Sách Tâm Linh

Sự Hiển Hiện – Manifestation

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation

⭐️Khi Lượng Tử Gặp LÃO TỬ: Từ Nhận Thức Đến Trải Nghiệm

Hãy thử làm một việc này với tôi ngay bây giờ. Hãy nhắm mắt lại.
Trong bóng tối này, thế giới xung quanh bạn có còn tồn tại không? chiếc điện thoại trên tay bạn, căn phòng bạn đang ngồi, những người thân yêu của bạn, bầu trời ngoài kia, bạn tin rằng chúng vẫn ở đó. Bạn tin rằng thế giới này cứng chắc, bền vững và tồn tại độc lập dù bạn có nhìn nó hay không.

Nhưng khoa học hiện đại nói rằng bạn đã sai và khoảnh khắc bạn nhắm mắt lại, về mặt lượng tử, thế giới rắn chắc mà bạn biết đã tan biến. Nó quay trở lại thành một dạng sóng năng lượng vô hình, trôi nổi như một bóng ma. Nó chỉ trở lại thành vật chất rắn. Ngay tích tắc bạn mở mắt ra nhìn nó.
Chào mừng bạn đến với sự thật đáng sợ và kỳ vĩ nhất của nhân loại. Thực tại không ở ngoài kia, thực tại nằm trong đầu bạn.
Chúng ta không sống trong một vũ trụ vật chất. Chúng ta đang sống trong một biển năng lượng khổng lồ mà người xưa gọi là đạo. Còn ngày nay chúng ta gọi là trường lượng tử, Quantum Field.
Hãy nhìn vào hai hình ảnh này. Một bên là lão tử, 2500 năm trước rời bỏ thế tục, để lại 5000 chữ trong đạo đức kinh rồi biến mất vào hư không. Ông nói về vô, về khí, về sự huyền bí của vũ trụ bằng trực giác thiền định. Một bên là những cỗ máy tỷ đô của thế kỷ 21, nơi các nhà vật lý đập vỡ các hạt nguyên tử để tìm xem Chúa đang trốn ở đâu. Hai thế giới này dường như chẳng liên quan gì nhau, một bên là tôn giáo, huyền học mê tín, một bên là khoa học toán học chỉnh sát.
Nhưng có một sự chớ chiêu vĩ đại khi các nhà khoa học phương Tây đi đến tận cùng của vật chất, khi họ sẻ nhỏ nguyên tử đến mức không thể nhỏ hơn.
Họ đã không tìm thấy gì cả. Không có vật chất cứng, chỉ có những rung động, chỉ có khoảng không. Tại điểm tận cùng của khoa học phương Tây, họ đã gặp lão tử đang ngồi đợi ở đó từ 2500 năm trước. Và thảm tịch của con người hiện đại là gì?
Chúng ta sở hữu công nghệ lượng tử, điện thoại, laser, GPS nhưng chúng ta lại mất kết nối hoàn toàn với trường năng lượng đó. Chúng ta giàu vật chất nhưng kiệt quệ tinh thần. Chúng ta nỗ lực điên cuồng, hữu vi để rồi nhận lại sự trống rỗng.
Video này không phải là một bài giảng triết học khô khan và chắc chắn không phải là một bài lý thuyết vật lý khó nuốt. Đây là tấm bản đồ để bạn trốn thoát khỏi ma trận The Matrix. Trong hơn 50 phút sắp tới, chúng ta sẽ giải mã đạo đức kinh không phải như một cuốn sách đạo lý mà như một sách hướng dẫn vận hành vũ trụ dưới lăng kính của cơ học lượng tử. Bạn sẽ hiểu tại sao vô vi là cách nhanh nhất để đạt được mục tiêu chứ không phải sự lười biếng. Tại sao người xưa nói vạn vật đồng nhất thể và khoa học gọi là rối lượng tử? Và quan trọng nhất, làm thế nào để bạn một tiểu vũ trụ có thể ra lệnh cho trường năng lượng này để kiến tạo thực tại mà bạn mong muốn. Hãy tắt mọi thông báo, đeo tay ngay vào, hít một hơi thật sâu, chúng ta bắt đầu bước vào huyền đồng.

💥Phần một: Sự lừa dối của Giác quan
Hãy dành một khoảnh khắc và nhìn thật kỹ vào bàn tay của bạn. Bạn có thể mở ra, nắm lại, cảm nhận được trọng lượng của nó, cảm nhận được da thịt, xương khớp và bạn hoàn toàn tin rằng nó là thứ gì đó rất thật, rất rắn. Cả cuộc đời bạn được xây dựng trên một niềm tin như vậy. Bạn tin rằng cơ thể này là thật. Bạn tin rằng căn phòng bạn đang ngồi là thật. Bạn tin rằng chiếc ghế bạn đang tựa vào là chắc chắn. Chúng ta sống cả đời mà chưa từng nghi ngờ điều đó. Nhưng điều kỳ lạ là khoa học hiện đại lại nói với chúng ta một câu chuyện hoàn toàn khác.
Nếu tôi có thể phóng to bàn tay bạn lên 1 triệu tỷ lần không phải bằng trí tưởng tượng mà bằng đúng những gì vật lý đã đo được thì thứ hiện ra trước mắt bạn sẽ không phải là da thịt xương cốt. Nó sẽ là gần như không có gì. Ở cấp độ nguyên tử 99,99999% của mọi thứ là khoảng trống.
Không phải trống theo nghĩa không có gì mà là trống theo nghĩa không có vật chất rắn như chúng ta vẫn tưởng. Để bạn dễ hình dung, hãy tưởng tượng hạt nhân của một nguyên tử chỉ to bằng một quả bóng gold đặt giữa sân vận động Wembley. Còn các electron thì sao? Chúng không quay sát xung quanh, chúng ở xa đến mức chỉ như những hạt bụi ly ti bay lơ lửng trên hàng ghế cao nhất. Phần lớn không gian ở giữa là rỗng. Và điều này không chỉ đúng với một nguyên tử, nó đúng với mọi thứ.
Quả táo bạn cầm trên tay, chiếc bàn trước mặt bạn, cơ thể bạn, cả trái đất này, tất cả đều được cấu thành từ những khoảng rỗng khổng lồ. Nếu sự thật là như vậy thì một câu hỏi rất tự nhiên sẽ xuất hiện. Nếu chúng ta rỗng đến thế, tại sao bạn không thể đi xuyên qua tường? Tại sao khi bạn ngồi xuống ghế, bạn không rơi thẳng xuống sàn nhà? Tại sao mọi thứ vẫn cứng như thế? Câu trả lời của vật lý học lại càng khiến nhiều người bối rối hơn bởi vì đó không phải là sự va chạm của vật chất. Bạn không chạm vào chiếc ghế theo nghĩa thông thường. Thứ đang xảy ra là các trường điện từ của các nguyên tử trong cơ thể bạn đang đẩy các trường điện từ của các nguyên tử trong chiếc ghế.
Hai trường năng lượng không cho phép nhau xâm nhập và chính lực đẩy đó tạo ra cảm giác mà bạn gọi là rắn chắc. Nói cách khác, bạn chưa bao giờ thực sự chạm vào bất cứ thứ gì trong đời. Bạn chưa bao giờ chạm vào người bạn yêu, chưa bao giờ chạm vào con cái bạn, chưa bao giờ chạm vào bất kỳ vật thể nào. Thứ bạn cảm nhận được chỉ là sự tương tác giữa các trường năng lượng vô hình. Cảm giác thân mật, gần gũi, tiếp xúc, tất cả đều là trải nghiệm trong ý thức của bạn được tạo ra bởi những lực mà bạn không nhìn thấy. Và khi nhận ra điều này, một câu hỏi sâu hơn bắt đầu mở ra. Nếu 99 trầy 99% của mọi thứ là khoảng trống thì cái khoảng trống đó thực sự là gì?
Nó có phải là hư vô là không có gì cả hay nó là một thứ gì đó mà giác quan con người chưa được thiết kế để cảm nhận.
Bởi vì rõ ràng chính cái rỗng đó đang giữ cho thế giới này không sụp đổ. Chính cái rỗng đó đang cho phép bạn ngồi yên trên chiếc ghế, cầm quả táo trên tay và tồn tại trong hình hài này. Vậy có thể nào thứ mà chúng ta gọi là thực tại chưa bao giờ thực sự là vật chất và có thể nào điều quan trọng nhất của vũ trụ lại nằm ở chính phần mà mắt thường không nhìn thấy?
Huyên thần và vật chất tối.
Khi bạn đã bắt đầu chấp nhận rằng phần lớn thế giới vật chất thực chất là khoảng trống, một câu hỏi lớn hơn sẽ tự nhiên xuất hiện. Nếu mọi thứ quanh ta chỉ chiếm một phần rất nhỏ của thực tại, vậy phần còn lại đang ở đâu và nó đang làm gì? Đây chính là nơi khoa học hiện đại bắt đầu lúngng túng. Bởi vì theo những quan sát chính xác nhất của các nhà thiên văn học, tất cả những gì chúng ta có thể nhìn thấy, tôi, bạn, trái đất, mặt trời, các ngôi sao và những giải ngân hà rực rỡ chỉ chiếm chưa đến 5% vũ trụ. Nói cách khác, 95% vũ trụ còn lại là thứ mà con người không thể nhìn thấy bằng mắt thường, không thể chạm vào, không thể đo trực tiếp.
Khoa học gọi phần đó là vật chất tối và năng lượng tối. Không phải vì nó xấu xa, không phải vì nó nguy hiểm mà chỉ đơn giản là chúng ta không thấy được nó. Nhưng có một điều rất quan trọng, dù không thấy các nhà khoa học biết chắc rằng nó đang tồn tại. Bởi vì nếu không có 95% vô hình đó, vũ trụ đã không thể đứng yên như hiện tại. Các thiên hà sẽ văng ra xa nhau, các ngôi sao sẽ không thể kết tụ, mọi thứ sẽ bị xế toạc. Thứ vô hình ấy đang giữ toàn bộ cấu trúc vũ trụ ở đúng vị trí của nó. Nó giống như một cái nền, một tấm vải khổng lồ mà trên đó mọi hình dạng vật chất được vẽ lên. Bạn không nhìn thấy tấm vải nhưng nếu không có nó, bức tranh không thể tồn tại. Và chính tại điểm này, khoa học hiện đại bắt đầu chạm vào thứ mà lão tử đã nói đến từ hơn 2500 năm trước.
Trong Đạo Đức Kinh chương 6 lão tử viết:
“Cốc thần bất tử thị vị huyền thẫn, huyền  hẫn chi môn thị vị thiên địa căn.” Nếu dịch sát nghĩa, câu này rất khó hiểu. Nhưng nếu ta dừng lại và nghe bằng trải nghiệm sống thì lão tử đang nói một điều vô cùng đơn giản. Ông nói rằng có một cái rỗng không bao giờ cạ.
Ông gọi nó là huyền thẫn, người mẹ huyền bí. không phải là một vị thần, không phải là một thực thể có hình dạng mà là cái nền vô hình sinh ra trời đất. Lão tử dùng hình ảnh cốc thần, thần của cái hang. Tại sao lại là hang? Vì hang thì rỗng, nhưng chính vì rỗng nó mới có thể chứa đựng.
Nếu cái hang bị lấp đầy, nó không còn là hang nữa. Và theo lão tử, chính cái rỗng đó là gốc rễ của vũ trụ. Không phải vật chất, không phải hình tướng mà là khoảng không sinh ra hình tướng.
Để người hiện đại dễ hiểu, bạn có thể nghĩ đến tử cung của người mẹ. Tử cung không phải là một khối đặc, nó không cứng, nó không lấp đầy. Ngược lại, nó là một khoảng không.
Nhưng chính khoảng không đó mới cho phép sự sống hình thành. Nếu tử cung đặc cứng không có chỗ cho bào thai lớn lên. Lão tử nhìn vũ trụ theo đúng cách đó. Vũ trụ không được sinh ra từ một khối vật chất ban đầu mà từ một khoảng rỗng sống. Điều này trúng khớp một cách kỳ lạ với phát hiện của khoa học hiện đại. Cái mà vật lý gọi là vật chất tối và năng lượng tối không phải là thứ chống rỗng chết chóc.
Nó là nền vô hình liên tục giữ, nuôi dưỡng và kết nối mọi thứ. Nó là có tất cả nhưng chưa biểu lộ thành hình dạng.
Và khi đặt cạnh nhau, bạn sẽ thấy lão tử không hề nói bằng ngôn ngữ mê tín. Ông chỉ đang mô tả vũ trụ bằng ngôn ngữ của trực giác sâu sắc, thứ mà khoa học ngày nay mới bắt đầu chạm tới. Nếu cái rỗng là nơi sinh ra vạn vật thì có lẽ điều quan trọng nhất trong đời sống con người không phải là bạn đang cố có thêm bao nhiêu thứ mà là bạn đã tạo ra được bao nhiêu không gian để điều mới mẻ có thể xuất hiện.
Biển năng lượng điểm không.
Khi khoa học hiện đại cố gắng gọi tên thứ mà lão tử đã nói đến từ hơn 2000 năm trước, họ dùng một khái niệm rất khác.
Họ gọi nó là trường điểm không. Zero point field. Nghe có vẻ phức tạp nhưng bản chất của nó lại rất gần với những gì chúng ta vừa nói. Các nhà vật lý là một thí nghiệm tưởng chừng đơn giản. Họ lấy một chiếc hộp, rút hết không khí ra khỏi đó. làm lạnh nó xuống độ không tuyệt đối, nơi mọi chuyển động của vật chất theo lý thuyết đều phải dừng lại. Họ chê chắn mọi bức dạ, cô lập nó khỏi mọi tác động bên ngoài và rồi họ chờ đợi một khoảng không hoàn toàn. Nhưng điều xảy ra lại khiến họ bồi rối.
Bên trong chiếc hộp đó không hề yên tĩnh, năng lượng vẫn sôi sục.
Những hạt ảo virtual particles liên tục sinh ra rồi biến mất trong khoảng thời gian ngắn đến mức không thể đo bằng trực giác con người. Không phải giây, không phải phần triệu dây mà là những phần tỷ tỷ giây. Nói cách khác, ngay cả khi bạn loại bỏ mọi thứ có thể nhìn thấy thì cái không vẫn không hề trống rỗng. Thậm chí trong 1 cm khối của không gian tưởng như chân không đó, lượng năng lượng tiềm ẩn được tính toán là đủ để đun sôi toàn bộ đại dương trên trái đất.
Đây là lúc khoa học và đạo chạm vào nhau rất rõ. Bởi vì cái mà vật lý gọi là zero point field, lão tử gọi là đạo. Đạo là không nhưng không phải là không có gì.
Đạo là nothing. không phải một vật thể, không phải một hình dạng, nhưng lại chứa đựng tiềm năng của everything, mọi thứ có thể biểu hiện.
Lão Tử chưa bao giờ nói đạo là một vị thần hay một thực thể siêu nhiên. Ông chỉ nói rằng tất cả những gì đang có đều sinh ra từ một nền tảng không. Và để người đời hiểu điều đó, ông dùng những hình ảnh vô cùng đời thường. Trong chương 11 Đạo Đức Kinh, lão tử viết: “30 nan hoa cùng quy vào một bầu, nhờ chỗ trống không mà xe mới dùng được. Nhào
đất để làm bát, nhờ chỗ chống không mà bát mới dùng được.” Rồi ông kết lại bằng một câu rất gọn, hữu chi dĩ vi lợi, vô chi dĩ vi dụng.
Dịch sang ngôn ngữ hôm nay, ông đang nói rằng cái có giúp bạn sở hữu nhưng cái không mới giúp bạn vận hành.
Chiếc bát không có giá trị vì thành bát dày hay mỏng, bằng vàng hay bằng đất. Nó có giá trị vì khoảng trống bên trong.
Nếu chữ bát đặc kín, bạn không thể đựng cơm. Căn phòng này không có giá trị vì bốn bức tường. Nó có giá trị vì không gian trống để bạn sống, để bạn thở, để cuộc đời diễn ra. Và cuộc sống của bạn cũng vậy. Chúng ta thường bị ám ảnh bởi cái có, có tiền, có địa vị, có mối quan hệ, có hình ảnh, có thành tựu. Nhưng rất
hiếm khi chúng ta tự hỏi mình còn khoảng trống không? Khoảng trống để nghỉ ngơi, khoảng trống để lắng nghe, khoảng trống để điều mới mẻ có thể bước vào. Bởi vì nếu đời sống của bạn bị lấp đầy hoàn toàn, lịch trình kín đặc, tâm trí chật cứng, nỗi sợ và ham muốn đan xen thì dù có thêm bao nhiêu cái có nữa, cuộc sống cũng không thể vận hành trơn chu. Đó là lý do vì sao từ lão tử cho đến khoa học lượng tử hiện đại đều đang chỉ về cùng một điều. Cái không phải là sự thiếu thốn, nó là điều kiện để tiềm năng trở thành hiện thực.

💥Phần hai: Mã hoá Thực tại – Sóng, Hạt và cái Tôi giả tạo
Hãy trả lời tôi một câu hỏi. Nghe có vẻ đơn giản nhưng lại là câu hỏi hóc búa nhất mọi thời đại. Bạn là ai?
Tôi không hỏi tên của bạn, tôi không hỏi nghề nghiệp của bạn. Tôi đang hỏi về bản chất cốt lõi đang vận hành cơ thể này.
Bạn là một vật thể rắn chắc bằng xương bằng thịt đang ngồi trên ghế hay bạn là một dòng chảy của suy nghĩ, cảm xúc và năng lượng vô hình? Nói theo ngôn ngữ của vật lý học, bạn là hạt hay bạn là sóng?
Câu trả lời cho câu hỏi này sẽ quyết định một điều rất lớn. Bạn là nạn nhân của cuộc đời này hay là người đang kiến tạo ra nó? Để hiểu điều đó, chúng ta phải quay lại một trong những cuộc tranh cãi vĩ đại nhất của vật lý thế kỷ 20.
Một cuộc tranh cãi về bản chất của ánh sáng. Isaac Newton, cha đẻ của vật lý cổ điển khăng khăng rằng ánh sáng là những hạt nhỏ ly ti. Nhưng sau đó các thí nghiệm lại cho thấy ánh sáng lan truyển giống hệt như sóng nước. Cuộc tranh cãi kéo dài hàng trăm năm cho đến khi cơ học lượng tử xuất hiện và đưa ra một kết luận khiến tất cả phải sững sờ. Ánh sáng là cả hai. Nó vừa là hạt vừa là sóng.
Tùy vào cách bạn quan sát, nó sẽ biểu hiện khác nhau. Hiện tượng này được gọi là lưỡng tính sóng hạt. Cùng một thứ nhưng có thể xuất hiện như vật thể hoặc như năng lượng.
Và bí mật nằm ở đây. Bạn cũng y hệt như ánh sáng. Bạn vừa là một thể xác hữu hạn, có hình hài, có giới hạn, có sinh lão, bệnh, tử, nhưng đồng thời bạn cũng là một dòng ý thức vô hạn, có thể suy nghĩ, tưởng tượng, sáng tạo, không có biên giới rõ ràng.
Vấn đề là tại sao bạn lại cảm thấy mình đang bị mắc kệt trong cái cơ thể nặng nề này. Tại sao cuộc đời bạn thường xuyên chật vật, khó khăn và thiếu thốn? Lý do rất đơn giản, bạn đã quên mất cách trở thành sóng. Và thủ phạm khiến bạn quên điều đó là một cơ chế rất nổi tiếng trong vật lý lượng tử được gọi là sự sụp đổ của hàm sóng.
Nói một cách dễ hiểu, từ vô số khả năng có thể xảy ra chỉ còn lại một thực tại duy nhất.
Để hiểu cơ chế này, chúng ta cần nhắc đến thí nghiệm nổi tiếng nhất, kỳ lạ nhất và quan trọng nhất để hiểu cách vũ trụ vận hành. Đó là thí nghiệm hai khe hở. Nếu bạn chưa hiểu thí nghiệm này, bạn chưa thực sự hiểu thực tại.
Các nhà khoa học tạo ra một tấm chắn có hai khe hở song song. Họ bắn các hạt electron, những viên gạch cấu tạo nên vật chất xuyên qua hai khe đó. Phía sau là một bức tường để ghi lại kết quả. Khi họ bán electron nhưng không đặt thiết bị quan sát, một điều kỳ lạ xảy ra.
Electron không bay thẳng như những viên bi. Chúng cư xử như sóng nước. Chúng đi qua cả hai khe cùng một lúc. Bạn không nghe nhầm đâu. Một hạt vật chất lại có thể xuất hiện ở hai nơi cùng một thời điểm.
Nó tách ra, tự giao thoa với chính mình và tạo nên một mô hình sóng tuyệt đẹp trên bức tường phía sau. Ở trạng thái này, Electron hoàn toàn tự do. Nó là một đám mây của những khả năng. Nó có thể là thế này hoặc thế kia. Trạng thái đó được gọi là trồng chập lượng tử. Khi mọi khả năng vẫn còn mở và chưa bị ép, phải chọn một kết quả cố định. Nhưng rắc rối bắt đầu khi con người tò mò.
Các nhà khoa học đặt một thiết bị đo ngay tại hai khe hở. Họ muốn biết chính xác nó đi qua khe trái hay khe phải. Và ngay khoảnh khắc thiết bị đo được bật lên bùng. Điều kỳ diệu biến mất.
Electron ngay lập tức ngừng cư xử như sóng. Nó co cụm lại biến thành một hạt vật chất rõ ràng và cứng nhắt. Nó chỉ đi qua đúng một khe duy nhất. Mô hình sóng biến mất, thay vào đó là những vạch sọc đơn điệu trên bức tường. Electron dường như biết rằng nó đang bị theo dõi và khi bị theo dõi, nó buộc phải chọn một thực tại duy nhất để biểu hiện. Hành động quan sát đã làm sụp đổ vô số khả năng thành một thực tại giới hạn và cố định.
Bây giờ hãy hít một hơi thật sâu và nhìn lại chính cuộc đời bạn. Bạn có thấy sự tương đồng đáng sợ không?
Khi bạn ở một mình, khi bạn mơ mộng, khi bạn thả lỏng hoàn toàn, bạn là sóng.
Tâm trí bạn bay bổng, bạn cảm thấy mình có thể làm được mọi thứ.
Nhưng ngay khi bạn bước ra ngoài, bước vào công ty hay đối diện với người khác, bạn bị quan sát. Ánh mắt của xã hội, sự đánh giá của sếp, kỳ vọng của gia đình và cả cái nhìn phán xét của chính bạn trong gương. Tất cả đều giống như thiết bị đo trong thí nghiệm kia. Ngay lập tức, bạn sụp lồ. Bạn co rút lại thành một vai diễn quen thuộc. Tôi là một nhân viên quèn. Tôi là một người thất bại.
Tôi là người nợ nần. Bạn từ bỏ bản chất sóng vô hạn để đóng băng mình thành một hạn hữu hạn. Và lúc này lão tử bước vào câu chuyện hơn 2500 năm trước không cần bất kỳ máy móc nào, lão tử đã nhìn thấy chính xác cơ chế này và ông viết ngay ở câu mở đầu của đạo đức kinh danh khả danh phi thường danh. Tên mà có thể gọi ra được thì không phải là cái tên vĩnh cửu. Vì sao lão tử lại cảnh giác với việc đặt tên như vậy?
Bởi vì trong thế giới quan của đạo gia đặt tên chính là quan sát. Khi bạn gọi mình là kẻ thất bại, bạn đã đo đạc và khóa chặt mình trong thực tại đó. Lão Tử nói tro g chương 32, “Đạo vốn không có tên nên không ai có thể nắm bắt hay kiểm soát nó. Khi bạn không bị đóng khung bởi một cái tên, bạn giống như một khối gỗ chưa đẽo, thô mộc, nguyên sơ nhưng chứa đựng mọi tiềm năng.
Khi khối gỗ đó đã bị đẽo thành một cái bát thì suốt đời nó chỉ có thể dùng để đựng canh. Tiềm năng đã mất. Bi kịch của con người hiện đại là chúng ta quá nghiện việc dán nhãn và tệ hơn chúng ta tự dán nhãn cho chính mình. Mỗi buổi sáng thức dậy, câu đầu tiên bạn nói với bản thân là gì? Mình mệt quá, mình không có tiền, mình cô đơn. Bạn nghĩ đó là sự thật ư?
Không, đó là những lệnh quan sát, những mệnh lệnh mà ý thức của bạn buộc thực tại phải đi theo. Bạn đang tự ra mình trong nhà tù lượng tử do chính bạn dựng nên. Vậy lối thoát nằm ở đâu? Lão Tử trả lời rất rõ: Hãy quay về vô, hãy học cách quên.
Trong chương 48, ông viết, “Theo con đường học vấn, mỗi ngày thêm một chút, nhưng theo con đường của đạo, mỗi ngày bớt đi một chút. Bớt cho đến khi không còn gì để bớt nữa, đó là vô vi.” Không gồng ép, không cưỡng cầu. Chúng ta được dạy phải tích lũy để biết mình là ai.
Nhưng muốn kiến tạo thực tại mới, bạn phải làm ngược lại, bạn phải vứt bỏ.
Gỡ bỏ từng nhãn dán đang bám chặt lên linh hồn mình. Hãy tưởng tượng cơ thể bạn như một chiếc máy tính đang chạy chậm gì vì mở quá nhiều ứng dụng cùng lúc. Lo lắng, quá khứ, trách nhiệm. Đạo không phải là cài thêm phần mềm mới. Đạo là nút reset, tắt máy, khởi động lại.
Khi màn hình tối đen, đó là lúc chiếc máy có tiềm năng lớn nhất.
Khi bạn buông bỏ định nghĩa về bản thân, không còn cố chứng minh mình là ai, bạn quay lại trạng thái sóng. Và khi sóng thay đổi, hạt buộc phải thay đổi theo.
Đừng cố sửa thế giới bên ngoài bằng đôi tay vật lý. Nó rất mệt và kém hiệu quả.
Hãy thay đổi thế giới bằng cách thay đổi trạng thái quan sát của bạn. Từ phán xét và sợ hãi, hãy quay về hồn nhiên và tách biệt. Hãy nhìn cuộc đời như một trò chơi, một rất mộng huyễn chứ không phải một chiến trường sinh tử. Khi bạn ngừng gồng cứng để giữ lấy cái tôi, trường lượng tử sẽ bắt đầu chảy qua bạn. Và đó chính là lúc phép màu hay nói theo cách
của lão tử, đạo bắt đầu vận hành.

💥Chương 3: Hiệu ứng và nghệ thuật quan sát lạnh khi mong cầu hóa ra là thốt độc
Chúng ta vừa đi qua một sự thật rất lớn.
Ý thức của bạn định hình thực tại. Khi bạn nhìn thế giới thay đổi. Nhưng nếu điều này là đúng, tại sao ngoài kia vẫn có hàng triệu người đang khao khát thoát nẻo, đang ngày đêm cầu nguyện cho sức khỏe mà cuộc sống của họ vẫn mãi khó khăn và bệnh tật?
Chẳng phải họ đang quan sát mục tiêu của mình rất chăm chú sao? Chẳng phải họ đang dồn hết tâm trí vào điều họ mong muốn sao? Theo logic thông thường, họ đáng lẽ phải đạt được rồi chứ? Câu trả lời nằm ở một nghịch lý tàn nhẫn của vũ trụ. Một cái bẫy mà hầu hết những người thực hành luật hấp dẫn đều rơi vào mà không hề hay biết. Càng muốn bạn càng không có. Càng chờ đợi, cái đích càng chạy xa.
Để hiểu nghịch lý này, chúng ta không cần tìm đâu xa, hãy nhìn vào một hiện tượng rất kỳ lạ trong vật lý lượng tử được đặt tên theo một chiết da Hy Lạp cổ đại, hiệu ứng.
Năm 1977, tại Đại học Texas, các nhà khoa học đã là một thí nghiệm với những nguyên tử không ổn định.
Bình thường những nguyên tử này sẽ tự thay đổi trạng thái theo thời gian.
Nhưng họ phát hiện ra một điều rất khó tin. Nếu họ liên tục quan sát nguyên tử đó, nếu họ đo đặc nó với tần suất dày đặc, liên tục chụp ảnh nó hàng ngàn lần mỗi giây thì nguyên tử đó ngừng thay đổi. Nó bị đóng băng hoàn toàn ở trạng thái ban đầu. Nó không thể phân dã, không thể chuyển hóa, không thể đi tới trạng thái mới chỉ vì nó bị nhìn chằm chằm.
Trong dân gian phương Tây có một câu nói rất quen, cái ấm nước bị nhìn chằm chằm thì không bao giờ sôi. Hóa ra đó không phải là mê tín, đó là cơ học lượng tử.
Khi bạn quan sát một hệ thống lượng tử liên tục, bạn đang liên tục kéo nó trở lại trạng thái cũ. Bạn không cho nó bất kỳ khoảng hở nào để chuyển sang trạng thái mới. Bây giờ hãy đem hiệu ứng dây nô này áp vào chính cuộc đời bạn. Bạn muốn có tiền và mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên bạn làm là kiểm tra tài khoản ngân hàng. Mỗi giờ trôi qua, bạn lại nghĩ về các hóa đơn. Bạn lo lắng, bạn khao khát, bạn ám ảnh. Bạn liên tục quan sát sự thiếu thốn tiền bạc của mình ngày này qua ngày khác.
Bạn đang làm chính xác những gì các nhà khoa học đã làm với nguyên tử kia. Sự quan sát đầy lo âu và dính mắc của bạn đang đóng băng thực tại tài chính của bạn. Bạn đang liên tục xác nhận với vũ trụ. Tôi đang nghèo, tôi vẫn đang nghèo, tôi chưa thoát ra được. Và vũ trụ giống như một cỗ máy photocopy trung thành, chỉ đơn giản là in ra thêm nhiều bản sao của đúng thực tại đó cho bạn.
Bạn đã vô tình giết chết phép màu bằng chính sự khao khát của mình. Và đây là lúc chúng ta cần đến trí tuệ của lão tử để gỡ nút thắt này.
Nếu việc quan sát có thể gây hại như vậy, liệu chúng ta có nên nhắm mắt làng ngơ không? Lão tử không dạy trốn tránh, ông dạy quan sát cho đúng. Trong chương 1 của Đạo Đức Kinh, ông viết một câu rất sâu mà nhiều người hiểu chưa tới. Thường vô dục dĩ quan kỳ diệu. Thường hữu dục dĩ quan kỳ khiếu. Nói theo cách dễ hiểu, khi tâm bạn không dính mắt, bạn sẽ nhìn thấy bản chất vi tế, tiềm năng vô hình của sự vật. Nhưng khi tâm bạn đầy mong cầu, bạn chỉ nhìn thấy cái bề mặt, cái giới hạn, cái đang thiếu.
Ở đây, chữ dục không chỉ là ham muốn thông thường. Trong ngữ cảnh này, nó là sự dính mắc vào kết quả. Khi bạn nhìn vào một người và muốn họ phải yêu bạn, khi bạn nhìn vào một dự án và muốn nó phải thành công ngay lập tức, cái tâm mong cầu đó tạo ra một áp lực quan sát rất lớn. Nó giới hạn tầm nhìn của bạn.
Bạn chỉ thấy hiện tại đang thiếu và quan trọng hơn khi bạn mong cầu bạn đang phát ra tần số của sự thiếu.
Người giàu không khao khát 10.000 đồng, người no không khao khát bát cơm, chỉ người đang thiếu mới khao khát. Nên khi bạn gào lên với vũ trụ tôn muốn hạnh phúc, thực chất bạn đang nói tôi đang khổ đau và vũ trụ chỉ phản hồi lại đúng trạng thái đó.
Ngược lại, lão tử khuyên chúng ta hãy sống ở trạng thái vô dục.
Vô dục không phải là không muốn gì cả.
Vô dục là bạn có một ý định rõ ràng nhưng bạn buông sự kiểm soát về cách thức và thời điểm nó xảy ra. Giống như khi bạn reo một hạt giống, bạn biết đó là hạt táo, bạn tưới nước rồi bạn để yên cho nó lớn. Bạn không đào nó lên mỗi ngày để xem đã mọc dễ chưa. Đó là sự tin tưởng.
Khi bạn ở trạng thái này, bạn cảm nhận được dòng chảy ngầm của năng lượng. Bạn cho phép thực tại có không gian và thời gian để tự sắp xếp. Đây chính là nghệ thuật quan sát lạnh.
Hãy nhìn các nhà khoa học trong phòng thí nghiệm. Họ quan sát kết quả nhưng không khóc lóc khi sai, không phấn khích khi đúng. Họ ghi nhận sự việc như nó đang là. Muốn làm chủ thực tại, bạn phải học thái độ đó.
Hãy quan sát tài khoản ngân hàng của bạn, quan sát cơ thể bạn, quan sát những rắc rối của bạn, nhưng quan sát mà không phán xét. Khi bạn ngừng phán xét, bạn ngừng tiếp năng lượng cho thực tại cũ.
Bạn ngừng kích hoạt hiệu ứng và lúc đó cuộc đời bắt đầu dã đông.
Lão tử có một hình ảnh rất đẹp trong  chương 15. Nước đục để yên thì dần trong. Cái gì đang động để yên thì dần tĩnh.
Tâm trí bạn giống như cốc nước đục, càng khuấy nó càng đục. Muốn nước trong chỉ có một cách để yên. Sự để yên đó chính là vô vi. Trong ngôn ngữ vật lý, đó là lúc bạn ngừng can thiệp thô bạo bằng ý thức để thực tại tự vận hành theo cách tối ưu nhất.
Vậy nên bài học cốt lõi của chương này là đừng đuổi theo mục tiêu vì thứ gì bị đuổi cũng sẽ chạy. Thay vào đó hãy thu hút bằng cách trở thành trạng thái mà bạn muốn đạt tới.
Cảm nhận sự đủ đầy ngay cả khi bên ngoài chưa có gì thay đổi. Nhẹ nhàng, thư thái như thể mọi thứ đã xong rồi. Khi bạn tin rằng nó đã xong, bạn không còn nôn nóng kiểm tra nữa.
Và nghịch lý thay, ngay khi bạn buông tay, điều đó lại đến. Vì lúc đó bạn đã rời khỏi tần số thiếu thốn và bước vào tần số dư giả.
Đạo không ở đâu xa, đạo nằm ngay ở khả năng buông bỏ của bạn. Buông bỏ không phải là mất đi. Buông bỏ là mở van cho dòng chảy năng lượng đi vào. Bạn có dám buông sự kiểm soát đầy sợ hãi của mình xuống không? Để thực tại làm phần việc của nó. Bởi vì tin tôi đi, vũ trụ thông minh hơn bạn. Nó biết con đường ngắn nhất để đưa bạn đến đích. Một con đường mà cái đầu logic của bạn chưa từng nghĩ tới. Và nếu bạn tự hỏi liệu mình có đơn độc không? Câu trả lời là không. Ở tầng sâu nhất, bạn và vũ trụ chưa bao giờ tách rời.
Ở chương tiếp theo, chúng ta sẽ đi vào sự kết nối kỳ lạ nhất của vật lý. Dối lượng tử. Bằng chứng khoa học cho thấy vạn vật là một.

💥Chương 4: Rối lượng tử và mạng lưới Indra
Khi tất cả chúng ta là một, bạn đã bao giờ trải qua cảm giác này chưa? Bạn đang ngồi làm việc, bỗng nhiên trong đầu hiện lên hình ảnh của một người bạn cũ đã 10 năm không gặp. Bạn tự hỏi sao tự nhiên mình lại nghĩ đến người đó nhỉ? Và rồi chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên là tin nhắn của chính người đó.
hoặc rùng rợn hơn nữa, có những người mẹ đột nhiên bồn chồn, bất an đúng vào khoảnh khắc đứa con của mình gặp tai nạn ở cách xa nửa vòng trái đất. Chúng ta thường gọi những điều đó là trực giác, là giác quan thứ sáu hoặc đơn giản là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Nhưng tôi ở đây để nói với bạn một điều rất rõ, không có gì là ngẫu nhiên cả và cũng chẳng có phép thuật nào ở đây. Đó là vật lý. Đó là bằng chứng sống động cho thấy bạn không phải là một hòn đảo cô độc. Bạn đang kết nối với mọi người và với vạn vật bằng những sợi dây vô hình, tức thời và vĩnh cửu.
Trong chương này, chúng ta sẽ bước vào vùng đất kỳ bí nhất của thực tại, nơi mà ngay cả Einstein cũng từng dùng mình khi chạm tới, đó là rối lượng tử.
Để hiểu rối lượng tử, hãy tưởng tượng thế này. Tôi có hai đồng xu đặc biệt, tôi đưa cho bạn một đồng, tôi giữ một đồng. Sau đó bạn bay lên sao Hỏa, còn tôi ở lại trái đất. Khoảng cách giữa chúng ta là hàng triệu cây số. Bây giờ tôi búng đồng xu của mình, nó xoay tít và rơi xuống mặt ngửa. Ngay tức khắc, không trễ dù chỉ một phần tỷ giây, đồng xu của bạn trên sao Hỏa cũng tự động lật sang mặt sấp.
Nếu tôi ép đồng xu của tôi thành mặt sấp, đồng xu của bạn lập tức chuyển sang mặt ngửa.
Chúng dường như biết trạng thái của nhau ngay lập tức, bất chấp khoảng cách không gian. Điều này vi phạm hoàn toàn logic thông thường.
Albert Einstein, bố óc vĩ đại nhất thế kỷ 20 đã từ chối tin vào điều đó.
Ông gọi hiện tượng này bằng một cái tên đầy mỉa mai. Sự tác động ma quái từ xa. Einstein tin rằng không gì có thể đi nhanh hơn ánh sáng. Nếu tôi tác động ở đây, phải mất thời gian tín hiệu mới truyền đến xa hỏa chứ. Làm sao nó có thể biết ngay lập tức được?
Ông đã dành nửa cuối cuộc đời để cố gắng chứng minh cơ học lượng tử là sai. Nhưng Einstein đã sai. Năm 1982 và sau đó được xác nhận lại bằng giải Nobel vật lý năm 2022. Các thí nghiệm của Ali Aspect đã chứng minh dứt khoát rối lượng tử là có thật. Hai hạt ánh sáng sinh ra từ cùng một nguồn, dù bị tách ra xa đến tận cùng vũ trụ, vẫn hành xử như một cơ thể thống nhất. Chạm vào hạt này, hạt kia phản ứng ngay lập tức. Điều đó có ý nghĩa gì về bản chất của thực tại? Nó chứng minh một điều gây sốc. Không gian là một ảo ảnh.
Sự chia cắt giữa tôi và bạn, giữa trái đất và sao Hỏa chỉ là bề mặt bên ngoài.
Ở tầng sâu nhất của thực tại không có khoảng cách.
Tất cả vẫn đang dính liền với nhau trong một tấm lưới vĩ đại. Và đây là lúc lão tử mỉm cười. Nếu khoa học hiện đại cần đến những cỗ máy khổng lồ để phát hiện ra sự kết nối này thì lão tử đã nhìn thấy nó từ hơn 2500 năm trước khi quan sát tự nhiên.
Trong chương 42 đạo đức kinh, ông viết đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật. Hãy chú ý đến chữ nhất. Khoa học hiện đại gọi cái nhất đó là điểm kỳ dị trước vụ nổ Big Bang.
Trước khi vũ trụ hình thành, tất cả mọi thứ, tôi bạn, ngọn núi cao nhất, những ngôi sao xa nhất đều bị nén lại trong một điểm duy nhất. Tất cả chúng ta đều là một. Sau đó, vụ nổ lớn xảy ra, mọi thứ bị hất tung ra xa nhau, tạo nên vũ trụ rộng lớn này. Nhưng theo nguyên lý rối lượng tử, những thứ đã từng tương tác với nhau sẽ mãi mãi kết nối với nhau. Vì tất cả chúng ta đều đến từ cùng một nguồn đó, nên ở tầng sâu nhất, chúng ta chưa bao giờ thực sự tách rời. Chúng ta chỉ là những mảnh vỡ của cùng một tấm gương. đang ảo tưởng rằng mình là những
mảnh kính riêng biệt.
Triết học phương Đông có một hình ảnh rất đẹp để diễn tả điều này, đó là mạng lưới Indra. Hãy tưởng tượng một tấm lưới khổng lồ trải rộng khắp vũ trụ. Tại mỗi mắt lưới có một viên ngọc sáng. Nếu bạn nhìn vào bất kỳ viên ngọc nào, bạn sẽ thấy trong đó phản chiếu hình ảnh của tất cả các viên ngọc khác. Và trong những hình ảnh phản chiếu đó lại tiếp tục có hình ảnh của tất cả những viên ngọc khác nữa. Một là tất cả, tất cả là một.
Vào thập niên 90, nhà vật lý David Bom, học trò của Einstein, đã đưa ra mô hình vũ trụ toàn ảnh. Ông nói thế này, nếu bạn xé một tấm ảnh thường, bạn sẽ có hai nửa tấm ảnh. Nhưng nếu bạn đập vỡ một tấm ảnh toàn ảnh thì mỗi mảnh vỡ nhỏ; vẫn chứa hình ảnh của toàn bộ vật thể chỉ là mờ hơn. Mỗi tế bào trong cơ thể bạn chứa toàn bộ thông tin về con người bạn và mỗi con người dù nhỏ bé đều chứa đựng thông tin và năng lượng của toàn bộ vũ trụ.
Lão tử nói trong chương 47, không ra khỏi cửa mà biết chuyện thiên hạ, không nhìn qua khe cửa mà thấy đạo trời. Bởi vì chân lý không nằm ở bên ngoài, nó đã được mã hóa sẵn trong từng tế bào của bạn rồi.
Khi hiểu được sự kết nối này, cuộc sống của bạn sẽ thay đổi hoàn toàn. Bạn sẽ thay đổi cách mình đối xử với người khác. Bởi vì trong thế giới lượng tử, làm hại người khác là đang làm hại chính mình.
Đây chính là bản chất của nghiệp, không phải sự trừng phạt mà là cơ chế phản hồi của một hệ thống nhất thể.
Lão tử nói càng làm cho người mình càng có bởi vì không có người khác.
Và ứng dụng mạnh mẽ nhất của rối lượng tử chính là chữa lành. Không có khoảng cách, không có thời gian. Khi bạn chữa lành bên trong mình, bạn đang chữa lành toàn bộ mạng lưới. Đó là lý do vì sao những phương pháp cổ xưa như hoonopono có thể hoạt động không phải phép màu mà là cơ chế.
Nếu bạn muốn thay đổi một mối quan hệ, đừng cố thay đổi người kia. Hãy thay đổi cảm xúc và hình ảnh bên trong bạn. Khi bạn rung động ở tần số yêu thương, đầu dây bên kia bắt buộc phải rung động theo. Hãy nhớ điều này. Không có ai ở ngoài kia cả. Thế giới chỉ là tấm gương phản chiếu tâm thức của bạn. Nếu màn hình bẩn, đừng lau màn hình. Hãy lau ống kính.
Và nếu bạn tự hỏi vậy điều gì đang ngăn tôi thay đổi mọi thứ ngay bây giờ?
Câu trả lời nằm ở thời gian và đó là nơi chúng ta sẽ đi tiếp ở chương sau.
Trước khi đi tiếp, tôi muốn mời bạn dừng lại một chút, không phải để tin mà để nhớ lại. Trong đời bạn đã bao giờ có một khoảnh khắc như thế này chưa? Vừa nghĩ đến ai đó thì họ liên lạc, một linh cảm đến rất rõ rồi sau đó thành sự thật; hoặc một sự trùng hợp quá chính xác đến mức bạn không thể coi là ngẫu nhiên. Nếu có, bạn có thể chia sẻ lại trải nghiệm đó ở phần bình luận. Không cần phân tích, không cần giải thích, chỉ cần kể lại đúng như nó đã xảy ra. Mỗi câu chuyện được viết xuống ở đây không chỉ là ký ức cá nhân mà là một mảnh ghép
sống động của mạng người Intra, nơi rất nhiều người khác sẽ nhận ra.
À thì ra mình không phải là người duy nhất từng trải qua điều này.
Được rồi, hít một hơi thật sâu, bây giờ chúng ta sẽ bước sang một bí mật còn chấn động hơn nữa. Bí mật về thời gian.

💥Chương 5: Thời gian chỉ là Ảo giác
Nếu tôi nói với bạn rằng quá khứ chưa hề trôi qua và tương lai thì đã xảy ra rồi, bạn có tin không? Chúng ta thường sống với một niềm tin sắt đá rằng thời gian là một mũi tên bay thẳng. Nó đi từ quá khứ, xuyên qua hiện tại và bay đến tương lai. Những gì đã qua là bất di bất dịch, không thể thay đổi. Bát nước đổ đi không lấy lại được. Niềm tin này khiến chúng ta đau khổ. Chúng ta dằn vặt vì những sai lầm cũ. Chúng ta tiếc nuối những cơ hội đã mất. Chúng ta sống như những tù nhân của lịch sử đời mình. Nhưng Albert Einstein, người đã thay đổi hoàn toàn cách nhân loại nhìn nhận vũ trụ, đã gửi một lá thư chia buồn cho gia đình một người bạn vừa qua đời với dòng chữ sự phân biệt giữa quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ là một ảo tưởng giai dẳng đến ngoan cố.
Với Einstein và các nhà vật lý hiện đại, thời gian không phải là một dòng sông chảy, thời gian là một không gian. Hãy tưởng tượng cuộc đời bạn giống như một cuộn phim nhựa trong rạp chiếu phim. Tất cả các khung hình, cảnh bạn sinh ra, cảnh bạn đang ngồi nghe video này và cảnh bạn già đi, tất cả đều đã được in sẵn trên cuộn phim đó rồi. Chúng tồn tại cùng một lúc.
Cái duy nhất di chuyển không phải là thời gian mà là đèn chiếu của ý thức bạn. Ý thức soi đến đâu bạn trải nghiệm hiện tại ở đó. Mô hình này được gọi là vũ trụ khối. Trong vũ trụ khối, quá khứ không biến mất. Nó vẫn ở đó ngay phía sau lưng bạn theo chiều không gian thứ tư. Và tương lai không phải là chưa tới.
Nó đang đợi bạn bước vào. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thì thật tuyệt vọng. Có nghĩa là số phận đã an bài, cuộn phim đã quay xong thì làm sao sửa? Đừng lo, cơ học lượng tử đến để cứu dỗi chúng ta khỏi cái bẫy định mệnh này với thí nghiệm điên dồ nhất lịch sử. Sự lựa chọn chậm.
Thí nghiệm này được đề xuất bởi nhà vật lý John Wier. Nó phức tạp nhưng tôi sẽ đơn giản hóa nó bằng một ví dụ về ngôi sao xa xôi.
Hãy tưởng tượng một ngôi sao cách chúng ta hàng tỷ năm ánh sáng. Nó phát ra một hạt photon ánh sáng bay về phía trái đất. Trên đường đi, hạt photon gặp một thiên hà lớn. Nó phải chọn đường đi vòng qua bên trái hay bên phải thiên hà để đến kính thiên văn của chúng ta. Theo logic thông thường, sự lựa chọn này đã xảy ra từ hàng tỷ năm trước. khi hạt photon đi qua thiên hà đó. Nhưng thí nghiệm lựa chọn trọng chứng minh một điều khiến người ta lạnh sống lưng.
Quyết định của hạt photon đi trái, đi phải hay đi cả hai đường như sóng vào hàng tỷ năm trước lại phụ thuộc vào việc hôm nay ngay lúc này nhà thiên văn học quyết định đo đạc nó như thế nào.
Nếu hôm nay nhà thiên văn quyết định đặt máy đo để xem nó là hạt thì hạt photon buộc phải quay ngược về quá khứ hàng tỷ năm để chọn một con đường duy nhất trái hoặc phải. Nếu hôm nay nhà thiên văn quyết định không đo để nó là sóng thì hạt photon đó sẽ quay ngược để đi cả hai đường cùng lúc. Bạn có thấy lạnh sống lưng không? Hành động quan sát trong hiện tại đã thay đổi lịch sử của hạt photon trong quá khứ. Nguyên nhân không nhất thiết phải đi trước kết quả. Kết quả trong hiện tại có thể kiến tạo nguyên nhân trong quá khứ. Thời gian không tuyến tính, nó tương tác hai chiều.
Điều này có ý nghĩa gì với cuộc đời đẩy dãy vết thương của bạn? Nó có nghĩa là quá khứ của bạn không cố định như bạn nghĩ. Nó vẫn đang ở trạng thái trồng chập trong bộ nhớ lượng tử. Và việc bạn nhớ về quá khứ như thế nào trong giây phút hiện tại sẽ quyết định bản chất của quá khứ đó và tác động của nó lên tương lai bạn.
Đây chính là cơ sở khoa học cho kỹ thuật sửa đổi Revision lừng danh của Nevil Goddart, một trong những bậc thầy vĩ đại nhất về luật giả định. Nevil từng nói, “Hãy thay đổi quá khứ của bạn. Đừng bao giờ chấp nhận sự thật là cái gì đó cố định nếu nó không làm bạn hạnh phúc.
Nhiều người nghĩ revision chỉ là liệu pháp tâm lý, là tự lừa rối mình để bớt đau khổ.
Không. Dưới góc nhìn của thí nghiệm lựa chọn chậm, revision là một hành động thay đổi thực tại lượng tử. Khi bạn ngồi xuống, nhắm mắt lại và quay về một ký ức đau buồn. Ví dụ, ngày bạn bị từ chối, ngày bạn thất bại, ngày bạn cãi nhau.
Lúc này bạn đang đóng vai nhà thiên văn học đang quan sát hạt photon quá khứ.
Nếu bạn tiếp tục nhớ về nó với nỗi đau, sự hận thù, sự tiếp nối, bạn đang xác nhận rằng đó là một ký ức đau khổ. Bạn làm nó cứng lại và vết thương đó tiếp tục kiến tạo ra một tương lai tương ứng, tương lai của sự tự ti. Nhưng nếu bạn dùng quyền năng của mình để viết lại kịch bản, trong tâm trí hãy tua lại đoạn phim đó. Nhưng lần này hãy thay đổi kết cục. Hãy tưởng tượng xếp khen ngợi bạn thay vì sa thải. Hãy tưởng tượng người yêu cũ mỉm cười chia tay trong hòa bình thay vì cãi vã. Hãy tưởng tượng bạn nhận được tin vui thay vì tin buồn. Hãy sống trong cảnh đó. Cảm nhận nó thật đến mức da gà nổi lên. Cảm nhận sự nhẹ nhõm.
Ngay khoảnh khắc bạn thay đổi cảm xúc và hình ảnh trong tâm trí hiện tại, bạn đang thực hiện một cú lựa chọn chậm. Bạn đang gửi một tín hiệu ngược dòng thời gian. Bạn đang làm sụp đổ hàm sóng của quá khứ theo một cách mới. Về mặt vật lý, sự kiện cũ vẫn nằm trong xác lịch sử. Người ngoài vẫn thấy nó. Nhưng về mặt năng lượng và tác động lên cuộc đời bạn, sự kiện cũ đã chết. Nó không còn sức mạnh chi phối bạn nữa. Nó đã bị thay thế bằng một dòng năng lượng mới. Bạn không thay đổi sự kiện đã xảy ra, nhưng bạn thay đổi hiệu ứng của nó lên dòng thời gian của bạn. Lão Tử cũng nói về điều này theo một cách khác trong đạo đức kinh. Tử nhi bất vong giả thọ, chết mà không mất mới là trường thọ. Cái gì là cái không mất? Đó là hiện tại vĩnh cửu. Lão Tử luôn khuyên con người sống ở hiện tại không phải vì quá khứ không quan trọng mà vì hiện tại là điểm duy nhất bạn có thể chạm vào toàn bộ thời gian. Hiện tại là bảng điều khiển của cỗ máy thời gian. Từ điểm hiện tại này, bạn có thể phóng chiếu năng lượng để thay đổi tương lai và bạn cũng có thể phóng chiếu năng lượng để chữa lành quá khứ.
Vì vậy, đừng để quá khứ ám ảnh bạn. Đừng nói vì hồi nhỏ tôi nghèo nên giờ tôi tư duy kém hay vì tôi từng bị phản bội nên giờ tôi không dám yêu. Đó là bạn đang để con ma quá khứ điều khiển người sống.
Bạn có quyền năng của lượng tử. Bạn có quyền năng của sự lựa chọn chập. Mỗi đêm trước khi đi ngủ hãy thực hành duyệt lại ngày hôm nay. Nếu có chuyện gì không như ý hãy viết lại nó trong đầu. Hãy sửa nó thành kịch bản muốn. Đừng mang giác của ngày hôm nay vào giấc ngủ ngày mai. Hãy dọn sạch nó. Hãy biến quá khứ thành một nguồn tài nguyên chứ không phải một nhà tù. Khi bạn làm được điều này, bạn sẽ thấy một phép màu. Những người liên quan đến sự kiện cũ bỗng nhiên thay đổi thái độ với bạn dù bạn chẳng nói gì. Những cơ hội từng bị đóng lại bỗng nhiên mở ra.
Tại sao? Vì bạn đã thay đổi cách mình quan sát. Và khi cách quan sát thay đổi, đường đi của hạt photon cũng đổi theo.
Dòng chảy của định mệnh bắt đầu dễ sang một hướng khác. Nhưng đến đây có một câu hỏi rất thực tế cần được trả lời. Nếu chỉ cần quan sát đúng, buông đúng, sửa đúng thì tại sao không phải ai hiểu cũng làm được?
Vì để duy trì được trạng thái quan sát lạnh, để không rơi lại vào lo âu, kiểm soát, nỗ lực cũ, bạn không thể chỉ hiểu.
Bạn cần một cách sống mới. Một cấu trúc đủ đơn giản để bạn không phải gồng, nhưng đủ chính xác để bạn không lạc hướng. Không phải một triết lý để suy ngẫm mà là một quy trình để thực hành mỗi ngày. Ở phần tiếp theo, tôi sẽ không nói thêm về lý thuyết. Chúng ta sẽ ghép tất cả những gì đã đi qua từ quan sát, rối lượng tử, sửa đổi thời gian thành một con đường rõ ràng, một quy trình giúp bạn không còn phải cố gắng để thay đổi mà bắt đầu sống trong trạng thái khiến thay đổi tự xảy ra.
Chúng ta sẽ bước vào đạo của kiến tạo.

💥Chương 6: Đạo của Kiến tạo – Quy trình 4 bước
Bây giờ đã đến lúc ghép tất cả những mảnh vỡ đó lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Đã đến lúc trả lời câu hỏi quan trọng nhất. Cụ thể tôi phải làm gì?
Làm thế nào để một con người nhỏ bé sáng mai thức dậy có thể bắt đầu uốn nắn dòng chảy của định mệnh theo ý mình?
Nhiều người lầm tưởng rằng áp dụng luật hấp dẫn hay đạo lý là chỉ cần ngồi một chỗ tưởng tượng và tiền sẽ rơi xuống đầu. Đó là ảo tưởng. Vũ trụ không vận hành theo cách lười biếng đó. Vũ trụ vận hành theo cơ chế đồng sáng tạo. Bạn ra đề bài vũ trụ giải quyết và bạn phải hành động để nhận kết quả.
Dưới đây là quy trình bốn bước của đạo và lượng tử. Một công thức được tinh lọc từ trí tuệ ngàn năm của lão tử và những khám phá mới nhất của khoa học hiện đại.
Bước một, quy linh trở về điểm số 0.
Sai lầm lớn nhất của mọi người khi cố gắng thay đổi cuộc đời là họ bắt đầu từ sự hỗn loạn. Bạn đang lo lắng, đang sợ hãi, đầu óc đang quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ tiêu cực. Và ngay lúc đó, bạn cố gắng nghĩ giàu, cố gắng khẳng định mình hạnh phúc. Nó giống như bạn đang cố vẽ một bức tranh tuyệt đẹp lên một tờ giấy nháp đã bị tô nhem nhuốc mực đen. Vô ích. Bức tranh mới sẽ bị lẫn vào sự hỗn độn cũ.
Muốn vẽ bức tranh mới, bạn cần một tờ giấy trắng. Lão tử gọi đây là hư tâm, làm rỗng trái tim. Trước khi bạn đặt ra bất cứ mục tiêu nào, bạn phải đưa não bộ và cơ thể về trạng thái trung tính. Hãy nhớ lại cái bát phải rỗng mới đựng được nước. Mỗi ngày hãy dành ít nhất 15 phút để không làm gì cả, ngắt kết nối với xã hội, ngồi yên, quan sát hơi thở. Mục đích là đưa hệ thần kinh của bạn từ trạng thái căng thẳng xuống trạng thái thư giãn sâu, nơi tiềm thức bắt đầu mở cửa. Khi bạn chậm lại, cái tôi tạm ngủ yên. Lúc này bạn không còn là một người đang nợ nần hay một người đang mắc kệt.
Bạn trở thành một ý thức thuần khiết, bạn trở thành khoảng không. Chỉ khi đứng ở điểm số 0 này, lời nói của bạn mới có sức nặng với trường năng lượng.
Bước hai, khởi ý sự quan sát đơn thuần.
Sau khi đã rỗng rang, đây là lúc bạn gieo hạt giống. Đây là lúc bạn thực hiện quyền năng của người quan sát. Bạn chọn một khả năng trong vô vàn khả năng.
Nhưng hãy cẩn thận, lão tử cảnh báo về dục, về sự ham muốn thái quá. Sự khác biệt giữa chọn lựa và ham muốn là gì?
Ham muốn xuất phát từ thiếu thốn. Tôi muốn giàu vì tôi đang nghèo quá. Và khi bạn phát ra trạng thái đó, thứ vang lên mạnh nhất không phải là tôi muốn giàu mà là tôi đang nghèo.
Còn chọn lựa xuất phát từ quyền lực.
Giống như bạn bước vào một nhà hàng, bạn nhìn thực đơn, bạn chỉ vào món bít tết và nói, “Cho tôi món này.” Bạn không quỳ xuống van xin người phục vụ. Bạn không hoảng loạn nếu món ăn chưa ra ngay. Bạn biết chắc chắn nó sẽ được mang ra vì bạn đã gọi món. Đó là thái độ của sự chọn lựa.
Hãy hình dung rõ ràng con người bạn muốn trở thành, nhưng đừng hình dung bằng sự thèm khát. Hãy hình dung bằng sự bình thản của một vị vua đang ra lệnh. Tôi chọn trải nghiệm sự giàu có. Tôi chọn trải nghiệm một cơ thể khỏe mạnh, nhẹ nhàng, dứt khoát, không nghi ngờ.
Đó là cách bạn đưa thực tại mới đi vào đời mình.
Bước ba, cảm ứng bí mật của trái tim. Đây là bước quan trọng nhất nơi 90% mọi người thất bại. Chúng ta thường nghĩ rằng chỉ cần tư duy tích cực là đủ. Sai.
Các nghiên cứu từ viện HMTH chỉ ra rằng trường điện từ của trái tim mạnh hơn rất nhiều so với não bộ. Não phát ra tín hiệu nhưng trái tim tạo ra lực hút. Nếu não bạn nghĩ tôi giàu nhưng tim bạn run rẩy, chết rồi hết tiền rồi thì trái tim luôn thắng. Lực hút sẽ đề bẹp suy nghĩ.
Đó là lý do lão tử luôn nói về chữ đức.
Không phải đức theo nghĩa đạo đức giáo điều mà là năng lượng của tâm. Muốn kiến tạo thực tại, bạn phải cảm thấy nó trước khi nó xảy ra. Bạn phải làm cho hệ thần kinh của mình tin. Hãy nhắm mắt lại và tự hỏi, nếu ngay bây giờ tôi đã có số tiền đó, đã khỏi bệnh rồi, tôi sẽ cảm thấy thế nào? Cảm giác đó là nhẹ nhõm, là biết ơn, là tự do. Hãy neo giữ cảm xúc đó trong tim. Hãy để nó lan ra từng tế bào. Vì trường lượng tử không hiểu tiếng Việt hay tiếng Anh, nó chỉ hiểu rung động. Khi tim bạn rung động ở tần số biết ơn, nó tạo ra một lực hút cực mạnh và theo quy luật cộng hưởng, vũ trụ sẽ mang đến cho bạn những điều khiến bạn biết ơn thêm nữa.
Bước bốn, hành động vô vi nương theo dòng chảy.
Sau khi đã reo hạt và tưới nước bằng cảm xúc, giờ là lúc bạn sống cuộc đời thường ngày. Đây là lúc thực hành vô vi. Đừng ngồi chờ sung dụng nhưng cũng đừng lao ra ngoài húc đầu vào tường. Hãy hành động dựa trên trực giác. Khi bạn đã kết nối với mục tiêu bằng trái tim, trường năng lượng sẽ bắt đầu sắp xếp các sự kiện. Nó sẽ gửi đến cho bạn những gợi ý, có thể là một ý tưởng lấy lên trong lúc tắm, một lời mời cà phê bất ngờ, một cuốn sách vô tình nhìn thấy. Nhiệm vụ của bạn là nắm bắt những gợi ý đó và hành động ngay. Hành động vô vi là hành động mang lại cảm giác hưng phấn, nhẹ nhàng, trôi chảy làm mà không thấy mệt. Còn nếu bạn thấy mình đang phải gồng ép, chán nản, mệt mỏi thì dừng lại. Bạn đang dùng lực của cái tôi rồi. Hãy quay lại bước một. Hãy nhớ đạo không bao giờ vội vã nhưng mọi việc đều hoàn thành.
Và trước khi kết thúc phần quy trình, tôi phải cảnh báo bạn về một cái bẫy chết người. Sự tích cực giả tạo. Có một kiểu tích cực rất độc. Người ta bảo bạn đừng buồn, phải luôn vui vẻ, đừng nghĩ tiêu cực. Lão tử sẽ cười vào điều này.
Triết lý âm dương của đạo dạy rằng trong âm có dương, trong dương có âm. Bóng tối và ánh sáng là hai mặt của một đồng xu.
Bạn không thể tiêu diệt bóng tối bằng cách lờ nó đi. Nếu bạn đang buồn, đang giận, đang thất vọng, đừng ép mình phải cười. Đừng dán một nụ cười giả lên khuôn mặt đang méo sệch. Năng lượng giả tạo đó là kháng cự và kháng cự tạo ra hỗn loạn cực lớn bên trong. Cách của đạo là chuyển hóa. Hãy thừa nhận cảm xúc tiêu cực đó. Tôi biết tôi đang buồn, tôi biết tôi đang sợ. Hãy quan sát nó như một người đứng trên bờ nhìn dòng nước lũ trôi qua. Đừng nhảy xuống dòng nước.
Đừng đồng hóa mình với nỗi buồn. Chỉ quan sát thôi. Khi bạn quan sát mà không phán xét, năng lượng tiêu cực sẽ đi xuyên qua bạn và biến mất. Nó không bị kẹt lại và năng lượng của nỗi sợ nếu được chuyển hóa sẽ trở thành nhiên liệu cho sự dũng cảm. Đừng sợ bóng tối của chính mình. Buồn dưới đáy sen chính là thứ nuôi hoa sen nở. Những đau khổ quá khứ chính là nhiên liệu để bạn kiến tạo một tương lai rực rỡ nếu bạn biết cách dùng nó.
Hãy tin vào đạo, tin vào trí tuệ của vũ trụ. Nó đang sắp xếp những mảnh ghép phức tạp nhất để đưa điều bạn muốn đến với bạn theo con đường ngắn nhất vào thời điểm hoàn hảo nhất.
Bây giờ bạn đã có tấm bản đồ trong tay, bạn đã hiểu lực chơi. Phần còn lại là sự lựa chọn của bạn. Bạn sẽ tiếp tục sống như một nạn nhân của hoàn cảnh hay sẽ đứng lên nhận lại quyền năng của người đồng sáng tạo? Câu trả lời nằm trong hơi thở tiếp theo của bạn.
Và để giúp bạn thực sự chạm vào trạng thái này chứ không chỉ hiểu bằng lý thuyết, tôi muốn mời bạn dành ra vài phút cuối cùng để cùng tôi thực hiện một bài thực hành tâm thức đặc biệt. Một bài dẫn thiền ngắn để đưa bạn trở về với đạo hòa tan vào trường lượng tử.

💥Bài Thiền cuối Video
Bạn thân mến, chúng ta đã đi đến cuối hành trình của trí tuệ, nhưng đây mới chỉ là sự khởi đầu của sự chuyển hóa.
Tất cả những kiến thức về lưỡng tính sóng hạt, về sự rối lượng tử hay những lời dạy thâm sâu của lão tử sẽ chỉ là những thông tin chết nằm trong não bộ nếu bạn không đưa nó vào trong cơ thể, vào trong từng tế bào của mình. Bản đồ không phải là lãnh thổ.
Biết về đạo không có nghĩa là sống với đạo. Biết mình là người kiến tạo không có nghĩa là bạn đang kiến tạo.
Verner Heisenberg, một trong những cha đẻ của cơ học lượng tử, từng nói một câu để đời. Mụ đầu tiên từ chiếc ly khoa học tự nhiên sẽ biến bạn thành người vô thần. Nhưng ở dưới đáy ly, Thượng Đế đang đợi bạn.
Hôm nay chúng ta đã cùng nhau uống cạn chiếc ly đó. Và Thượng Đế hay đạo hay trường lượng tử không phải là một ông già râu trắng mồi trên mây. Đó là năng lượng, đó là ý thức và quan trọng nhất nó chính là bạn.
Bạn không phải là một giọt nước nhỏ bé đang sợ hãi giữa đại dương mênh mông.
Bạn chính là cả đại dương đang cô đọng lại trong một giọt nước.
Giờ phút này, hãy cho phép mình được buông xuống mọi gánh nặng của lý trí.
Hãy cởi bỏ chiếc áo chật trội của cái tôi. Tôi mời bạn dành ra vài phút cuối cùng này để thực hành. Không phải để học thêm cái gì mới mà để nhớ lại cái bản chất vĩ đại đã bị lãng quên bên trong mình. Hãy tìm một tư thế thoải mái nhất, ngồi hoặc nằm đều được, miễn là xương sống của bạn thẳng. Hãy nhắm mắt lại và hãy cùng tôi bước vào chuyến du hành trở về nguồn cội.
Hít vào một hơi thật sâu và thở ra thật chậm.
Hãy cảm nhận luồng không khí đi vào mũi bạn mang theo sinh lực của vũ trụ.
Và khi thở ra, hãy đẩy hết mọi lo toan, mọi căng thẳng, mọi toan tính của ngày hôm nay ra ngoài.
Ngay lúc này, không có quá khứ, không có tương lai, chỉ có giây phút hiện tại vĩnh cửu này, hãy hướng sự chú ý vào cơ thể bạn. Bạn cảm thấy cơ thể mình có vẻ nặng nề và rắn chắc đúng không? Nhưng hãy nhớ lại sự thật, bạn rỗng tuếch.
Hãy hình dung hàng tỷ tỷ nguyên tử đang cấu tạo nên tay chân bạn, lồng ngực bạn.
Chúng đang rung động, chúng đang nhảy múa và giữa chúng là những khoảng không mênh mông.
Bạn không phải là vật chất đặc, bạn là một đám mây năng lượng đang cô đặc lại.
Hãy tưởng tượng biên giới của da thịt bạn bắt đầu ngờ đi, không còn ranh giới giữa bên trong và bên ngoài. Cơ thể bạn đang tan ra. tan ra thành hàng triệu điểm sáng ly ti, hòa vào không khí xung quanh, hòa vào chiếc ghế bạn ngồi, hòa vào căn phòng này.
Bây giờ hãy tưởng tượng bạn đang trôi bồng bềnh trong một không gian đen thẫm, êm ái và vô tận.
Đây là huyền thẫn, đây là trường lượng tử.
Đây là nơi khởi nguồn của vạn vật trước khi được đặt tên.
Ở nơi này, bạn không có tên tuổi, bạn không có nghề nghiệp, bạn không có nợ nần, bạn không có bệnh tật, bạn không là ai cả, bạn không là cái gì cả, bạn không ở đâu cả.
Bạn chỉ là ý thức thuần khiết trôi trong biển tiềm năng vô hạn.
Hãy tận hưởng sự tự do tuyệt đối này.
Cảm nhận sự bình yên sâu thẳm khi được trở về nhà, nơi bạn chưa bao giờ thực sự rời đi.
Trong khoảng không tĩnh lặng này, hãy nhớ về quy luật dối lượng tử. Bạn đang kết nối với tất cả.
Hãy cảm nhận những sợi dây năng lượng ánh sáng tỏa ra từ trái tim bạn. Kết nối với những người bạn yêu thương, kết nối với sự giàu có, kết nối với sức khỏe.
Tất cả những điều đó chúng không ở xa bạn. Chúng đang nằm ngay đây trong trường năng lượng này. Dưới dạng những làn sóng khả năng, chúng đang đợi bạn quan sát để hiện hình.
Bây giờ hãy nhẹ nhàng khởi lên một ý định. Bạn muốn trở thành ai khi quay lại thế giới vật chất? Một người khỏe mạnh, một người tự do tài chính, một người tràn đầy yêu thương.
Đừng dùng lời nói, hãy dùng cảm xúc.
Hãy cảm nhận như thể bạn đã là con người đó rồi. Cảm nhận niềm vui sướng, sự nhẹ nhõm, lòng biết ơn đang dâng trào trong lồng ngực bạn. Trái tim bạn đang phát ra một từ trường cực mạnh lan tỏa ra khắp vũ trụ, rung động mặt hồ phẳng lặng của đạo. Hãy in dấu ấn của cảm xúc này vào trường không gian.
Nó đã hoàn tất, nó đã xong.
Hãy tin tưởng tuyệt đối, hạt giống đã được gieo vào mảnh đất màu mỡ nhất của vũ trụ. Bạn không cần phải làm gì thêm lúc này cả. Hãy thực hành vô vi, buông bỏ mọi sự kiểm soát. Hãy để trường lượng tử lo liệu phần còn lại. Nó biết cách sắp xếp những sự trùng hợp ngẫu nhiên để đưa bạn đến đích.
Bây giờ từ từ đưa ý thức quay trở lại, cảm nhận lại sức nặng của cơ thể, cảm nhận lại hơi thở. Bạn đang quay trở lại thế giới vật chất, nhưng bạn không còn là con người cũ nữa. Bạn đã được sạc đầy bằng năng lượng nguồn. Bạn đã mang theo tần số mới. Tế bào của bạn đã được lập trình lại. Định mệnh của bạn đã được viết lại.
Hãy cử động nhẹ ngón tay. ngón chân. Hít một hơi thật sâu đầy sảng khoái. Vươn vai, mỉm cười và khi bạn sẵn sàng hãy nhẹ nhàng mở mắt ra.
Khi chúng ta quay hẳn trở lại với nhịp sống thường ngày, tôi muốn mời bạn là một việc rất nhỏ nhưng có tác dụng neo giữ trạng thái vừa chạm tới. Trong thế giới lượng tử, một trải nghiệm chỉ thực sự được ghi nhận khi nó đi kèm một hành động xác nhận có ý thức. Nếu bạn muốn khép lại hành trình này một cách trọn vẹn, bạn có thể để lại dưới phần bình luận một câu khẳng định ngắn không phải cho tôi mà cho chính bạn.
Ví dụ, tôi là người đồng sáng tạo hoặc tôi chọn sống vô vi và trôi chảy. Mỗi dòng bạn viết xuống là một cách bạn tự xác nhận với mình rằng tôi đã tiếp nhận và tôi sẵn sàng bước sang một cách sống khác.
Chào một bạn quay trở lại. Khách nhìn xung quanh bạn, căn phòng vẫn thế, đồ vật vẫn thế, nhưng ánh mắt nhìn của bạn đã khác. Và khi cách nhìn của bạn thay đổi, thế giới buộc phải thay đổi theo.
Đó là lời hứa của đạo. Đó là quy luật của lượng tử.
Hãy mang cảm giác bình yên và quyền năng ngày vào cuộc sống hàng ngày của bạn.
Mỗi khi bạn gặp khó khăn, bế tắc, hãy nhớ rằng đó chỉ là ảo ảnh của hạt. Hãy nhắm mắt lại, quay về trạng thái sóng, quay về với vô và thiết lập lại thực tại. Đừng sống như một nạn nhân. Hãy sống như một đạo nhân, mềm mại như nước nhưng mạnh mẽ hơn đá, rỗng rang như hư không nhưng chứa đựng cả vũ trụ.
Cảm ơn bạn đã kiên nhẫn đồng hành cùng tôi trong video dài đặc biệt này. Tôi biết không nhiều người có thể xem đến tận những giây phút cuối cùng ngày. Việc bạn vẫn đang ở đây chứng tỏ tâm thức của bạn đã sẵn sàng trong một bước nhảy vọt.
Nếu video này mang lại giá trị cho bạn, hãy chia sẻ nó như một cách gieo hạt thiện lành đến những người đang cần tìm lối thoát. Và đừng quên đăng ký kênh để chúng ta tiếp tục khám phá những bí mật của vũ trụ trong những video tiếp theo.
Ánh sáng tâm trí chúc bạn một đời vô vi và vạn sự như ý.

(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )

 Video: Trích đoạn

Nguồn Thiền Tông

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *