Sự Hiển Hiện – Manifestation
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation
⭐️Trước Khi Bước Vào 2026, Hãy Đứng Ở Điểm Này | Nghi Thức Năng Lượng Năm Mới
✨Năm 2025 vừa qua và đây là những giờ phút đầu tiên của năm mới. Có thể năm vừa rồi bạn đã đi rất xa, có những điều chưa kịp thành và cũng có những điều bạn đã làm được đủ để mỉm cười, đủ để biết ơn.
Nhưng nếu bạn đang nghe những lời này, nếu video này tìm thấy bạn đúng khoảnh khắc này thì có lẽ đã đến lúc không đứng ở ranh giới cũ nữa. Đây không phải nơi để phủ nhận năm vừa qua. Đây là nơi chúng ta đặt mình trở lại điểm trung tâm để bước vào năm mới từ một điểm đứng rộng hơn, nơi bạn không cần cố gắng nhiều hơn để xứng đáng mà tự nhiên cho phép cuộc sống trao đến nhiều hơn.
Năm mới đã mở ra.
Không phải bằng một cú bùng nổ mà bằng một khoảng không gian đủ rộng để ta thật sự hiện diện.
Những ngày đầu tiên này không yêu cầu bạn phải quyết định điều gì. Không cần đặt mục tiêu, không cần vội vã xác định mình sẽ trở thành ai. Chỉ đơn giản là một nhịp chậm lại để cảm nhận rõ ràng hơn mình đang bước vào năm mới với trạng thái nào bên trong. Chỉ có một điều rất rõ, chúng ta vừa bước qua một ranh giới thời gian.
Và điều quan trọng không nằm ở việc năm mới đã bắt đầu mà nằm ở điểm đứng nội tâm của bạn khi bước qua danh giới đó.
Có người bước sang năm mới với cảm giác đã đi rất xa. Có người mang theo những mục tiêu còn rang dở và cũng có người ngay khoảnh khắc chuyển năm bỗng cảm nhận một khoảng lặng đủ sâu để nhìn lại.
Không phải bằng áp lực, không phải bằng hối tiếc mà bằng sự hiện diện.
Nếu bạn đang ở đây lắng nghe những lời này, bạn không cần phải tự xếp mình vào bất kỳ nhóng nào. Bạn không cần chứng minh rằng năm vừa qua mình đã thành công và cũng không cần thừa nhận rằng mình chưa đủ. Bởi ngay lúc này, khi bạn cho phép mình dừng lại và quan sát, bạn đã bước ra khỏi quán tính quen thuộc để nhìn hành trình của mình từ một góc rộng
hơn.
Năm cũ đã khép lại nhưng nó không biến mất. Nó vẫn hiện diện trong những lựa chọn bạn đã đưa ra, trong những lần bạn tiếp tục dù chưa thấy rõ đường và cả trong những khoảnh khắc bạn chọn dừng lại để giữ sự cân bằng cho chính mình.
Chúng ta thường được dạy rằng năm mới là lúc phải đặt mục tiêu mới, phải nghĩ khác đi, phải làm tốt hơn, nhanh hơn, nhiều hơn. Nhưng trước khi đi tiếp, có một điều rất quan trọng thường bị bỏ quên, đứng vững trong nhận thức.
Đứng vững không phải là đứng yên. Đứng vững là biết mình đang ở đâu và đang nhìn cuộc đời qua bộ lọc nào. Ở điểm đứng này, những điều chưa thành không còn mang nghĩa thất bại. Những điều đã đạt được cũng không cần phải bám chặt để khẳng định giá trị bản thân. Mọi trải nghiệm trở về đúng vị trí của nó. Những mảnh ghép đã góp phần hình thành con người bạn ở hiện tại. Khi nhìn sâu hơn, bạn sẽ nhận ra rằng năm vừa qua không chỉ là một chuỗi sự kiện, nó là một quá trình tinh chỉnh. Tinh chỉnh cách bạn nhìn chính mình, tinh chỉnh cách bạn phản ứng với hoàn cảnh, tinh chỉnh cách bạn tiếp tục lựa chọn ngay cả khi mọi thứ không diễn ra như dự tình ban đầu.
Vì thế, bước sang năm mới không phải là bắt đầu lại từ đầu mà là tiếp tục từ một điểm đứng đã chín mồi hơn.
Trong video này, chúng ta sẽ không cố gắng biến năm mới thành một phiên bản hoàn hảo. Chúng ta cũng không phủ nhận những gì đã qua hay tô hồng những gì sắp tới. Thay vào đó, chúng ta sẽ cùng nhau cởi bỏ những bộ lặp cũ, những niềm tin từng cần thiết nhưng không còn phục vụ hành trình hiện tại.
Bởi trong góc nhìn lượng tử, thực tại không phản hồi mong muốn mà phản hồi điểm đứng nhận thức. Và ngay lúc này khi bạn đang ở đây, điểm đứng đó đã bắt đầu dịch chuyển. Không cần làm gì thêm, không cần quyết định gì ngay, chỉ cần ở lại, lắng nghe và cho phép mình bước vào năm mới từ một tầm nhìn rộng hơn, rõ ràng hơn và đủ mở ra một không gian tiếp nhận để đón nhận những gì cuộc sống đang sẵn sàng trao tặng.
💥Phần một: Nhìn lại năm chứ không phán xét
Trước khi nói về năm mới, trước khi mở ra bất kỳ hướng đi nào phía trước, chúng ta cần cho phép mình làm một việc rất căn bản nhưng lại thường bị bỏ qua. Đó là nhìn lại năm vừa qua mà không phản xét. Không phải để đánh giá xem năm đó là tốt hay chưa tốt. Không phải để tổng kết thành tích. Cũng không phải để tìm lỗi hay tự trách mình vì những điều còn rang dở, chỉ đơn giản là nhìn lại.
Năm vừa rồi, có thể bạn đã bước vào với rất nhiều dự định. Có những mục tiêu bạn từng tin rằng năm nay mình sẽ làm được.
Nhưng rồi thời gian trôi qua, mọi thứ diễn ra không hoàn toàn theo cách bạn hình dung. Một số việc chậm lại, một số việc dừng lại và một số việc đến cuối năm nhìn lại vẫn còn nằm đó chưa kịp hoàn thành.
Điều quan trọng không nằm ở chỗ bạn đã hoàn thành bao nhiêu trong số đó. Điều quan trọng là khi nhìn lại, bạn thường nhìn mình bằng ánh mắt nào.
Rất nhiều người khi nhìn lại năm cũ vô thức chọn một trong hai cách hoặc là chỉ nhìn thấy những điều chưa làm được rồi kết luận rằng mình đã đi chưa đủ xa.
Hoặc là chỉ nhìn thấy những điều đã đạt được như một cách để tự nhắc mình rằng ít ra mình cũng không tệ.
Nhưng cả hai cách nhìn đó đều không phản ánh đầy đủ sự thật của một năm sống. Bởi một năm không chỉ được tạo nên từ kết quả cuối cùng, nó được tạo nên từ rất nhiều khoảnh khắc nhỏ mà khi ở trong đó, bạn không hề biết rằng chúng đang định hình con người mình. Có thể trong năm vừa rồi, bạn đã có những lúc cố gắng rất nhiều, không ồn ào, không ai nhìn thấy, nhưng bạn biết rất rõ mình đã không bỏ cuộc dễ dàng như trước. Có thể bạn đã tiếp tục đi ngay cả khi không chắc con đường đó sẽ dẫn mình tới đâu. Có thể bạn đã đưa ra những quyết định mà vào thời điểm đó bạn không gọi là dũng cảm, nhưng nhìn lại bạn hiểu rằng mình đã phải vượt qua rất nhiều do dự để có thể chọn như vậy. Và bên cạnh đó, năm vừa rồi cũng có thể đã mang đến cho bạn những niềm vui rất nhỏ. không phải những thành tựu lớn để kể lại với người khác mà là những khoảnh khắc rất riêng khi bạn nhận ra mình đã thay đổi một chút. Có thể là bạn bình tĩnh hơn trong một tình huống mà trước đây bạn thường phản ứng rất mạnh.
Có thể là bạn biết dừng lại sớm hơn thay vì cố gắng quá mức như trước. Hoặc cũng có thể niềm vui đó chỉ đơn giản là bạn đã học được cách không tự gây áp lực cho mình trong những lúc mọi thứ chưa rõ ràng.
Nhưng song song với những điều đó cũng có những nỗi mệt mỏi bạn không nói ra.
Không hẳn vì chúng quá nặng nề mà vì bạn đã quen với việc tự mình xử lý mọi thứ, quen với việc tiếp tục đi nên không nghĩ rằng mình cần phải dừng lại để nhìn kỹ.
Quen với việc rồi cũng qua nên không cho phép bản thân gọi tên những cảm giác đang có mặt.
Ở đây chúng ta không cần phải đào sâu những nỗi mệt đó, cũng không cần phải giải thích hay phân tích chúng, chỉ cần thừa nhận rằng chúng đã tồn tại trong năm vừa qua. Cũng giống như những điều chưa thành, cũng giống như những nỗ lực đã bỏ ra, tất cả đều là một phần của bức tranh và bức tranh đó không cần phải được chỉnh sửa.
Rất nhiều người bước sang năm mới với một danh sách những điều cần sửa. sửa bản thân, sửa suy nghĩ, sửa thói quen, sửa cả cách mình cảm nhận cuộc sống.
Nhưng ngay lúc này, bạn không cần phải sửa gì cả. Bạn không cần biến những điều chưa làm được thành bài học lớn lao. Không cần biến những nỗ lực thành lý do để tự hào hay tự trách. Bạn cũng không cần phải ép mình nhìn năm vừa qua theo hướng tích cực hơn. Bởi sự thật là một năm sống không cần phải được đánh giá thì mới có giá trị. Nó có giá trị chỉ vì bạn đã sống qua nó. Và khi bạn cho phép mình nhìn lại năm cũ mà không phán xét, một điều rất tinh tế sẽ xảy ra. Một lớp áp lực quen thuộc bắt đầu rơi xuống. Lớp áp lực phải ổn, phải mạnh mẽ, phải chứng minh rằng mình đang đi đúng hướng.
Ngay lúc này, bạn không cần phải như vậy. Bạn không cần phải đứng về phía tôi đã làm được rất nhiều và cũng không cần phải đứng về phía tôi vẫn chưa đủ. Bạn chỉ cần thành thật với chính mình rằng, “Đây là năm vừa qua của tôi, không hoàn hảo, không thất bại, không cần dáng nhãn. Chỉ là một năm đã diễn ra đúng theo cách nó cần diễn ra để đưa bạn tới vị trí hiện tại. Khi bạn cho phép mình nhìn như vậy, bạn sẽ nhận ra một điều rất quan trọng rằng bạn không bước vào năm mới từ con số không. Bạn bước vào năm mới từ tất cả những gì đã tích lũy được dù bạn có gọi tên chúng hay không.
Và chính từ điểm nhìn này, chúng ta mới có thể đi tiếp mà không mang theo những gánh nặng không cần thiết.
Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ bắt đầu nhìn rõ hơn những niềm tin và bộ lọc nhận thức đã âm thầm ảnh hưởng đến cách bạn nhìn năm vừa qua. Không để phủ nhận chúng, không để loại bỏ chúng ngay lập tức mà để nhận ra đâu là những thứ bạn không cần mang theo nữa khi bước sang năm mới.
Khi nhìn lại năm vừa qua, có một điều rất dễ bị bỏ sót, đó là bạn không bao giờ nhìn một năm bằng con mắt hoàn toàn trung tính. Giữa bạn và những gì đã xảy ra luôn tồn tại những bộ lọc. Chúng không ồn ào, chúng không xuất hiện như suy nghĩ rõ ràng. Nhưng chúng âm thầm quyết định bạn sẽ nhớ điều gì nhiều hơn, bỏ qua điều gì nhanh hơn và gắn cho năm vừa qua một ý nghĩa như thế nào.
Những bộ lọc này không phải do bạn cố tình tạo ra. Chúng được hình thành rất tự nhiên qua thời gian bạn sống, qua những gì bạn từng tin và qua cách bạn học cách đánh giá bản thân mình. Có một bộ lọc rất quen thuộc mà hầu như ai cũng từng sử dụng, đó là bộ lọc chưa đủ.
Khi nhìn lại năm cũ qua bộ lọc này, điều đầu tiên bạn thấy không phải là những gì đã diễn ra mà là những gì lẽ ra phải diễn ra. Những mục tiêu chưa đạt, những kế hoạch rang dở, những cột móc bạn từng nghĩ mình sẽ chạm tới sớm hơn. Bộ lọc này khiến bạn vô thức so sánh hành trình thật với một phiên bản lý tưởng trong đầu. Và trong sự so sánh đó, mọi nỗ lực
đã bỏ ra bỗng trở nên mờ nhạt.
Nhưng cũng có một bộ lọc khác tinh vi hơn, đó là bộ lọc Tôi đã làm được rồi.
Nghe có vẻ tích cực nhưng bộ lọc này cũng không hoàn toàn trung lập. Khi nhìn qua nó, bạn có xu hướng chỉ giữ lại những điều đã đạt được, những khoảnh khắc khiến bạn cảm thấy mình đang đi đúng. Không phải vì bạn muốn khoe khoang mà vì sâu bên trong. Bạn muốn chắc chắn rằng những nỗ lực của mình là xứng đáng.
Bộ lọc này giúp bạn cảm thấy an tâm hơn nhưng đồng thời nó cũng có thể khiến bạn tránh nhìn vào những điều đang cần được thở nhận một cách thành thật. Cả hai bộ lọc này chưa đủ và đã làm được đều có chung một đặc điểm. Chúng kéo bạn ra khỏi trải nghiệm thật và đưa bạn vào một câu chuyện mà bạn kể về chính mình. Một câu chuyện để tự thuốc ép hoặc một câu chuyện để tự trấn an.
Nhưng sự thật của một năm sống không nằm chọn trong bất kỳ câu chuyện nào. Nó nằm ở rất nhiều khoảnh khắc không thể gắn nhãn rõ ràng. Những lúc bạn không chắc mình đang đi đúng hay không. Những lúc bạn vừa tiếp tục bước vừa nghi ngờ lựa chọn của mình. Những lúc bạn dừng lại không phải vì bỏ cuộc mà vì cần thời gian để điều chỉnh. Những khoảnh khắc đó hiếm khi được đưa vào bản tổng kết năm.
Nhưng chính chúng lại là nơi con người bạn được tinh chỉnh nhiều nhất.
Có một bộ lọc nữa rất dễ bị bỏ qua. Đó là bộ lọc mọi thứ phải có ý nghĩa rõ ràng.
Bộ lọc này khiến bạn cảm thấy không thoải mái với những khoảng thời gian mơ hồ. Những giai đoạn mà bạn không thấy mình đang tiến lên rõ rệt. Những khoảng lặng mà bạn không biết mình đang học được điều gì.
Khi nhìn lại năm cũ qua bộ lọc này, bạn dễ có cảm giác năm đó trôi qua nhanh hoặc không đọng lại nhiều. Nhưng có những giai đoạn trong đời, giá trị của chúng không nằm ở điều bạn đạt được mà ở điều bạn đã không trở thành, không còn phản ứng như trước, không còn bị cuốn vào những điều từng làm bạn mất rất nhiều năng lượng.
Không còn đi theo những hướng mà sâu bên trong bạn đã biết là không còn phù hợp.
Những thay đổi này rất khó để đo lường nhưng chúng rất thật. Và nếu bạn chỉ nhìn năm vừa qua qua bộ lọc kết quả, bạn sẽ bỏ lỡ chúng.
Ở đây chúng ta không cần phải loại bỏ bất kỳ bộ lọc nào, không cần ép mình phải nhìn năm cũ theo cách khác ngay lập tức. Chỉ cần làm một việc duy nhất, nhận ra mình đang nhìn qua bộ lọc nào. Nay khi bạn nhận ra điều đó, một khoảng không gian mới sẽ tự động mở ra. Khoảng không gian giữa sự kiện và cách bạn diễn giải nó.
Ở khoảng không gian này, bạn không còn bị cuốn theo cảm giác phải đánh giá năm vừa qua.
Bạn có thể nhìn những điều chưa thành mà không gắn cho chúng nhãn thất bại. Bạn có thể nhìn những điều đã đạt mà không cần dùng chúng để định nghĩa giá trị bản thân. Mọi thứ bắt đầu trở về đúng vị trí và từ vị trí đó năm vừa qua không còn là thứ kéo bạn lại phía sau hay đẩy bạn phải đi nhanh hơn.
Nó chỉ đơn giản là một phần của hành trình đã hoàn tất vai trò của nó.
Bạn không cần trả lời điều này thành lời.
Không cần kết luận ngay, chỉ cần lắng nghe và để ý xem bên trong bạn đang phản ứng thế nào.
Khi bạn nghĩ về năm vừa qua, điều đầu tiên hiện lên trong đầu bạn là gì? Một hình ảnh, một cảm giác hay một câu nói quen thuộc bạn từng tự nhủ với mình?
Có phải bạn thường nhớ rất rõ những điều chưa làm được trong khi phải cố gắng lắm mới nhớ ra những gì mình đã đi qua? Hay ngược lại, bạn dễ kể lại những điều đã đạt được nhưng lại nhanh chóng lướt qua những khoảng thời gian mơ hồ, không rõ mình đang tiến hay đang đứng yên.
Khi nhìn lại năm cũ, bạn có đang vô thức hỏi mình đã đủ chưa hay mình có đang tụt lại so với ai đó không?
Hay có lúc bạn chỉ đơn giản là không muốn nhìn quá kỹ vì cảm giác rằng nếu nhìn sâu hơn mình sẽ phải đối diện với những câu hỏi chưa sẵn sàng trả lời.
Không cần sửa những phản ứng này, không cần đặt tên cho chúng, chỉ cần nhận ra rằng cách bạn nhìn lại năm vừa qua đã nói rất nhiều về điểm đứng hiện tại của bạn. Và ngay khi bạn thấy được điều đó, dù rất nhẹ thôi, bạn đã bắt đầu bước ra khỏi câu chuyện cũ mà mình từng kể về chính mình.
💥Phần ba:Đứng ở điểm trung lập
Sau khi đã nhìn lại năm vừa qua, sau khi đã nhận ra những cách nhìn quen thuộc mà mình thường dùng để đánh giá hành trình của chính mình, có một câu hỏi rất quan trọng cần được đặt ra. Không phải là năm rồi tôi đúng hay sai, cũng không phải là tôi đã làm đủ hay chưa, mà là tôi đang đứng ở đâu khi nhìn lại tất cả.
Bởi vị trí bạn đang đứng sẽ quyết định hoàn toàn cách bạn bước vào năm mới. Rất nhiều người nghĩ rằng điểm trung lập là một trạng thái mờ nhạt là không cảm xúc, là đứng giữa và không nghiêng về phía nào. Nhưng thực ra điểm trung lập không hề yếu. Nó là điểm đứng vững nhất mà bạn có thể có.
Điểm trung lập không phải là đứng ngoài cuộc sống mà là đứng đủ gần để cảm nhận nhưng đủ xa để không bị cuốn đi.
Hãy thử hình dung thế này. Khi bạn đứng quá gần một bức tranh, bạn chỉ thấy từng mảng màu rời rạc. Khi bạn đứng quá xa, bạn chỉ thấy hình dáng tổng thể mà bỏ lỡ chi tiết. Điểm trung lập là khoảng cách vừa đủ để bạn thấy được cả hai. Bạn thấy những điều chưa thành nhưng không để chúng định nghĩa con người mình.
Bạn thấy những điều đã đạt được nhưng không bám chặt vào đó như một bằng chứng cho giá trị bản thân. Ở điểm trung lập, bạn không cần phải chọn phe, không cần đứng về phía quá khứ để tiếc nuối, không cần đứng về phía tương lai để vội vàng.
Bạn chỉ cần đứng ở hiện tại với toàn bộ sự tỉnh táo của mình.
Rất nhiều áp lực trong cuộc sống không đến từ những gì đã xảy ra mà đến từ cách chúng ta đứng để nhìn lại chúng.
Khi bạn đứng ở phía tự trách, mọi điều chưa thành đều trở thành gánh nặng. Khi bạn đứng ở phía tự trấn an, mọi điều đã đạt đều trở thành thứ cần phải giữ lấy. Cả hai vị trí đó đều khiến bạn mệt. Không phải vì cuộc sống khó khăn hơn mà vì bạn đang phải chống đỡ một câu chuyện về chính mình. Điểm trung lập thì khác. Ở đó bạn không cần phải chống đỡ điều gì cả. Bạn không cần biện minh cho những gì đã làm. cũng không cần giải thích cho những gì chưa làm được.
Mọi thứ được đặt xuống đúng như nó vốn là. Và khi mọi thứ được đặt xuống, bạn sẽ nhận ra một điều rất quan trọng rằng bạn không cần phải trở thành một người khác để bước vào năm mới. Bạn chỉ cần đứng đúng chỗ.
Đứng đúng chỗ không có nghĩa là bạn dừng lại. Nó có nghĩa là bạn không còn bị kéo về phía sau bởi những điều đã qua và cũng không bị đẩy về phía trước bởi những kỳ vọng chưa đến. Ở điểm trung lập, bạn bắt đầu nhìn rõ những chuyển động rất tinh tế bên trong chính mình.
Bạn thấy rằng một số điều từng rất quan trọng, giờ không còn chiếm nhiều năng lượng như trước. Một số điều bạn từng chạy theo giờ đây không còn khiến bạn háo hức như cũ.
Không phải vì bạn mất động lực mà vì điểm đứng của bạn đã thay đổi. Khi điểm đứng thay đổi, những thứ bạn hướng tới cũng sẽ tự nhiên thay đổi theo.
Đây là lý do vì sao rất nhiều người bước sang năm mới với cùng một mục tiêu nhưng lại có trải nghiệm hoàn toàn khác nhau.
Có người bước vào năm mới với điểm đứng đầy áp lực. Phải làm nhiều hơn, phải nhanh hơn, phải chứng minh rằng mình đang đi đúng hướng.
Có người khác bước vào năm mới từ một điểm rất khác. Đã đủ rõ về mình, đã đủ vững để không bị cuốn theo và đủ mở để đón nhận những điều mới mẻ. Sự khác biệt không nằm ở kế hoạch, nó nằm ở trạng thái đứng. Ở điểm trung lập, bạn không cần phải ép mình tích cực hơn. Bạn cũng không cần phải đào sâu vào cảm xúc tiêu cực. Bạn chỉ cần cho phép mọi cảm xúc được đi qua mà không bị giữ lại. Sự bình thản ở đây không phải là thờ ơ.
Nó là sự rõ ràng, rõ ràng rằng những gì đã qua đã hoàn thành vai trò của nó. Khi bạn đứng ở điểm này, một điều rất tự nhiên sẽ xảy ra. Bạn bắt đầu nghe rõ hơn. Không phải nghe người khác nói gì mà nghe được điều gì bên trong bạn đang thật sự muốn tiếp tục và điều gì đã đến lúc có thể đặt xuống.
Năm mới không đòi hỏi, bạn phải trở thành phiên bản tốt hơn ngay lập tức.
Nó chỉ mở ra một không gian mới để bạn bước tiếp từ nơi bạn đang đứng. Và ngay lúc này, nếu bạn cho phép mình dừng lại một chút, bạn có thể cảm nhận được điều đó.
Không cần gọi tên, không cần diễn giải, chỉ là một cảm giác rất rõ mình đang ở đúng vị trí để đi tiếp.
Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ bắt đầu mở ra một tầng sâu hơn, không còn chỉ là nhìn lại hay đứng vững, mà là hiểu vì sao từ điểm trung lập này thực tại bắt đầu phản hồi khác đi. Nhưng trước khi đi tới đó, hãy ở lại đây một chút.
Ở điểm trung lập, ở điểm không bị kéo, không bị đẩy, bởi đây chính là nền tảng cho toàn bộ những gì sẽ mở ra phía trước.
💥Phần bốn: Trao lòng biết ơn
Khi bạn đã đứng được ở điểm trung lập, khi bạn không còn bị kéo bởi những gì đã qua và cũng không bị đẩy bởi những gì chưa đến, có một trạng thái rất tự nhiên sẽ bắt đầu xuất hiện, đó là lòng biết ơn.
Không phải lòng biết ơn được tạo ra bởi suy nghĩ, không phải là những câu nói quen thuộc mà bạn từng nghe hay từng tự nhắc mình, mà là một cảm nhận rất thật rằng những gì đã diễn ra trong năm vừa qua, dù trọn vẹn hay giang dở, đều đã góp phần đưa bạn đến đúng vị trí hiện tại. Rất nhiều người khi nghe đến biết ơn thường vô thức căng mình lên. Họ nghĩ rằng biết ơn là phải cảm thấy vui, phải tích cực, phải nhìn mọi thứ theo hướng tốt đẹp. Nhưng ở đây chúng ta không làm điều đó.
Lòng biết ơn không cần phải được ép ra và nó cũng không cần phải xuất hiện theo một hình thức hoàn hảo.
Thực ra lòng biết ơn chỉ có thể xuất hiện khi bạn không còn cố gắng sửa lại quá khứ. Khi bạn không còn cần năm vừa qua phải đẹp hơn, ý nghĩa hơn hay xứng đáng hơn để bạn cảm thấy ổn với chính mình.
Ở điểm trung lập, bạn không hỏi mình có nên biết ơn không.
Bạn chỉ nhận ra rằng mình đã đi qua một năm sống và chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để tạo ra một sự trân trọng rất nhẹ.
Hãy thử nhìn lại một chút. Nếu năm vừa qua không diễn ra như vậy, nếu những điều đó không xảy ra, bạn của hiện tại sẽ không đứng ở đây với cách nhìn này.
Có thể trong năm đó bạn đã học được cách dừng lại đúng lúc.
Có thể bạn đã học được cách không phản ứng vội vàng hoặc có thể bạn đã học được rằng mình không cần phải chạy theo mọi thứ để chứng minh giá trị của bản thân.
Lòng biết ơn trong nghĩa sâu nhất của nó không phải là biết ơn vì mọi thứ đều tốt đẹp mà là biết ơn vì mình đã không bị bỏ rơi khỏi hành trình của chính mình.
Ngay cả khi bạn hoang mang, ngay cả khi bạn nghi ngờ, ngay cả khi bạn chưa thấy rõ hướng đi.
Năm vừa qua đã không lấy đi của bạn khả năng tiếp tục và điều đó rất đáng được ghi nhận.
Ở đây bạn không cần phải liệt kê mình biết ơn điều gì, chỉ cần cho phép một cảm giác rất đơn giản xuất hiện. Một cảm giác rằng mình đã sống qua năm đó mà không đánh mất chính mình.
Lòng biết ơn như vậy không ồn ào, không phô trương, nhưng nó có một tác động rất mạnh. Nó làm mềm những nơi bên trong bạn đã quen với việc căng lên.
Nó làm dịu những phần trong bạn luôn cảm thấy phải cố gắng thêm một chút nữa mới đủ. Và khi những phần đó được thả lỏng, bạn bắt đầu bước vào năm mới với một chất năng lượng rất khác. Không phải là háo hức quá mức, cũng không phải là dày dặt, mà là một sự mở ra bình thản.
Bạn không còn nhìn năm mới như một cơ hội để sửa sai, cũng không nhìn nó như một cuộc đua mới cần phải thắng. Bạn nhìn năm mới như một không gian nơi bạn có thể tiếp tục sống, tiếp tục trải nghiệm từ một điểm đứng đã đủ đầy hơn.
Đủ đầy ở đây không có nghĩa là bạn đã có tất cả. Nó có nghĩa là bạn không còn cảm giác mình đang thiếu một điều gì đó để được phép bước tiếp.
Lòng biết ơn khi không bị cương ép sẽ không khiến bạn dừng lại. Ngược lại, nó cho bạn một nền tảng rất vững để tiếp tục. Bởi khi bạn biết ơn hành trình đã qua, bạn không còn sợ rằng những gì sắp tới sẽ lặp lại sai lầm cũ. Bạn hiểu rằng mình đã khác rồi, không phải vì bạn cố thay đổi mà vì bạn đã đi qua. Và chính từ trạng thái này, năm mới bắt đầu mở ra theo một cách rất tự nhiên. Không cần ép buộc, không cần hứa hẹn, chỉ là một cảm giác rất rõ. Mình sẵn sàng đón nhận những gì đến mà không cần phải phòng thủ.
Trong phần tiếp theo, chúng ta sẽ bắt đầu bước sang một tầng mới. Không chỉ là nhìn lại, không chỉ là đứng vững, không chỉ là biết ơn mà là hiểu vì sao từ trạng thái này năng lượng và thực tại bắt đầu vận hành khác đi. Nhưng trước khi đi tới đó, hãy ở lại đây thêm một chút.
Ở trong sự trân trọng rất nhẹ này, không cần gọi tên, không cần giữ lại, chỉ cần để nó đi qua bạn như chính cách bạn đã cho phép mọi điều trong năm vừa qua được đi qua. Nhưng trước khi chúng ta đi tiếp, trước khi mở sang những tầng nhận thức sâu hơn, tôi muốn gửi đến bạn một món quà tinh thần rất nhỏ. Không phải là kiến thức mới, không phải là điều bạn cần phải hiểu thêm, mà là một khoảng không gian để bạn chạm lại với chính mình.
Nếu có thể, hãy cho phép mình ở lại trọn vẹn trong vài phút tới. Không tua nhanh, không phân tích, chỉ lắng nghe và để mọi thứ tự diễn ra. Trong không gian rất yên này, bạn không cần phải tạo ra bất kỳ trạng thái nào, không cần cố gắng cảm thấy tích cực, không cần phải làm đúng bài tập, chỉ cần cho phép cơ thể và cảm xúc được ở đúng như chúng đang là.
Và khi không còn bị thúc ép phải trở thành điều gì khác, bạn bắt đầu cảm nhận được một điều rất rõ bên trong mình mà đó là một trạng thái năng lượng rất thật phát ra từ trái tim. Biết ơn không phải là cảm xúc thoáng qua. Nó không lên cao rồi rơi xuống như niềm vui hay sự phấn khích. Biết ơn là một tần số ổn định, một trạng thái mà khi bạn chạm vào, toàn bộ hệ thống bên trong bạn bắt đầu dịu lại. Khi bạn thật sự ở trong lòng biết ơn, nhịp tim của bạn trở nên đều hơn, cơ thể ngừng phát tín hiệu phòng thủ, hệ thần kinh không còn ở chế độ sinh tồn.
Bạn không còn phát ra tín hiệu thiếu hụt. Bạn không còn ở trạng thái phải chứng minh, phải chạy theo, phải bù đắp điều gì đó.
Lòng biết ơn không nói rằng tôi muốn nhiều hơn. Lòng biết ơn phát ra một thông điệp rất khác. Tôi đang đủ đầy trong khoảnh khắc này. Và đó là một tần số cao. Không vì nó tạo hưng phấn mà vì nó khấp đúng với trục bên trong bạn. Bây giờ hãy cho phép mình dừng lại một chút.
Không cần thay đổi tư thế, không cần làm đúng, chỉ cần ở yên. Hãy để ý rằng bạn đang thở, không điều khiển, chỉ nhận ra.
Và từ đây, hãy để năm vừa qua từ từ hiện lên bên trong bạn. Không phải như một bản tổng kết, không phải như một cuốn phim tua nhanh mà như những lớp ký ức đang mở ra rất chậm. Hãy bắt đầu từ những ngày đầu năm. Khi đó bạn là ai?
Bạn bước vào năm đó với tâm thế như thế nào? Có hy vọng, có do dự hay chỉ đơn giản là tiếp tục đi vì chưa có lựa chọn nào khác?
Không cần trả lời, chỉ quan sát.
Hãy để dòng thời gian trôi tiếp.
Hãy để hiện lên những khoảnh khắc bạn đã cố gắng, những việc bạn làm trong im lặng, những nỗ lực không ai thấy, những quyết định mà khi đưa ra bạn không chắc mình đang làm đúng nhưng vẫn làm.
Hãy nhìn thấy những lúc bạn đã tiếp tục đi dù chưa thấy rõ con đường phía trước.
Và hãy để hiện lên những khoảnh khắc bạn trùn lại. Những lúc bạn nghi ngờ chính mình, những lúc bạn tự hỏi liệu hướng đi này có đáng để tiếp tục.
Bạn không cần nhớ xem khi đó bạn đã đúng hay sai, chỉ cần nhận ra một điều rất đơn giản, bạn đã ở trong những khoảnh khắc đó và bạn đã đi qua.
Bây giờ hãy để những niềm vui nhỏ hiện lên, không phải thành tựu lớn, không phải điều gì để khoe với ai, chỉ là những khoảnh khắc rất đời thường.
Một buổi sáng, một cuộc trò chuyện, một cảm giác bình yên thoáng qua. Những khoảnh khắc mà khi ở trong đó bạn không nghĩ rằng nó quan trọng.
Nhưng nhìn lại, bạn nhận ra rằng chính những điều nhỏ bé đó đã giữ cho bạn tiếp tục.
Và rồi hãy cho phép mình nhìn vào những nỗi mệt mỏi. Không đảo sâu, không phân tích, chỉ thừa nhận. Có những lúc bạn đã gồng lên, có những lúc bạn đã im lặng, có những lúc bạn không chia sẻ với ai và bạn vẫn tiếp tục sống.
Ngay lúc này, nếu bạn muốn, hãy đặt tay lên ngực, không cần làm gì thêm, chỉ để cảm nhận nhịp tim của mình. Hãy nói rất nhẹ bên trong. Cảm ơn vì mình đã ở đây.
Không phải cảm ơn vì mọi thứ đều tốt đẹp. Không phải cảm ơn vì mọi chuyện đều suôn sẻ mà cảm ơn vì mình đã không bỏ rơi chính mình trong suốt năm vừa qua.
Cảm ơn vì những lúc đã đứng dậy. Cảm ơn vì những lúc đã dừng lại đúng lúc.
Cảm ơn vì đã học được điều cần học dù lúc đó chưa gọi tên được.
Hãy để lòng biết ơn này không cần đối tượng cụ thể, không cần hướng tới ai, không cần hướng tới điều gì, chỉ là một trạng thái mở rất nhẹ trong tim. Và nếu bạn cảm nhận được một sự mềm ra, một sự nhẹ hơn, một sự tĩnh lặng sâu hơn, hãy biết rằng đó không phải là cảm xúc nhất thời, đó là bạn đang chạm vào tần xấu thật của mình.
Từ đây, năm mới không còn là một điều gì đó bạn phải lao tới. Nó mở ra từ chính trạng thái bạn đang ở. Và chính từ tần số này, từ trái tim đang mở mà không cưỡng ép, chúng ta sẽ bước sang tầng tiếp theo, nơi bạn bắt đầu thấy rằng khi năng lượng thay đổi, thực tại cũng bắt đầu phản hồi theo một cách rất khác.
Nếu ngay lúc này bạn đang cảm nhận được một sự mở rất nhẹ bên trong, một sự trân trọng không cần gọi tên, bạn có thể để lại một dòng bình luận chỉ cho chính bạn.
Hãy viết: “Tôi biết ơn vì không cần dài, không cần đúng chỉ là điều đang thật với bạn ở khoảnh khắc này. Bởi khi bạn gọi tên lòng biết ơn, bạn không chỉ nói ra một câu chữ, bạn đang neo lại một trạng thái năng lượng cho chính hành trình của mình.
💥Phần năm: Khai thông năng lượng và góc nhìn lượng tử
Và bây giờ khi bạn vừa chạm vào lòng biết ơn không phải bằng suy nghĩ mà bằng trái tim, chúng ta có thể bước sang một tầng nhìn khác. Không phải để tin thêm điều gì mới, không phải để học thêm khái niệm phức tạp, mà để hiểu vì sao khi trạng thái bên trong thay đổi, thực tại bên ngoài bắt đầu phản hồi khác đi.
Rất nhiều người cố gắng thay đổi cuộc sống bằng cách thay đổi hoàn cảnh. Họ đổi mục tiêu, đổi môi trường, đổi chiến lược, đổi kế hoạch nhưng họ vẫn đứng ở cùng một điểm bên trong. Và khi điểm đứng không đổi, thực tại chỉ có thể lặp lại dưới những hình thức khác nhau.
Góc nhìn lượng tử không bắt đầu từ hành động, nó bắt đầu từ vị trí nhận thức.
Không phải bạn làm gì mà là bạn đang ở trạng thái nào khi làm điều đó.
Trong suốt năm vừa qua, có thể bạn đã rất nỗ lực. Nhưng phần lớn những nỗ lực đó được tạo ra từ đâu? Từ mong muốn thay đổi hay từ cảm giác phải sửa chữa điều gì đó? từ sự hứng khởi tự nhiên hay từ áp lực rằng mình không được đứng yên.
Đây là một khác biệt rất tinh tế nhưng nó quyết định toàn bộ cách năng lượng vận hành. Khi bạn hành động từ trạng thái thiếu hụt, dù mục tiêu có đẹp đến đâu, bên trong bạn vẫn đang phát ra một tín hiệu rất rõ. Tôi chưa đủ, tôi cần thêm điều gì đó để hoàn thiện. Và thực tại trong góc nhìn lượng tử không phản hồi mong muốn, nó phản hồi tín hiệu bạn đang phát, không phải điều bạn nói ra mà là điều bạn đang là. Khi bạn vừa trải qua phần biết ơn, có thể bạn đã cảm nhận được một sự thay đổi rất nhẹ.
Không phải là hưng phấn, không phải là động lực bùng lên, mà là một sự dịu xuống rất rõ. Đó chính là lúc năng lượng bắt đầu được khai thông. Bởi khi bạn thôi gồng, năng lượng không còn bị khóa lại trong cơ chế phòng thủ. Khi bạn thôi phải chứng minh hệ thần kinh ngừng gửi tín hiệu nguy hiểm. Và khi cơ thể cảm thấy an toàn, nhận thức mở ra.
Trong trạng thái này, bạn không còn nhìn cuộc sống như một chuỗi vấn đề cần giải quyết. Bạn bắt đầu nhìn nó như một dòng chảy đang phản hồi với chính trạng thái của bạn.
Đây là điểm mà rất nhiều người hiểu sai về luật hấp dẫn. Họ nghĩ rằng chỉ cần nghĩ tích cực hơn, hình dung rõ hơn là thực tại sẽ thay đổi. Nhưng nếu bên trong vẫn còn căng, vẫn còn gấp, vẫn còn một phần đang sợ rằng nếu không đạt được thì sao? Thì tín hiệu bạn phát ra vẫn là tín hiệu thiếu.
Góc nhìn lượng tử không yêu cầu bạn phải nghĩ khát. Nó mời bạn đứng khác, đứng ở một điểm không bị kéo bởi quá khứ và cũng không bị đẩy bởi tương lai. Đứng ở hiện tại nhưng không bó hẹp.
Khi bạn đứng ở điểm đó, bạn không cần cố gắng thu hút, thực tại bắt đầu cộng hưởng. Những cơ hội phù hợp hơn xuất hiện, những cuộc gặp gỡ tự nhiên hơn xảy ra, những quyết định bên trong trở nên rõ ràng hơn, không cần suy nghĩ quá nhiều.
Không phải vì vũ trụ ưu ái bạn mà vì bạn không còn phát tín hiệu nhiễu. Hãy nhớ lại một điều rất quan trọng.
Trong năm vừa qua có những việc không diễn ra như bạn mong muốn.
Nếu nhìn từ góc cũ, bạn có thể gọi đó là chậm trễ, là trở ngại, là chưa đủ duyên.
Nhưng từ điểm đứng hiện tại, bạn có thể bắt đầu thấy ra một điều khác rằng nếu những việc đó xảy ra sớm hơn khi bạn còn ở trạng thái cũ, bạn có thể đã không giữ được chúng. Không phải vì bạn kém mà vì tần số khi đó chưa tương thích.
Góc nhìn lượng tử không hỏi bạn có xứng đáng không, nó chỉ hỏi bạn đang ở tần số nào. Và tần số đó không đến từ mong muốn, nó đến từ cách bạn hiện diện mỗi ngày. Khi bạn sống trong trạng thái biết ơn, không cưỡng ép, không diễn, bạn đang phát ra một tín hiệu rất đặc biệt. Tôi không chạy trốn hiện tại, tôi cũng không đòi hỏi tương lai. Tôi đang ở đây.
Và thực tại trong bản chất của nó luôn phản hồi sự rõ ràng. Từ điểm này, bạn có thể bắt đầu hành động mà không còn cảm giác gấp gáp. Bạn có thể đặt mục tiêu nhưng không còn bám chặt vào kết quả.
Bạn có thể bước tiếp nhưng không còn sợ rằng mình đang đi sai bởi vì bạn biết mình đang đi từ đúng trạng thái.
Đây là sự khác biệt lớn nhất giữa nỗ lực và chuyển động đúng trục. Nỗ lực đến từ ý chí, chuyển động đúng trục đến từ sự đồng bộ giữa bên trong và bên ngoài. Khi hai thứ đó thẳng hàng, mọi việc diễn ra nhẹ hơn bạn nghĩ rất nhiều. Không phải không có thử thách, nhưng thử thách không còn mang cảm giác đe dọa.
Không phải không có chờ đợi, nhưng chờ đợi không còn khiến bạn bất an. Bạn bắt đầu tin vào một điều rất khác rằng những gì cần đến sẽ đến đúng lúc khi bạn đã sẵn sàng giữ nó.
Và sự sẵn sàng đó không phải là chuẩn bị thêm kiến thức, thêm chiến lược hay thêm nỗ lực. Nó là sự sẵn sàng về mặt năng lượng. là khi bạn không còn phải hỏi bao giờ thì tới lượt mình mà là khi bạn có thể nói rất nhẹ. Dù điều gì đến mình cũng có thể đón nhận từ điểm đứng này. Từ đây, năm mới không còn là một chuỗi mục tiêu phải đạt. Nó trở thành một không gian để bạn tiếp tục sống từ trạng thái đã được khai thông.
Không gấp, không ép, không chờ đợi, chỉ là từng bước đi được đặt xuống từ một nơi rất vững bên trong.
Ngay lúc này có thể bạn đang cảm nhận được một điều gì đó rất nhẹ bên trong.
Không phải cảm xúc mạnh, không phải hưng phấn, chỉ là một trạng thái đủ đầy rất yên. Và điều quan trọng nhất lúc này là bạn không cần làm gì với trạng thái đó cả. Không cần giữ, không cần kéo dài, không cần biến nó thành một điều phải đạt được, chỉ cần nhận ra rằng nó đang ở đây.
Rất nhiều người ngay khi chạm vào một trạng thái dễ chịu, lập tức muốn nắm lấy. Họ muốn giữ lại, muốn lặp lại, muốn đảm bảo rằng ngày mai, tuần sau, năm sau, mình vẫn sẽ cảm thấy như thế này.
Nhưng chính nỗ lực đó lại là thứ làm trạng thái này rời đi nhanh nhất.
Bởi trạng thái đủ đầy không tồn tại trong sự kiểm soát, nó tồn tại trong sự hiện diện.
Ngay lúc này, bạn không cần phải nghĩ xem mình sẽ làm gì tiếp theo. Không cần phải lên kế hoạch, không cần phải gắn trạng thái này vào một mục tiêu nào đó.
Hãy cho phép mình ở lại trọn vẹn trong vài phút này. Không tua nhanh, không phân tích, không đặt câu hỏi, chỉ là ở đây.
Nếu có suy nghĩ xuất hiện, hãy để nó đến rồi để nó đi. Bạn không cần quay lại bài tập, không cần lặp lại lời biết ơn, không cần tạo thêm cảm xúc. Trạng thái này không cần được nuôi dưỡng, nó chỉ cần không bị quấy nhiễu.
Hãy để ý một điều rất tinh tế. Khi bạn không cố làm gì, bên trong bạn không hề trống rỗng. Nó chỉ yên hơn và trong sự yên đó có một cảm giác rất khác so với sự im lặng mệt mỏi. Đó là cảm giác mình không cần phải đi đâu cả mà vẫn ổn.
Không phải vì mọi thứ đã hoàn hảo mà vì bạn không còn chống lại khoảnh khắc này.
Ngay lúc này, bạn không cần phải trở thành ai, không cần phải hiểu thêm điều gì, chỉ cần cho phép trạng thái này được ở lại trong bạn theo cách tự nhiên của nó.
Nếu bạn nhận ra mình đang muốn làm cho nó tốt hơn, hãy mỉm cười. Bạn không làm sai, đó chỉ là thói quen cũ muốn kiểm soát những điều dễ chịu và bạn có thể buông thói quen đó xuống ngay bây giờ, chỉ trong khoảnh khắc này.
Hãy để trạng thái đủ đầy trở thành nghền chứ không phải đỉnh. Nó không cần phải rực rỡ, không cần phải kéo dài, chỉ cần đủ vững để bạn đứng lên từ đó.
Bởi từ trạng thái này, mọi suy nghĩ sau đó sẽ mang một chất khác.
Bạn không cần phải tự nhủ rằng từ nay mình sẽ sống khác. Sự khác đó sẽ tự xuất hiện khi bạn bước đi từ nơi này. Hãy ở lại thêm một chút nữa.
Không chờ đợi, không mong cầu, chỉ là hiện diện trong trạng thái đủ đầy này. Và khi bạn sẵn sàng không phải bằng quyết định mà bằng cảm nhận rất tự nhiên. Chúng ta sẽ bước sang một tầng nhìn mới không phải để thay đổi năm mới mà để nhìn năm mới từ chính trạng thái bạn đang ở.
Và bây giờ sau tất cả những gì bạn vừa đi qua, có thể bạn bắt đầu nhận ra một điều rất rõ. Bạn không còn cảm giác mình đang phải chạy nữa. Không phải vì bạn đã có tất cả câu trả lời. Không phải vì mọi thứ bỗng nhiên hoàn hảo, mà vì bên trong bạn đã thôi thúc ép chính mình. Có một sự thay đổi rất tinh tế đang diễn ra.
Bạn không cần phải chứng minh rằng mình đã sẵn sàng. Bạn cũng không cần phải thuyết phục bản thân rằng năm mới sẽ khác. Bạn chỉ cần lắng nghe xem mình đang đứng ở đâu và nếu bạn nhìn kỹ, bạn sẽ thấy rằng điểm đứng này khác với trước đây. Không còn là điểm đứng của sự thiếu, không còn là điểm đứng của việc phải trở thành ai đó trong mắt người khác. Đây là điểm đứng mà từ đó bạn có thể nhìn mọi thứ rõ hơn. Rõ những điều bạn muốn tiếp tục, rõ những điều đã đến lúc có thể đặt xuống. Không phải vì bạn chán mà vì bạn không còn cần chúng để cảm thấy đủ.
Có thể bạn sẽ nhận ra rằng phiên bản bạn của năm mới không cần phải mạnh mẽ hơn, nó chỉ nhẹ hơn. Nhẹ hơn trong cách nhìn mọi việc, nhẹ hơn trong cách phản ứng, nhẹ hơn trong cách bạn đối diện với chính mình. Và sự nhẹ đó không hề yếu.
Nó là dấu hiệu của sự rõ ràng. Khi bạn rõ, bạn không còn phải chạy theo mọi cơ hội. Bạn không còn bị cuốn vào mọi lời mời gọi. Bạn bắt đầu chọn. Không phải chọn bằng sợ hãi mà chọn bằng cảm nhận rất thật bên trong.
Có thể bạn sẽ thấy rằng một số thứ từng khiến bạn háo hấp giờ đây không còn gọi bạn nữa và một số hướng đi bỗng nhiên trở nên rất rõ dù bạn chưa thể giải thích bằng lý trí. Đó không
phải là ngẫu nhiên. Đó là khi năng lượng của bạn đã bắt đầu thẳng hàng. Khi bạn không còn sống lệch khỏi chính mình. Mỗi bước đi tự nhiên mang một lực khác.
Không gấp nhưng chắc, không ồn ào nhưng vững. Bạn không cần phải nhìn thấy toàn bộ con đường, bạn chỉ cần thấy bước tiếp theo. Năm mới từ đây không còn là một thử thách bạn phải vượt qua. Nó trở thành một không gian để bạn sống đúng với nhịp của mình. Nếu bạn lắng nghe kỹ, bạn sẽ thấy rằng bên trong mình đang có một câu rất đơn giản. Tôi chọn bước đi từ điểm đứng này. Không cần tuyên bố lớn. Không cần cam kết mạnh, chỉ là một sự chọn lựa rất yên nhưng rất thật. Và từ sự chọn lựa đó, mọi thứ bắt đầu dịch chuyển. Không phải ngay lập tức, không phải theo cách bạn ép mà theo cách phù hợp với con người bạn đang trở thành. Hãy ở lại với cảm giác này thêm một chút. Không cần làm gì với nó, không cần đẩy nó lên cao hơn.
Chỉ cần nhận ra rằng bạn đang đứng ở một nơi mà trước đây bạn chưa từng đứng và chính nơi này là điểm khởi đầu cho một năm rất khác.
Trước khi chúng ta khép lại hành trình này, có một điều rất quan trọng mà không gian ánh sáng tâm trí cần được nói ra, không phải để dừng lại mạch cảm xúc mà để hoàn thiện nó.
Trong suốt năm vừa qua, không gian này đã được giữ mở không phải bởi một cá nhân nào, không phải bởi một cái tên mà bởi sự hiện diện thầm lặng của rất nhiều người đang lắng nghe. Có thể bạn đã ở đây từ rất lâu, cũng có thể bạn chỉ mới đến gần đây. Có thể bạn thường xuyên để lại bình luận hoặc cũng có thể bạn chỉ lặng lẽ xem không nói gì cả.
Nhưng sự hiện diện của bạn dù theo cách nào đều đã góp phần giữ cho không gian này tiếp tục tồn tại và tiếp tục truyền đi những thông điểm cần được truyền bởi ánh sáng tâm trí không được tạo ra để kể câu chuyện của một con người, không được xây dựng để nói về chúng tôi. Đây là một kênh truyền dẫn, nơi mà khi bạn nghe không phải để tin mà để nhận ra.
Và chính sự nhận ra đó qua từng lượt xem từng lần bạn ở lại đến cuối video, từng câu chia sẻ rất thật từ trái tim đã trở thành nguồn năng lượng nuôi dưỡng toàn bộ hành trình này.
Điều tuyệt vời nhất đối với đội ngũ phía sau ánh sáng tâm trí không nằm ở con số, không nằm ở tốc độ lan tỏa mà là cảm giác rằng những gì được gửi đi đã đến đúng người, đúng thời điểm, rằng có ai đó ở đâu đó đã nghe được một câu đúng lúc họ cần nghe. đã dừng lại một nhịp đúng lúc họ cần dừng.
Và cũng giống như bạn, chính không gian này cũng đang làm bài tập biết ơn. Biết ơn vì được trở thành một điểm gặp gỡ. Biết ơn vì được làm chống mình để những thông điệp mới có thể tiếp tục đi qua. Không bị nhuốm màu cá nhân, không bị dẫn dắt bởi mong cầu.
Bước sang năm mới, ánh sáng tâm trí không hứa sẽ làm nhiều hơn, không hứa sẽ nói hay hơn. Chỉ có một điều được giữ rất rõ, tiếp tục cống hiến từ một trạng thái đủ đầy, đủ tĩnh và đủ thật. Để mỗi video không phải là nội dung để tiêu thụ mà là một không gian để bạn có thể quay về bất cứ khi nào cần. Và nếu ngay lúc này khi nghe đến những lời này, bạn cảm nhận được một sự kết nối dù là từ rất lâu hay chỉ vừa mới trong hành trình này thôi thì bạn có thể dành cho không gian này một món quà rất nhỏ.
Chỉ cần bấm like cho video mà như một cách rất nhẹ để nói rằng tôi đã ở đây và tôi đã nhận được điều gì đó. Sự trao nhận đó không cần ồn ào nhưng nó đủ để giữ cho không gian này tiếp tục được thắp sáng. Từ trái tim của ánh sáng tâm trí xin gửi lời biết ơn sâu sắc đến tất cả những ai đã, đang và sẽ tiếp tục đồng hành.
Và bây giờ chúng ta có thể bước sang phần cuối để khép lại hành trình này trong sự lắng đọng và trọn vẹn.
Và bây giờ không còn điều gì cần phải giải thích thêm nữa. Không phải vì mọi thứ đã rõ hoàn toàn mà vì bạn đã ở trong một trạng thái đủ rõ để không cần thêm lời. Nếu bạn nhìn lại toàn bộ hành trình từ đầu video đến giờ, bạn sẽ thấy rằng chúng ta không cố gắng thay đổi bạn, không sửa bạn, không đẩy bạn đi nhanh hơn, không yêu cầu bạn trở thành một phiên bản khác. Chúng ta chỉ cùng nhau đặt xuống những gì không cần mang theo để bạn có thể đứng lại đúng nơi mình đang đứng. Và khi bạn đứng đúng chỗ, mọi thứ tự nhiên lắng xuống.
Không phải vì cuộc sống bỗng nhiên dễ hơn mà vì bạn không còn chống lại nó.
Ngay lúc này, bạn không cần phải hứa hẹn điều gì với năm mới.
Không cần phải cam kết rằng mình sẽ khác đi, sẽ làm nhiều hơn, sẽ đạt được điều gì đó.
Bạn chỉ cần cho phép mình hiện diện trọn vẹn ở đây với nhịp thở này, với cảm giác này, với con người bạn của khoảnh khắc này. Nếu năm mới có mang đến cho bạn điều gì đó, nó sẽ đến vì bạn đang sẵn sàng đón nhận chứ không phải vì bạn chạy theo. Và nếu có những ngày mọi thứ chưa rõ ràng, bạn cũng không cần quay lại tìm câu trả lời, chỉ cần nhớ lại điểm đứng này, điểm mà bạn không cần cố, không cần làm đúng, không cần phải trở thành ai khác, chỉ cần là chính mình một cách rất yên.
Trước khi video khép lại, nếu bạn muốn neo lại trạng thái này cho chính hành trình của mình, bạn có thể để lại một dòng bình luận. Hãy viết một câu rất đơn giản.
Tôi chọn. Có thể là tôi chọn ở lại với trạng thái này. Tôi chọn bước đi từ điểm đứng mới hoặc bất cứ điều gì đang thật với bạn ngay lúc này. Không cần đúng, không cần đẹp, chỉ cần thật. Bởi mỗi lần bạn gọi tên một lựa chọn từ trạng thái tỉnh lặng, bạn đang neo lại một hướng đi cho chính mình. Và nếu bạn muốn, bạn có thể quay lại video này bất cứ khi nào cảm thấy mình đang bị kéo đi quá xa.
Không phải để tìm động lực mà để nhớ lại cảm giác đứng yên mà vững. Cảm giác rằng tôi không cần cố nữa, tôi đang ở đúng nơi mình cần ở.
Cảm ơn bạn vì đã ở lại đến tận đây. Chúc bạn bước vào năm mới từ chính điểm đứng này. Chúc bạn bước vào năm mới từ điểm đứng đã thẳng hàng bên trong.
(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )
Video: Trích đoạn
![]()
Nguồn Thiền Tông
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp
