Sách Tâm Linh

Sự Hiển Hiện – Manifestation

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation

⭐️Cảm Xúc Không Phải Cảm Giác – Chúng Là TẦN SỐ Khiến Thực Tại Đổi Kênh

Nếu bạn đang nghe những lời này, có thể đang có một điều khá lạ xảy ra. Không phải vì bạn tin vào điều sắp được nói, không phải vì bạn đang tìm thêm kiến thức mới, mà vì có một phần nào đó trong bạn vừa được chạm tới. Trong rất nhiều năm, có một cơ chế vận hành nằm đúng tại điểm giao giữa vật lý lượng tử và ý thức con người. Nó không phải là một giả thuyết mới, không phải là điều còn chờ được chứng minh. Nó đã được ghi nhận, đã được đo lường, đã được quan sát nhưng bằng một cách rất âm thầm, nó bị gạt ra ngoài dòng hiểu biết phổ thông. Bởi vì nếu thừa nhận cơ chế này tồn tại, chúng ta sẽ phải từ bỏ một niềm tin rất nền tảng mà xã hội đã dạy ta từ khi còn nhỏ.

Rằng cảm xúc chỉ là trạng thái tâm lý, rằng chúng cần được kiểm soát, điều chỉnh, trị liệu hoặc sửa chữa. Nhưng điều sắp được nói ở đây đi theo một hướng khác hẳn. Cảm xúc không phải là thứ xảy ra với bạn. Chúng không phải cảm giác để phân loại là tốt hay xấu, đúng hay sai, lành mạnh hay độc hại. Cảm xúc là tần số. Những dao động điện từ cụ thể có thể đo được được hệ thần kinh của bạn phát ra liên tục như một tín hiệu sóng.
Và chính tín hiệu đó đang điều chỉnh trường xác suất lượng tử xung quanh bạn.
Nó chọn ra phiên bản thực tại mà bạn sẽ trải nghiệm. Mỗi tần số cảm xúc bạn phát ra tương ứng với một kênh thực tại khác nhau và kênh mà bạn đang phát sóng quyết định cuộc đời nào đang dần kết tinh thành trải nghiệm sống của bạn. Khi bạn nhìn cảm xúc chỉ như những cảm giác chủ quan để phán xét, phân loại, cố gắng loại bỏ hoặc giữ lại, bạn đang vận hành một bộ điều chỉnh cực kỳ tinh vi mà không hề biết nó hoạt động như thế nào.
Kết quả là gì? Cuộc sống bắt đầu trao đảo. Những sự kiện lặp lại theo cách khó hiểu. Những biến cố đến rồi đi tưởng như ngẫu nhiên nhưng lại mang cùng một mùi năng lượng quen thuộc. Không phải vì bạn xui mà vì bạn đang phát sóng mà không biết mình đang phát gì. Khoảnh khắc bạn nhận ra cảm xúc không phải để quản lý mà là tín hiệu đang được phát đi. Một điều rất lớn xảy ra. thực tại không còn là thứ đập vào bạn từ bên ngoài. Nó bắt đầu tự điều chỉnh để khớp với tín hiệu bạn đang phát. Từ khoảnh khắc đó, cuộc sống không còn là phản ứng, nó trở thành một quá trình cộng hưởng. Và để hiểu điều này không phải bằng niềm tin mà bằng cơ chế thực tế, chúng ta cần đi rất chậm.
Bắt đầu từ câu hỏi căn bản nhất. Thực sự thì điều gì đang xảy ra trong cơ thể bạn khi bạn trải nghiệm một thứ mà bạn gọi là cảm xúc?

 💥Chương 1. Thực tại điện tử của cảm xúc
Khi bạn nói rằng mình đang buồn, lo hay vui, bạn có thể nghĩ đó là một trải nghiệm nội tâm, một thứ chỉ tồn tại trong đầu bạn. Nhưng trên phương diện vật lý, não bạn không hề tạo ra một cảm giác mơ hồ. Nó đang phát ra một tần số điện từ rất cụ thể. Một dạng sóng có thể đo được lang tỏa ra ngoài cơ thể bạn như một tín hiệu vật lý thật sự. Những nghiên cứu sử dụng công nghệ đo từ trường thần kinh đã ghi nhận điều này một cách chính xác. Lo âu tạo ra dao động trong khoảng 4 đến 8 Hz. Những sóng chậm, thấp, biên độ thất thường, giận dữ tạo ra dao động trong khoảng 13 đến 30 Hz. nhanh, gắt, hỗn loạn, biên độ lớn.
Niềm vui tạo ra dao động trong khoảng 8 đến 12 Hz. Mượt, đều, ổn định, có trật tự. Trạng thái trầm uất tạo ra dao động dưới 4 Hz, rất chậm, gần như bị nén lại,
ít biến thiên.
Đây không phải hình ảnh ẩn dụ, không phải ngôn ngữ biểu tượng, đây là sóng điện từ thực sự được phát ra từ hệ thần kinh của bạn. Mỗi khoảnh khắc, trạng thái cảm xúc của bạn là một chữ ký tần số đang được phát ra vào không gian xung quanh. Và điều quan trọng là những tần số này không dừng lại ở làn da. Trường điện từ do não bạn tạo ra có thể lan rộng đến vài mét quanh cơ thể. Nói cách khác, bạn đang sống như một trạng phát sóng sinh học, luôn luôn phát, luôn luôn ảnh hưởng. Và những tín hiệu đó không chỉ lan tỏa một cách thụ động, chúng tương tác trực tiếp với trường lượng tử, nền tảng sâu nhất của cái mà ta gọi là thực tại. Vật lý lượng tử mô tả thực tại không phải là một thế giới cố định mà là một trường trồng chập chứa vô số khả năng cùng tồn tại. Mọi kịch bản đều có sẵn cho đến khi có thứ gì đó khiến một khả năng được chọn.
Và chính tần số cảm xúc của bạn đóng vai trò như tín hiệu điều chỉnh. Khi bạn phát ra tần số lo âu, bạn đang điều chỉnh trường xác suất về những kịch bản tương thích với đe dọa, mất mát, nguy hiểm. Không phải vì nguy hiểm đã có sẵn mà vì bạn đang cộng hưởng với những khả năng đó. Khi bạn phát ra tần số vui vẻ, bạn điều chỉnh về những kịch bản tương thích với kết nối, cơ hội, mở rộng; không phải do thu hút bằng ý nghĩ mà do cộng hưởng bằng tần số. Hệ thần kinh của bạn là một bộ chỉnh sóng sinh học và kênh mà nó đang phát chính là kênh thực tại mà bạn đang nhận.
Có lẽ từ trước đến nay bạn đã quen với một cách rất tự nhiên để đối diện cảm xúc. Khi lo lắng xuất hiện, bạn tự nhủ, không được lo. Khi giận trào lên, bạn cố giữ bình tĩnh, tự ép mình phải điềm đạm hơn. Khi buồn kéo dài, bạn tìm cách phân tích hoặc tự trách sao mình lại yếu đuối thế này. Tất cả những phản ứng đó đều xuất phát từ một giả định rất sâu rằng cảm xúc là cảm giác và cảm giác thì cần được đánh giá, kiểm soát, sửa chữa.
Nhưng nếu điều bạn vừa nghe ở phần trước là đúng, nếu cảm xúc thực chất là tần số đang được phát đi thì toàn bộ cách ta đối xử với chúng từ trước đến nay đã sai ngay từ nền tảng.
Vấn đề không nằm ở cảm xúc, vấn đề nằm ở cách ta can thiệp vào tần số mà không biết mình đang làm gì. Hãy nhìn thật chậm vào khoảnh khắc này. Giả sử một tần số lo âu xuất hiện trong cơ thể. Nó dao động ở khoảng 6 Hz, một dao động chậm, thấp không đều. Ngay lập tức, bạn gán nhãn cho nó là xấu và bạn bắt đầu cố gắng đẩy nó đi. Nhưng điều bạn không nhận ra là bạn không hề xóa được tần số đó. Bạn chỉ đang phát thêm một tần số khác. Tần số của sự chống lại, sự căng cứng trong người, sự nén lại ở ngực, sự siết chặt trong đầu. Về mặt điện từ, đó là một dao động khác, thường nhanh hơn, mạnh hơn khoảng 15 Hz. Và lúc này điều gì đang xảy ra trong bạn? Lo âu vẫn đang phát, chống đối cũng đang phát. Hai tần số cùng tồn tại, không triệt tiêu nhau mà đập vào nhau. Trong vật lý sóng, đây được gọi là giao thoa phá hủy. Không phải là im lặng mà là nhiễu. Một tín hiệu méo mó, không rõ ràng, không ổn định.
Và khi tín hiệu bạn phát ra trở nên nhiễu loạn, bộ chỉnh sóng của bạn không còn bắt được một kênh rõ ràng nào. Nó nhảy, nó trượt, nó chập trờn. Kết quả là gì? Thực tại bạn trải nghiệm cũng trở nên khó đoán, lộn xộn và mâu thuẫn.
Đây là lý do vì sao rất nhiều người nói rằng càng cố không lo tôi càng gặp chuyện đáng lo. Không phải vì họ thất bại trong việc kìm nén mà vì họ đã tạo ra nhiễu sóng phát. Tần số lo âu vẫn còn đó nhưng bị trộn lẫn với tần số chống đối khiến hệ thống không thể khóa vào một kênh ổn định.
Kết quả là những kịch bản mang năng lượng đê dọa xuất hiện lúc có lúc không như thể cuộc sống đang chọc bạn. Nhưng thật ra bạn đang tự phát đi một tín hiệu không rõ ràng. Cơ chế này không chỉ xảy ra với lo âu. Khi bạn kìm nén giận dữ, nó không biến mất. Nó va chạm với tần số giả vờ bình thản mà bạn đang cố phát ra.
Hai tần số đó không hòa hợp. Chúng tạo ra nhiễu và nhiễu đó thường biểu hiện thành sự cáu kỉnh ngầm, lời nói mỉa mai, bộc phát bất ngờ hoặc những triệu chứng trong cơ thể. Không phải vì bạn xấu tính mà vì tín hiệu bạn phát ra mâu thuẫn nội tại. Khi bạn kìm nén nỗi buồn và cố tỏ ra ổn, tần số buồn không được phép hoàn tất chu kỳ của nó. Nó va vào tần số diễn vai vui vẻ.
Kết quả không phải là niềm vui thật mà là một trạng thái trống rỗng, một sự tê, một cảm giác xa cách với chính mình. Và trạng thái đó điều chỉnh bạn về một kênh khác, kênh của mất kết nối. Khoa học sinh lý tâm lý đã ghi nhận điều này từ lâu. Những người thường xuyên kìm nén cảm xúc, có mức tích hoạt sinh lý cao hơn, tim chịu áp lực lớn hơn, khả năng tập trung suy giảm.
Nhưng điều quan trọng không chỉ là stress, điều đang diễn ra sâu hơn là nhiễu tần số. Một tín hiệu phát đi không thuần khiết khiến cả bên trong lẫn bên ngoài đều trở nên bất ổn. Và chính vì vậy, mọi nỗ lực sửa cảm xúc đều phản tác dụng. Không phải vì bạn làm sai kỹ thuật mà vì bạn đang can thiệp vào một thiết bị điều chỉnh cực kỳ chính xác bằng tư duy đánh giá đúng sai nên hay không nên.
Trong khi cảm xúc không cần được sửa, chúng cần được nhận diện đúng vai trò không phải là cảm giác để quản lý mà là tín hiệu đang mang thông tin.
Thông tin về việc bạn đang phát trên kênh nào. Khi bạn thôi coi cảm xúc là vấn đề và bắt đầu coi chúng là dữ liệu, toàn bộ cách bạn sống sẽ đổi khác. Bạn không còn hỏi làm sao để hết lo mà bắt đầu hỏi tần số này đang cho tôi biết điều gì. Và chính câu hỏi đó đưa bạn bước sang một tầng hoàn toàn mới. Một tầng mà ở đó cảm xúc không còn kiểm soát bạn. Và bạn cũng không còn kiểm soát cảm xúc, bạn chỉ lắng nghe tín hiệu. Và trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ đi sâu vào điều quan trọng nhất. Làm sao để đọc được mỗi tần số cảm xúc như một chỉ báo kênh thực tại thay vì một cảm giác cần phán xét.
Đọc cảm xúc như tín hiệu kênh thực tại.
Mỗi khi một cảm xúc xuất hiện, đa số chúng ta lập tức hỏi vì sao tôi lại cảm thấy thế này? Chuyện gì đã gây ra nó? Có nên để nó ở đây không? Những câu hỏi đó nghe có vẻ hợp lý nhưng chúng đều xuất phát từ cùng một điểm mù. Bạn đang cố giải thích cảm xúc trong khi điều cần làm là đọc tín hiệu.
Nếu cảm xúc thực chất là tần số thì điều nó mang đến không phải là câu chuyện mà là thông tin về kênh thực tại mà bạn đang phát sóng. Mỗi tần số xuất hiện đều cho biết rất rõ hệ thống của bạn đang bắt vào đâu. Không phải để phán xét, không phải để sửa mà để nhận biết chính xác. Hãy bắt đầu với thứ quen thuộc nhất. Lo âu. Khi tần số lo âu xuất hiện trong giải khoảng 4 đến 8 Hz, nó không nói rằng nguy hiểm đang ở ngoài kia.
Nó đang nói rằng bạn đang phát trên kênh đe dọa. Nói cách khác, bạn không lo vì nguy hiểm đã xảy ra. Bạn lo vì tín hiệu bạn phát đang cộng hưởng với những khả năng mang màu sắc bất an, thiếu an toàn, mất mát. Lo âu không phải lời tiên chi, nó là chỉ báo kênh. Nó cho bạn biết rằng trường xác suất quanh bạn đang được điều chỉnh về những kịch bản phù hợp với tần số đó. Và điều này thay đổi hoàn toàn cách bạn làm việc với lo âu. Thay vì cố xua nó đi hay để nó lôi kéo bạn chạy theo đủ loại suy nghĩ, bạn bắt đầu nhìn nó như một bảng đồng hồ. À hệ thống của mình đang phát ở đây. Khoảnh khắc đó, bạn có được một thứ rất quan trọng. Khả năng can thiệp trước khi kịch bản kết tinh. Không phải can thiệp bằng suy nghĩ mà bằng nhận biết kênh.
Giờ hãy nhìn sang một tần số khác.
Niềm vui. Khi tần số này xuất hiện trong khoảng 8 đến 12 Hz, nó không chỉ là cảm giác dễ chịu, nó là tín hiệu cho thấy bạn đang phát trên kênh cơ hội. Một kênh nơi những khả năng liên quan đến kết nối thuận lợi, mở rộng, được khuếch đại rõ ràng hơn.
Niềm vui không phải phần thưởng, nó là phản hồi một cách rất chính xác để trường thực tại nói với bạn rằng những gì bạn đang phát ra lúc này đang phù hợp với các kịch bản thuận dòng. Tương tự, giận dữ cũng thường bị hiểu sai. Khi tần số giận xuất hiện trong giải từ 13 đến 30 Hz, nó không tự động có nghĩa là bạn có vấn đề. Nó cho biết bạn đang phát trên kênh Xâm phạm RH giới, một nơi mà năng lượng của bạn đang bị chặn, bị ép hoặc bị vượt qua giới hạn. Giận dữ không phải lỗi cần sửa, nó là dữ liệu. Dữ liệu cho biết đang có một điểm trong đời sống cần được điều chỉnh hướng, đặt lại giới hạn hoặc chuyển dòng năng lượng.
Và rồi có một tần số thường khiến con người sợ hãi nhất, trạng thái chẳng.
Khi dao động rơi xuống dưới 4 Hz, trường của bạn gần như không khuách đại gì cả.
Rất ít khả năng được chọn, rất ít chuyển động xảy ra. Không phải vì cuộc đời bế tắc mà vì tín hiệu phát ra ở dưới ngưỡng cần thiết để thực tại vận hành một cách năng động. Trạng thái này không phải án phạt. Nó là phản hồi cho thấy hệ thống đang ở chế độ tối thiểu hóa biểu hiện.
Khi bạn đọc các tần số theo cách này, một điều quan trọng xảy ra. Bạn ngừng cố kiểm soát cảm xúc. Bạn không còn hỏi làm sao để tôi không cảm thấy thế này mà hỏi kênh này đang nói gì về trạng thái phát của tôi? Cảm xúc lúc này không còn là kẻ thù, cũng không phải thứ phải nuông chiều. Chúng trở thành bản tin trực tiếp về cách bạn đang tương tác với trường khả năng.
Mỗi tần số xuất hiện đều cho bạn một cửa sổ nhỏ để nhìn thấy phiên bản thực tại nào đang được khuếch đại. Và chính nhờ việc đọc được thông tin đó, bạn mới có thể làm điều tiếp theo một cách có ý thức. Không phải bằng ép buộc, không phải bằng phủ nhận mà bằng cách cho phép tần số hoàn tất vai trò của nó. Và đó chính là nơi một cơ chế rất tinh tế bắt đầu lộ diện. Một chu kỳ tự nhiên mà nếu bạn không can thiệp, mọi thứ sẽ tự chuyển. Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ đi vào điều này. Chu kỳ tự nhiên của tần số cảm xúc. Và vì sao chỉ cần không
cản trở, hệ thống sẽ tự điều chỉnh.
Có một sự thật rất nghịch lý về cảm xúc mà hầu hết chúng ta chưa từng được dạy.
Không phải vì nó quá phức tạp mà vì nó quá đơn giản. Mỗi tần số cảm xúc khi xuất hiện trong hệ thần kinh đều mang theo một chu kỳ riêng. Nó sinh ra, nó lan truyền rồi nó tự chuyển sang trạng thái khác. Không cần bạn đẩy, không cần bạn giữ, không cần bạn giải thích. Tần số vốn dĩ biết cách rời đi. Vấn đề là đa số chúng ta chưa bao giờ cho nó cơ hội đó. Khi một dao động xuất hiện, chúng ta hoặc chống lại hoặc bám chặt lấy và cả hai cách đó đều làm gián đoạn chu kỳ tự nhiên. Khoa học thần kinh đã quan sát được điều này ở mức sinh hóa. Khi một cảm xúc khởi phát, não và cơ thể tạo ra một chuỗi phản ứng hóa học để duy trì tần số tương ứng. Chuỗi này đặt đỉnh trong khoảng vài chục giây đầu. Sau đó, nếu không bị can thiệp, nó sẽ được phân giải hoàn toàn trong khoảng 90 giây.
Không phải 90 giây để hết buồn, không phải 90 giây để ổn lại mà là 90 giây để tần số hoàn tất một vòng phát sóng sạch.
Nhưng điều gì thường xảy ra? Khi lo âu xuất hiện, bạn lập tức căng người lên.
Khi bực bội dâng lên, bạn bắt đầu tự nói chuyện trong đầu. Khi nỗi buồn chạm tới, bạn gán cho nó một câu chuyện dài. Mỗi hành động đó đều không phải là quan sát mà là can thiệp. Và sự can thiệp ấy không làm tần số biến mất, nó chỉ bẻ vãy chu kỳ. Khi bạn chống lại tần số, bạn tạo thêm một dao động khác. Dao động của sự nén. Khi bạn phân tích, suy diễn, lặp lại câu chuyện, bạn bơm thêm năng lượng để kéo dài thời gian phát.
Thế là thay vì một chu kỳ ngắn, bạn có một tín hiệu kéo lê. Không phải vì cảm xúc mạnh mà vì nó bị giữ lại. Chu kỳ vốn có trật tự bị xé nhỏ thành nhiều mảnh va chạm lẫn nhau, tạo thành một trạng thái không dứt. Đây là lý do có những cảm xúc kéo dài hàng giờ, hàng ngày, thậm chí hàng tháng. Không phải vì chúng quá sâu mà vì chúng chưa bao giờ được phát trọn.
Hãy nhìn lại lo âu. Nếu bạn để nó xuất hiện, không xua đuổi, không dựng thêm kịch bản, không đạt câu hỏi, chỉ nhận biết dao động đang có mặt, một điều rất khác xảy ra. Dao động tăng dần, chạm đỉnh rồi tự hạ. Trong quá trình đó, nó đã làm xong việc của mình, cho bạn biết kênh đang phát, làm lộ ra những mẫu chú ý đang điều chỉnh trưởng xác suất.
Khi chu kỳ kết thúc, thứ còn lại không phải lo âu mà là sự rõ ràng. Rõ về nơi năng lượng đang bị hút, rõ về điểm trong nhận thức đang cộng hưởng về đe dọa và chính sự rõ đó mở ra lựa chọn. Tương tự với giận dữ, khi không bị đè xuống, nó dâng lên một cách gắt gao, bộc lộ vùng ranh giới bị xâm phạm rồi tự chuyển thành một dạng năng lượng khác; không còn xung đột, không còn nổ tung, chỉ còn hướng đi. Còn với nỗi buồn khi không bị gán nhãn là yếu đuối, nó là một việc rất cụ thể. Hoàn tất một quá trình rời bỏ, một sự kết thúc, một mối liên kết cũ, một kỳ vọng không còn phù hợp. Khi chu kỳ đó được hoàn tất không phải là trống rỗng mà là khoảng mở, một không gian trung tính nơi những kênh khác bắt đầu trở nên khả dụng.
Điều quan trọng ở đây là cho phép không phải là buông xuôi. Cho phép là không chen vào, không đẩy, không kéo, không bóp méo tín hiệu, chỉ để tần số đi hết quỹ đạo của nó. Khi bạn không cản, hệ thống tự điều chỉnh. Khi bạn không làm thêm, chu kỳ tự khép. Và trong chính sự không can thiệp đó, một thứ rất tinh tế xuất hiện. Khả năng chuyển kênh mà không cần cưỡng ép.
Nhưng để hiểu vì sao có người chỉ cần một tần số nhẹ đã làm đời sống đổi khác, trong khi người khác phát mãi mà không thấy kết quả, chúng ta cần đi thêm một bước nữa. Một yếu tố quyết định sức mạnh của tín hiệu phát. Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ nói về điều này. Độ thuần của tần số và vì sao sự nhất quán trong dao động làm thực tại phản hồi mạnh hơn.
Có một câu hỏi mà rất nhiều người từng tự hỏi nhưng hiếm khi tìm được lời giải rõ ràng. Vì sao có lúc chỉ cần một trạng thái rất nhẹ, mọi thứ xung quanh dường như tự sắp xếp? Còn có lúc khác, dù cảm xúc rất mạnh, rất rõ, rất quyết liệt nhưng đời sống vẫn không phản hồi. Câu trả lời không nằm ở độ lớn của cảm xúc, nó nằm ở độ thuần của tín hiệu.
Trong cơ chế tần số có một yếu tố quyết định mức độ ảnh hưởng của tín hiệu phát ra lên trường thực tại. Yếu tố đó được gọi là độ kết hợp. Một tần số có độ kết hợp cao là một dao động rõ ràng, ổn định, không bị trộn lẫn bởi những tín hiệu đối nghịch. Ngược lại, một tần số thiếu độ kết hợp là một tín hiệu lẫn lộn, vừa phát cái này vừa chen cái khác.
Và thực tại chỉ cộng hưởng mạnh với những tín hiệu rõ.
Khi một tần số được phát một cách thuần nhất, không bị cản, không bị kéo sang hướng khác, nó tạo ra sự cộng hưởng rất mạnh với những khả năng tương ứng trong trường xác suất. Kết quả là những kịch bản cùng tông được chọn nhanh hơn, đều đặn hơn, ít nẫu nhiên hơn. Đây là lý do có những người khi ở trong trạng thái vui vẻ tự nhiên, mọi cơ hội dường như tự
tìm đến.
Không phải vì họ nghĩ tích cực mà vì tần số họ phát đang ổn định trong giải cộng hưởng thuận dòng. Tương tự, có những người trong trạng thái quyết tâm rõ ràng có thể hoàn tất những việc mà người khác thấy rất khó. Không phải vì họ cố hơn mà vì tín hiệu họ phát không bị phân mảnh.
Quyết tâm trong trường hợp này không phải là căng cứng. Nó là một dao động đều, liên tục, không bị gián đoạn bởi nghi ngờ hay chuồng bước.
Nhưng đa số con người hiếm khi phát một tần số thuần. Chúng ta thường phát nhiều tín hiệu cùng lúc. Bạn có thể đang mong muốn một điều nhưng đồng thời lại phát ra sự hoài nghi. Bạn có thể hy vọng nhưng song song là nỗi sợ. Bạn có thể muốn tiến lên nhưng trong sâu thẳm lại lo mất đi thứ cũ.
Mỗi tần số đó tự nó không sai, nhưng khi chúng trồng lên nhau, chúng không hỗ trợ, chúng làm nhiễu. Tín hiệu phát ra lúc này không đủ rõ để trường thực tại khóa vào một kênh nhất định. Thế nên phản hồi trở nên yếu, đứt đoạn, không nhất quán. Và đây là điểm rất dễ bị hiểu lầm. Độ thuần không đến từ việc ép mình chỉ được vui hay buộc bản thân phải ở trạng thái tích cực.
Thật ra việc cố duy trì một tần số đẹp trong khi đang chống lại một tần số khác chính là cách nhanh nhất để tạo nhiễu.
Độ thuần không phải là chọn cảm xúc, nó là không phát hai tín hiệu đối nghịch cùng lúc. Khi một tần số xuất hiện, nếu bạn cho phép nó đi chọn chu kỳ, không nén, không kéo dài, không pha thêm câu chuyện thì trong chính khoảnh khắc đó tín hiệu là thuần. Dù đó là lo âu, dù đó là giận, dù đó là buồn. Khi được phát chọn, tần số hoàn tất vai trò và tự rời đi. Lúc đó, trường của bạn trở lại trạng thái sạch, sẵn sàng cho tần số kế tiếp xuất hiện mà không bị vướng.
Đây là điều mà các nhà nghiên cứu gọi là khả năng linh hoạt hiệu quả. Khả năng đi qua nhiều trạng thái khác nhau mà không bị kẹt lại ở bất kỳ trạng thái nào. Khi hệ thống có sự linh hoạt này, trường thực tại cũng trở nên linh hoạt. Các kênh khả năng mở ra và đóng lại một cách trôi chảy. Và chính sự trôi chảy đó làm cho việc đổi kênh không còn là nỗ lực.
Không cần gồng, không cần ép, không cần tự thuyết phục, chỉ cần tín hiệu đủ rõ, thực tại sẽ tự phản hồi.
Nhưng còn một yếu tố nữa mà cho đến giờ chúng ta chưa đụng tới. Bạn không phát sóng trong chân không. Tín hiệu của bạn luôn giao thoa với tín hiệu của người khác, của không gian bạn bước vào, của môi trường bạn đang sống.
Và chính tại đây một tầng ảnh hưởng sâu hơn xuất hiện. Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ đi vào điều này. Trường tần số tập thể. Và vì sao chỉ một người phát sóng thuần cũng có thể làm thay đổi cả không gian?
Có một điều rất quan trọng cần được thấy rõ ở đây. Bạn không phát sóng một mình.
Mỗi tần số cảm xúc bạn phát ra luôn đi vào một không gian đã có sẵn vô số tín hiệu khác. Gia đình, nơi làm việc, một căn phòng đông người, thậm chí là một cuộc trò chuyện ngắn. Tất cả đều có một trường tần số chung và trường đó quyết định cái mà ta thường gọi là thực tại được mọi người cùng cảm nhận. Thực tại này không phải do một cá nhân tạo ra. Nó hình thành từ sự trồng lớp của nhiều tín hiệu phát cùng lúc.
Khi bạn bước vào một nơi mà phần lớn mọi người đang phát một dao động căng thẳng, bất an hoặc cảnh giác, bạn thường cảm nhận được ngay mà không cần ai nói gì.
Không khí nặng, cơ thể tự động thu lại, hơi thở thay đổi. Đó không phải là tưởng tượng. Hệ thần kinh của bạn đang bắt
được tần số chung và bắt đầu điều chỉnh theo.
Hiện tượng này đã được ghi nhận rõ trong khoa học dao động với tên gọi là sự đồng bộ. Khi các hệ dao động ở gần nhau, chúng có xu hướng đưa nhịp về cùng một giải. Nói cách khác, tần số cảm xúc của bạn có khuynh hướng bắt trước tần số trội của môi trường bạn bước vào. Đây là lý do, cảm xúc lan nhanh trong tập thể.
Không chỉ vì bạn đồng cảm mà vì tín hiệu bạn phát đang thực sự ăn nhịp với tín hiệu xung quanh. Và từ đó, một trường tần số tập thể được hình thành.
Trường này điều chỉnh những kênh khả năng mà mọi người trong không gian đó cùng truy cập. Một nơi tràn ngập căng thẳng sẽ khuếch đạ những kịch bản mang tính va chạm, phòng thủ, xung đột. Một không gian yên ổn làm nổi bật những khả năng mang tính hợp tác, dễ thở, linh hoạt. Nhưng tại đây, một câu hỏi rất quan trọng xuất hiện. Khi bạn bước vào một trường tập thể như vậy, ai sẽ điều chỉnh theo ai? Câu trả lời không nằm ở số lượng. Nó nằm ở độ thuần của tín hiệu. Nếu tần số bạn phát yếu, rời rạc, dễ bị nhiễu, nó sẽ nhanh chóng bị cuốn theo trường chung. Nhưng nếu bạn đang phát một tín hiệu rõ ràng, ổn định, không bị kéo bởi xung đột nội tại thì điều ngược lại có thể xảy ra. Tín hiệu của bạn bắt đầu tác động trở lại lên trường tập thể. Không bằng lời nói, không bằng hành động cố ý mà bằng chính sự hiện diện.
Khi một tần số có độ kết hợp cao đi vào một trường nhiễu, hai khả năng xảy ra hoặc tín hiệu đó bị làm mờ và hòa tan, hoặc nó tạo ra một điểm neo mới khiến toàn bộ trường dịch chuyển rất nhẹ. Khả năng nào xảy ra phụ thuộc vào mức độ rõ ràng và bền của tín hiệu bạn phát. Đây chính là cơ chế đằng sau những hiện tượng mà con người thường mô tả bằng cảm tính. Người này bước vào là không khí dịu lại, ở gần họ thấy dễ chịu hơn, chỉ cần họ có mặt là mọi thứ bớt căng.
Không có gì huyền bí ở đây. Đó là cơ học tần số, một tín hiệu ổn định đang tạo ra giao thoa với trường chung. Và khi giao thoa đó đủ mạnh, kênh khả năng mà cả nhóm truy cập cũng thay đổi theo. Điều này cũng lý giải vì sao có những người dường như mang theo một thực tại riêng.
Dù ở đâu, dù hoàn cảnh ra sao, trải nghiệm của họ vẫn giữ được một sự nhất quán nhất định. Không phải vì họ né tránh đời sống mà vì tín hiệu họ phát đủ rõ để giữ cho trường cá nhân không bị xé theo nhiễu xung quanh.
Ở mức thực tế, điều này có một ý nghĩa rất lớn. Tần số cảm xúc của bạn không chỉ ảnh hưởng đến trải nghiệm cá nhân, nó đóng góp vào trường tập thể mà người khác cũng đang sống trong đó. Mỗi người giữ được một tín hiệu sạch là một điểm ổn định cho không gian chung.
Và khi bạn học cách không bị cuốn theo những dao động xung quanh mà vẫn giữ được sự rõ ràng bên trong, bạn không chỉ thay đổi cách mình trải nghiệm cuộc sống, bạn đang tham gia trực tiếp vào việc điều chỉnh thực tạ được chia sẻ.
Nhưng để làm được điều đó một cách có ý thức, chúng ta cần đi đến phần cụ thể nhất, không phải lý thuyết, không phải khái niệm mà là cách thực hành.
Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ bước vào giao thức điều chỉnh tần số, cách làm việc trực tiếp với cảm xúc như tín hiệu phát sóng, từng bước rõ ràng, không vòng vo.
Nhưng trước khi đi sang phần tiếp theo, hãy dừng lại vài giây, cảm nhận xem lúc này khi đang nghe những lời này, bạn đang đứng trong một trường năng lượng như thế nào. Không cần nghĩ, không cần phân tích. Nếu bạn thấy mình đang bị kéo theo, hãy để lại một dòng rất ngắn ở phần bình luận.
Tôi đang cảm nhận trường không phải để ai đọc mà để chính bạn biết rằng mình đã bắt đầu thấy rõ hơn thứ đang bao quanh mình.
Giao thức điều chỉnh tần số. Cho đến thời điểm này, bạn đã thấy rõ một điều.
Cảm xúc không phải thứ cần giải thích, không phải thứ cần sửa, không phải thứ phải kiểm soát. Chúng là tín hiệu đang được phát đi. Nhưng hiểu cơ chế thôi là chưa đủ. Nếu không có cách làm cụ thể, mọi thứ vẫn sẽ quay lại thói quen cũ. Vì vậy, phần này không nói về khái niệm, nó nói về cách vận hành. Một giao thức đơn giản dựa trực tiếp trên cơ học tần số, không dựa vào tự thuyết phục, không cần phân tích tâm lý.
Bước một, nhận diện sự dịch chuyển.
Trong ngày, hãy để ý những khoảnh khắc mà trạng thái bên trong bạn thay đổi.
Không cần biết vì sao, không cần truy ngược nguyên nhân, chỉ cần nhận ra à, nhịp dao động vừa khác đi. Lo âu thường đi kèm cảm giác rung nhanh nông như có gì đó đang thúc từ bên trong. Niềm vui mang theo một sự lan tỏa nhẹ đều không gấp, giận dữ xuất hiện như những đợt xung lực mạnh, tập trung khó đứng yên.
Trạng thái trầm là cảm giác nặng chậm nhưng mọi động bị kéo xuống. Việc nhận ra trước khi câu chuyện xuất hiện là điểm mấu chốt. Khoảnh khắc bạn thấy được dao động, bạn đã đứng trước phản xạ quen thuộc.
Bước hai, phát sóng không can thiệp.
Khi đã nhận diện được tần số, điều tiếp theo là không làm gì thêm, không đè xuống, không nuôi dưỡng, không dựng kịch bản, chỉ cho phép dao động đi qua hệ thống mà không bị bóp méo. Điều này đòi hỏi sự mềm lại chứ không phải kiểm soát.
Hơi thở không cần thay đổi, tư thế không cần chỉnh, chỉ cần không chen vào. Bạn có thể thầm ghi nhận đây là một tín hiệu đang phát. và rồi để nó tự vận hành.
Khoảng thời gian này không dài, khi không bị nuôi thêm, chu kỳ thường hoàn tất rất nhanh, dao động tăng, chạm đỉnh rồi tự hạ. Không cần nỗ lực, không cần cố gắng ổn.
Bước ba, thu nhận thông tin kênh.
Khi tần số đã đi qua điểm cao nhất và bắt đầu chuyển, lúc này bạn mới đặt câu hỏi, “Không phải tại sao tôi lại như vậy mà là tín hiệu này cho tôi biết tôi đang phát trên kênh nào?” Lo âu cho biết kênh đe dọa đang được kích hoạt. Niềm vui cho thấy kênh cơ hội đang mở. Giận dữ báo hiệu ranh giới đang bị xô lệch. Trạng thái trầm chỉ ra mức phát đang ở vùng tối thiểu. Đây không phải suy luận, đây là đọc dữ liệu. Giống như nhìn đồng hồ tốc độ, không cần phán xét, chỉ cần thấy rõ.
Bước bốn, lựa chọn có ý thức. Khi đã biết mình đang phát ở đâu, một quyền lựa chọn xuất hiện không phải quyền kiểm soát cảm xúc mà là quyền tiếp tục hay chuyển kênh.
Nếu bạn nhận ra mình đang phát trên kênh đe dọa, bạn có thể tự hỏi liệu tôi có muốn duy trì tín hiệu này không? Nếu câu trả lời là không, việc chuyển kênh không diễn ra bằng suy nghĩ tích cực. Nó diễn ra bằng việc điều chỉnh điểm chú ý, thay đổi vị trí cơ thể hoặc rời khỏi môi trường đang khuếch đại dao động cũ.
Đây không phải là quan cưỡng ép, đây là chọn tần số dựa trên phản hồi.
Bước năm, nuôi dưỡng độ thuần. Khi bạn lặp lại quá trình ngày đủ lâu, một điều rất rõ ràng xuất hiện. Bạn không còn phát nhiều tín hiệu trồng chéo. Mỗi tần số đến đi chuyển rõ ràng hơn.
Hệ thống trở nên gọn, trường phát ít nhiễu và chính sự gọn gàng đó làm tăng mạnh độ cộng hưởng với thực tại. Những kịch bản phù hợp xuất hiện đều hơn, nhanh hơn, ít ngẫu nhiên hơn. Không phải vì bạn giỏi hơn mà vì tín hiệu bạn phát đã dễ đọc hơn đối với trường khả năng.
Giao thức này không nhằm tạo ra một trạng thái cố định, nó tạo ra khả năng di chuyển linh hoạt giữa các kênh khác nhau mà không bị kẹt. Và khi khả năng đó được thiết lập, bạn đã sẵn sàng đi vào tầng sâu hơn. Một tầng nơi tần số không chỉ đơn lẻ mà có thể được phối hợp, tăng cường và chuyển hướng.
Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ đi vào cơ học tần số nâng cao khi các dao động được xếp lớp, khuếch đại và dẫn hướng một cách có chủ đích.
Cho đến lúc này, chúng ta đang nói về việc mỗi tần số xuất hiện được nhận diện, hoàn tất rồi chuyển.
Nhưng hệ thống mà bạn đang vận hành không chỉ phát một dao động tại một thời điểm, nó có khả năng phát nhiều dao động cùng lúc. Và khi điều đó xảy ra, thực tại không chỉ bắt kênh mà bắt một chữ ký phức hợp. Đây là nơi cơ học tần số bước sang một tầng khác.
Xếp lớp tần số.
Trong đời sống thực, bạn hiếm khi chỉ ở trong một trạng thái thuần đơn. Bạn có thể vừa nhẹ nhàng vừa tập trung, vừa ổn định vừa tò mò, vừa quyết liệt vừa sáng rõ. Trong môn ngữ tần số, đây không phải mâu thuẫn, đây là xếp lớp dao động. Khi hai hoặc nhiều tần số có cấu trúc phù hợp được phát cùng lúc, chúng không triệt tiêu nhau, chúng bổ sung. Chẳng hạn, một dao động mang tính mở rộng khi kết hợp với một dao động mang tính định hướng, tạo ra một chữ ký rất khác so với từng phần riêng lẻ.
Trường thực tại không phản hồi từng mảnh, nó phản hồi tổng thể tín hiệu và tổng thể đó mở ra những kênh khả năng có cấu trúc phức tạp hơn. Không chỉ là dễ chịu hay khó khăn mà là những kịch bản đòi hỏi vừa sáng tạo vừa bền bỉ, vừa linh hoạt, vừa có trật tự. Điều quan trọng ở đây là không phải mọi sự kết hợp đều tạo ra cộng hưởng. Nếu các dao động không tương thích, chúng sinh rao thoa phá vỡ.
Thay vì tín hiệu rõ, bạn lại có nhiễu.
Vì vậy, xếp lớp chỉ hiệu quả khi mỗi tần số trong đó đã được phát một cách thuần.
Khuếch đại có chủ đích.
Khi bạn đã nhận ra những tần số nào thường đưa bạn vào những kênh thuận dòng, bạn có thể làm một việc tiếp theo.
Không phải tạo ra chúng mà giữ cho chúng dễ xuất hiện hơn. Khuếch đại trong cơ học tần số không phải là gồng cảm xúc.
Nó là tạm điều kiện, một nhịp thở quen thuộc, một tư thế cơ thể nhất định, một môi trường ít nhiễu. Những yếu tố này không gây ra tần số, nhưng chúng giúp hệ thống dễ duy trì dao động đó mà không bị lệch. Khi điều kiện phù hợp, tần số xuất hiện tự nhiên và giữ được độ ổn định cao hơn. Và khi độ ổn định tăng, trường thực tại phản hồi rõ ràng hơn.
Chuyển hướng năng lượng.
Có những tần số không xuất hiện thoáng qua. Chúng lặp lại, chúng quay lại, chúng chiếm nhiều không gian trong này.
Lo âu kéo dài, bất mãn dai rằng, sự uể oải không tan. Trong những trường hợp này, đàn áp không có tác dụng bởi vì năng lượng tần số không biến mất khi bị đè xuống. Nó chỉ chuyển chỗ, thường là vào cơ thể hoặc vào những biểu hiện gián tiếp.
Cơ học tần số nâng cao không tìm cách triệt tiêu năng lượng, nó đổi hướng dao động. Năng lượng của giận dữ có cường độ cao, nếu giữ nguyên, nó dễ gây va chạm.
Nhưng nếu chuyển cấu trúc dao động, năng lượng đó có thể trở thành sự kiên định, khả năng hành động hoặc sức đẩy cần thiết cho thay đổi. Năng lượng của lo âu mang tính tích hoạt. Nếu không được đọc đúng, nó trở thành rối loạn. Nếu được chuyển hướng, nó có thể trở thành sự tỉnh táo, khả năng nhận biết chi tiết hoặc sự chuẩn bị chính xác. Điểm then chốt là bạn không chống lại năng lượng, bạn làm việc với hình dạng dao động của nó, không dập tắt, không nuông chiều, chỉ đổi nhịp. Khi bạn hiểu điều này, bạn không còn sợ những tần số khó chịu. Bạn biết rằng mọi động đều mang theo một lượng năng lượng trung tính.
Cách nó biểu hiện phụ thuộc vào hình dạng mà bạn cho phép nó mang. Và khi các cơ chế này được vận hành cùng lúc, xếp lớp đúng, khuyết đại phù hợp, chuyển hướng linh hoạt, bạn bắt đầu sống trong một mối quan hệ rất khác với cảm xúc.
Không còn là chịu đựng, không còn là né tránh, không còn là chạy theo mà là điều chỉnh tinh tế.
Nhưng tất cả những điều này chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó đi vào đời sống hàng ngày. Không phải lúc mồi một mình mà khi bạn bước ra thế giới. Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ nói về điều đó. Sống như một người ý thức về tần số. Và vì sao khi bạn thấy rõ cơ chế này, cách bạn trải nghiệm chính mình và cuộc sống sẽ thay đổi tận gốc.
Sống như một người ý thức về tần số.
Khi bạn thật sự nhìn thấy cảm xúc không còn là cảm giác cần quản lý mà là tín hiệu đang được phát, toàn bộ mối quan hệ của bạn với trải nghiệm bắt đầu đổi khác. Không phải đổi trong suy nghĩ mà đổi trong cách bạn ở bên trong mọi khoảnh khắc. Bạn không còn bị cuốn theo phản ứng nhưng bạn cũng không cố gắng kìm lại điều gì. Bạn đứng ở một vị trí khác, vị trí của người nhận biết tín hiệu. Ở vị trí đó, một số thay đổi rất rõ ràng xuất hiện. Trước hết, bạn ngừng gán nhãn cho cảm xúc, không còn tốt hay xấu, không còn nên hay không nên. Mỗi tần số chỉ đơn giản là một kênh khác nhau mà hệ thống đang truy cập.
Lo âu không phải lỗi, nó là kênh đe dọa.
Niềm vui không phải phần thưởng, nó là kênh cơ hội. Giận dữ không phải vấn đề đạo đức, nó là kênh ranh giới. Trạng thái trầm không phải bệnh lý, nó là tín hiệu cho thấy mức phát đang ở vùng tối thiểu. Khi không còn phán xét, bạn thôi tiêu hao năng lượng cho việc chống lại chính mình. Một thay đổi khác cũng diễn ra rất sâu. Bạn ngừng đồng nhất bản thân với những trạng thái đi ngang qua. Bạn không còn nói tôi là người hay lo, tôi là người dễ buồn, tôi là người nóng tính. Những câu đó trước đây đã vô tình biến tần số tạm thời thành bản sắc cố định.
Khi bạn ý thức về tần số, bạn thấy rõ các dao động đến rồi đi, chúng thay đổi, chúng không ở lại. Thứ không đổi là sự nhận biết đang quan sát toàn bộ quá trình đó. Bạn không phải tín hiệu, bạn là hệ thống đang phát. Và vì không còn bị dán nhãn, sự linh hoạt xuất hiện. Bạn không kệt trong một kênh lâu hơn mức cần thiết.
Khi tín hiệu hoàn tất vai trò, hệ thống tự chuyển, không cần nỗ lực, không cần tự kéo. Sự chuyển này làm cho trường xác suất xung quanh bạn cũng trở nên linh hoạt hơn. Những kịch bản khác nhau có thể xuất hiện mà không cần đợi một biến cố lớn. Bạn cũng bắt đầu nhận ra rõ hơn hiện tượng lây lan tần số. Khi bước vào một không gian, bạn cảm được ngay kênh chung đang được phát.
Và thay vì bị cuốn theo một cách vô thức, bạn có thể chọn hoặc để mình đồng bộ hoặc giữ tín hiệu riêng nếu nó đủ rõ.
Sự lựa chọn này không cần lời tuyên bố.
Nó diễn ra âm thầm trong cách bạn hiện diện.
Có lẽ thay đổi rõ nhất là cách bạn nhìn và những gì xảy ra bên ngoài. Khi các tần số bạn phát giữ được độ thuần, bạn bắt đầu thấy những kịch bản tương ứng xuất hiện lặp lại với độ chính xác cao hơn. Không phải ngẫu nhiên, không phải may rủi mà là cộng hưởng nhất quán.
Những cuộc gặp, những cơ hội, những tình huống chúng dường như tìm đến đúng lúc.
Nhưng thực ra chúng đang đi vào kênh mà bạn đã mở sẵn. Và tại đây một nhận ra rất lớn xuất hiện. Bạn đã làm điều này suốt cả đời. Không phải bây giờ mới bắt đầu. Chỉ là trước đây bạn không ý thức về nó. Mỗi trạng thái bạn từng ở trong đều đã điều chỉnh trải nghiệm bạn có.
Điểm khác biệt duy nhất lúc này là bạn thấy được cơ chế. Khi đã thấy, bạn không thể chưa thấy. Bạn không còn sống trong phản xạ mù mờ. Bạn trở thành người tham gia có ý thức vào quá trình điều chỉnh thực tại. Không phải để kiểm soát, không phải để thao túng mà để đồng vận hành với cơ chế vốn đã tồn tại. Và khi bạn đứng ở vị trí đó, một câu hỏi cuối cùng tự nhiên xuất hiện; không phải câu hỏi về làm sao mà là câu hỏi về trách nhiệm nhận biết. Nếu thực tại luôn điều chỉnh theo tín hiệu bạn phát thì điều quan trọng nhất không phải là thay đổi thế giới mà là bạn đang phát gì ngay lúc này. Trong phần cuối cùng, chúng ta sẽ khép lại toàn bộ vòng này.
Không bằng kết luận mà bằng một sự xác nhận rất nhẹ. Cơ chế này chưa bao giờ ngừng hoạt động.
Điều duy nhất thay đổi là bạn có đang ý thức về nó hay không.
Có một điều quan trọng cần được nói ra nhưng không phải để thuyết phục, cũng không phải để bạn tin, chỉ để bạn nhận ra.
Cơ chế này chưa từng bắt đầu từ lúc bạn nghe video này. Nó đã vận hành trong từng khoảnh khắc đời bạn từ rất lâu rồi.
Mỗi cảm xúc bạn từng trải qua, mỗi trạng thái bạn từng ở trong đều đã phát đi một tín hiệu nhất định. Và thực tại bạn sống trong từng giai đoạn đã âm thầm điều chỉnh để khớp với tín hiệu đó.
Không phải vì bạn mong muốn, không phải vì bạn cầu xin, không phải vì bạn đủ tích cực mà vì tín hiệu đang phát luôn được trường khả năng đáp lại. Sự khác biệt duy nhất giữa trước đây và bây giờ không nằm ở cơ chế, nó nằm ở ý thức.
Trước đây bạn phát sóng trong vô thức, bạn phản ứng, bạn chống lại, bạn cố gắng sửa và thực tại phản hồi một cách chập trờn, khó đoán. Đôi khiến bạn nghĩ rằng cuộc sống này đầy ngẫu nhiên. Bây giờ bạn đã thấy cách nó vận hành không phải bằng niềm tin mà bằng logic của dao động. Bạn biết rằng cảm xúc không phải kẻ điều khiển bạn. Chúng là chỉ báo. Bạn biết rằng bạn không cần quản lý cảm xúc.
Bạn cần nhận biết tín hiệu. Bạn biết rằng không phải mọi trạng thái đều cần giữ và không trạng thái nào cần bị đẩy đi. Chúng chỉ cần được phát chọn. Khi bạn không can thiệp sai chỗ, hệ thống tự điều chỉnh. Khi tín hiệu đủ rõ, thực tại tự bắt kênh.
Không có sự thống trị nào ở đây. Không có quyền lực đặc biệt, chỉ có sự tham gia có ý thức và một cơ chế vốn đã luôn tồn tại. Bạn không điều khiển thế giới.
Bạn điều chỉnh cách mình phát và thế giới điều chỉnh theo. Không phải vì bạn ra lệnh mà vì đó là cách cộng hưởng hoạt động. Từ khoảnh khắc này trở đi, mỗi khi một cảm xúc xuất hiện, bạn có thể không làm gì cả. không phán xét, không dán nhãm, không vội vàng thay đổi, chỉ nhận ra à đây là tín hiệu mình đang phát. Và chỉ riêng việc nó thôi đã đủ để thực tại bắt đầu dịch chuyển.
Và trước khi video này khép lại, bạn không cần thay đổi bất cứ điều gì trong đời mình, chỉ cần chọn một tần số mà bạn sẽ quan sát và phát tiếp theo. Không phải để đòi hỏi kết quả mà để hệ thần kinh của bạn biết nó đang hướng về đâu.
Nếu là bình an, hãy viết bình an.
Nếu là đủ đầy, hãy viết đủ đầy. Nếu là sức khỏe, hãy viết sức khỏe. Vì khi bạn chọn một tần số để quan sát, hệ thống sẽ tự điều chỉnh những gì không còn cần thiết để tần số đó được phát rõ hơn. Cơ chế này không hỏi bạn có tin hay không, nó không cần sự đồng ý, nó không cần niềm tin, nó chỉ phản hồi tín hiệu đang được phát ra.
Câu hỏi duy nhất còn lại không phải là liệu điều này có đúng hay không mà là bạn có đang ý thức về nó hay vẫn phát sóng trong vô thức. Bởi vì dù bạn chọn thế nào, thực tại vẫn sẽ tiếp tục điều chỉnh theo tín hiệu đó. Núm điều chỉnh chưa từng nằm ở bên ngoài. Nó luôn ở đây trong từng khoảnh khắc bạn đang sống. Và quyền lựa chọn phát sóng là ở bạn.

(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )

 Video: Trích đoạn

Nguồn Thiền Tông

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *