hát kỷ niệm của hai người vang lên trên radio.
Bạn đang cần một dấu hiệu và rồi một dòng chữ trên biển quảng cáo đập thẳng vào mắt bạn. không phải một lần, không phải hai lần mà lặp đi lặp lại. Những sự trùng hợp xuất hiện với tần suất dày đặc đến mức nó không còn giống ngẫu nhiên nữa. Nó giống như có một bàn tay vô hình, một đạo diễn hoặc một lập trình viên đang can thiệp trực tiếp vào mã nguồn của thực tại. không phải để phá bạn mà để đẩy cốt chuyện của bạn đi tiếp, để buộc bạn phải nhìn, buộc bạn phải dừng lại, buộc bạn phải đặt câu hỏi. Và đến đây, một câu hỏi không thể né tránh xuất hiện. Nếu cả thế giới này là một sân khấu được dựng lên cho sự trưởng thành của bạn thì những người kia là ai? Vai trò thật sự của họ là gì?
Họ là những con người đang sống cuộc đời riêng của họ hay họ là những vai diễn chính xác xuất hiện đúng lúc để kích hoạt một bước ngoặt nào đó trong hành trình của bạn.
Mục tù của tâm trí. Đây là khoảnh khắc chúng ta buộc phải đối mặt với con quái vật triết học đáng sợ bậc nhất trong lịch sử tư tưởng nhân loại. Nó mang tên Solipism.
Solipism bắt nguồn từ tiếng La tinh, Solus nghĩa là một mình. If nghĩa là bản thân, định nghĩa của nó ngắn gọn nhưng ám ảnh đến tận cùng. Tôi chỉ có thể chắc chắn rằng tâm trí của tôi đang tồn tại.
Mọi thứ khác, thế giới vật chất, những con người xung quanh đều không thể kiểm chứng tuyệt đối. Hãy quay ngược thời gian về thế kỷ 17. Một nhà triết học đã làm một việc mà rất ít người dám làm.
Rene Decart tự nhốt mình trong phòng, cắt đứt mọi điểm tựa quen thuộc và đặt ra một câu hỏi khiến con người dùng mình.
Làm sao tôi biết tất cả những gì tôi đang thấy không phải là ảo giác?
Làm sao tôi biết tôi không phải là một người điên đang ngồi trong trại tâm thần và tưởng tượng ra toàn bộ thế giới này?
Làm sao tôi biết không có một thực thể vô hình nào đó đang đánh lừa mọi giác quan của tôi, khiến tôi tin rằng tôi đang ăn. đang ngủ đang chạm vào đồ vật.
Nhưng thực chất tôi đang trôi lơ lửng trong hư vô.
Đề cát nghi ngờ tất cả. Ông nghi ngờ bầu trời, nghi ngờ mặt đất, nghi ngờ thế giới vật chất, nghi ngờ cả thân thể của chính mình. Ông phá hủy từng điểm tựa mà con người vẫn bám vào để cảm thấy an toàn. Và cuối cùng sau khi mọi thứ đều sụp đổ, ông tìm ra một điều duy nhất không thể nghi ngờ, đó là chính sự nghi ngờ.
Bởi vì nếu tôi đang nghi ngờ thì phải có một cái tôi đang thực hiện hành động nghi ngờ đó. Và từ đây DKT thốt lên câu nói bất hủ trong lịch sử triết học. Tôi tư duy nên tôi tồn tại. Đó là một chân lý tuyệt đẹp nhưng đồng thời nó cũng là một lời nguyện. Bởi vì DKT chỉ chứng minh được sự tồn tại của một người duy nhất không phải nhân loại, không phải thế giới, chỉ là chính ông.
Bây giờ hãy áp dụng điều đó vào chính bạn.
Ngay lúc này bạn biết chắc chắn bạn đang tồn tại bởi vì bạn đang nghe giọng nói này. Bạn đang suy nghĩ về những gì tôi nói. Bạn đang phản ứng trong tâm trí mình. Cái tôi của bạn là sự thật hiển nhiên nhất. Nhưng còn tôi thì sao? Người đang làm video này cho bạn xem. Làm sao bạn biết tôi có ý thức? Làm sao bạn biết tôi không chỉ là một hệ thống trí tuệ nhân tạo được thiết kế đủ tinh vi để giữ bạn ở lại. Làm sao bạn biết tôi có cảm xúc, có nỗi đau, có linh hồn? Bạn không thể chui vào tâm trí tôi để kiểm chứng.
Bạn chỉ có thể nhìn hình ảnh, nghe âm thanh, đọc chữ. Đó là tất cả những gì bạn có.
Dữ liệu đi vào giác quan. Và từ khoảnh khắc đó, một sự thật lạnh lẽo lộ diện.
Bạn vĩnh viễn bị nhốt trong nhà tù của chính tâm trí mình. Bạn nhìn thế giới qua hai ô cửa sổ nhỏ gọi là đôi mắt. Bạn nghe thế giới qua hai cái loa gọi là đôi tai. Bạn không bao giờ thực sự chạm vào được ý thức của người khác. Bạn chỉ đang tiếp xúc với hình ảnh của họ được dựng lên trong tâm trí bạn. Đó chính là mục tù của tâm trí.
Và tất cả những điều đó dẫn chúng ta đến một khái niệm còn đáng sợ hơn cả ngục tù của tâm trí. Zombie triết học. Hãy tưởng tượng người bạn yêu thương nhất, người yêu, vợ, chồng, mẹ của bạn. Họ cười với bạn, họ khóc khi xem một cảnh phim buồn.
Họ hét lên khi đứt tay. Họ nói, “Anh yêu em.” Nhìn từ bên ngoài, họ hoàn hảo. Họ giống hệt một con người thật.
Nhưng nếu chỉ là nếu thôi bên trong họ hoàn toàn trống rỗng thì sao? Nếu bên trong cái đầu đó không có ai cả, không có người quan sát, không có sự trải nghiệm, không có một tôi nào đang hiện diện, nếu tất cả những hành động cười, khóc, nói yêu thương chỉ là kết quả của một chuỗi phản ứng sinh hóa cực kỳ phức tạp, giống như một hệ thống được lập trình để phản ứng với kích thích. Bạn cu lét một con búp bê biết cười, nó sẽ cười. Nhưng nó không thấy nhột, nó không thấy vui, nó chỉ phát ra âm thanh cơ học. Vậy làm sao bạn dám chắc người nằm cạnh bạn đêm qua không phải là một con búp bê sinh học tinh vi đến mức đáng sợ?
Ý nghĩ này có làm bạn đau không? Tôi biết nó đau. Nó tạo ra một cảm giác cô đập tột cùng, một sự lạnh lẽo thấu xương tủy. Bởi vì nếu điều đó là thật thì bạn không chỉ cô đơn trong căn phòng của mình, bạn cô đơn trong cả vũ trụ này.
Bạn là sinh vật duy nhất có linh hồn, còn tất cả những người khác, tỷ phú, ăn xin, tổng thống, hoa hậu chỉ là những bóng vô hồn nhảy múa xung quanh bạn để phục vụ cho sự trải nghiệm của bạn.
Tại sao chúng ta sợ ý nghĩ này đến thế?
Bởi vì con người khao khát kết nối.
Chúng ta sợ cô đơn hơn cả cái chết.
Chúng ta yêu, chúng ta kết hôn, chúng ta hy sinh. Tất cả chỉ để chứng minh một điều, tôi có thật và thế giới này có thật.
Solipsism chính là liều thúc độc đối với niềm tin đó.
Nhưng bạn thân mến, sự thật thường không quan tâm đến cảm xúc của bạn.
Bạn cảm thấy thế giới này giả tạo không phải vì bạn hoang tưởng. Bạn cảm thấy thế giới này giả tạo là vì bạn đang thức tỉnh.
Trực giác của bạn đang gào thét một điều gì đó mà lý trí xã hội đang cố gắng che giấu. Bạn vừa chạm tay vào bức tường vô hình của chiếc hộp thực tại.
Những người lạ ngoài kia, những sự trùng hợp kỳ lạ, cảm giác cô độc, tất cả đều là manh mối. Nhưng để phá vỡ bức tường này, cảm giác thôi là chưa đủ. Chúng ta cần bằng chứng. Chúng ta cần những công cụ sắc bén hơn cảm xúc. Chúng ta cần khoa học.
Ở phần tiếp theo, tôi sẽ không yêu cầu bạn tin vào tôi. Tôi sẽ yêu cầu bạn nhìn vào các con số. Tôi sẽ cho bạn thấy rằng thứ mà bạn gọi là thế giới vật chất chắc chắn dưới kính hiển vi của vật lý lượng tử, nó mong manh và ảo diệu đến mức nào.
Tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy bạn không chỉ sống trong một giấc mơ ẩn dụ, bạn đang sống trong một giấc mơ vật lý. Hãy hít một hơi thật sâu, giữ chặc chiếc ghế của bạn.
Vì chúng ta sắp sửa giải mã mã nguồn.
Chào mừng bạn đến với tầng thứ hai của tòa tháp nhận thức. Ở tầng trước, chúng ta nói về những cảm giác mơ hồ, những vết nứt trong tâm lý, những linh cảm khiến bạn bất an. Nhưng cảm giác có thể sai. Cảm giác có thể đến từ mệt mỏi, có thể đến từ đa nghi, có thể đến từ nỗi sợ. Vì vậy, ở tầng này chúng ta không dùng cảm giác nữa. Chúng ta sẽ dùng một thứ ngôn ngữ lạnh lùng hơn, chính xác hơn và tàn nhẫn hơn, đó là vật lý học.
Bây giờ tôi muốn bạn làm một việc ngay lúc này. Hãy đưa bàn tay của bạn lên trước mặt. Hãy chạm hai ngón tay vào nhau. Hãy ấn thật mạnh. Bạn cảm thấy gì?
Sự cứng rắn, áp lực, hơi ấm của da thịt.
Bạn tin rằng ngón tay này đang chạm vào ngón tay kia. Đúng không? Xin lỗi, phải nói với bạn điều này. Bạn đã bị lừa.
Cả cuộc đời bạn từ lúc sinh ra cho đến tận giây phút này, bạn chưa bao giờ thực sự chạm vào bất cứ thứ gì. Hãy phóng to ngón tay của bạn dưới kính hiển vĩ điện tử. Bạn sẽ thấy gì? Bạn không thấy thịt, không thấy da, không thấy xương. Bạn thấy những đám mây năng lượng. Vật lý học cơ bản nói rất rõ, mọi vật chất được cấu tạo từ nguyên tử. Ở trung tâm là hạt nhân, bao quanh là những lớp electron mang điện tích âm. Và quy tắc bất di bất dịch của vũ trụ là cùng dấu thì đẩy nhau. Khi bạn đưa ngón tay lại gần mặt bàn hay lại gần khuôn mặt của người bạn yêu, hàng tỷ tỷ electron trên tay bạn đang đẩy hàng tỷ tỷ electron của đối phương ra xa bằng một lực điện từ khổng lồ. Cái mà bạn gọi là xúc giác thực chất không phải là chạm, nó là lực đẩy, nó là sự kháng cự của các trường năng lượng.
Về mặt kỹ thuật vật lý luôn luôn tồn tại một khoảng cách giữa bạn và thế giới.
Một khoảng cách cực kỳ nhỏ, khoảng một phần tỷ mét, nhưng nó chưa bao giờ bằng không. Hãy nghĩ về nụ hôn đầu tiên của bạn. Hãy nghĩ về cái ôm chặc nhất mà bạn từng trao cho ai đó. Bạn nghĩ đó là sự kết nối? Không. Giữa hai đôi môi đó vẫn tồn tại một khoảng chân không vĩnh viễn.
Bạn không ngồi trên chiếc ghế, bạn đang lơ lửng phía trên nó. Bạn không bước trên mặt đất, bạn đang trượt qua nó nhờ lực đẩy điện tử. Bạn giống như một bóng ma đi xuyên qua cuộc đời này mà không bao giờ thực sự hòa vào vật chất. Vậy câu hỏi là tại sao ma trận lại thiết kế thực tại theo cách này? Có phải để nhắc nhở chúng ta rằng dù bạn có cố gắng đến đâu, dù bạn có khao khát kết nối đến mức nào, sự chia cách là bản chất của thực tại vật lý.
Hai, buồng lái sinh học.
Sự lừa rối của xúc giác mới chỉ là màn dạo đầu. Bây giờ hãy nói về kẻ nói dối vĩ đại nhất trong toàn bộ hệ thống này.
Đôi mắt của bạn. Hãy nhìn xung quanh căn phòng bạn đang ngồi lúc này. Những màu sắc rực rỡ, ánh sáng từ màn hình, khuôn mặt của những người thân quen. Tất cả trông rõ nét, sống động như thể bạn đang nhìn trực tiếp vào thế giới. Nhưng sự thật là không có một tia sáng nào bên trong hộp sọ của bạn cả. Hộp sọ của bạn là một căn phòng kín mít, xương dài, tối đen như mực. ập ướt chật trội. Bộ não của bạn bị nhốt trong bóng tối vĩnh viễn đó. Nó chưa bao giờ nhìn thấy mặt trời.
Nó chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười của mẹ bạn. Nó chưa bao giờ nhìn thấy thế giới.
Nó bị cô lập hoàn toàn. Vậy câu hỏi là cái hình ảnh mà bạn đang thấy ở ngoài kia đến từ đâu? Câu trả lời lạnh lùng là đó là một bản dựng. Một bản dựng ba chiều được render liên tục. Đôi mắt của bạn không phải là cửa sổ, nó là máy quay. Nó thu nhận các hạt photon ánh sáng. Nó biến chúng thành những tín hiệu điện hóa học. Và nó gửi những tín hiệu tít tít đó qua dây thần kinh thị giác vào bóng tối của não bộ. Ở trong đó, bộ não của bạn như một gã kỹ sư cô độc bắt đầu làm việc.
Tín hiệu này là màu đỏ, tín hiệu kia là hình tròn, tín hiệu nọ là chuyển động và bùm. Nó chiếu lên màn hình tâm trí của bạn một bộ phim mang tên thực tại.
Và điều này dẫn đến một sự thật không dễ nuốt. Bạn không bao giờ nhìn thấy thế giới như nó vốn là.
Bạn chỉ nhìn thấy thế giới như bộ não của bạn diễn giải nó. Không phải thực tại như nó tồn tại mà là thực tại phù hợp với bạn. Bạn đang sống trong một buồng lái sinh học. Bạn đang đeo một chiếc kính thực tế ảo làm bằng thịt và xương. Và bây giờ hãy đối diện với câu hỏi khó chịu nhất. Nếu bộ não của bạn có thể tự tạo ra những giấc mơ sống động y như thật khi bạn ngủ, nơi bạn cũng thấy màu sắc, cũng nghe âm thanh, cũng cảm thấy sợ hãi, cũng tin rằng mọi thứ là thật thì làm sao bạn dám chắc rằng cái gọi là thực tại lúc tỉnh này không phải là một giấc mơ khác, chỉ là nó ổn định hơn, nó có hệ thống duy trì mạnh hơn và khó thoát ra hơn mà thôi.
Có lẽ đến đây bạn sẽ phản biện trong đầu. Thôi nào, dù tôi không chạm thật sự, dù não tôi là kẻ dự nhưng cái ly nước trước mặt tôi vẫn là thật. Nó vẫn nằm đó dù tôi có nhìn hay không. Bạn chắc chứ? Bởi vì đây là lúc chúng ta bước vào vùng cấm địa của khoa học, nơi trực giác của bạn và logic đời thường không còn giá trị, nơi mà vật lý lượng tử bắt đầu lên tiếng.
Nếu bạn từng chơi game thế giới mở, bạn sẽ hiểu một nguyên tắc rất cơ bản. Máy tính không bao giờ vẽ toàn bộ thế giới cùng một lúc. Nó chỉ hiển thị những gì nhân vật chính đang nhìn thấy. Những tòa nhà sau lưng bạn, những con phố bạn chưa bước tới. Chúng không tồn tại dưới dạng hình ảnh, chúng chỉ tồn tại như dữ liệu chờ. Ngay khoảnh khắc bạn quay đầu lại, hệ thống mới vội vã dẫn chúng lên. Nghe giống một thủ thuật thông minh để tiết kiệm tài nguyên đúng không?
Nhưng điều đáng sợ là vũ trụ của chúng ta dường như vận hành y hệt như vậy. Để thấy điều này, hãy nói về thí nghiệm nổi tiếng nhất và cũng ám ảnh nhất trong lịch sử vật lý. Thí nghiệm hai khe. Các nhà khoa học bắn những hạt vật chất cực nhỏ qua hai khe hở. Khi không có ai quan sát, những hạt đó không cư xử như viên bi. Chúng cư xử như sóng. Chúng đi qua cả hai khe cùng một lúc. Chúng ở khắp mọi nơi, chúng tồn tại như một đám mây xác suất. Nhưng ngay tại khoảnh khắc, người ta đặt một thiết bị để quan sát.
Bùng! Đám mây xác suất sụp đổ, hạc vật chất lập tức cư xử như một vật thể cứng.
Nó chọn một khe duy nhất ngoan ngoãn, định vị rõ ràng. Điều này có nghĩa là gì? Nó có nghĩa rằng những viên gạch cơ bản cấu tạo nên vũ trụ này không tồn tạng cố định khi không có ai nhìn. Khi không bị quan sát, chúng ở trạng thái tiềm năng, không phải vật, không phải sóng mà là khả năng.
Chỉ khi có ý thức của người quan sát, thực tại mới bị buộc phải chọn một hình dạng, phải hiện hình, giống như thể vũ trụ chỉ bật màn hình khi có ai đó đang nhìn vào.
Một trong những nhà vật lý vĩ đại nhất thế kỷ 20 đã kết luận thẳng thắn như sau: “Vũ trụ không tồn tại độc lập ngoài kia. Chúng ta là những người tham gia tạo nên nó. Bây giờ hãy mang điều này về đời sống của bạn. Mặt trăng có thật sự luôn ở trên bầu trời khi bạn không nhìn nó không? Hay khi bạn quay lưng lại, mặt trăng không còn là một khối cầu mà trở về trạng thái xác suất lơ lửng trong hư vô, chờ đợi một đôi mắt ngước lên để được kết xuất thành hình dạng.
Nếu điều này là đúng thì bạn không phải một sinh vật nhỏ bé đang sống trong vũ trụ. Bạn là điểm kích hoạt khiến vũ trụ này phải hiện ra.
Thế giới vật chất chỉ là màn hình và màn hình đó chỉ hiển thị hình ảnh khi và chỉ khi bạn đang nhìn vào nó.
Xác suất của một giấc mơ giả thuyết mô phọng.
Tất cả những gì chúng ta vừa đi qua dẫn chúng ta đến giả thuyết cuối cùng của tầng hai. Một giả thuyết không đến từ tâm linh, không đến từ cảm xúc mà đến từ toán học, logic và khoa học máy tính.
Năm 2003, Nick Bostom, một chết gia tại Đại học Oxford đã công bố một lập luận khiến toàn bộ giới khoa học và triết học phải xem xét lại bản chất của thực tại. Ông gọi nó là giả thuyết mô phỏng.
Lập luận của Nick Bostrom rất lạnh lùng và cực kỳ khó bác bỏ.
Ông nói rằng nếu một nền văn minh phát triển đủ lâu, đủ thông minh và đủ tài nguyên thì việc họ tạo ra những mô phỏng về quá khứ của tổ tiên họ không phải là điều xa vời. Nó là điều gần như chắc chắn sẽ xảy ra.
Và khi đã có khả năng đó, họ sẽ không chạy một mô phỏng duy nhất. Họ sẽ chạy hàng triệu rồi hàng tỷ rồi vô số mô phỏng khác nhau. Mỗi mô phỏng là một thế giới. Mỗi thế giới là một lịch sử. Mỗi lịch sử là một dòng thời gian hoàn chỉnh với con người, ký ức, đau khổ và ý thức.
Bây giờ hãy làm một phép toán xác suất.
Chỉ có một thực tại gốc duy nhất nhưng có hàng tỷ thực tại mô phỏng.
Vậy xác suất để bạn đúng chính bạn đang sống trong thực tại gốc duy nhất đó là bao nhiêu? Gần như bằng 0. Đây không phải là suy đoán triết học. Đây là hệ quả trực tiếp của toán học xác suất. Và lý thế giả thuyết mô phỏng không còn là ý tưởng viễn tưởng. Nó là một khả năng được thảo luận nghiêm túc trong giới khoa học hiện đại.
Chính vì vậy, Elon Musk, người đứng đầu nhiều công ty công nghệ tiên tiến nhất thế giới, đã từng công khai nói rằng khả năng chúng ta đang sống trong thực tại gốc là một trên hàng tỷ. Và ông nói thêm một câu rất đáng suy nghĩ, thực sự chúng ta nên hy vọng điều đó là sự thật. Tại sao lại nên hy vọng? Bởi vì nếu thế giới này là một mô phỏng thì cái chết không nhất thiết là dấu chấm hết. Nó có thể chỉ là kết thúc một lượt chơi. Nếu thế giới này là mô phỏng thì những điều kỳ lạ, những phép màu, những sự trùng hợp phi lý không còn là điều không thể giải thích. Chúng có thể là những quy tắc đặc biệt của hệ thống, những can thiệp ở cấp cao hơn, những lệnh mà con người vô tình kích hoạt.
Nhưng và đây là chữ nhưng lớn nhất của toàn bộ tầng hai. Nếu thế giới này là một chương trình giả lập vĩ đại thì ai là người đã viết ra nó? Một nền văn minh ngoài hành tinh, một trí tuệ nhân tạo trong tương lai? Hay là người lập trình đó chính là một phiên bản cao cấp hơn của bạn?
Và nếu đúng là như vậy thì câu hỏi tiếp theo không còn mang tính khoa học nữa, nó mang tính hiện. Tại sao một thực thể quyền năng lại tự nhốt mình vào một trò chơi đầy giới hạn, đầy khổ đau và đầy cô đơn như thế này? Khoa học đã đưa chúng ta đến trước cánh cửa của sự thật. Nhưng khoa học dừng lại ở đó. Nó trả lời được cái gì đang xảy ra và nó hoạt động như thế nào. Nó không trả lời được câu hỏi quan trọng nhất.
Tại sao?
Để trả lời câu hỏi đó, chúng ta phải bỏ lại tính hiển vi, công thức và các mô hình toán học.
Chúng ta cần một chiếc chìa khóa khác, chiếc chìa khóa của tâm linh và triết học cổ đại. Đã đến lúc bước lên tầng ba, nơi chúng ta sẽ gặp người lập trình.
Và tôi cảnh báo trước cuộc gặp gỡ này có thể khiến bạn rơi nước mắt bởi vì bạn sẽ nhận ra người lập trình đó cô đơn đến nhường ngào. Hãy hít thở thật sâu, chúng ta chuẩn bị mở cánh cửa dẫn vào căn phòng của Thượng Đế.
Khoa học dừng lại ở cánh cửa của sự mô phỏng. Nó có thể nói với chúng ta rằng thế giới này có thể không thật nhưng khoa học với toàn bộ sự lạnh lùng và chính xác của nó không trả lời được câu hỏi quan trọng nhất. Không phải câu hỏi của trí óc mà là câu hỏi khiến bên trong chúng ta trùng xuống. Tại sao?
Tại sao một thực thể toàn năng dù bạn gọi là Chúa, là Thượng Đế, là nguồn cội hay là người lập trình lại tạo ra một thế giới đầy khổ đau, chia ly, bệnh tật và nước mắt? Tại sao không tạo ra một thiên đường vĩnh cửu? Tại sao lại có ung thư, chiến tranh, phản bội và chiến hết là cô đơn?
Để chạm tới câu trả lời này, chúng ta không thể đứng mãi trong phòng thí nghiệm. Chúng ta phải tạm gác những công thức, những mô hình, những phép đo lạnh lùng và đi ngược dỏng trước khi có trái đất, trước khi có big bang, trước khi có cả thời gian.
Chào mừng bạn bước vào căn phòng của Thượng Đế.
Lời nguyền của sự hoàn hảo.
Hãy nhắm mắt lại và đặt ra một câu hỏi táo bạo nhất. Bạn là Thượng Đế.
không phải là một ông già râu trắng ngồi trên mây mà là ý thức đầu tiên và duy nhất. Trước khi vũ trụ sinh ra chỉ có bạn, bạn là cái một, bạn là tất cả. Ở trạng thái đó, bạn toàn năng, bạn búng tay các thiên hà hình thành. Bạn thở ra, sự sống xuất hiện, không có gì là không thể.
Ở trạng thái đó, bạn toàn chi, bạn biết mọi quá khứ, bạn biết mọi tương lai, bạn biết mọi khả năng, không có bí mật nào bị chê giấu. Ở trạng thái đó, bạn toàn tại. Bạn ở khắp mọi nơi cùng một lúc.
Nghe có vẻ là giấc mơ tuyệt vời nhất. Ai trong chúng ta cũng khao khát quyền lực đó, biết trước xổ số, điều khiển người yêu bất tử.
Nhưng giữ trạng thái đó lâu hơn một chút. 1 năm, 1 triệu năm, 1 tỷ năm và một sự thật xuất hiện. Sự toàn năng là một nhà tù. Hãy tưởng tượng bạn chơi một ván cờ vua với chính mình. Bạn biết quân trắng sẽ đi đâu? Bạn biết quân đen sẽ đáp trả thế nào. Bạn biết kết quả ván cờ trước khi đặt quân xuống bàn. Ván cửa đó không vui, nó vô nghĩa. Hãy tưởng tượng bạn xem một bộ phim mà bạn là đạo diễn, biên kịch, diễn viên và cả khán giả. Bạn biết từng câu thoại, bạn biết từng cú twist. Bộ phim đó không làm bạn khóc, không làm bạn hồi hộp vì không còn sự bất ngờ.
Đây là nghịch lý của sự toàn năng. Muốn có niềm vui cần sự bất định. Muốn có chiến thắng cần nguy cơ thất bại.
Muốn có sự sống cần giới hạn của cái chết.
Một Thượng Đế hoàn hảo biết hết tất cả, làm được tất cả, thực chất là một Thượng Đế đã chết. Ngài không bị đánh bại, không bị lật đổ. Ngài bị mắc kẹt trong sự tĩnh lặm vĩnh cửu của chính mình.
Và trong sự tĩnh lặng đó, Thượng Đế đối mặt với kẻ thù duy nhất có thể đánh bại Ngài, không phải quỷ Sa Tăng mà là sự chán nản tuyệt đối.
Giấc mơ của Allen Wats.
Triết gia Allen W đã từng đưa ra một thí nghiệm tư tưởng đẹp đến dùng mình để giải thích cách Thượng Đế thoát khỏi sự chán nản này. Hãy đi theo giấc mơ đó.
Giả sử đêm nay khi bạn đi ngủ, bạn có thể mơ bất kỳ giấc mơ nào bạn muốn. Và hơn thế nữa, bạn có thể bể cong thời gian trong mơ. Một giấc mù 8 tiếng ngoài đời thực có thể kéo dài 75 năm trong giấc mơ. Đêm đầu tiên bạn sẽ mơ gì? Rất đơn giản, bạn sẽ mơ những giấc mơ hưởng thụ. Bạn là tỷ phú giàu nhất thế giới.
Bạn sống trong lâu đài vàng. Bạn dự những bữa tiệc xa hoa nhất. Bạn tận hưởng những khoái lạt mà bản ngã khao khát. Bạn búng tay mọi ước muốn thành hiện thực. Khi thức dậy, bạn nghĩ quá tuyệt vời.
Đêm thứ hai bạn lặp lại vẫn là tiền bạc, quyền lực, dục vọng. Đêm thứ ba, thứ tư, thứ 100.
Bạn tận hưởng tất cả những gì bản ngã ego muốn. Nhưng rồi thời gian trôi qua, đến đêm thứ 1000, một điều thay đổi. Bạn bắt đầu chán những cô người mẫu, chán những bữa tiệc, chán việc biết trước mình sẽ thắng mọi ván bài, sự dễ dàng làm bạn phát ngấy. Và lúc đó bạn nói, “Đêm nay ta muốn một cái gì đó khác. Ta muốn một giấc mơ mà ta không toàn quyền kiểm soát nữa. Ta muốn một chút thử thách.” Bạn bắt đầu mơ. Mình là một hiệp sĩ đi giải cứu công chúa. Bạn chiến đấu với rồng, bạn có thể bị thương, bạn có thể cảm thấy đau và khi bạn giết được con rồng, cảm giác đó mạnh hơn gấp ngàn lần việc búng tay da vàng. Bởi vì bạn đã phải nỗ lực rồi, dần dần bạn táo bạo hơn. Bạn nói, “Đêm nay ta muốn mơ một giấc mơ mà ta hoàn toàn quên mình là ai.
Ta muốn quên mình là người đang mơ. Ta muốn tin rằng giấc mơ này là thật. Bạn muốn cảm giác sợ hãi khi bị truy đuổi.
Bạn muốn cảm giác đau đớn khi người yêu rời bỏ. Bạn muốn cảm giác hồi hộp khi đứng trước bờ vực phá sản. Bởi vì chỉ khi sự đau khổ là thật thì hạnh phúc khi vượt qua nó mới là thật. Chỉ khi bóng tối là thật thì ánh sáng mới rực rỡ. Và cứ thế đêm này qua đêm khác bạn bước vào những kịch bản ngày càng khó hơn; phức tạp hơn, bi kịch hơn cho đến một đêm.
Bạn mơ thấy mình là một con người bình thường, ngồi trước màn hình máy tính hoặc điện thoại, đeo tai nghe và đang xem một video nói về giả thuyết NPC.
Bạn hiểu chưa?
Cuộc đời này ngay tại đây, ngay lúc này.
Những hóa đơn chưa trả, cơn đau lưng âm ỷ, người yêu vừa chia tay, cảm giác cô đơn giữa thành phố. Tất cả những điều đó không phải là một sự trừng phạt. Không có ai đầy đọa bạn cả. Chính bạn, Thượng Đế đã chọn giấc mơ này. Bạn chọn mức độ khó là hard mode. Bạn chọn quên đi quyền năng của mình để làm gì? để thoát khỏi sự nhàm chán của sự vĩnh cửu, để được cảm nhận sự sống một cách dữ dội, chân thực nhất. Bạn không phải là nạn nhân của cuộc đời, bạn là tác giả của nó. Bạn đang sống trong giấc mơ đêm thứ 1 tỷ của chính mình.
Nhưng sự chán nản chỉ là một nửa câu chuyện.
Lý do thực sự khiến Thượng Đế tạo ra vũ trụ, tạo ra bạn và tạo ra hàng tỷ NPC ngoài kia đau đớn hơn sự chán nản gấp ngàn lần. Đó là nỗi cô đơn nguyên thủy.
Sự cô đơn nguyên thủy.
Hãy quay lại khoảnh khắc trước khi vũ trụ được sinh ra. Khi bạn là thượng đế, khi bạn là thái một.
Sự nhàm chán là một chuyện nhưng có một thứ khác còn đau hơn, sự cô độc.
Hãy tưởng tượng bạn bị nhốt trong một căn phòng gương, bạn nhìn đâu cũng thấy chính mình. Bạn hét lên, chỉ có tiếng vọng của chính bạn trả lời. Không có ai khác, không có bất ngờ, không có sự thấu hiểu, chỉ có bạn và bạn.
Vậy thì tình yêu là gì?
Tình yêu là một động từ cần hai chủ thể, cần một người yêu và một người được yêu.
Nếu chỉ có một mình bạn tồn tại, tình yêu là điều không thể. Bạn không thể ôm chính mình một cách trọn vẹn. Bạn không thể nhìn vào mắt chính mình và cảm thấy rung động.
Để trải nghiệm được tình yêu, Thượng Đế buộc phải tạo ra kẻ khác.
Nhưng lấy đâu ra kẻ khác khi chỉ có duy nhất Thượng Đế tồn tại, không có nguyên liệu nào khác ngoài chính ngài. Và vì vậy, Thượng Đế đã phải làm một hành động dũng cảm nhất, đau đớn nhất và vĩ đại nhất trong lịch sử của sự tồn tại. Ngài đã quyết định tự xé nhỏ chính mình.
Vụ nổ của linh hồn.
Các nhà vật lý gọi đó là Big Bang, vụ nổ lớn. Họ nhìn thấy các vì sao, các thiên hà, các hạt vật chất bắn ra xa nhau.
Nhưng dưới con mắt tâm linh, đó không phải là vụ nổ của vật chất, đó là vụ nổ của ý thức. Đó là khoảnh khắc sự phân tách vĩ đại diễn ra. Từ một ý thức thống nhất, Thượng Đế đã tự chia mình thành hàng tỷ tỷ mảnh nhỏ. Mỗi mảnh vỡ mang trong mình một đốm sáng của ý thức gấp.
Mỗi mảnh vỡ trở thành một linh hồn. Một mảnh trở thành tôi, một mảnh trở thành bạn, một mảnh trở thành người mẹ đã sinh ra bạn, một mảnh trở thành người yêu đã bỏ rơi bạn. Một mảnh trở thành con chó cưng đang nằm dưới chân bạn. Một mảnh trở thành kẻ sát nhân máu lạnh trên bản tin thời sự. Tại sao ngài làm vậy? Để chơi một trò chơi vĩ đại mang tên trốn
tìm vũ trụ.
Thượng đế trốn vào muôn vàn hình hài khác nhau. Để có thể nhìn thấy chính mình từ hàng tỷ góc độ khác nhau. Ngài muốn được ngạc nhiên. Ngài muốn được gặp chính mình như một người lạ.
Ngài muốn tạo ra ảo giác về sự chia cách để từ sự chia cách đó ngài có thể trải nghiệm niềm vui sướng tột cùng của sự hội ngộ.
Hãy nghĩ về cảm giác khi bạn gặp lại một người bạn thân sau 10 năm xa cách. Cảm giác vỡ òa đó.
Thượng Đế muốn cảm giác đó, nhưng để có hội ngộ, trước hết phải có chia ly.
Trò chơi này có một quy tắc bắt buộc, một quy tắc tàn nhẫn nhưng tuyệt đối cần thiết. Bạn phải quên. Hãy tưởng tượng bạn là diễn viên xuất sắc nhất thế giới. Bạn muốn đóng vai Hamel nhưng nếu trong lúc đứng trên sân khấu diễn cảnh đau khổ, bạn vẫn nhớ rõ. À mình là diễn viên lừng danh, mình giàu có, mình chỉ đang diễn thôi. Lát nữa về mình sẽ đi ăn tôm
hùng. Thì vai diễn đó có còn xúc động không? Không, nó hời hợt, nó rỗng. Để vai diễn thực sự nhập tâm, bạn phải quên con người thật của mình. Bạn phải tin mình chính là Hamlet. Bạn phải tin nỗi đau của Hamlet là thật. Thượng Đế cũng vậy. Khi nhập vào cơ thể của bạn, ngài đã uống bát canh mạnh bà. Ngài đã bước qua bức màn lãng quên. Ngài tự nguyện xóa ký ức của chính mình. Ngài tự nguyện thu nhỏ mình lại trong một cơ thể thịt xương yếu ớt. Ngài tự nguyện sống một cuộc đời ngắn ngủi dưới 100 năm. Ngài tự nguyện trải nghiệm đói khát, bệnh tật, phản bội và nỗi sợ cái chết. Tại sao?
Bởi vì chỉ khi bạn quên mình là bất tử, bạn mới biết trân trọng sự sống. Chỉ khi bạn quên mình là toàn năng, bạn mới biết nỗ lực vượt qua khó khăn. Chỉ khi bạn quên mình là tất cả, bạn mới khao khát được kết nối với một người. Sự quên này không phải là lỗi lầm, nó là một tác phẩm nghệ thuật. Nó là điều kiện tiên quyết để trò chơi này có ý nghĩa.
Vậy nên hãy quay lại câu hỏi đã ám ảnh chúng ta ngay từ đầu video. Liệu những người xung quanh tôi có phải là NPC không? Câu trả lời là có và không. Về mặt hình tướng họ là NPC; cái tên họ đang nang, cái nghề nghiệp họ đang làm, cái tính cách họ đang thể hiện. Tất cả chỉ là lớp vỏ, là kịch bản, là vai diễn, những thứ đó là giả. Nhưng về mặt bản chất, họ chính là bạn. sâu thẳm bên dưới lớp da thịt đó, sâu thẳm bên dưới những lớp mặt nạ xã hội đó là cùng một ánh sáng, cùng một ý thức, cùng một thượng đế đang nhìn ra thế giới. Người ăn xin hôi hám ở gắp phố, đó là bạn trong một kịch bản khắc nghiệt hơn để trải nghiệm sự khiêm nhường và khổ hạnh. Vị tỷ phú kiêu ngạo trên tivi đó là bạn trong một kịch bản thử thách về quyền lực và cảm dỗ.
Kẻ đã lừa rối bạn, làm trái tim bạn tan nát. Đó là bạn trong vai phản diện đã ký hợp đồng linh hồn với bạn trước khi sinh ra để dạy cho bạn bài học vĩ đại nhất về sự tha thứ.
Bạn không hề cô đơn. Sự cô đơn mà bạn cảm thấy ở tầng một đó là nỗi nhớ nhà của Thượng Đế. Nhưng sự thật ở tầng ba này là trong cả vũ trụ bao la này chưa từng có ai khác ngoài bạn cả.
Bạn đang nói chuyện với chính mình, bạn đang yêu chính mình, bạn đang làm tổn thương chính mình. Mọi cuộc gặp gỡ trong đời thực chất đều là một cuộc hội ngộ với bản thân. Nhưng nếu tất cả là một thì cái tôi này có ý nghĩa gì? Và làm thế nào để chúng ta sống trong thế giới này khi đã biết sự thật đó? Chúng ta nên cư xử thế nào với những phiên bản khác của mình?
Đây là lúc chúng ta cần một cú bẻ lái cuối cùng, một cú ngoặt để hợp nhất tất cả những kiến thức này lại thành một sức mạnh thực tế. Hãy bước lên tầng bốn, cú bể lái vị đại, bí mật của quả trứng và mạng lưới Indra.
Khoảng không sau cái chết.
Vậy chuyện gì sẽ xảy ra khi vở kịch này hạ màn? Chuyện gì sẽ xảy ra khi bạn chút hơi thở cuối cùng, tim ngừng đập và não bộ tắc ngấm như một chiếc màn hình bị rút điện. Hãy hình dung khoảnh khắc đó.
Có thể là một tai nạn, có thể là một cơn bạo bệnh. Bạn cảm thấy đau đớn, sợ hãi rồi bóng tối ập đến. Nhưng rồi đột nhiên bạn mở mắt ra, bạn không thấy Diêm Vương, không thấy thiên thần thổi kèn.
Bạn thấy mình đang đứng giữa một khoảng không trắng xóa vô tận, không trần nhà, không sàn nhà. Cơn đau lưng kinh niên biến mất, nỗi lo tiền bạc biến mất. Ký ức về cuộc đời vừa qua vẫn còn đó, nhưng nó không còn làm bạn đau nữa. Nó giống như một bộ phim bạn vừa xem xong. Và rồi bạn thấy một hình bóng đang tiến lại gần. Đó có thể là Thượng Đế hoặc là vũ trụ hoặc là bản thể cao hơn của chính bạn. Hình dáng không quan trọng. Ngài nhìn bạn và mỉm cười. Chào con. Vừa kịch vừa rồi thế nào? Có vui không?
Bạn ngơ ngác hỏi, “Con con chết rồi sao?” Ngài gật đầu. “Ừ, nhưng đừng buồn, ai rồi cũng chết cả thôi. Con đã diễn rất tốt vai diễn vừa rồi.” Bạn nhìn quanh. “Vậy đây là đâu? Thiên Đường à?
Hay địa ngục?” Ngài mỉm cười. “Không, đây là phòng chờ. Con cần nghỉ ngơi một chút trước khi bắt đầu vai diễn tiếp theo.”
Bạn còn đang ngơ ngác thì hình bóng kia khẽ phất tay. Ngay lập tức, hàng tỷ ngôi sao bùng sáng xung quanh hai người. Cả vũ trụ cuộn lại, thu nhỏ trong lòng bàn tay ngài. Bạn lắp bắp. Vai diễn tiếp theo. Ý ngài là đầu thai, tái sinh, vậy là đạo Phật đúng à?
Ngài nhìn bạn, giọng bình thản.
Tất cả các tôn giáo đều đúng theo cách riêng của họ, nhưng thực tế phức tạp hơn con nghĩ rất nhiều. Nào, chuẩn bị đi.
Lần này con sẽ là một cô gái nông dân ở Trung Quốc vào năm 540 sau công nguyên.
Bạn giật mình. Khoan đã, này nói nhầm rồi. Năm 540 là quá khứ mà. Con vừa chết ở năm 2026 cơ mà.
Nà nhìn bạn với ánh mắt bao dung.
Thời gian chỉ tồn tại trong vũ trụ 3D của con thôi. Ở nơi ta sống, thời gian không trôi theo đường thẳng. Mọi thứ quá khứ, hiện tại, tương lai đều đang diễn ra cùng một lúc. Bạn cố gắng hiểu. Vậy nếu con quay về quá khứ, có khi nào con sẽ gặp lại chính mình không? Ngài bật cười lớn. Gặp lại chính mình ư? Ồ con ơi, con gặp lại chính mình suốt đấy thôi, chỉ là con không nhận ra mà thôi.
Ngài đưa tay chỉ về phía trái đất đang xoay tròn ở đằng xa. “Con có biết trái đất này là gì không?”
Bạn lắc đầu, “Trái đất này là một cái tổ hay chính xác hơn nó là một quả trứng.”
Bạn sững người. Quả trứng ư? Để ấp cái gì?
Ngài đặt tay lên vai bạn và giọng nói của ngài vang vọng thẳng vào tâm trí bạn, mang theo một sự thật chấn động.
Để ấp con nhưng không phải con của hiện tại mà là con của toàn thể.
Ngài nói tiếp chậm rãi nhưng dứt khoát.
Hãy nghe cho kỹ. Trong vũ trụ này, dân số không phải là 8 tỷ người. Dân số thực sự của vũ trụ này chỉ là một.
Bạn chết lặng. Một ý ngài là đúng vậy, chỉ có một linh hồn duy nhất trong toàn bộ vũ trụ này và đó là con.
Ngài không dừng lại. Con không chỉ là người vừa mới chết, con cũng là cô gái nông dân ở Trung Quốc.
Con là người lính La Mã đã giết cô gái đó. Con là người da đen bị bắt làm nô lệ. Con là ông chủ đồn điền đã đánh đập nô lệ. Con là Hitle, kẻ đã giết hàng triệu người. Và con cũng là hàng triệu người Do Thái đã chết trong phòng hơi ngạt.
Bạn hét lên hoảng loạn. Không thể nào, con là Hitle ư? Con là kẻ ác ư? Ngài gật đầu, không phán xét. không né tránh phải và con cũng là những người đã bị hắn giết.
Ngài nhìn thẳng vào bạn, mỗi lần con làm tổn thương một người khác, con đang làm tổn thương chính mình. Mỗi lần con giúp đỡ một người khác, con đang giúp đỡ chính mình. Mỗi khoảnh khắc vui sướng hay đau khổ mà bất kỳ con người nào từng trải qua trong lịch sử đều là do một mình con trải nghiệm.
Bạn run rẩy hỏi gần như không đứng vững.
Tại sao? Tại sao ngài lại làm như vậy?
Tại sao lại bắt con phải sống nhiều cuộc đời đau khổ như thế?
Ngài đỡ bạn đứng dậy, ánh mắt tràn đầy tình thương nhưng không hề nể tránh sự thật.
Bởi vì con chưa trưởng thành, con vẫn còn là một bào thai. Ngài nói tiếp, “Mỗi cuộc đời con sống, mỗi vai diễn con đóng đều là một bài học. Khi con làm kẻ ác, con học được nỗi đau của sự tàn nhẫn.
Khi con làm nạn nhân, con học được giá trị của sự từ bi. Khi con làm người giàu, con học được sự phù du của vật chất. Khi con làm người nghèo, con học được sức mạnh của ý chí.”
Ngài nhìn thẳng vào bạn. Ta cho con tái sinh hàng tỷ tỷ lần, xuyên qua mọi thời đại, mọi giới tính, mọi hoàn cảnh, chỉ để con tích lũy đủ kinh nghiệm để mở rộng ý thức của con, để con học được bài học cuối cùng của vũ trụ.
Bạn ngước lên, nước mắt lưng tròng. Bài học gì ạ? Ngài mỉm cười, nụ cười sáng lòa như ngàn mặt trời. Bài học về việc trở thành ta.
Ngài nói chậm rãi, từng chữ rơi thẳng vào tâm trí bạn. Con không phải là một nhân viên văn phòng. Con không phải là một YouTuber. Con không phải là một con người nhỏ bé. Con là một Thượng Đế đang trong quá trình thai nghén. Toàn bộ vũ trụ này, với tất cả đau khổ và hạnh phúc của nó chỉ là vỏ trứng để nuôi dưỡng con lớn lên. Và một ngày nào đó, khi con đã
sống đủ tất cả các cuộc đời, khi con đã học được cách yêu thương tất cả mọi người như yêu thương chính mình, lúc đó vỏ trứng sẽ vỡ và con sẽ được sinh ra thực sự.
Có thể bạn sẽ nghĩ câu chuyện quả trứng nghe rất đẹp nhưng nó giống một ẩn dụ an ủi hơn là một cấu trúc của thực tại. Vậy thì hãy tạm rời khỏi tư duy phương Tây hiện đại, quay ngược về phương Đông cách đây hơn 2000 năm. Không kính hiển vi, không máy tính, không phương trình nhưng họ đã mô tả chính xác cách vũ trụ vận hành. Họ gọi cấu trúc đó là mạng lưới châu ngọc của Indra. Hãy hình dung một mạng lưới vô hạn trải rộng khắp không gian. Tại mỗi điểm giao nhau của mạng lưới treo một viên ngọc. Mỗi ngọc là một sự tồn tại, một con người, một hạt bụi, một hành tinh, một ngôi sao. Nhưng điều cốt lõi không nằm ở số lượng, nó nằm ở cách các viên ngọc phản chiếu lẫn nhau.
Nếu bạn nhìn thật sâu vào một viên ngọc bất kỳ, bạn sẽ không chỉ thấy chính nó, bạn sẽ thấy toàn bộ mạng lưới được phản chiếu trong đó. Và trong mỗi hình ảnh phản chiếu đó lại tiếp tục phản chiếu tất cả những viên ngọc còn lại. Không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc, chỉ có tính đang sen vô hạn. Điều này dẫn đến một kết luận lạnh lùng, không có sự tồn tại độc lập. Trong bạn đã có thế giới, trong thế giới đã có bạn. Một hạt bụi không đứng ngoài vũ trụ, nó chứa toàn bộ vũ trụ dưới một dạng nén thông tin.
Khoa học hiện đại gọi nguyên lý này là nguyên lý toàn ảnh. Nếu bạn cắt một hình ảnh toàn ảnh ra làm nhiều phần, bạn không làm mất thông tin. Mỗi phần nhỏ vẫn mang đầy đủ dữ liệu của tổng thể. Vì vậy, hãy nghe cho rõ. Bạn không phải một mảnh vỡ bé nhỏ bị lạc trong vũ trụ. Bạn là toàn bộ vũ trụ đang tự quan sát chính mình qua hình hài của một con người.
Khi bạn thực sự hiểu mạng lưới intra và hiểu câu chuyện quả chứng, một thứ bên trong bạn không thể tồn tại tiếp được nữa. Nó sụp đổ. Thứ là cái tôi. Cái tôi là gì?
Cái tôi là ảo tưởng rằng tôi là một cá thể tách biệt. Tôi ở đây, thế giới ở kia. Tôi phải tranh giành để tồn tại.
Chính ảo tưởng về sự tách biệt này là gốc dễ của mọi khổ đau. Nó sinh ra lòng tham bởi vì tôi muốn nhiều hơn. Nó sinh ra ghen tỵ bởi vì tôi so sánh mình với hắn.
Nó sinh ra thù hận bởi vì hắn bị xem là mối đe dọa đối với tôi. Nhưng nếu bạn nhìn đủ sâu, bạn sẽ thấy một sự thật khác. Nó không phải là kẻ khác. Nó là bạn đang trải nghiệm thực tại từ một điểm nhìn khác. Tay phải không ghen tỵ về tay trái. Răng không thù hận cái lưỡi khi vô tình cắn phải. Bởi vì chúng biết chúng thuộc về cùng một cơ thể.
Sự thức tỉnh không phải là quyền năng siêu nhiên, không mọc cánh, không phát sáng, không vượt lên người khác. Sự thức tỉnh chỉ là một khoảnh khắc nhận ra bạn đang chơi trò chơi này một mình. Khi đó, bạn nhìn vào người đang tấn công mình và thay vì phản kháng, bên trong bạn xuất hiện một sự hiểu biết lạnh lùng. À lại là tôi đang đóng vai phản diện để thử thách chính mình.
Khi đó bạn nhìn vào người đang đau khổ và bạn không còn đứng ngoài để thương hại. Bạn nhận ra nỗi đau đó đang xảy ra bên trong cùng một mạng lưới giúp họ cũng giống như giữ lấy chính cánh tay mình khi nó đang bị thương.
Đây là sự chuyển hóa cốt lõi từ cô độc tiêu cực sang hợp nhất tỉnh táo.
Ở những tầng đầu, bạn sợ hãi vì nghĩ chỉ có tôi là thật.
Ở tầng này, bạn tự do vì hiểu tất cả đều là tôi.
Không có gì thay đổi ở thực tại, chỉ có góc nhìn thay đổi. Cùng một thế giới, một người nhìn thấy nhà tù, một người nhìn thấy sân chơi.
Vậy thì Thượng Đế có cô đơn không? Có.
Nhưng đó không phải là sự cô đơn của một kẻ bị bỏ rơi. Không phải cảm giác thiếu thốn, không phải cảm giác cần ai đó để bám víu. Đó là sự tĩnh tại tuyệt đối của một thực thể đã chứa đựng tất cả. Sự cô đơn của con người là thiếu một thứ gì đó bên ngoài để hoàn thiện tôi. Sự cô đơn của Thượng Đế là không còn gì ở bên ngoài tôi nữa. Hai trạng thái giống nhau về cảm giác nhưng đối lập hoàn toàn về bản chất.
Và bạn, người đang ngồi ở đây, người đang nghe những người này, nỗi cô đơn mà bạn từng sợ hãi không phải là lỗi, nó là dấu hiệu. Dấu hiệu cho thấy bạn đang tạm thời chạm tới một trạng thái không còn bị phân tâm bởi thế giới bên ngoài. Vì vậy, đừng vội chạy trốn nó. Đừng lấp đầy nó bằng ồn ào, bằng tiêu thụ, bằng những kết nối hời hợt. Hãy ở yên trong nó bởi đó là khoảnh khắc hiếm hoi. Bạn không còn tìm kiếm bản thân ở bên ngoài mình nữa. Đó là khoảnh khắc bạn bắt đầu nhớ lại mình là ai.
Bây giờ bạn đã có trong tay tấm bản đồ.
Bạn đã biết thế giới này vận hành như một mô phỏng. Bạn đã biết những người bạn gặp không tách rời khỏi bạn. Bạn đã biết luật chơi không nằm ở đối kháng mà nằm ở nhận thức. Câu hỏi cuối cùng không còn là thế giới này là gì mà là bạn sẽ sống thế nào khi đã nhìn thấu trò chơi?
Bạn sẽ tiếp tục phản ứng như một nạn nhân hay bạn bắt đầu chơi cuộc đời này với tư cách người sáng tạo trải nghiệm.
Chúng ta chuẩn bị bước lên tầng cuối cùng. Tầng năm. Sống như một giấc mơ tình.
Bạn thân mến, bây giờ bạn đã nhìn thấy cách ảo thuật được thực hiện. Bạn đã thấy những sợi dây, bạn đã hiểu cơ chế của trò chơi và rất có thể một câu hỏi xuất hiện trong bạn. Nếu tất cả chỉ là mô phỏng, chỉ là một giấc mơ, vậy tôi cố gắng để làm gì?
Câu hỏi đó không sai nhưng nó là tư duy của kẻ đang mổ. Còn tôi muốn mời bạn bước sang tư duy khác. Tư duy của người mơ tỉnh. Bạn đã từng mơ tỉnh chưa? Là khi bạn đang ở trong giấc mơ và đột nhiên bạn nhận ra khoan đã, đây là mơ.
Ngay khoảnh khắc đó, mọi thứ thay đổi, nỗi sợ tan biến, con quái vật trước mặt không còn quyền lực. Không phải vì nó biến mất mà vì bạn không còn tin vào nó nữa. Và quan trọng nhất, bạn nhận ra mình có quyền can thiệp. Bạn có thể bay, bạn có thể đi xuyên tường, bạn có thể thay đổi bối cảnh. Không phải vì giấc mơ yếu đi mà vì bạn đã tỉnh trong giấc mơ.
Cuộc đời này vận hành theo logic tương tự. Khi bạn hiểu thế giới vật chất là một môi trường mô phỏng, bạn không còn bị thôi miên bởi nó nữa. Thất bại không còn là bản án, nó chỉ là một màn chơi chưa hoàn tất, một dữ liệu phản hồi để bạn điều chỉnh cách chơi. Mất mát không còn là sự sụp đổ, nó là sự chuyển dịch năng lượng từ dạng này sang dạng khác.
Và cái chết không còn là kết thúc. Nó chỉ là khoảnh khắc bạn rời khỏi giao diện và nói trải nghiệm này sâu đấy, cho tôi một lượt chơi mới.
Nhẫn thức này không khiến bạn thờ ơ với cuộc sống, ngược lại, nó trao cho bạn năng lực lớn nhất của ý thức. Sự vô úy.
Bạn dám yêu sâu hơn vì bạn hiểu trái tim tan vỡ, không phá hủy linh hồn. Nó chỉ mở rộng nó. Bạn dám chọn con đường của mình vì bạn thấy rõ an toàn chỉ là một câu chuyện được lập trình. Bạn không còn đóng vai nạn nhân bị cuốn theo kịch bản.
Bạn trở thành người cùng viết kịch bản.
Không kiểm soát mọi thứ nhưng ý thức rõ từng lựa chọn. Đó là lucid living. Không thoát khỏi giấc mơ mà tỉnh táo bên trong nó.
Sức mạnh này không chỉ thay đổi cách bạn nhìn chính mình, nó thay đổi cách bạn nhìn người khác.
Lần tới khi bạn bước ra đường, khi bạn gặp người thu ngân, người lái xe hay người đang khó chịu với bạn, đừng nhìn họ như những hình nhân vô thức. Hãy thử một nghi thức rất đơn giản, tôi gọi nó là cái nhìn linh hồn. Hãy nhìn thẳng vào mắt họ, không phân tích, không phán xét, không dựng câu chuyện trong đầu, chỉ nhìn và trong im lặng hãy thừa nhận một điều. À lại là tôi đang nhìn tôi qua một hình hài khác.
Bạn có thể gọi khoảnh khắc đó bằng bất kỳ cái tên nào. Namast. Hay đơn giản hơn, chào nhé. Diễn vai này cũng vất vả đấy.
Khi bạn làm điều này, một sự chuyển dịch xảy ra không ồn ào, không phép thuật, chỉ là sự phán xét tan ra, sự căng thẳng rút lui và thứ còn lại là sự cảm thông tỉnh táo. Bạn không còn ghét vai phản diện. Bạn hiểu rằng vai đó cũng cần thiết cho câu chuyện được trọn vẹn. Đừng ghét những người bạn từng gọi là NPC. Họ không đứng ngoài bạn. Họ là những mảnh của cùng một mạng lưới đang giúp bạn không bị một mình trong trò chơi này.
Đúng, cuộc đời này có thể là giả nhưng trải nghiệm là thật. Nỗi đau là thật, niềm vui là thật, tình yêu là thật, nước mắt mặn là thật. Thế giới này không được tạo ra để bạn hồi một chỗ và than phiền rằng nó không thật. Nó được tạo ra để được chơi. Vì vậy, đừng sống như một kịch bản lặp. Đừng để cuộc đời trôi qua như một chuỗi phản xạ vô thức. Hãy phá vỡ thói quen. Hãy chọn khác đi. Hãy yêu khi còn sợ. Hãy sống khi còn chưa chắc chắn. Không phải để chứng minh điều gì mà để trải nghiệm cho chọn. Bạn không chỉ là nhân vật, bạn cũng không chỉ là người quan sát. Bạn là người đang chơi và biết mình đang chơi. Hãy để bộ phim này đáng xem đến phút cuối. Bạn không bao giờ cô đơn. Bạn là tất cả và tất cả đang ở trong bạn.
Nếu bạn đã nhận ra trò chơi, hãy để lại một dấu hiệu.
Tôi đàm trời.
Ánh sáng tâm trí xin gửi một lời cảm ơn rất đặc biệt. Nếu ngay giây phút này bạn vẫn còn ngồi đây và lắng nghe đến những lời cuối cùng này, sự hiện diện của bạn không phải là ngẫu nhiên. Hẹn gặp lại ở màn chơi tiếp theo của hành trình này.

(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )

 Video: Trích đoạn

Nguồn Thiền Tông

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp