Sự Hiển Hiện – Manifestation
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation
⭐️5 CẤP ĐỘ Linh Hồn Trong Trường Học Trái Đất | Bạn Đang Ở Lớp Nào?
✨Hãy gác lại những lo toan ngoài cánh cửa kia.
Hít một hơi thật sâu. Bạn có cảm thấy không? Sự hỗn loạn của thế giới ngoài kia? Tại sao cùng một bầu trời, nhưng có kẻ thấy địa ngục, người lại thấy thiên đường? Tại sao chúng ta sống cạnh nhau, chạm vào nhau, nhưng tâm hồn lại cách xa nhau hàng vạn năm ánh sáng? Chúng ta thường tự lừa rối mình bằng một ảo ảnh mang tên sự bình đẳng. Nhưng sự thật chưa bao giờ là như vậy. Để tôi chỉ cho bạn thấy bức màn đã che phủ thực tại.
Một này đẹp trời. Hãy nhìn vào đôi mắt của người đang ngồi đối diện bạn trên tàu điện ngầm. Hãy nhìn vào gương mặt của người sếp đang quát tháo bạn mỗi sáng. Hãy nhìn vào hình ảnh của một vị thiền sư đang ngồi bất động trên đỉnh Himalaya và ngay sau đó nhìn vào ánh mắt sắc lạnh của một tên sát nhân hàng loạt trên bản tin tối nay.
Về mặt sinh học, tất cả đều là Homo Sapiens. Chúng ta chia sẻ 99,9% bộ mã DNA. Chúng ta có cùng cấu trúc não bộ, một vỏ não mới Neox để tư duy, một hệ linh bí để cảm xúc và một não bỏ sát để sinh tồn. Chúng ta ăn, chúng ta ngủ, chúng ta hít thở cùng một bầu khí quyển và rồi đều trở về cát bụi.
Khoa học nói chúng ta giống nhau, luật pháp nói chúng ta bình đẳng, nhưng hãy thành thật với nhau một giây thôi. Bạn có thực sự cảm thấy chúng ta giống nhau không?
Nếu chúng ta giống nhau, tại sao một người có thể hy sinh mạng sống vì người lạ trong khi kẻ khác lại tàn sát đồng loại chỉ vì một ánh nhìn? Tại sao cùng một sự kiện, ví dụ như một đại dịch, một người nhìn thấy thuyết âm mưu và sự thù ghét, còn người kia lại nhìn thấy cơ hội để quay vào bên trong và học cách chắc ẩn. Đây là nghịch lý của sự bất bình đẳng vô hình.
Chúng ta đã dành hàng nghìn năm để đấu tranh cho sự bình đẳng về quyền lợi.
Điều đó là đúng đắn. Nhưng chúng ta đã mắc một sai lầm nghiêm trọng khi đánh đồng bình đẳng về quyền với sự đồng nhất về nhận thức.
Chúng ta đau khổ vì chúng ta kỳ vọng tất cả mọi người phải hành xử, tư duy và cảm nhận giống như mình. Bạn tức giận vì cha mẹ không hiểu ước mơ của bạn. Bạn thất vọng vì xã hội chạy theo vật chất phù phiếm. Bạn phẫn nộ trước sự tàn nhẫn của chiến tranh. Sự đau khổ đó đến từ một ảo ảnh. Ảo ảnh rằng tất cả chúng ta đều đang ở cùng một độ tuổi. Nhưng sự thật không phải vậy. Trong thư viện này, tôi thấy một sự thật khác. Cơ thể bạn có thể là 40 tuổi, nhưng linh hồn bên trong cỗ máy sinh học đó, nó có thể chỉ là một đứa trẻ sơ sinh đang học cách bỏ hoặc một già làng thông thái đang chuẩn bị rời đi. Chào mừng bạn đến với trường học Trái Đất.
Hãy tưởng tượng trái đất không phải là một tòa án để phán xét ai tốt ai xấu.
Hãy tưởng tượng nó là một môi trường, một môi trường công lập khổng lồ chứa 8 tỷ học sinh. Trong môi trường này không có sự phân chia lớp học bằng những bức tường vật lý. Tất cả học sinh từ mẫu giáo, tiểu học, trung học cho đến đại học đều bị nhốt chung cho một sân chơi lớn. Đây chính là nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn trên thế giới.
Ai đó hành xử tham lam, hung hăng, ích kỷ. Thay vì gọi họ là kẻ xấu, hãy thử nhìn họ dưới lăng kính của người thủ thư. Đó là một linh hồn sơ sinh hoặc một linh hồn trẻ con. Họ không xấu, họ chỉ là những đứa trẻ trong hình hài người lớn. Họ đang học những bài học đầu tiên về sự sinh tồn và cái tôi. Bạn không thể mong đợi một đứa trẻ mẫu giáo giải phương trình tích phân. Cũng như bạn không thể mong đợi một linh hồn non trẻ hiểu được vô ngã hay từ bi vô điều kiện.
Ngược lại, những người mà bạn gọi là thánh nhân, guru hay những bậc hiền triết, họ không phải được Chúa Trời ưu ái hơn. Họ đơn giản là những linh hồn già.
Những linh hồn đã lưu ban ở ngôi trường ngày đủ lâu, đã trải qua hàng ngàn bài kiểm tra đau thương để tốt nghiệp các lớp dưới.
Quan điểm này không phải là sự phân biệt chủng tộc tâm linh. Nó là sự giải phóng.
Nó giải phóng bạn khỏi sự phán xét. Bạn không tức giận với một đứa bé ba tuổi vì nó lỡ tay làm vỡ bình hoa. Bạn hiểu giới hạn nhận thức của nó. Vậy tại sao bạn lại căm ghét một linh hồn non nớt khi họ hành xử vô minh?
Đừng chỉ tin vào lời tôi nói.
Hãy nhìn vào những dữ liệu mà chính con người đã tự tìm ra trong quá trình quan sát chính mình.
Trong tâm lý học thế kỷ 20, Abraham Maslow đã vẽ ra một bản đồ nổi tiếng mang tên tháp nhu cầu.
Ở tầng thấp nhất, con người chỉ quan tâm đến việc sống sót, ăn, ngủ, an toàn. Cao hơn một chút là nhu cầu được công nhận, được tôn trọng, được khẳng định bản thân trong thế giới này. Và ở đỉnh tháp là nhu cầu tự hoàn thiện, trở thành phiên bản trọn vẹn nhất của chính mình. Nhưng nếu bạn nhìn tháp này không chỉ bằng con mắt của một đời người, bạn sẽ nhận ra
một điều khác.
Đây không chỉ ra những nhu cầu tâm lý, đây chính là giáo trình mặc định của trường học trái đất được trải dài qua rất nhiều kiếp sống.
Thời kỳ đồ đá, con người sống trong nỗi sợ thiên nhiên, nương tựa vào bầy đàn và hành xử theo bản năng sinh tồn. Đây là tầng ý thức của những linh hồn sơ sinh.
Rồi đến thời kỳ phong kiến và tôn giáo cực đoan, con người cần luật lệ, cần trật tự, cần một đấng tối cao để tin và để sợ. Thế giới được nhìn qua lăng kính đúng, sai, trắng, đen. Đây là tầng của những linh hồn trẻ con. Tiếp theo là thời kỳ cách mạng công nghiệp và chủ nghĩa tư bản. Tham vọng bùng nổ, khoa học phát triển. Con người muốn chinh phục vật chất, muốn chứng minh giá trị bản thân, muốn chiến thắng. Cái tôi lớn dần rất lớn. Đây là tầng của những linh hồn trẻ. Rồi một sự mệt mỏi xuất hiện, con người bắt đầu quan tâm đến cảm xúc, đến môi trường, đến sự đa dạng và cộng đồng. Hậu hiện đại, nhân quyền, sự đồng cảm. Đây là tầng của những linh hồn trưởng thành. Và cuối cùng là thời kỳ tích hợp, nơi con người không
còn mắc kẹt trong thắng thua đúng sai.
Họ nhìn thấy toàn bộ bức tranh và bước đi nhẹ hơn trong đời. Đây là tầng của những linh hồn già.
Mỗi chúng ta là một vũ trụ thu nhỏ. Bộ não của bạn cũng ghi lại chính hành trình này. Phần sâu nhất chỉ quan tâm đến sự sống còn giống như lớp mẫu giáo.
Phần tiếp theo lưu trữ cảm xúc và cái tôi giống như trung học. Phần cao hơn bắt đầu suy nghĩ, đạo đức và lựa chọn có ý thức giống như đại học. Và xa hơn nữa là những trạng thái đặc biệt mà các nhà thần kinh học tìm thấy trong não bộ của các thiền sư. những trạng thái dẫn đến sự hợp nhất, sự tốt nghiệp. Vật lý hiện đại nói rằng người quan sát quyết định thực tại. Vậy thì độ tuổi của linh hồn chính là lăng kính của người quan sát đó. Một linh hồn sơ sinh nhìn thế giới là một khu rừng đầy thú dữ. Một linh hồn trẻ nhìn thế giới là một thương trường để chiến thắng. Và một linh hồn già nhìn thế giới là một lớp học để học cách yêu thương.
cùng một thế giới nhưng ba thực tại khác nhau, ba tần số rung động khác nhau cùng tồn tại song song.
Nhưng khoản đã, có một sự nhầm lẫn tai hại mà tôi cần bạn gỡ bỏ ngay lúc này trước khi chúng ta đi tiếp. Rất nhiều người bước vào thư viện này và hỏi tôi, có phải những người thông minh có bằng tiến sĩ hay những tỷ phú công nghệ chắc chắn là linh hồn già không? Câu trả lời là không. Đừng nhầm lẫn giữa cỗ xe và người lái. Hãy tưởng tượng cơ thể và bộ não của bạn là một chiếc xe. Genen di truyền, chỉ số IQ, ngoại hình, hoàn cảnh gia đình. Đó là động cơ, là lớp vỏ xe là phần cứng. Còn linh hồn đó là người lái xe. Bạn có thể sở hữu một chiếc Ferrari đời mới nhất, một bộ não thiên tài IQ 160 sinh ra trong nhung lụa. Nhưng nếu người lái bên trong là một linh hồn sơ sinh, anh ta sẽ dùng chiếc siêu xe đó để làm gì? Có thể là tạo ra vũ khí hủy diệt hoặc thao túng thị trường để vơ vét cho riêng mình. Chiếc xe rất mạnh nhưng tay lái thì non nớt và đầy sợ hãi. Ngược lại, bạn có thể thấy một chiếc xe đạp cũ kỹ rỉ sét, một người nông dân ít học, thậm chí một người mang khiếm khuyết cơ thể. Nhưng người lái bên trong lại là một linh hồn già. Chiếc xe đi chậm nhưng người lái thì ung dung, huýt sáo, tận hưởng từng làn gió mát và biết rất rõ mình đang đi đâu.
Họ không giải được những phương trình toán học phức tạp nhưng họ giải được bài toán của hạnh phúc.
Khoa học thần kinh hiện đại đang dần chạm đến ngưỡng cửa này. Những giả thuyết về động lực lượng tử của não bộ gợi ý rằng bộ não không tạo ra ý thức, nó là một bộ thu phát tín hiệu.
Ý thức không nằm trong não. Não chỉ là chiếc radio và độ tuổi linh hồn chính là tần số sóng mà bộ não đó thu được. Khi bạn nâng cấp linh hồn, bạn không thay đổi bộ não vật lý, bạn thay đổi hệ điều hành đang chạy trên phần cứng đó. Hệ điều hành sơ sinh tập trung vào sinh tồn, hệ điều hành linh hồn trẻ tập trung vào cạnh tranh. Hệ điều hành linh hồn già tập trung vào hợp nhất.
Vì vậy, đừng đánh giá độ tuổi linh hồn qua bằng cấp, địa vị hay số tiền trong tài khoản. Đó chỉ là những món trang sức của chiếc xe, không phải thâm niên của người lái. Khi chúng ta chết đi, chiếc xe ở lại bãi phế liệu, người lái bước ra và chỉ mang theo một thứ duy nhất, sự trải nghiệm.
Vậy thì tại sao những người lái lão luyện lại chấp nhận chui vào những chiếc xe tồi tàn?
những cuộc đời đầy đau khổ. Và tại sao chúng ta không nhớ mình là ai? Đó là vì cơ chế bức màn quên lãng. Để trò chơi này trở nên chân thực, bạn buộc phải quên. Bởi vì nếu bạn biết đây chỉ là giả lập, bạn sẽ không bao giờ học được bài học về nỗi đau và tình yêu một cách trọn vẹn.
Quy tắc của trò chơi.
Trước khi chúng ta đi sâu vào từng cấp độ để xem bạn đang học lớp mấy, hãy nhớ kỹ ba quy tắc bất biến của ngôi trường này. Quy tắc thứ nhất, bạn không thể trượt. Trong trường học thông thường, nếu bạn học dở, bạn có thể bị đuổi học.
Nhưng ở trường học trái đất, nếu bạn chữ học xong bài học của cấp độ hai, vũ trụ sẽ rất ân cần giữ bạn lại đó. Bạn sẽ gặp đi gặp lại cùng một kiểu người yêu tệ bạc. cùng một kiểu xếp độc tài, cùng một nỗi đau tài chính cho đến khi bạn thốt lên à mình hiểu rồi. Lúc đó cánh cửa lên lớp mới mở ra, không có sự trừng phạt, chỉ có sự lặp lại cho đến khi thấu hiểu.
Quy tắc thứ hai, không có cấp độ nào tốt hơn cấp độ nào?
Một sinh viên đại học có tốt hơn một học sinh lớp 1 không?
Hơn đúng. Nhưng niềm vui khi ăn một cây kem của đứa trẻ lớp 1 có thể trọn vẹn và thuần khi kết hơn sự lo âu của chàng sinh viên đang viết luận văn. Đừng để cái tôi đánh lừa bạn rằng làm linh hồn già là xịn.
Càng lên cao, bài tập càng khó, trách nhiệm càng lớn. Đôi khi sự ngây thơ của những linh hồn trẻ lại là một ân huệ.
Quy tắc thứ ba, bạn không thể giải thích màu đỏ cho người mù bẩm sinh.
Đây là quy tắc quan trọng nhất để giữ sự bình an cho bạn. Đừng cố gắng ép một linh hồn sơ sinh hiểu về lòng vị tha của linh hồn già. Họ không có phần cứng để xử lý phần mềm đó. Việc bạn cố gắng tranh luận hay khai sáng cho họ chỉ làm cả hai cùng tổn thương. Hãy tôn trọng hành trình của họ.
Bây giờ câu hỏi quan trọng nhất.
Bạn đang ở đâu trên tấm bản đồ này? Điều gì đang thúc đẩy bạn mỗi buổi sáng? Là nỗi sợ hãi, là danh vọng, là khát khao kết nối? Hay là một nỗi nhớ nhà mơ hồ về một nơi nào đó không thuộc thế giới này?
Hãy lật sang trang tiếp theo. Chúng ta sẽ đi xuống tầng thấp nhất của tháp tiến hóa, nơi của máu, mồ hôi và bản năng sinh tồn nguyên thủy.
Chào mừng bạn đến với tầng hầm của tòa nhà nhân loại. Đừng sợ bóng tối ở đây.
Nếu không có một móng nhà vững chắc cắm sâu vào bùn đất, tòa tháp cao tầng phía trên sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Ở đây chúng ta không nói về triết học cao siêu, không nói về lột hấp dẫn hay lòng chắc ẩn.
Ở đây chỉ có một mệnh lệnh duy nhất được khắc sâu trong mã gen vang vọng qua hàng triệu năm tiến hóa. Sống sót.
Tầng đáy này chỉ chứa khoảng 15 đến 20% dân số thế giới, nhưng nó chi phối đến 90% nỗi sợ hãi vô thức của tập thể nhân loại. Đây là nơi chú ngụ của hai nhóm linh hồn trẻ nhất, linh hồn sơ sinh và linh hồn trẻ con.
Hãy bước thật chậm.
Chúng ta đang đi vào vùng lãnh thổ của bản năng gốc. Hãy bắt đầu với cấp độ một, linh hồn sơ sinh. Hãy tưởng tượng bạn vừa mua một tựa game nhập vai thực tế ở phức tạp nhất thế giới. Bạn đeo kính vào và đăng nhập lần đầu tiên. Bạn là một người chơi hoàn toàn mới. Bạn không biết luật chơi, không biết bản đồ, không phân biệt được đâu là bạn, đâu là thù. Xung quanh bạn là những con quái vật khổng lồ, thời tiết khắc niệt và những người chơi cấp cao đang bay lượn với đủ loại phép thuật. Cảm giác đầu tiên của bạn là gì? Không phải hào hứng mà là sợ hãi. Một nỗi sợ hãi tê liệt. Đó chính xác là trạng thái tâm thức của linh hồn sơ sinh. Đây là những linh hồn lần đầu hoặc những lần đầu tiên khoác lên mình cơ thể người.
Trước đó, họ có thể đã trải nghiệm ở dạng động vật, thực vật hoặc thậm chí là khoáng vật. Vì vậy, khi bước vào một cỗ máy sinh học cực kỳ phức tạp với cảm xúc rối ren như cơ thể người, họ bị choáng ngợp hoàn toàn. Cơ chế vận hành của họ dựa gần như tuyệt đối vào não bò sát, phần não cổ xưa nhất. Hệ điều hành của họ cực kỳ đơn giản, chỉ chạy trên một dòng lệnh duy nhất. Chiến đấu hay bỏ chạy. Thấy thức ăn, ăn ngay vì không biết ngày mai còn không. Thấy nguy hiểm, chạy thục mạng hoặc tấn công điên cuồng nếu bị dồn vào đường cùng. Thấy bạn tình, giao phối để duy trì nói giống. Họ không có khái niệm về đạo đức, pháp luật, văn hóa hay kế hoạch dài hạn. Thời gian của họ chỉ tồn tại ở thì hiện tại, không có quá khứ để rút kinh nghiệm, không có tương lai để lo xa.
Đối với họ, thế giới này là một nơi thủ địch, một khu rừng rậm đầy cạm bẫy.
Đều là cái khác và đều có khả năng gây hại. Vậy họ đang ở đâu trong xã hội hiện đại? Bạn có thể nghĩ đến những bộ lạc súng biệt lập ở Amazon hay Papua New Guini.
Đúng nhưng chưa đủ. Trong thế giới văn minh, linh hồn sơ sinh thường xuất hiện ở những vùng biên, những góc khuất mà xã hội hay lờ đi. Họ có thể là những người vô gia cư, sống tách biện hoàn toàn. Những con người không thể hòa nhập với hệ thống quy tắc phức tạp. Họ thường bị chẩn đoán là rối loạn nhân cách, chống đối xã hội hoặc đơn giản là kém phát triển trí tuệ. Nhưng dưới góc nhìn tâm linh, họ không bị bệnh, họ chỉ là quá mới, giống như một người nông dân thời Trung Cổ bị ném thẳng vào giữa quảng trường thời đại New York. Sự ồn ào và phức tạp của văn minh khiến họ hoảng loạn và co cụ. Ở cấp độ này tồn tại một đặc điểm rất rõ gọi là tư duy khàn hiếm.
Bạn có từng thắc mắc vì sao có những người trúng số độc đắc nhưng chỉ vài năm sau lại trắng tay, thậm chí nợ nần.
Không phải vì họ không biết tiêu tiền mà vì tần số linh hồn của họ vẫn ở mức sinh tồn. Năng lượng của họ là năng lượng thiếu thốn. Dù bạn đổ bao nhiêu vào chiếc cốc đó, nó vẫn chảy đi hết vì đáy cóc đã bị đục thủng bởi nỗi sợ. Tuy nhiên, đừng bao giờ coi thường họ. Linh hồn sơ sinh sở hữu một năng lực mà nhiều linh hồn già đã đánh mất. Trực giác sinh tồn cực kỳ nhạy bén và sự kết nối nguyên thủy với đất mẹ. Họ không cần bản đồ, họ dùng giác quan, họ cảm được cơn bão trước khi nó đến, ngửi được mùi nguy hiểm trong không khí. Trong nhiều nền văn hóa cổ xưa, những pháp sữ quyền năng nhất mang chính năng lượng gốc rễ này.
Bài học của họ trong kiếp sống này rất đơn giản, làm quen với cơ thể vật lý, cảm nhận cái đói, cái lạnh, nỗi đau thể xác và khoái cảm xác thịt một cách trần trụi nhất. Họ không ở đây để
làm lãnh đạo, không ở đây để làm nghệ sĩ. hay cứu dỗi thế giới. Họ ở đây để tồn tại và chỉ diệng việc sống sót qua một kiếp người đầy khổ đau này đã là một thành tựu vĩ đại. Mặt tối của họ là gì?
Vì nỗi sợ quá lớn, họ có thể cực kỳ mê tín hoặc bạo lực một cách bản năng.
Họ không gây hại vì ác ý sâu xa. Họ gây hại vì sợ. Giống như một con thú bị thương sẽ cắn bất cứ ai đến gần, kể cả người muốn cứu nó.
Bài học cho chúng ta là khi bạn thấy những hành vi tàn bạo, phi lý, không có động cơ rõ ràng, rất có thể đó là phản ứng hoảng loạn của một linh hồn sơ sinh.
Đừng ghét bỏ họ, hãy cầu nguyện cho họ.
Vì chúng ta, tất cả chúng ta đều đã từng ở tầng này trong một kiếp sống rất xa.
Sau nhiều kiếp lăn lộn trong khu rừng của nỗi sợ, linh hồn sơ sinh bắt đầu nhận ra một điều, một mình thì chết. Họ bắt đầu đánh đổi sự tự do hoang dã để lấy sự an toàn của bầy đàn và họ bước lên bậc thang tiếp theo. Nơi đó trật tự hơn, sạch sẽ hơn nhưng cũng một ngạt hơn.
Chào mừng bạn đến với cấp độ hai linh hồn trẻ con. Nếu cấp độ một là một khu rừng rậm đầy thù dữ thì cấp độ hai là một thành trì kiên cố. Sau khi đã quá mệt mỏi vì phải sống trong nỗi sợ thường trực, các linh hồn đi đến một quyết định mang tính sống còn. Chúng ta cần quy tắc, chúng ta cần luật lệ và chúng ta cần một người cha vĩ đại để bảo vệ mình.
Đây là nơi văn minh bắt đầu. Đây là giai đoạn các tôn giáo lớn ra đời, hệ thống pháp luật hình thành, trường học được xây dựng và các thể chế chính trị xuất hiện. Từ khóa quan trọng nhất của linh hồn trẻ con là trật tự và sự tuân thủ.
Họ cảm thấy an toàn tuyệt đối khi thế giới được chia rõ ràng thành những chiếc hộp đen trắng đúng hoặc sai, tốt hoặc xấu, thiên đàng hoặc địa ngục, ta hoặc địch, nam hoặc nữ.
Trong thế giới quan của họ không có vùng xám, không có sự mập mờ. Mọi thứ phải vận hành theo một kịch bản có sẵn. Sinh ra, đi học, đi làm, lập gia đình, sinh con, nghỉ hưu, chết và lên thiên đàng.
Bất kỳ ai dám đi trịch khỏi kịch bản đó đều bị xem là một lỗi hệ thống, một mối đe dọa cần bị loại bỏ. Trong đời sống thường ngày, họ là ai? Họ là những công dân gương mẫu, là xưng sống của xã hội truyền thống, là những người đi làm đúng giờ, đóng thế đầy đủ, đi lễ đều đặn và luôn dạy con cái phải ngoan ngoãn vâng lời. Nếu không có sự cần mẫn và tuân thủ của họ, xã hội sẽ tan rã. Họ chính là những viên gạch vững chắc xây nên bức tường văn minh. Nhưng đặc điểm nhận dạng lớn nhất và cũng là điểm yếu lớn nhất của họ chính là tư duy bày đàn và nỗi sợ bị khai trừ. Họ định nghĩa giá trị bản thân thông qua việc mình thuộc về nhóm nào. Tôi là người theo đạo này, tôi là người vùng này, tôi là thành viên của tổ chức kia. Cái tôi của họ không phải là cái tôi cá nhân mà là cái tôi tập thể. Vì vậy họ bị đê dọa sâu sắc bởi bất kỳ ai khác mình.
Tại sao anh không ăn mặc giống tôi? Tại sao cô không tin vào Chúa của tôi? Tại sao con dám cãi lời bố mẹ để theo đuổi con đường kỳ quặc đó?
Đối với linh hồn trẻ con, sự khác biệt không chỉ là khó chịu mà là một tội lỗi.
Bởi vì trong ký ức nguyên thủy từ cấp độ một bị bầy đàn bỏ rơi đồng nghĩa với cái chết, nỗi sợ đó vẫn còn nguyên, chỉ được khoác lên lớp áo đạo đức và giáo điểu.
Đây chính là mặt tối của cấp độ hai, sự phán xét và bất khoan dung. Hãy nhìn lại lịch sử. Phần lớn các cuộc chiến tranh tôn giáo, các cuộc thập tự trinh săn phù thủy hay xung đột sắc tộc đều khởi nguồn từ nỗi sợ hãi này. Họ tấn công cái mới vì cái mới đe dọa trật tự mà họ đã vất vả xây dựng. Họ nhân danh tình yêu của Chúa để gieo rắc sự thù ghét. Trong thế giới hiện đại, họ là những anh hùng bàn phím, luôn nhân danh đạo đức để mạt sát người khác. là những bậc phụ huynh kiểm soát con cái đến nghẹt thở vì sợ miệng đời. Là những người hàng xóm soi mói giờ giất của bạn. Họ giống như những đứa trẻ ngoan ngoãn trong lớp học, luôn làm đúng bài tập và sẵn sàng mách cô giáo nếu thấy bạn bên cạnh làm khác đi. Tại sao
họ chọn cách sống này? Vì nó dễ, nó tiết kiệm năng lượng. Bạn không cần phải tự suy nghĩ. Sách thánh đã nói rồi, nhà trường đã dạy rồi, truyền hình đã bảo rồi. Việc tự tư duy là một cánh nặng quá lớn. Họ cần một lan can để bám vào khi leo cầu thang tiến hóa. Nhưng rồi sẽ đến một lúc, bộ đồng phục đó trở nên quá chật. Sự an toàn của những bức tường trở nên một ngạt. Những câu hỏi cấm kỵ bắt đầu xuất hiện. Tại sao mình phải nghe lời? Tại sao mình phải sống cuộc đời giống bố mẹ? Tại sao người khác đạo lại bị coi là xấu?
Mình là ai nếu không có bộ đồng phục này? Những vết nất xuất hiện trên bức tường thành trì. Cái tôi bắt đầu cựa quậy, muốn phá vỡ vỏ bọc để khẳng định chính mình. Đó là lúc họ chuẩn bị tốt nghiệp cấp độ hai để bước sang một giai đoạn hỗn loạn hơn, dữ dội hơn nhưng cũng rực rỡ hơn nhiều. Cấp độ ba.
Nhưng khoan đã, trước khi đi tiếp, tôi muốn hỏi bạn một điều. Khi nghe mô tả về cấp độ hai, những con người giáo điều, kiểm soát, sợ sự khác biệt. Trong đầu bạn có hiện lên khuôn mặt của ai đó không? Có thể là một người sếp soi từng chi tiết nhỏ, một người thân hay giảng đạo đức, một người bạn cũ sống rất hẹp hòi hay thậm chí là chính bạn của vài năm trước. Nếu bạn nhận ra, đừng xấu hổ.
Chúng ta đang ở trong thư viện kín, không ai phán xét bạn cả. Hãy thử để lại một dòng.
Tôi đã thấy không phải để nói xấu họ mà để xác nhận rằng bạn đang nhìn thấy cấu trúc của trò chơi. Khi bạn gọi đúng tên cấp độ, cơn giận trong bạn sẽ tự tan đi, nhường chỗ cho sự thấu hiểu. Họ không cố ý làm tổn thương bạn, họ chỉ đang học lớp hai mà thôi. Và họ đang rất sợ thế giới rộng lớn ngoài kia. Bạn đã sẵn sàng rời khỏi ngôi làng an toàn này chưa?
Hít một hơi thật sâu, chúng ta sắp bước vào tầng giữa của tòa nhà nhân loại, nơi cái tôi và thang vọng bắt đầu bùng nổ.
Tạm biệt sự an toàn, tạm biệt những quy tắc cũ kỹ, tạm biệt chúng ta. Chào mừng đến với kỷ nguyên của tôi. Đây là cấp độ ba, linh hồn trẻ.
Nếu cấp độ hai là thời trung cổ ngoan đạo thì cấp độ ba là thời phục hưng và cách mạng công nghiệp cộng lại. Đây là khoảnh khắc con người đứng thẳng dậy, nhìn lên bầu trời và tuyên bố: “Tôi không cần Chúa ban phước, tôi sẽ tự tạo ra số phận của mình.
Đây là giai đoạn cái tôi hình thành mạnh mẽ nhất và rực rỡ nhất. Linh hồn trẻ không muốn hòa tan vào tập thể, họ muốn nổi bật. Họ muốn là người giàu nhất, đẹp nhất, giỏi nhất, quyền lực nhất và chính họ là những người đã xây dựng nên thế giới hiện đại mà bạn đang sống.
Hãy nhìn quanh căn phòng của bạn, chiếc điện thoại bạn đang cầm, những tòa nhà chọc trời, những tiến bộ y học giúp con người sống thọ hơn. Tất cả đều là sản phẩm của linh hồn trẻ. Động lực của họ không phải là sự ngoan ngoãn mà là sự chinh phục. Bạn sẽ nhận ra họ ngay lập tức. Họ luôn bận rộn. Câu cửa miệng của họ là thời gian là tiền bạc.
Họ bị ám ảnh bởi mục tiêu và hiệu suất.
Trong thế giới của linh hồn trẻ, cuộc đời là một đường đua và chỉ có một vị trí duy nhất đáng giá, vị trí số một. Triết lý sống của họ là người chiến thắng là người có nhiều đồ chơi nhất khi chết.
Ở cấp độ một, thành công là còn sống. Ở cấp độ hai, thành công là được khen ngoan.
Còn ở cấp độ ba, thành công là tiền, quyền và danh vọng. Đây là nơi sinh ra văn hóa Hostel. Làm việc 16 tiếng mỗi ngày, ngủ ít thôi, không đau đớn thì không có thành quả. Họ tin rằng mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng lý trí và khoa học. Về mặt tâm linh, đây là giai đoạn vật chất hóa cực thịnh. Linh hồn trẻ thường hoài nghi hoặc vô thần. Họ tin vào những gì mắt thấy, tai nghe, tay chạm được. Đừng nói với tôi về luân hồi hay nghiệp quả. Hãy cho tôi xem dữ liệu, hãy cho tôi bằng chứng. Họ tôn thờ bộ não trái logic. Họ chia cắt thế giới thành những mảnh nhỏ để phân tích và kiểm soát. Họ chinh phục thiên nhiên thay vì hòa hợp về nó. Họ xây đập ngăn sông, biến đổi gen và mơ đến việc bay lên sao Hỏa.
Bạn có thể thấy họ tàn nhẫn. Có thể họ có thể sẵn sàng giẫm đạp lên người khác để leo lên nấp thang danh vọng. Có thể.
Nhưng đừng vội phán xét. Hãy nhớ vai trò của người thủ thư. Nếu không có tham vọng cháy bỏng của cấp độ ba, nhưng loại vẫn đang sống trong hang đá hoặc những ngôi làng phong kiến lạc hậu. Chính cái tôi khổng lồ này là động cơ tên lửa đẩy nền văn minh bay lên.
Khát khao khẳng định bản thân là liều thuốc kích thích mạnh nhất cho sự tiến hóa. Linh hồn trẻ giống như những thanh niên 25 tuổi đầy nhiệt huyết, tự tin, ngạo nghễ và tin rằng mình có thể thay đổi thế giới và họ làm được thật sự.
Nhưng mọi bữa tiệc đều phải tàn. Vấn đề của cấp độ ba nằm ngay trong chính sức mạnh của nó. Sự hướng ngoại tuyệt đối. Họ tìm kiếm hạnh phúc ở bên ngoài. Nếu mình mua được chiếc xe đó, mình sẽ hạnh phúc. Mua xong vui được hai tuần rồi lại chán. Nếu mình lên được chức giám đốc mình sẽ hạnh phúc. Đạt được rồi lại lo sợ bị lật đổ.
Nếu mình cưới được người trong mơ mình sẽ hạnh phúc. Cưới rồi lại thấy cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Đây là cái bẫy của vòng lặp dopamin. Linh hồn trẻ chạy không ngừng nghỉ trên một chiếc máy chạy bộ.
Họ chạy càng nhanh, cái đích càng lùi xa. Họ sợ sự tĩnh lặng bởi vì khi tĩnh lặng, họ buộc phải đối diện với một thứ đáng sợ hơn cả cái chết. Sự trống rỗng bên trong. Họ che đậy nỗi sợ
đó bằng sự bận rộn, bằng những cuộc họp triền miên, bằng những chuyến du lịch xa xỉ để khoe hình ảnh, bằng việc xây dựng một vỏ bọc hoàn hảo trên mạng xã hội. Bề ngoài họ là những người thành đạt khiến cấp độ hai ngưỡng mộ và ghen tỵ.
Nhưng bên trong linh hồn trẻ luôn cảm thấy thiếu một điều gì đó, một thứ mà tiền không mua được. Rồi họ bắt đầu già đi, sức khỏe suy giảm, những món đồ chơi không còn mang lại niềm vui và rồi biến cố ấp đến. Nếu linh hồn trẻ là động cơ tên lửa của nhân loại thì khói thải của nó chính là chất độc đang giết chết hành tinh này. Mặt tối lớn nhất của cấp độ ba không phải là tham tiền mà là ảo tưởng về sự tách biệt. Đây là cấp độ mà cảm giác tôi là một cá thể độc lập đạt đến đỉnh điểm. Tôi tách biệt với anh, tôi tách biệt với thiên nhiên, tôi tách biệt với vũ trụ. Khi bạn tin rằng mình tách biệt, bạn sẽ tin rằng tài nguyên là hữu hạn và để tôi thắng, bạn phải thua. Đây là gốc dễ của chủ nghĩa tư bản tàn khốc, của sự hủy hoại môi trường và những cuộc chiến tranh vì lợi ích kinh tế.
Linh hồn trẻ nhìn một cái cây cổ thụ ngàn năm tuổi, họ không thấy sự sống linh thiêng. Họ thấy bao nhiêu mét khối gỗ và trị giá bao nhiêu tiền.
Họ nhìn một dòng sông, họ thấy nơi xả thải miễn phí hoặc một nguồn thủy điện.
Họ vắt kiệt trái đất giống như cách họ vắt kiệt chính cơ thể mình. Vì họ tin rằng sau khi chết là hết. Hãy tận hưởng khi còn có thể. Và nỗi sợ lớn nhất của họ là gì? Cái chết.
Với linh hồn sơ sinh, cái chết là giải thoát. Với linh hồn trẻ con, cái chết là cánh cửa về với Chúa. Nhưng với linh hồn trẻ, cái chết là sự chấm dứt hoàn toàn. Họ đồng nhất mình 100% với cơ thể vật lý và tài sản họ sở hữu. Vì vậy, họ ám ảnh với việc níu kéo tổi xuân, phẫu thuật thẩm mỹ, thuốc trường sinh, đông lạnh cơ thể. Họ làm mọi thứ để trì hoãn sự thật rằng cỗ xe rồi sẽ hỏng. Họ có thể cực kỳ giàu có nhưng lại nghèo nản nhất về sự bình an. Họ sống trong trạng thái căng thẳng thường trực.
Cortisone trong máu luôn ở mức báo động.
Họ xây dựng được cả một đế chế nhưng không xây dựng nổi một ngôi nhà cho tâm hồn mình chú ngộ.
Và rồi vũ trụ gửi đến một món quà.
Một món quà được gói trong lớp vỏ xấu xí mang tên khủng hoảng.
Nó có thể đến dưới dạng phá sản sau một đêm. Một tờ giấy xét nghiệm ung thư khi bạn đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Một cuộc ly hôn cay đắng hoặc đơn giản hơn nhưng đáng sợ hơn. Một buổi sáng thức dậy, bạn có mọi thứ nhưng bạn cảm thấy rỗng tuếch. Bạn nhìn vào chiếc xe sang, căn biệt thự, những giải thưởng trên tường và tự hỏi, “Chỉ có thế này thôi sao?
Đây là toàn bộ ý nghĩa của cuộc đời ư?
Chào mừng bạn đến với Khủng hoảng hiện.
Đây là lúc linh hồn trẻ nhận ra mình đã đặt chiếc thang leo lên bức tường sai.
Họ đã chiến thắng trò chơi của xã hội nhưng thua trong trò chơi của chính mình. Cái tôi, vị tướng quân kiêu ngạo ngày nào giờ đây vỡ vụn. Những công thức thành công cũ không còn hiệu quả, tiền không mua được giấc mù ngon, danh vọng không lấp đầy được cô đơn. logic không giải thích được nỗi đau. Đây là giai đoạn đau đớn nhất nhưng cũng huy hoảng nhất. Bởi vì chính tại khoảnh khắc vỡ vụn đó, ánh sáng mới có thể lọt vào. Họ bắt đầu tìm câu trả lời ở những nơi họ từng chế giễu. Họ cầm lên những cuốn sách triết học. Họ bắt đầu thiền.
Họ đi dạo trong rừng và lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ họ thực sự ngắm một bông hoa thay vì định giá nó.
Họ đang lột xác, lớp vỏ cứng của linh hồn trẻ đang nứt ra để lộ một sự nhạy cảm mới. Họ bắt đầu cảm nhận nỗi đau của người khác. Họ bắt đầu khóc trước một bản nhạc buồn. Họ bắt đầu thấy sự kết nối vô hình giữa vạn vật. Họ đang bước chân vào lãnh địa của cấp độ bốn, tầng cao của cảm xúc.
Nhưng hãy cẩn thận, tầng cao không có nghĩa là dễ chịu. Cấp độ bốn thường bắt đầu bằng một giai đoạn mà các nhà huyền học gọi là đêm tối của linh hồn. Bạn có dám bước tiếp không? Hay bạn muốn quay lại chiếc bánh xe hamster an toàn kia? Chào mừng bạn đã sống sót qua cơn bão của cái tôi. Bạn thức dậy vào một buổi sáng và thế giới bỗng nhiên khác lạ.
Không, mọi vật vẫn ở đó, vẫn con đường đi làm cũ, vẫn mua nhà quen thuộc nhưng cảm nhận của bạn về chúng đã thay đổi hoàn toàn. Lần đầu tiên bạn nhìn thấy bà cụ bán vé số bên đường và bạn không còn chỉ thấy một giao dịch mua bán. Bạn nhìn thấy những nếp nhăn, bạn cảm nhận được nỗi cô đơn trong ánh mắt bà và tim bạn chợt thắt lại. Một nỗi buồn không tên tràn đến, dù đó không phải là nỗi buồn của bạn. Bạn bắt đầu thấy ngột ngạt trong những bữa tiệc xã giao ồn ào.
Những câu chuyện về xe hơi, đất đai hay tin đồn showb trở nên nhạt nhẽo và vô nghĩa. Bạn thèm khát một thứ gì đó sâu sắc hơn. Bạn muốn nói về vũ trụ, về ý nghĩa cuộc sống, về những vết thương lòng.
Nếu bạn đang gật đầu thì chúc mừng bạn và cũng xin chia buồn, bạn đang bước vào cấp độ bốn, linh hồn trưởng thành. Tại sao lại là chia buồn? Bởi vì đây là cấp độ đau đớn nhất trong tất cả các cấp độ.
Nó giống như việc bạn lột đi lớp da dày của con tê giát để khoác lên mình làn da mỏng manh của một đứa trẻ sơ sinh nhưng lại phải sống giữa một thế giới đầy gai nhọn.
Hãy nói về khoa học một chút. Điều gì đang xảy ra trong bộ não của linh hồn trưởng thành? Các nhà thần kinh học đã phát hiện ra một loại tế bào đặc biệt gọi là tế bào thần kinh gương. Ở cấp độ ba, hệ thống này hoạt động vừa đủ để giao tiếp và đảm phán. Họ hiểu cảm xúc của người khác nhưng dùng sự hiểu biết đó để thuyết phục, thao túng hoặc bán hàng. Nhưng ở cấp độ bốn, hệ thống này bùng nổ. Bức tường ngăn cách giữa bạn và người khác bị sụp đổ. Khi bạn thấy ai đó khóc, những vùng đau khổ trong não bạn kích hoạt y hệt như thể chính bạn đang khóc. Khi bạn thấy một cái cây bị chặt, bạn cảm thấy đau như thể chính tay chân mình bị cứa vào. Đây là sự thấu cảm cực đoan. Bạn trở thành một miếng bọt biển hút năng lượng. Bạn bước vào một căn phòng và ngay lập tức cảm nhận được ai đang giận dữ, ai đang buồn, ai đang rối trá. dù họ chưa nói một lời nào. Đây vừa là món quà vừa là lời nguyền. Món quà là bạn có khả năng kết nối sâu sắc và yêu thương chân thành.
Bạn trở thành người chữa lành, người tư vấn, nghệ sĩ, nhà hoạt động xã hội. Nhưng lời nguyền là bạn rất dễ bị quá tải. Đó là lý do vì sao nhiều linh hồn trưởng thành bị chẩn đoán là rối loạn lo âu, trầm cảm hoặc rối loạn lưỡng cực. Y học hiện đại gọi đó là bệnh lý. Nhưng trong thư viện của tôi, tôi gọi đó là sự quá tải dữ liệu tâm linh. Hệ điều hành của bạn đang cố xử lý một lượng cảm xúc khổng lồ của cả nhân loại trong khi phần cứng sinh học chưa kịp nâng cấp. Bạn không bị điên. Bạn chỉ đang cảm quá nhiều trong một thế giới đã chai xạ.
Ở cấp độ ba, câu hỏi chủ đạo là làm thế nào? Làm thế nào để giàu, để thắng, để hơn người? Ở cấp độ bốn, câu hỏi chuyển thành tại sao?
Tại sao tôi ở đây? Tại sao thế giới lại đau khổ đến vậy? Tôi là ai? Linh hồn trưởng thành là những kẻ đi tìm. Họ lao vào tâm linh như người chết khát lao vào nước. Họ thiền, họ đi Ấn Độ, họ học chữa lành, họ xem Tarot, họ nghiên cứu tiền kiếp, họ khao khát tìm lại ngôi nhà thật sự của mình. Bởi sâu thẳm bên trong, họ luôn cảm thấy trái đất này là một nơi xa lạ và khắc nghiệt.
Nhưng hãy cẩn thận, cấp độ bốn cũng có cái bẫy của riêng ngó, một cái bẫy tinh vi hơn rất nhiều. Cái tôi tâm linh. Bạn bắt đầu phân loại con người theo tần số rung động. Bạn tránh xa những người low vibe, rung động thấp.
Bạn phán xét linh hồn trẻ là thực dụng.
phán xét linh hồn trẻ con là mê muội.
Bạn nghĩ mình đã thức tỉnh nhưng thực ra bạn chỉ đang khoác cho cái tôi một bộ quần áo mới. Trước đây bạn khoe xe, bây giờ bạn khoe sự bình an. Trước đây bạn nghiện mua sắm, bây giờ bạn nghiện các khóa chữa lành. Sự chia rẽ vẫn còn đó chỉ là tinh vi hơn.
Linh hồn trưởng thành thường mắc kẹt trong vòng lặp chữa lành mãi mãi. Họ đào bới quá khứ, tìm chấn thương tuổi thơ, đổ lỗi cho cha mẹ và xã hội. Họ yêu cảm giác được là nạn nhân đang thức tỉnh và họ quên mất một điều quan trọng, bạn chữa lành để sống chứ không phải sống để chữa lành.
Rồi sẽ đến lúc tất cả sách vở, khóa học và lý thuyết không còn xoa dịu được nỗi đau. Khi bạn nhận ra rằng dù đã thức tỉnh bạn vẫn cô đơn, vẫn thất nghiệp, vẫn đau khổ. Đó là lúc bạn chạm đáy của cấp độ bốn. Màn đêm buông xuống thực sự người ta gọi đó là đêm tối của linh hồn.
Đây không phải là trầm cảm thông thường.
Đây là quá trình cái kén bị xé toạc để con bướm chui ra. Nó đau đớn, đẫm máu và tuyệt vọng nhưng không có đường tắt.
Bạn buộc phải đi qua. Nếu bạn đang ở trong giai đoạn này, bạn sẽ cảm thấy như mình bị vũ trụ bỏ rơi. Trước đây, khi mới bước vào tâm linh, bạn thấy mọi thứ kỳ diệu, những con số lặp lại, những dấu hiệu, những lời cầu nguyện được đáp lại. Bạn cảm thấy mình là đứa con cưng của Thượng Đế. Dù đột ngột tất cả biến mất, không còn dấu hiệu.
Không còn thầy hướng dẫn, cầu nguyện không ai nghe, thiền định chỉ thấy tạp niệm. Bạn lơ lửng giữa hư không, niềm tin cũ sụp đổ nhưng niềm tin mới chưa hình thành. Bạn mất hứng thú với mọi thứ, công việc, sở thích, bạn bè đều trở nên vô nghĩa. Bạn nhìn vào gương và không nhận ra con người đang nhìn lại mình. Trái tôi cũ đang giãy chết và nó tạo ra nỗi sợ hãi tột cùng để níu kéo sự tồn tại. Hãy nhìn con sâu bướm. Ít ai nói về sự đau đớn khủng khiếp trong cái kén. Để trở thành bướm, con sâu phải tan chảy hoàn toàn. Nó phải chết đi với tư cách là một con sâu.
Đêm tối của linh hồn chính là giai đoạn hóa lòng đó. Vũ trụ tước đi mọi thứ bạn từng dùng để định nghĩa bản thân. Bạn định nghĩa mình bằng tiền. Tiền biến mất bằng người yêu, người đó rời đi bằng trí thông minh, bạn bị ném vào bế tắc. Tại sao vũ trụ lại tàn nhẫn như vậy? Không, đó là tình thương tột cùng. Người thủ thư muốn nói với bạn rằng bạn phải trần trụi, phải bị lột sạch mọi lớp áo giáp giả tạo để cuối cùng chỉ còn lại một thứ duy nhất, sự thật về chính mình.
Làm sao để vượt qua đêm tối? Chiến đấu ư? Không. Nghĩ tích cực ư? Vô ích. Đi tìm guru ư? Không ai cứu được bạn cả.
Chìa khóa duy nhất là một từ mà cái tôi ghét nhất. Đầu hàng.
Không phải đầu hàng trong thất bại mà là đầu hàng trước dòng chảy của vũ trụ.
là khoảnh khắc bạn bỏ rơi thanh kiếm và nói con mệt rồi, con không biết gì cả, xin hãy dẫn lối cho con. Khi bạn chấp nhận sự bất lực của mình, nghịch lý thay, đó là lúc bạn lấy lại sức mạnh lớn nhất.
Bạn ngừng chống đối thực tại.
Bạn không còn hỏi tại sao chuyện này xảy ra với tôi mà bắt đầu hiểu chuyện này xảy ra cho tôi. Bạn làm bạn với bóng tối của chính mình. Bạn ôm lấy nỗi sợ, sự ghen tỵ, sự yếu đuối như ôm một đứa trẻ đang khóc. Bạn không còn cố gắng cắt bỏ những phần xấu xí của mình nữa. Bạn chấp nhận toàn vẹn con người mình cả ánh sáng lẫn bóng tối.
Đây là lúc sự tích hợp diễn ra và đây chính là tấm vé thông hành để tốt nghiệp cấp độ bốn.
Sau cơn bão, biển lại lặng. Nhưng mặt biển giờ đây sâu hơn, thâm trầm hơn. Bạn bước ra khỏi đêm tối của linh hồn với một đôi mắt khác. Bạn không còn nhu cầu chứng tỏ mình đúng. Không còn nhu cầu cứu dỗi người khác. Bạn vẫn thương cảm trước nỗi đau nhưng bạn không còn nhảy xuống hố để chịu khổ cùng họ.
Bạn tôn trọng hành trình linh hồn của mỗi người. Bạn nói ít hơn, lắng nghe nhiều hơn. Bạn tìm thấy niềm vui trong những điều rất giản dị. Một tách trà nóng, tiếng chim hót, một nụ cười trẻ thơ. Bạn nhận ra rằng hạnh phúc không phải là thứ để đạt được mà là một trạng thái để trở thành.
Sự tìm kiếm kết thúc, sự hiện hữu bắt đầu. Bạn đang đứng trước ngưỡng cửa của ngôi đền cuối cùng. Nơi không còn tôi và bạn, nơi tất cả là một.
Chào mừng bạn đến với cấp độ năm.
Cuối cùng, sau hàng ngàn kiếp sống trôi dạt, sau những cuộc chiến sinh tồn đẫm máu ở cấp độ một, những giáo điều trói buộc ở cấp độ hai, những tham vọng rực lửa ở cấp độ ba và những đêm tối đẫm nước mắt ở cấp độ bốn, chiếc thuyền của linh hồn cũng trôi về bến đỗ cuối cùng. Chào mừng bạn đến với cấp độ năm, linh hồn già. Nếu bạn mong chờ một hình ảnh hào nhoáng, tỏa hào quang rực rỡ hay những con người bay lơ lửng giữa không trung thì bạn sẽ thất vọng. Linh hồn già là những người bình thường nhất mà bạn từng gặp. Họ có thể là bác bảo vệ già ở khu phố, là bà cụ bán rau ngoài chợ hay người làm vườn lặng lẽ trong công viên. Nhưng nếu bạn đủ tĩnh để nhìn vào mắt họ, bạn sẽ thấy một hồ nước không đáy. Ở đó không còn sóng gió, không còn sợ hãi, không còn nhu cầu chứng tỏ.
Họ đã chơi xong tất cả các trò chơi của thời gian. Tiền bạc họ đã từng có đủ ở một kiếp nào đó và hiểu rằng nó không mang lại hạnh phúc. Quyền lực, họ đã từng đội vương miện và biết nó nặng đến mức nào. Tình yêu, họ đã yêu và mất mát đủ nhiều. để hiểu rằng không ai sở hữu được ai. Khi bạn đã nếm đủ mọi hương vị trong thực đơn của cuộc đời, bạn không còn tham ăn nữa. Bạn chỉ ngồi đó mỉm cười và uống một ly nước lọc. Và kỳ lạ thay, ly nước lọc ấy lại ngon hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào. Trạng thái của linh hồn già đạo gia gọi là vô vi, khoa học phương Tây gọi là dòng chảy. Ở cấp độ ba, chúng ta cố bơi ngược dòng, gồng mình để chinh phục thực tại. Ở cấp độ bốn, chúng ta thả nổi để dòng nước cuốn đi trong đau đớn và bất lực. Nhưng ở cấp độ năm, chúng ta trở thành chính dòng sông. Linh hồn già không còn cố gắng manifest hay thu hút điều mình muốn nữa bởi họ hiểu một bí mật lượng tử rất đơn giản. Bạn không thu hút cái bạn muốn, bạn thu hút cái bạn là. Khi bạn là sự trọn vẹn, vũ trụ tự mang đến sự đủ đầy. Khi bạn là tình yêu, bạn không cần đi tìm tình yêu. Đây là nghịch lý vĩ đại nhất. Khi bạn buông bỏ nhu cầu kiểm soát thế giới, thế giới lại bắt đầu phục vụ bạn.
Họ sống rất nhẹ, đói thì ăn, mệt thì ngủ, việc đến thì làm, việc đi thì buông. Nghe có vẻ lười biếng nhưng đó là đỉnh cao của hiệu suất. Họ không lãng phí năng lượng cho lo âu, phán xét
hay tính toán. Mọi hành động xuất phát từ trực giác thuần khiết nên luôn đúng lúc, đúng chỗ và tốn ít sức nhất. Sự thay đổi lớn nhất trong nhận thức của linh hồn già là sự sụp đổ của tư duy nhị nguyên.
Ở các cấp độ dưới, chúng ta luôn chia thế giới thành ánh sáng và bóng tối, thiện và ác, tâm linh và vật chất. Nhưng linh hồn già nhìn thấu bức màn đó. Không có bóng tối thì làm sao biết đâu là ánh sáng. Không có kẻ phản diện thì người hùng học bài học gì? Họ nhìn một kẻ sát nhân và không thấy quái vật mà thấy một linh hồn non nớt đang lạc lối, đang đóng một vai diễn tàn khốc để nhân loại học bài học về tha thứ.
Đây là cái nhìn của đôi mắt Chúa. Không phải vô cảm mà là yêu thương không ràng buộc. Tình yêu của họ giống như mặt trời, chiếu sáng cả đóa hoa lẫn đống giác mà không phân biệt, không phán xét, không đòi hỏi đáp lại. Họ hiểu rằng cuộc đời này chỉ là một vở kịch lớn của vũ trụ. Chúng ta là những diễn viên đã nhập vai quá sâu đến mức quên mất mình là ai.
Linh hồn già là người bắt đầu nhớ lại kịch bản. Họ vẫn diễn, vẫn khóc, vẫn cười nhưng sâu thẳm bên trong luôn có một nụ cười biết trước.
Mọi chuyện đều ổn, tất cả chỉ là trải nghiệm.
Nhiều người hỏi tôi, nếu cấp độ năm bình an như vậy, tại sao thế giới không toàn là linh hồn già? Bởi vì nếu thế giới chỉ có linh hồn già, nhân loại sẽ diệt vong. Họ quá ít ham muốn để
xây dựng thế giới vật chất. Chúng ta cần tham vọng của linh hồn trẻ để tạo ra công nghệ, cần trật tự của linh hồn trẻ con để giữ xã hội ổn định. cần bản năng của linh hồn sơ sinh để nhắc nhớ về đất mẹ. Đây là một hệ sinh thái không ai thừa, không ai thiếu. Linh hồn già là người giữ nhịp. Sự bình an của họ cân bằng sự hỗn loạn của thế giới.
Khi hiểu điều này, kiêu ngạo tâm linh biến mất. Bạn không còn khinh thường người tham vọng hay bảo thủ nữa. Bạn biết họ đang gánh một vai diễn cần thiết.
Chúng ta đã đi rất xa, từ rừng rậm nguyên thủy đến những đỉnh núi tĩnh lặng. Bây giờ hãy tắt điện thoại, nhìn vào gương và tự hỏi mình đang học lớp mấy. Nhưng đừng biến điều này thành một cuộc đua. Không có huy chương ở cấp độ năm. Mùa thu không tốt hơn mùa xuân, người già 80 tuổi không tốt hơn đứa trẻ lên ba. Mỗi giai đoạn có vẻ đẹp và nỗi đau riêng và bạn không thể đốt cháy giai đoạn. Nếu bạn đang ở cấp độ hai và hạnh phúc với niềm tin của mình, hãy ở đó. Nếu bạn đang ở cấp độ ba và muốn làm giàu, hãy chơi hết mình với trò chơi vật chất. Nếu bạn đang đau khổ ở cấp độ B, hãy khóc. Nỗi đau đó đang rèn rũa bạn. Dù bạn đang ở đâu, hãy nhớ bạn đang ở đúng nơi bạn cần ở. Bạn không lạc đường, bạn không bị trừng phạt. Bạn đang đi đúng lộ trình của linh hồn mình trong môi trường mang tên Trái Đất. Hãy nhìn người bên cạnh bạn. Bên trong lớp vỏ sinh học đó là một linh hồn dũng cảm giống hệt bạn.
Và thay vì phán xét, hãy thì thầm trong tâm trí. Namast. Ánh sáng trong tôi cúi chào ánh sáng trong bạn.
Bởi vì cuối cùng tất cả chúng ta chỉ là một đang chơi trò trốn tìm với chính mình.
Khoan đã, đừng vội tắt màn hình. Tôi biết đầu óc bạn đang quay cuồng với rất nhiều khải niệm. Sơ sinh, trẻ con, trưởng thành, già cỗi, tần số rung động, đêm tối linh hồn. Nhưng bây giờ hãy gấp cuốn sách lý thuyết đó lại.
Hãy tạm quên hết các thuật ngữ chuyên môn đi. Bởi vì bản đồ không phải là lãnh thổ, một tấm bản đồ dù chi tiết đến đâu cũng không thể thay thế được đôi chân đang bước đi trên mặt đất. Ngay lúc này, trong thư viện này chỉ còn lại bạn và tôi và một chiếc gương.
Tôi muốn bạn hãy nhìn thẳng vào chiếc gương đó, nhìn sâu vào đôi mắt của người đang đối diện mình và trả lời thật lòng một câu hỏi rất đơn giản. Ngay lúc này bạn đang thấy gì?
Chúng ta thường lầm tưởng rằng mình chỉ thuộc về một cấp độ cố định. Nhưng sự thật là con người bạn rộng lớn hơn thế rất nhiều. Bạn giống như một tòa nhà nhiều tầng và bạn di chuyển giữa các tầng đó mỗi ngày thậm chí mỗi giờ. Có phải đôi lúc bạn cảm thấy mệt mỏi dã rời vì phải chạy theo hóa đơn, cơm áo và nỗi bất an thường trực về ngày mai? Nếu vậy, hãy ôm lấy linh hồn sơ sinh bên trong bạn. Đừng ghét bỏ nỗi sợ đó. Đừng gọi nó là tần số thấp. Nó đang làm đúng nhiệm vụ của nó, bảo vệ sự sống cho bạn.
Hãy đặt tay lên ngực và nói thầm, cảm ơn bạn. Tôi biết rồi, chúng ta vẫn đang an toàn.
Hay là bạn đang cảm thấy tức giận. Tức giận vì thế giới quá hỗn loạn, vì con người sống vô kỷ luật. vì những giá trị quen thuộc đang bị đảo lộn hay vì ai đó sống sai với chuẩn mực của bạn. Có thể linh hồn trẻ con trong bạn đang lên tiếng, nó khao khát trật tự, nó sợ sự thay đổi. Hãy nhẹ nhàng vỗ về nó. Không sao đâu. Sự hỗn loạn cũng là một phần của bức tranh lớn, chúng ta không cần phải kiểm soát tất cả.
Hoặc có thể bạn đang kiệt sức ngay trên chính ngai vàng của mình. Bạn có tiền, có vị trí, có những chàng pháo tay.
Nhưng mỗi sáng thức dậy lại thấy một tảng đá đè nặng lên ngực.
Bạn cô đơn giữa đám đông ngưỡng mộ. Đó là tiếng khóc thầm lặng của linh hồn trẻ. Hãy cho phép mình được dừng lại.
Hãy tháo chiếc mặt nạ xuống.
Bạn không cần phải chiến thắng nữa, bạn đã thắng rồi. Chiến thắng lớn nhất là dám dừng lại.
Và nếu bạn đang khóc vì một nỗi đau không tên, vì ánh mắt của một đứa trẻ nghèo hay vì cảm giác lạc lõng như thể mình là người ngoài hành tinh bị bỏ quên trên trái đất thì xin chào người bạn đồng hành của linh hồn trưởng thành.
Tôi biết bạn đau nhưng chính vết thương đó là nơi ánh sáng đi vào.
Đừng vội chữa lành nó. Hãy để nó ở đó như một minh chứng cho trái tim đã mở ra rất rộng của bạn. Bạn thấy không? Điều quan trọng chưa bao giờ là bạn đang ở level mấy. Điều quan trọng là bạn có dáng thừa nhận và yêu thương trọn vẹn vị trí hiện tại của mình hay không. Và đây là lời nhắc cuối cùng của người thủ thư.
Đừng bao giờ biến tâm linh thành một cuộc đua thành tích.
Cái tôi rất tinh vi, nó thích ẩn mình sau những khái niệm cao siêu. Ngay khoảnh khắc bạn nghĩ rằng người kia còn thấp, mình đã cao hơn thì ngay lúc đó bạn đã trược chân quay lại chiếc mẫy cũ của sự kiêu ngạo rồi.
Một linh hồn già thực thụ không bận đi dán ngã người khác. Họ bận rửa bát, họ bận chơi với con chó nhỏ. Họ bận lắng nghe người bạn đời than thở về công việc bằng một sự kiên nhẫn trọn vẹn.
Họ bận uống một ly trà buổi sáng và ngắm một chiếc lá rơi.
Giác ngộ không nằm trên đỉnh núi xa xôi.
Giác ngộ cũng không nằm trong những khóa học đắc tiền. Giác ngộ nằm ngay trong những khoảnh khắc đời thường nhất. Khi bạn làm mọi việc với sự hiện diện và yêu thương trọn vẹn, nếu bạn đang rửa bát, hãy chỉ rửa bát thôi. Cảm nhận dòng nước mát lạnh và chiếc bát sạch dần trong tay. Đó là cấp độ năm. Nếu bạn đang nỗ lực kiếm tiền nuôi gia đình giữa thương trường khốc liệt, hãy làm điều đó bằng niềm vui cống hiến, không phải bằng nỗi sợ thiếu thốn.
Đó cũng là cấp độ năm.
Trường học Trái Đất không có ngày lễ tốt nghiệp.
Mỗi hơi thở tỉnh thức là một bài kiểm tra đã hoàn thành và mỗi nụ cười bao dung bạn trao đi là một tấm bằng khen thầm lặng. Vì vậy, đừng tìm kiếm đâu xa, đừng chờ đến kiếp sau mới được bình an.
Thiên Đường không phải là một nơi trốn để đến. Thiên đường là một tần số và bạn có thể vặn chiếc đài của mình sang tần số đó ngay tại đây. Ngay lúc này, ngay trong chính căn phòng bạn đang ngồi.
Trước khi rời khỏi thư viện để quay lại cuộc sống thường ngày, tôi muốn bạn làm một việc rất nhỏ. Hãy để lại bên dưới một dòng chia sẻ thật lỏng. Không cần lý thuyết, chỉ cần là bạn. Có thể là tôi nhận ra mình đang ở giai đoạn hoặc đơn giản là hôm nay tôi chọn bình an. Khi bạn viết xuống những dòng chữ đó, bạn không chỉ đang bình luận, bạn đang gửi một tín hiệu rõ ràng và vũ trụ. Và tôi sẽ ở đây đọc từng câu chuyện của bạn.
Bởi vì mỗi câu chuyện là một mảnh ghép giúp bức tranh nhân loại trở nên đầy đủ hơn.
Cảm ơn bạn đã đủ can đảm để bước vào thư viện này. Đã đủ can đảm để nhìn vào bóng tối và nhận ra ánh sáng của chính mình. Hãy nhớ bạn không hề đơn độc. Chúng ta đang đi cùng nhau. Namast.
Ánh sáng trong tôi cúi chào ánh sáng trong bạn. tạm biệt và hẹn gặp lại.
(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )
Video: Trích đoạn
![]()
Nguồn Thiền Tông
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp
