Sự Hiển Hiện – Manifestation

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation

⭐️Sắc tức Thị Không: Khi Khoa Học Chạm Vào Bát Nhã Tâm Kinh

Bạn có tin rằng ngay lúc này, nay tại khoảnh khắc này, bạn không thực sự ngồi ở đó. Hãy nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Hãy cảm nhận lớp da thịt bạn đang mang, sức nặng của cơ thể trên chiếc ghế bạn đang chạm vào và cả nỗi cô đơn đang bóp nghẹt lấy lồng ngực bạn. Bạn tin rằng chúng là thật đúng không?
Bạn tin rằng chúng là những thực thể cứng đặc, riêng biệt và độc lập. Nhưng tôi phải nói cho bạn một sự thật gây chấn động. Tất cả những điều đó chỉ là một lỗi lập trình vĩ đại của não bộ. Một cú lừa của các giác quan đã lỗi thời.

Vật lý lượng tử hiện đại vừa xác nhận một sự thật nghiệt nã. Không có thứ gì gọi là vật chất độc lập tồn tại trên đời này. Khi các nhà khoa học soi kính hiển vi vào tận cùng của thực tại, họ không tìm thấy bất kỳ viên gạch nào cả. Họ chỉ thấy những dao động mờ ảo. Bạn không phải là một thực thể cứng đặc. Bạn là một nụ hôn của vũ trụ. Một sự kiện chỉ hiện hình khi có sự chạm nhau. Nếu đôi môi không chạm vào nhau, nụ hôn biến mất. Nếu bạn không tương tác với thế giới, bạn cũng không tồn tại. Sắc vốn dĩ chính là không. Sắc là hình hài, là vật chất, là cái tôi mà bạn hằng gìn giữ.
Không, không phải là hư vô mà là một mạng lưới tương quan vô tận. Xác tức thị không nghĩa là mọi thứ cứng đặc đều được dệt nên từ sự trống rỗng của những mối quan hệ. Nếu bạn thấy mình cô đơn, đó là vì bạn đang nhìn thế giới bằng đôi mắt lỗi thời của 300 năm trước, một hệ quy chiếu cũ nát nơi bạn tự giam mình vào ảo tưởng rằng mình là một hòn đảo riêng lẻ.
Bạn đau khổ vì bạn cố gắng bảo vệ một cái tôi vốn chưa từng tồn tại độc lập.
Trong 50 phút tới, tôi sẽ cho bạn thấy một thực tại nơi sự cô đơn là một ảo ảnh vật lý bất khả thi. Tôi sẽ dẫn bạn đi xuyên qua những phòng thí nghiệm lượng tử của Carlo Rovelli cho đến những trang kinh cổ xưa nhất của phương Đông để chứng minh rằng sợi dây kết nối giữa bạn và vũ trụ chưa bao giờ bị đứt lìa.
Chào mừng bạn đến với sự sụp đổ của cái tôi tách biệt. Chào mừng bạn trở về với ma trận của sự kết nối. Chúng ta bắt đầu.
Có một nỗi sợ rất cổ xưa trong mỗi con người. Nó không ồn ào, không lộ mặt nhưng luôn nằm đó. Nỗi sợ này sâu hơn cả nỗi sợ cái chết. Nó không phải là sợ bóng tối, cũng không phải là sợ mọi thứ kết thúc. Nó là nỗi sợ bị tách ra khỏi tất cả. Hãy tưởng tượng bạn là một phi hành gia đang làm nhiệm vụ ngoài không gian. Mọi thứ vẫn ổn cho đến khi chỉ trong một khoảnh khắc, một mảnh giác vũ trụ ct đứt sợi dây cáp nối bạn với trạm điều hành. Ngay lúc đó, bạn không còn thuộc về sứ mệnh này nữa, không còn thuộc về con người, không còn thuộc về bất kỳ ai. Bạn chỉ còn là một chấm nhỏ trôi dạc giữa một không gian đen đặc, im lặng, không phản hồi. Bạn hét vào bộ đàm nhưng thứ duy nhất trả lời bạn chỉ là tiếng rè rè vô nghĩa. Bạn nhìn thấy Trái Đất, ngôi nhà của tám tỷ con người, nhưng nó giờ đây chỉ còn là một viên bi lạnh lẽo ở rất xa. Và đây mới là điều đáng sợ nhất. Bạn nhận ra rằng ngay cả khi bạn biến mất vào lúc này, vũ trụ vẫn tiếp tục. Các vì sao vẫn cháy, các hành tinh vẫn quay, những người bạn yêu thương vẫn thức dậy vào sáng mai, uống cà phê và sống tiếp như thể bạn chưa từng có mặt. Đó chính là lời nguyền của hòn đảo hoang. Nhưng bạn không cần phải ra ngoài vũ trụ mới cảm thấy điều này.
Cảm giác của người phi hành gia bị đứt dây cáp chính là bản mô tả chính xác cho đời sống của con người hiện đại. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà chỉ cần chạm vào màn hình, chúng ta có thể kết nối với bất kỳ ai trên thế giới.
Nhưng kỳ lạ là chúng ta lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
Chúng ta ở rất gần nhau nhưng không thật sự chạm vào nhau. Chúng ta nhìn thấy nhau mỗi ngày nhưng không thật sự hiểu nhau. Mỗi người dần trở thành một hòn đảo riêng biệt. Chúng ta xây quanh mình những pháo đài bằng cải tôi, bằng vai trò, bằng những nhãng dán cá nhân mà xã hội gắn lên. Và rồi khi mọi thứ lắng xuống vào ban đêm, có một câu hỏi không ngừng quay lại trong đầu. Tại sao tôi lại cảm thấy lạc lõng đến như vậy?
Ảo tượng Newton.
Tại sao chúng ta lại dễ rơi vào cảm giác cô đơn như vậy? Tại sao cảm giác bị tách khỏi thế giới này lại trở thành trạng thái bình thường trong đầu chúng ta? Câu trả lời không nằm ở cảm xúc. Nó nằm ở cách chúng ta đã được dạy để hiểu về thực tại. Suốt hơn 300 năm qua, nhân loại sống trong một hệ tư duy duy nhất cơ học Newton.
Isaac Newton là một thiên tài. Ông giúp chúng ta hiểu vì sao quả táo rơi, vì sao các hành tinh chuyển động và vì sao vũ trụ có vẻ vận hành rất hợp lý. Nhưng cùng lúc đó, ông cũng để lại một hệ quả mà ít ai nhận ra.
Trong thế giới của Newton, vũ trụ được hiểu như một cỗ máy khổng lồ và cỗ máy đó được ghép lại từ những bộ phận riêng lẻ. Mọi thứ đều là vật thể. Một hòn đá là một vật thể, một cái cây là một vật thể.
Và bạn chính bạn cũng bị xem là một vật thể. Theo cách hiểu này, bạn là một khối riêng biệt. Bạn có danh giới rõ ràng là lớp da này. Bạn chiếm một chỗ trong không gian và những gì xảy ra với bạn về cơ bản là việc của bạn. Nghe quen không?
Hệ quả là chúng ta bắt đầu nhìn thế giới như một bản bi a khổng lồ. Mỗi người là một viên bi va vào nhau, đẩy nhau ra, hút nhau lại. Nhưng sau tất cả, mỗi viên bi vẫn là một khối độc lập.
Cách nhìn này không chỉ nằm trong sách khoa học, nó thấm vào toàn bộ xã hội của chúng ta. Nó tạo ra chủ nghĩa cá nhân cực đoan nơi chúng ta tin rằng thành công của tôi là của tôi, thất bại của bạn là của bạn. Nó tạo ra sự phân chia rất rõ tôi và phần còn lại của thế giới.
Và khi đã tin như vậy, chúng ta nghĩ rằng để tồn tại, chúng ta phải làm cho viên bi của mình mạnh hơn, cứng hơn, to hơn, bóng loáng hơn để không bị những viên bi khác và vỡ. Nhưng chính niềm tin rằng mình là một thực thể độc lập như vậy lại trở thành bức tường vô hình chặn chúng ta khỏi dòng chảy thật của sự sống. Chúng ta đau khổ không phải vì cuộc đời quá khó mà vì chúng ta đang cố sống như những viên bi rời dạc. Trong khi bản chất của vũ trụ chưa bao giờ là một cỗ máy. Nó là một bản giao hưởng.
Nếu tôi nói với bạn rằng cái cảm giác đứt dây cáp của người phi hành gia kia thực chất chỉ là một ảo giác. Bạn có tin không?
Vật lý lượng tử hiện đại, đặc biệt qua các công trình của Carlo Lô Rovelli đang là một việc rất rõ ràng, đập vỡ cách chúng ta từng hiểu về thế giới. Khoa học đang quay lại đúng nơi mà nó từng tách ra. Nó gặp lại những tri thức cổ xưa của phương Đông từ Bát Nhã Tâm Kinh đến thuyết Duyên Khởi. Và điều đầu tiên được làm rõ là thế này. Không có sợi dây các nào từng bị đứt. Bởi vì ngay từ đầu không hề tồn tại một cái tôi độc lập để mà bị cắt ra khỏi thế giới. Bạn nghĩ rằng bạn đang cô đơn. Hãy dừng lại một giây. Hãy để ý vào hơi thở của mình.
Ngay lúc này, những nguyên tử oxy từ cây xanh trong một khu rừng nào đó ở Amazon đang đi thẳng vào phổi bạn. Chúng trở thành máu của bạn, nuôi sống bộ não của bạn giữ cho bạn còn đang nghe những lời này. Bạn không phải là người hít thở. Vũ trụ đang thở thông qua bạn.
Bạn nghĩ rằng bạn có một danh giới rõ ràng, rằng da bạn là điểm kết thúc của bạn.
Dưới kính hiển vi hạ nguyên tử, lớp ra đó không phải là một bức tường, nó chỉ là một đám mây năng lượng mờ ảo.
Electron của bạn và electron của không khí xung quanh liên tục trao đổi vị trí cho nhau. Không có một vạch ranh giới nào nơi có thể chỉ ra rằng đây là bạn và đây là thế giới. Sự cô đơn mà bạn cảm thấy không phải là sự thật của thực tại.
Nó là một lỗi nhận thức. là khi bạn dùng một ngôn ngữ cũ, một hệ quy chiếu cũ để giải thích một thực tại lớn hơn rất nhiều.
Bạn giống như một nốt nhạc buồn bã vì nghĩ rằng mình không phải là cả bản nhạc mà quên mất một điều rất đơn giản. Nếu không có bạn, bản nhạc đó sẽ không bao giờ trọn vẹn.
Trong video này, chúng ta sẽ không nói về những giáo điều xa vời, không nói những câu chữ để nghe cho hay. Chúng ta sẽ làm một việc rõ ràng hơn, giải phẫu thực tại mà bạn đang sống trong đó mỗi ngày. Chúng ta sẽ bắt đầu từ khoa học.
Chúng ta sẽ dùng cơ học lượng tử tương quan để thấy một điều rất đơn giản. Một hạt vật chất không có đặc tính gì cả cho đến khi nó tương tác với một hạt khác.
Không có tương tác, không có bản chất.
Tiếp theo chúng ta sẽ nhìn vào thần kinh học. Bạn sẽ thấy rằng bộ não con người không được thiết kế để tồn tại một mình.
Nó được thiết kế để phản chiếu người khác, để đồng bộ, để cảm nhận, để kết nối. Rồi chúng ta sẽ quay lại những tri thức cổ xưa nhất của phương Đông. Bát Nhã Tâm Kinh không nói rằng không là hư vô. Không ở đây là sự chống rỗng của một cái tôi độc lập. Để nhường chỗ cho một mạng lưới liên kết vô tận.
Khi ghép tất cả những điều này lại, một bức tranh mới bắt đầu hiện ra.
Chào mừng bạn đến với ma trận của sự kết nối. Đây là nơi sự cô đơn không còn là một vấn đề tâm lý mà được nhìn thẳng như một hiểu lầm khoa học. Đây là nơi bạn nhận ra một sự thật rất quan trọng. Bạn không phải là một thực thể đang đi tìm sự kết nối. Bạn chính là sự kết nối đang trải nghiệm hình hài của một con người.
Và để thấy được điều đó, chúng ta cần làm một việc cuối cùng. Hãy thắt dây an toàn bởi vì chúng ta sắp bước qua mục tù của danh tử, nơi những cái tên, những nhãn gián và những khái niệm đã giam giữ nhận thức của bạn bấy lâu nay để chạm vào bản chất thật sự của vạn vật.
Hãy bắt đầu bằng một sự thật có thể khiến bạn khó chịu. Ngôn ngữ mà bạn đang dùng để suy nghĩ mỗi ngày không trung lập. Nó không chỉ mô tả thực tại, nó định hình cách bạn nhìn thực tại. Vấn đề là ở chỗ này. Thực tại mà bạn đang sống là một dòng chảy liên tục. Nó mềm, nó chuyển động, nó không đứng yên dù chỉ một khoảnh khắc. Nhưng môn ngữ của chúng ta thì không như vậy. Ngôn ngữ là một bộ công cụ cứng nhắc và chúng ta đang dùng một bộ lưới cứng để cố bắt một dòng sông đang chảy. Hãy nhìn vào một bông hoa hồng. Khi bạn thốt lên đẹp quá, bạn nghĩ rằng mình đang thưởng thức nó. Nhưng thực tế ngay khoảnh khắc bạn gọi nó là bông hoa, bạn đã làm một việc rất cụ thể trong não mình. Bạn cắt nó ra khỏi phần còn lại của thế giới. Bộ não bạn lập tức đóng khung nó thành một vật thể độc lập có ranh giới rõ ràng. Bắt đầu ở cánh hoa, kết thúc ở cuống lá. Nhưng nếu bạn dừng lại một chút và nhìn sâu hơn, bạn sẽ thấy ngay điều này không đúng. Đâu là ranh giới thật sự của bông hoa? Có phải là lớp biểu bì của cánh hoa không?
Không. Nếu bạn lấy ánh nắng mặt trời ra khỏi nó, màu đỏ đỏ biến mất. Nếu bạn lấy nước và khoáng chất trong đất ra, hình dáng của nó sụp đổ. Nếu bạn lấy đi hàng triệu năm tiến hóa giữa hoa và côn trùng thụ phấn, thứ bạn đang gọi là bông hoa chưa từng tồn tại. Vậy rốt cuộc bông hoa nằm ở đâu? Câu trả lời rất đơn giản nhưng khó chấp nhận. Bông hoa không phải
là một vật, nó là một biểu hiện, một điểm giao nhau tạm thời của ánh sáng.
nước, đất, không khí, thời gian và sự sống. Nhưng ngôn ngữ của chúng ta không cho phép bạn thấy điều đó. Danh tử buộc bạn phải tin rằng mọi thứ là thứ gì đó cố định. Và đây là lúc mục tù của danh từ bắt đầu hình thành.
Danh từ tạo ra ảo giác về sự sở hữu và cùng lúc tạo ra ảo giác về sự tách biệt.
Khi bạn gọi một người là vợ tôi, chồng tôi hay kẻ thù của tôi, bạn đang làm một việc rất cụ thể trong đầu mình. Bạn biến một con người vốn là một dòng trảy tâm lý, sinh học, cảm xúc đang thay đổi từng ngày thành một đồ vật tĩnh tại. Từ khoảnh khắc đó, bạn không còn tương tác với con người đang sống trước mặt bạn.
Bạn đang tương tác với cái nhãn mà bạn đã dán lên họ từ nhiều năm trước.
Và rồi bạn thắc mắc tại sao họ không hiểu tôi, tại sao họ không còn như xưa?
Sự thật là họ đã thay đổi từ lâu, chỉ có cái nhãn trong đầu bạn là không chịu thay đổi. Và đây là điều quan trọng nhất. Nguồn gốc sâu xa của sự cô đơn không nằm ở việc bạn thiếu người bên cạnh.
Nó nằm ở chỗ bạn đã danh từ hóa chính mình. Bạn gọi mình là tôi rồi tin rằng tôi này là một khối cố định, có tính cách. có câu chuyện, có giới hạn, bạn biến mình thành một khối bê tông mang tên tôi. Rồi bạn tự hỏi tại sao tôi không hòa nhập được với thế giới. Bạn không nhận ra một điều rất căn bản, muốn hòa nhập, bạn không thể là một danh từ.
Bởi vì sự sống chưa bao giờ là danh từ.
Bạn không phải là một người đang sống.
Bạn là sự sống đang diễn ra. Và ngay khi bạn bắt đầu thấy mình như một động từ, ngục tù của danh từ bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên.
Tại sao chúng ta lại ám ảnh với việc tách mọi thứ ra như vậy? Tại sao cái gì cũng phải có danh giới, phải là của tôi, phải là riêng tôi?
Nếu cần tìm một nguồn gốc lớn nhất cho cách nghĩ này, chúng ta phải quay về với một trong những bộ óc vĩ đại nhất lịch sử, Isaac Newton.
Thế giới quan của Newton rất rõ ràng.
Ông nhìn vũ trụ như một không gian trống rỗng khổng lồ, bên trong là những viên bi độc lập. Mỗi vật thể là một khối riêng. Nó tồn tại một mình rồi va chạm, đẩy, kéo những vật khác theo các quy luật cơ học.
Trong thế giới đó, mọi thứ đều có cái gọi là tính chất tự thân. Một viên gạch nặm 1 kg là 1 kg ở mọi nơi. Dù nó nằm trong kho hay trôi dạt ở rìa thiên hà, dù có ai nhìn nó hay không, khối lượng hình dạng, đặc điểm được xem là nằm sẵn trong vật thể.
Và cách nhìn này không chỉ dừng lại ở vật lý, nó thấm thẳng vào cách con người nhìn chính mình.
Chúng ta bắt đầu tin rằng hạnh phúc là một tính chất tự thân. Tôi phải có hạnh phúc bên trong tôi. Chúng ta tin rằng nỗi đau cũng là một tính chất tự thân.
Tôi bị trầm cảm, đó là vấn đề của tôi, đó là căn bệnh của riêng tôi.
Chúng ta nhìn bản thân như một thực thể độc lập đang sở hữu những đặc điểm cố định, vui, buồn, mạnh mẽ, yếu đuối, thành công hay thất bại.
Nhưng thực tại không vận hành như vậy.
Hãy nhìn vào một ví dụ rất đơn giản, màu xanh của bầu trời. Bầu trời có tính chất màu xanh không? Câu trả lời là không.
Màu xanh đó không nằm sẵn trong bầu trời. Nó chỉ xuất hiện khi có sự tương tác giữa ba thứ: ánh sáng mặt trời, bầu khí quyển của Trái Đất và võng mạc của con người. Chỉ cần thiếu một trong ba, màu xanh đó không tồn tại ở bất kỳ đầu.
Vậy nên màu xanh không phải là tính chất của bầu trời, nó là tính chất của sự tương quan.
Và điều này áp dụng cho mọi thứ trong đời sống con người. Hạnh phúc không phải là thứ nằm sẵn bên trong bạn. Nỗi đau cũng không phải là thứ thuộc về riêng bạn. Chúng chỉ xuất hiện trong mối tương quan giữa bạn và hoàn cảnh, giữa bạn và người khác, giữa bạn và cách bạn đang hiểu về chính mình.
Nhưng vì mang theo ảo giác Newton, chúng ta làm điều ngược lại. Chúng ta cố gắng xây dựng một cái tôi hoàn hảo, giàu có hơn, mạnh mẽ hơn, ổn định hơn, không cần ai cả. Mà quên mất một điều rất căn bản, cái tôi đó chỉ có ý nghĩa trong mối quan hệ với người khác.
Giống như một nốt nhạc, đứng một mình nó không phải là âm nhạc, nó chỉ trở thành giai điệu khi đứng cạnh những nốt nhạc khác.
Sự cô đơn hiện đại không phải vì bạn thiếu giá trị. Nó xuất hiện khi bạn cố tìm giá trị trong những tính chất tự thân mà thực ra chưa bao giờ tồn tại.
Nếu bạn vẫn còn khăng khăng nghĩ rằng tôi là một thực thể độc lập, danh giới của tôi chính là lớp da này thì đã đến lúc khoa học thần kinh làm bạn thức tỉnh.
Thí nghiệm cánh tay cao su không phải là một trò ảo thuật vui vẻ. Nó phơi bày một sự thật khiến nhiều người thấy không thoải mái. Cái mà bạn gọi là ý thức về bản thân thực chất không phải là một sự thật cố định. Nó là một giả thuyết mà bộ não dựng lên để điều hướng thế giới.
Trong thí nghiệm này, các nhà khoa học làm một việc rất đơn giản. Họ đặt một cánh tay cao su trước mặt bạn. Cánh tay thật của bạn bị che đi. Sau đó họ dùng hai chiếc cọ vuốt ve đồng thời cả cánh tay cao su và cánh tay thật. Ngay lập tức não bộ bạn rơi vào xung đột dữ liệu. Thị Giác nói, “Cánh tay cao su đang bị vuốt xúc giác nói, cánh tay thật đang bị vuốt để thoát khỏi mâu thuẫn này, não bộ làm điều duy nhất nó có thể làm. Nó mở rộng ranh giới của tôi. Nó chiếm hữu cánh tay cao su. Miếng nhựa vô chi đó bỗng nhiên trở thành một phần của bạn.
Và đây là khoảnh khắc đáng sợ nhất. Khi ai đó dùng búa đập vào cánh tay cao su. Bạn giật mình, bạn la lên. Phản ứng sinh học đó là thật, nhịp tim tăng là thật, cảm giác đau là thật. Trong khi thứ bị đập chỉ là một miếng nhựa. Vậy thí nghiệm này chứng minh điều gì?
Nó cho thấy rằng danh giới của tôi là một thứ co giãn được. Nó có thể mở rộng, có thể thu hẹp và có thể bị thao túng. Nó không phải là một định luật vật lý cứng nhắc.
Nếu não bộ có thể tin một miếng nhựa là tôi thì tại sao nó không thể nhận ra rằng không khí xung quanh bạn cũng là tôi, những người bạn yêu thương cũng là tôi và cả hành tinh này cũng là tôi.
Chúng ta cảm thấy cô đơn không phải vì chúng ta thật sự bị tách rời. Chúng ta cô đơn vì chúng ta đã vẽ một đường biên giới quá hẹp. Chúng ta tự nhốt mành bên trong lớp da thịt này chỉ vì một thói quen thần kinh chứ không phải vì bất kỳ định luật vật lý nào.
Dưới kính hiền vi, lớp da của bạn không phải là một bức tường, nó là một biến cảng bận rộn. Hàng tỷ nguyên tử oxy đang đi vào, hàng tỷ phân tử CO2 đang đi ra, hàng triệu vi khuẩn đang sống, đang chết, đang giao tiếp ngay trên bề mặt đó.
Bạn không kết thúc ở lớp da của mình, bạn là một phần của một dòng chảy năng lượng liên tục. Và cái tôi mà bạn đang cố gắng bảo vệ thực chất chỉ là một phần mềm đang chạy trên nền tảng của toàn bộ hệ sinh thái này.
Khi chúng ta nhận ra rằng ngôn ngữ là giả, tính chất tự thân là giả và ngay cả danh giới cơ thể cũng chỉ là một kiến trúc ảo, một cảm giác rất quen bắt đầu xuất hiện, hoang mang. Nếu mọi thứ tôi từng tin là thật đều lần lượt sụp đổ thì rốt cuộc cái gì còn lại? Câu trả lời không nằm ở tâm lý, nó nằm sâu hơn. Nó nằm ở tầng đáy của thực tại, nơi mà ngay cả khái niệm về vật chất cũng không còn đứng vững. Suốt nhiều thế kỷ, các nhà vật lý đã đi tìm viên cái gốc tạo nên vũ trụ.
Họ tin rằng nếu đào đổ sâu, họ sẽ tìm thấy một thứ gì đó thật sự cứng đặc, độc lập và vĩnh cửu. Nhưng thứ họ tìm thấy lại hoàn toàn ngược lại. Không phải là vật mà là những sự kiện.
Hãy tưởng tượng bạn đang soi kính hiển vi và chính bàn tay mình. Bạn đi xuyên qua lớp da, xuyên qua tế bào, xuyên qua phân tử, xuyên qua nguyên tử và rồi bạn dừng lại. Bạn thấy gì? 99,99% là khoảng trống.
Trong khoảng trống đó không có hạt nào đứng yên, không có thứ gì tồn tại một mình. Chỉ có những dao động, những chuyển động, những bóng ma chỉ hiện hình khi chúng va vào nhau. Vật chất, thứ bạn tưởng là nền móng của thế giới bắt đầu tan ra ngay trước mắt. Và tại đây, chúng ta sắp bước vào thế giới của Carlo Lô Rovelli, nơi ông đưa ra một khẳng định rất khó nuốt nhưng không thể tránh.
Không có sự vật, chỉ có tương quan. Thế giới này không được xây bằng những viên gạch. Nó được diệt nên từ những cái bắt tay, những tương tác, những cuộc gặp gỡ, những khoảnh khắc chạm nhau. Và điều này dẫn tới một hệ quả không thể né tránh.
Nếu không có bất kỳ cái bắt tay nào, bạn sẽ không tồn tại.
Hãy tưởng tượng bạn đang cầm một quả táo trên tay. Trong thế giới của Newton, quả táo đó rất rõ ràng. Nó có một vị trí xác định, một màu sắc xác định và một khối lượng xác định. Nó ở đây, nó là nó không có gì mơ hồ cả. Nhưng bây giờ hãy thu nhỏ mình lại một tỷ lần. Bạn rời khỏi thế giới quen thuộc và bước vào thế giới của các hạt hạng nguyên tử. Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ cảm giác chắc chắn mà bạn từng tin bắt đầu tan chảy. Quả táo không còn là một vật thể rắn chắc. Các nguyên tử không còn là những viên bi nhỏ xíu. Mọi thứ trở nên mờ nhòe, không ổn định và khó nắm bắt. Và chính tại tầng thực tại này, năm 1925, Verner Heisenberg đã nhận ra một điều khiến cả nền tảng vật lý cổ điển sụp đổ.
Bạn không bao giờ có thể biết chính xác một hạt đang ở đâu và đang đi đâu cùng một lúc.
Không phải vì cái vi của chúng ta chưa đủ tốt, không phải vì công nghệ còn hạn chế mà vì vũ trụ không cho phép điều đó.
Đây không phải là lỗi đo lường, đây là thuộc tính gốc của thực tại. Ở tầng sâu nhất, các hạt không tồn tại như những vật thể đang nằm sẵn chờ chúng ta quan sát. Chúng tồn tại trong một trạng thái rất lạ được gọi là trồng chập. Hãy hiểu đơn giản thế này, một hạt không ở đây cũng không ở kia. Nó có thể ở đây, ở kia và ở khắp mọi nơi cùng một lúc. Không phải như một vật thể mà như một đám mây xác suất mờ ảo, giống như một bóng ma đang nhảy múa trong bóng tối. Nhưng đây là điểm mấu chốt. Bóng ma đó không phải lúc nào cũng là vật chất. Nó chỉ hiện hình thành một hạt thật sự khi nó va chạm hoặc tương tác với một thứ khác, không có va chạm, không có tương tác, không có hạt.
Vậy điều này nói lên điều gì? Nó nói rằng nếu không có sự tương tác, thực tại chỉ là một hư không đầy dãy những khả năng.
Thế giới mà bạn đang nhìn thấy mỗi ngày từ những ngôi sao trên bầu trời cho đến những người bạn yêu thương không phải là những vật thể tồn tại sẵn. Chúng là một chuỗi các sự kiện tương tác liên tục.
Những lần chạng nhau, những lần gặp nhau, những vụ nổ nhỏ của thực tại xảy ra từng khoảnh khắc. không có tương tác, không có thế giới, không có kết nối, không có sự tồn tại.
Trong số tất cả các nhà vật lý đương đại, có một người đã đưa ra một cách nhìn khiến toàn bộ ý niệm về thực tại bị đảo ngược, đó là Carlo Rovelli.
Thông qua cơ học lượng tử tương quan, Rovelli nói một câu rất ngắn nhưng cực kỳ khó chấp nhận. Thế giới không được tạo nên từ những sự vật, nó được tạo nên từ những mối quan hệ. Nếu câu này nghe còn triều tượng, hãy tạm quên vật lý đi một chút. Hãy nghĩ về một nụ hôn. Bạn có thể tìm thấy nụ hôn ở đâu trong cơ thể của hai người đang yêu. Nếu bạn mổ sảy
đôi môi, bạn không thấy nụ hôn. Nếu bạn phân tích các tế bào thần kinh, bạn chỉ thấy tín hiệu điện. Nhưng đó không phải là nụ hôn.
Nụ hôn không phải là một vật thể. Bạn không thể cầm nó lên, không thể bỏ nó vào hộp, không thể chỉ ra và nói đây, nó nằm ở đây. Nụ hôn chỉ tồn tại giữa hai người. Nó là một sự kiện, nó là kết quả của một mối quan hệ. Khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, nụ hôn xuất hiện. Khoảnh khắc hai đôi môi tách rời, nụ hôn biến mất. không đi đâu cả, không nằm lại trong cơ thể ai, nó đơn giản là không còn tồn tại nữa. Và Rovelli nói với chúng ta rằng toàn bộ vũ trụ này vận hành theo cách y hệt như vậy. Mỗi electron trong cơ thể bạn không có tính chất tự thân. Một electron không có vị trí nếu nó không va chạm với một hạt khác. Nó không có tốc độ nếu nó không tương tác với một từ trường.
Những thứ mà chúng ta gọi là thực tại, màu sắc, hình dáng, khối lượng không nằm trong sự vật. Chúng nằm ở giữa các sự vật. Hãy dừng lại một chút và để điều này thấm vào bạn. Bạn chưa bao giờ nhìn thấy một cái cây. Thứ bạn trải nghiệm là sự tương tác giữa các photon ánh sáng dội lại từ cái cây và võng mạc của bạn.
Trái cây mà bạn biết chỉ tồn tại trong mối tương quan với bạn. Và điều ngược lại cũng đúng y như vậy. Chính bạn chỉ tồn tại trong mối tương quan với không khí bạn thở, thức ăn bạn ăn và những ánh mắt bạn nhận được từ người khác. Chúng ta không phải là những thực thể độc lập đang đi tương tác với nhau. Chúng ta chính là những sự tương tác đó. Bạn không phải là một danh từ, bạn là một động từ đang diễn ra liên tục.
Chúng ta thường báng víu vào cơ thể này như bằng chứng cuối cùng của sự độc lập.
Tôi ở đây, tôi cứng đặc, tôi có thật.
Nhưng nếu có một nơi mà khoa học buộc bạn phải buông tay thì đó chính là bên trong cơ thể của bạn. Hãy zoom thật sâu vào làn da trên tay bạn. Bạn đi xuyên qua lớp biểu bì, xuyên qua tế bào, xuyên qua phân tử, xuyên qua nguyên tử. Và rồi một sự thật rất khó nuốt hiện ra. Gần như không có gì ở đó cả. Nếu chúng ta rút hết khoảng trống giữa các hạt bên trong nguyên tử của toàn bộ 8 tỷ người trên trái đất, toàn bộ nhân loại sẽ chỉ nhỏ bằng một viên kẹo đường. Không phải một thành phố, không phải một ngôi nhà, chỉ là một viên kẹo. Điều đó có nghĩa là gì?
Nó có nghĩa là 99,999% cơ thể bạn là khoảng không rỗng tuếch.
Vậy tại sao bạn lại cảm thấy mình cứng khi đặt tay xuống bàn? Câu trả lời rất quan trọng. Không phải vì vật chất chạm vào vật chất, không có thứ gì thật sự chạm vào nhau. Thứ bạn cảm nhận là lực đẩy điện tử giữa các electron trong tay bạn và các electron trên mặt bạn. Những hạt này không hòa vào nhau, chúng đẩy nhau ra. Bạn không bao giờ thật sự chạm vào cái bàn. Bạn chỉ đang cảm nhận một sự tương tác của lực. Và điều này lật ngược toàn bộ câu chuyện về sự cô đơn.
Bởi vì nếu nhìn từ góc độ vật lý, bạn chưa bao giờ thực sự bị tách rời. Bạn đang nằm bên trong một mạng lưới khổng lồ của các lực điện tử và các trường lượng tử trải dài vô tận. Sự cô đơn không phải là một sự thật vật lý, nó là một trò đùa của nhận thức. Trong cơ học lượng tử có một hiện tượng khiến mọi khái niệm về riêng lẻ sụp đổ hoàn toàn.
Nó được gọi là dối lượng tử. Khi hai hạt đã từng tương tác với nhau, chúng không còn là hai hạt riêng biệt, chúng thành một hệ thống duy nhất. Dù bạn có đưa một hạt sang bên kia vũ trụ, nó vẫn sẽ biết và phản ứng ngay lập tức với những gì xảy ra với hạt còn lại.
Và bây giờ hãy nối điều này với nguồn gốc của vũ trụ.
Nếu vũ trụ này bắt đầu từ một điểm duy nhất thì điều đó có nghĩa là mọi nguyên tử trong cơ thể bạn, trong ngôi sao xa xôi kia và trong trái tim của người lạ đang lướt qua bạn trên phố, tất cả đã từng chạm vào nhau. Chúng ta không phải những mảnh rời rạc, chúng ta là một hệ thống rối lượng tử vĩ đại. Sợi dây cáp của người phi hành ra ở phần mở đầu chưa bao giờ đứt. Nó chỉ trở nên vô hình đối với đôi mắt đã quen nhìn thế giới bằng vật lý cổ điển.
Nếu bạn vẫn cố chấp muốn làm một hòn đảo hoang, bạn không chỉ đang chống lại người khác, bạn đang chiến đấu với chính quy luật của vũ trụ. Trong thế giới lượng tử, một electron nếu cố tồn tại mà không tương tác với bất kỳ trường nào, nó sẽ không có khối lượng, không có vị trí, không có thực tại, nó biến mất.
không phải bị phá hủy mà là chưa từng thật sự tồn tại. Một con người cũng không khác gì khi bạn cố gắng cắt đứt mọi mối tương quan, khi bạn tin rằng mình phải độc lập tuyệt đối, không cần ai, không dựa vào ai, bạn sẽ không tìm thấy tự do. Bạn sẽ rơi vào một hố đen của sự vô nghĩa. Sự đau khổ của chúng ta không đến từ việc chúng ta cô đơn. Nó đến từ một niềm tin sai lầm rằng chúng ta có thể độc lập. Chúng ta tự xây tường rồi chính chúng ta lại than khóc vì không thấy ánh sáng. Nhưng khoa học đã nói rất rõ, không có tương tác, không có thực tại, không có kết nối, không có tồn tại. Và tại đây khoa học đã đi đến ranh giới cuối cùng của mình. Trong chương tiếp theo, chúng ta sẽ rời khỏi phòng thí nghiệm. Chúng ta sẽ bước vào những môi đền cổ xưa nhất của phương Đông. Bạn sẽ thấy rằng những gì Carlo Lor Rovelli vừa chạm tới bằng toán học lượng tử thì cấp mực đạo sư đã nhìn thấy bằng đôi mắt của thiền định từ hàng ngàn năm trước.
Chúng ta sẽ giải mã một câu nói đã tồn tại rất lâu nhưng chỉ bây giờ mới bắt đầu được hiểu đúng tại sao sắt lại chính là không. Và tại sao khi bạn thật sự hiểu điều này, sự cô đơn sẽ không còn chỗ để chạm vào bạn nữa.
Suốt hàng thế kỷ, phương Tây và tư duy logic hiện đại đã hiểu sai một trong những khái niệm quan trọng nhất của phường Đồng, đó là chữ không. Khi nghe đến câu sắt tức thì không, rất nhiều người cảm thấy bất an. Họ dùng mình, họ nghĩ không là hư vô, là trống rỗng đen tối, là sự sụp đổ của mọi ý nghĩa. Họ lo sợ rằng nếu mọi thứ đều là không thì cuộc đời này chỉ là một trò đùa vô nghĩa. Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại. Không trong Bát Nhã Tâm Kinh không có nghĩa là không tồn tại. Nó có một ý nghĩa rất chính xác, chống rỗng về một cái tôi độc lập. Nó không nói rằng bạn không có mặt, nó nói rằng bạn không tồn tại một mình. Hãy quay lại ví dụ về nụ hôn mà chúng ta đã nói ở chương trước.
Nụ hôn chính là không. Tại sao? Vì bạn không thể tìm thấy nụ hôn ở đâu cả. Bạn mổ sẻ đôi môi không có nụ hôn ở đó. Bạn phân tích não bộ chỉ thấy tín hiệu điện.
Nụ hôn không có thực thể riêng. Nó chống rỗng về sự tồn tại tự thân. Nhưng đồng thời nó lại đầy ắp. Đầy ấp hai con người, đẩy ấp sự hiện diện, đầy ấp mối quan hệ.
Khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, nụ hôn xuất hiện. Khoảnh khắc hai đôi môi rời xa, nụ hôn biến mất, không để lại dấu vết nào, không cần phải đi đâu. Và bây giờ hãy áp điều đó lên chính bạn.
Bạn cũng là không. Bạn trống rỗng về một cái tôi độc lập bên dưới lớp da này, nhưng bạn lại đầy ắp cả vũ trụ. Bạn chứa đựng tổ tiên mình, cha mẹ mình. Bạn chứa đựng những hạt gạo bạn đã ăn, những cuốn sách bạn đã đọc, những suy nghĩ bạn đã tiếp nhận và cả bầu khí quyển đang ôm lấy bạn trong từng nhịp thở. Nếu lấy đi tất cả những thứ không phải là bạn đó thì cái gọi là bạn cũng không còn lại gì.
Đây chính là điều sắc tức thị không muốn nói. Vật chất sắc không phải là thứ tồn tại độc lập. Nó chỉ là hình thái biểu hiện của các mối quan hệ. Không không có sự vật nào đứng một mình. Mọi sự vật đều là một tập hợp các điều kiện đang tạm thời gặp nhau và đó chính là lời tuyên ngôn sớm nhất của nhân loại về bản chất thật sự của thực tại.
Trong kinh điển Phật giáo cổ xưa có một hình ảnh được xem là đẹp và chính xác đến kinh ngạc khi nói về bản chất của thực tại. Nó được gọi là mạng lưới của Indra. Hãy hình dung một mạng lưới trải dài vô tận về mọi hướng của vũ trụ.
Không có trung tâm, không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc. Tại mỗi nút thất của mạng lời đó, người ta gắn một viên ngọc pha lê sáng rực. Điều đặc biệt nằm ở đây. Mỗi viên nọc không chỉ phản chiếu ánh sáng, nó phản chiếu tất cả những viên ngọc khác. Trong một viên ngọc, bạn thấy toàn bộ mạng lưới và trong hình ảnh phản chiếu của những viên ngọc đó, bạn lại thấy sự phản chiếu của tất cả những viên ngọc khác nữa. Một vòng lặp không có điểm dừng. Đây chính là hình ảnh trực quan nhất của sự tưởng tức. Không có một thứ gì tồn tại một mình. Không có một điểm nào có thể tách ra khỏi toàn thể mà vẫn giữ được bản chất của nó. Bây giờ hãy thử soi chính mình vào mạng lưới này. Bạn nghĩ rằng mình là một viên ngọc cô đơn? Không.
Những gì bạn đang cảm nhận ngay lúc này, sự tò mò, nỗi buồn hay một tia hy vọng mơ hồ không phải chỉ của riêng bạn. Nó là sự phản chiếu từ nỗi đau của một người lạ ở nửa kia Trái Đất. Là sự vọng lại từ trí tuệ của một hiền triết đã sống từ hàng ngàn năm trước và là dư âm từ những giấ mơ của những đứa trẻ, chưa kịp sinh ra.
Khoa học hiện đại gọi hiện tượng này là dối lượng tử. Phật giáo gọi nó là duyên khởi. Hai ngôn ngữ khác nhau nhưng chỉ nói về một sự thật duy nhất. Sự tồn tại của một cá thể là bất khả thi nếu không có toàn thể. Sự cô đơn mà bạn cảm thấy không phải vì bạn bị tách rời. Nó xuất hiện khi bạn nhắm mắt lại. Bạn từ chối nhìn thấy mình trong những viên lọc khác. và từ chối cho những viên lọc khác phản chiếu trong mình. Bạn đang cố gắng trở thành một viên lọc đục ngầu đứng ngoài mạng lồii ánh sáng. Nhưng dù bạn có cố gắng thế nào, bản chất của bạn vẫn không thay đổi. Bạn là ánh sáng của sự kết nối.
Để đưa sắc tức thị không ra khỏi kinh sách và đặt thẳng vào đời sống, Thích Nhất Hạnh đã dùng một khái niệm rất đơn giản nhưng cực kỳ chính xác. Tiếp hiện.
Khi bạn cầm một tờ giấy trên tay, nếu bạn nhìn đủ sâu, bạn sẽ không chỉ thấy giấy, bạn sẽ thấy một đám mây đang trôi trong đó. Không có đám mây sẽ không có mưa. Không có mưa cây không thể lớn.
Không có cây, người thợ rừng không có gỗ để làm ra tờ giấy. Nếu bạn trả đám mây về với bầu trời, tờ giấy không còn ở đây. Nếu bạn trả người thợ rừng về cho mẹ anh ta, tờ giấy cũng biến mất. Tờ giấy trống rỗng về một sự tồn tại độc lập nhưng nó lại đầy ắp toàn bộ vũ trụ.
Và bây giờ hãy đặt tờ giấy đó lên chính bạn. Bạn cũng chính là tờ giấy đó. Nỗi đau mà bạn đang mang trong lòng có thể không bắt đầu từ bạn.
Nó có thể là nỗi tiếc nuối của cha bạn khi ông không được sống cuộc đời mình mơ ước. Nó có thể là sự lo âu của mẹ bạn từ những ngày đói nghèo cũ. Bạn không sở hữu những nỗi đau đó. Bạn chỉ là nơi chúng đang biểu hiện. Khi bạn hiểu được sự tiếp hiện, một cánh cửa rất lớn bắt đầu mở ra. Bạn không còn phải gánh vác một cái tôi nặng nề nữa. Bạn nhận ra rằng mình không phải một khối cô độc bị ném vào cuộc đời. Bạn là một dòng chảy liên tục. Bạn là sự nở hoa của hàng triệu nhân duyên.
Bạn có cảm thấy không? Ngay lúc này khi bạn đang nghe những lời này, hàng ngàn người khác cũng đang rung động cùng một tần số với bạn. Chúng ta đang là những viên ngọc trong mạng lời Indra soi chiếu lẫn nhau qua chính màn hình này. Nếu sự thật về sự tương tức vừa chạm đến một góc sâu nào đó trong bạn, hãy thực hiện một nghi thức kết nối nhỏ. Đừng chỉ nhấn like, hãy để lại một lời nhắn không phải cho tôi mà cho một viên ngọc khác đang đọc bình luận này.
Một câu nói tử tế, một sự đồng cảm. Hoặc đơn giản, hãy để lại bình luận. Tôi nhận ra bạn sự cô đơn tan biến khi chúng ta bắt đầu tương tác. Bởi vì như Carlo Lovel đã nói và như Bát Nhã Tâm Kinh đã dạy, bạn chỉ thật sự hiện hữu khi bạn chạm vào người khác.
Khi bức tường của cái tôi sụp đổ, thứ còn lại không phải là hư vô, thứ còn lại là lòng trắc ẩn. Tại sao lại như vậy?
Bởi vì khi bạn thật sự thấy rằng người đứng trước mặt bạn không phải là người khác mà là một phần trong cùng mạng lưới thì một điều rất rõ ràng xảy ra. Làm tổn thương họ chính là làm tổn thương mình.
Yêu thương họ chính là đang chăm sóc cho chính mình.
Đây không phải là đạo đức, không phải là lời khuyên nên làm người tốt. Đây là hệ quả trực tiếp của việc nhìn đúng thực tại. Sắc tức thị không phải là một lý thuyết lạnh lẽo, nó là trái tim của tình yêu. Bởi vì khi bạn thấy rõ mọi sự vật đều nương vào nhau mà có, bạn không còn nhu cầu phán xét. Bạn hiểu rằng mỗi hành động của người khác là kết quả của hàng triệu điều kiện mà chính họ cũng không tự chọn.
Họ vừa là tác nhân vừa là nạn nhân của cùng một dòng chảy. Và khi sự hiểu biết đó thật sự thấm vào, một điều rất lạ xảy ra. Sự cô đơn không còn chỗ đứng. Làm sao bạn có thể cô đơn khi bạn biết rằng mỗi bước chân bạn đi là sự tiếp nối của tổ tiên. Mỗi hơi thở bạn hít vào là sự tặn ban của rừng già. Và mỗi ý nghĩ bạn khởi lên là tiếng vọng của cả một nền văn minh đã đi qua trước bạn.
Bạn không phải là một điểm nhỏ bị ném vào đời. Bạn là toàn bộ dòng chảy đang tạm thời mang hình hài của một con người. Bạn là tất cả và tất cả chính là bạn. Chúng ta vừa đi qua đỉnh cao của triết học và vật lý lượng tử. Bây giờ chúng ta sẽ quay trở lại với những rung động nguyên sơ nhất của con người.
Ở chương tiếp theo, chúng ta bước vào nghi thức quan trọng nhất của hành trình này để chứng kiến sự tan rã của cái tôi cũ kỹ và một nghi thức tái sinh nơi giọt nước dám tan ra để trở thành đại dương, nơi sự riêng lẻ kết thúc để sự toàn thể bắt đầu.
Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao khi nhìn thấy một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt một người lạ, trái tim bạn lại thắt lại như thể chính mình đang đau?
Tại sao khi thấy một người mỉm cười trong niềm hạnh phúc vỡ òa, lồng ngực bạn bỗng nhẹ đi, ấm lên một cách rất lạ?
Đó không phải là sự yếu đuối, cũng không phải vì bạn quá nhạy cảm, đó là vì ở tầng sâu nhất của bản thể, chúng ta được sinh ra để không bao giờ có thể tách rời. Có một cơ chế âm thầm nhưng thiêng liêng, luôn vận hành trong sự tĩnh lặng, đó là khả năng soi chiếu.
Sự thật là tâm thức của bạn không hề có biên giới. Nó giống như một mặt hồ phẳng lặng, luôn phản chiếu tất cả những gì đi ngang qua nó. Khi bạn nhìn thấy nỗi đau, mặt hồ ấy gợn lên những làn sóng đau thương. Khi bạn nhìn thấy niềm vui, mặt hồ ấy tỏa sáng rực rỡ. Bạn không cần phải cố gắng để đồng cảm bởi vì trái tim bạn đã làm điều đó trước khi tâm trí kịp định nghĩa tình thương là gì. Ở tầng tâm linh, chúng ta không phải là những cá thể khép kín.
Chúng ta là những tấm gương không ngừng soi chiếu lẫn nhau. Nếu cái tôi thật sự là một thực thể độc lập và tách biệt thì sự rung động chung này đã không bao giờ tồn tại. Nhưng sự thật là nó vẫn luôn ở đó. Từng giây từng phút. Nó nhắc nhở rằng cái tôi riêng lẻ mà bạn Hằng tôn thờ thực chất chỉ là một ảo ảnh được sinh ra từ nỗi sợ.
Bạn không thể thật sự bình an nếu xung quanh bạn là những tiếng kêu gào của khổ đau. Tâm thức của bạn sẽ luôn kéo bạn trở về với dòng chảy chung của nhân loại. Và khi bạn cố gắng thu mình lại, cắt đứt sự kết nối chỉ để lo cho cái tôi nhỏ bé của mình. Bạn không chỉ đang cô lập bản thân, bạn đang đi ngược lại với bản chất vĩ đại của sự sống.
Sự cô đơn ở tầng sâu nhất chính là khoảnh khắc bạn cố tình che mờ tấm gương của chính mình để không còn nhìn thấy hình bóng của đồng loại bên trong đó.
Người ta có thể yêu một giọng nói, một sự hiện diện vô hình, một tâm hồn chưa từng chạm mặt. Điều đó nghe có vẻ kỳ lạ nhưng sự thật là bạn chưa bao giờ yêu một hình hài. Bạn chỉ đang yêu thứ xảy ra bên trong bạn khi có một mối tương quan xuất hiện. Tình yêu ở tầng sâu nhất không phải là việc tìm một người để lấp đầy khoảng trống. Đó là một cú va chạm khiến cái tôi lần đầu tiên nhìn thấy chính nó. Bạn không yêu ai vì họ có điều gì. đẹp, thông minh, hoàn hảo. Đó chỉ là những danh từ não bạn gán vào để hợp tức hóa cảm xúc. Thứ bạn thực sự yêu là phiên bản của chính bạn được kích hoạt khi mối quan hệ đó xảy ra. Cái tôi không tự sinh ra trong khoảng không, nó chỉ hiện hình khi có người khác phản chiếu lại bạn.
Không có sự phản chiếu bạn không biết mình là ai. Giống như một bông hoa sẽ không bao giờ biết mình rực rỡ nếu không có một ánh mắt dừng lại. Vì thế sự cô đơn đau đớn nhất không phải là không có ai bên cạnh mà là không có ai đủ trong để phản chiếu lại sự tồn tại của bạn.
Khi bạn đóng cửa trái tim, bạn không bảo vệ mình. Bạn đang xóa đi tấm gương giúp bạn hiện hữu và đó là lúc bạn bắt đầu trôi dạt. Không phương hướng, không bản thể, không điểm trạm.
Không phải vì thế giới bỏ rơi bạn mà vì bạn đã cắt đức điều kiện cần thiết để mình tồn tại.
Có một triết lý nhân sinh cổ xưa nói rất đơn giản nhưng chạm thẳng vào sự thật.
Một người chỉ thực sự trở thành con người thông qua những người khác. Trong thế giới của sự tỉnh thức không hề tồn tại khái niệm con người tự lập, cũng không có tôi làm nên tất cả. Nếu bạn đang ngồi trong một ngôi nhà xa hoa nhưng xung quanh là đói khát và lầm than thì sự giàu có của bạn chỉ là một món đồ trang sức vô nghĩa đeo trên một cơ thể đang dần thối giữa. Bởi vì dòng chảy thịnh vượng của bạn đã bị đứt gãy khỏi mạng lới tương quan của sự sống. Đây không phải là bài học về đạo đức, cũng không phải lời kêu gọi lòng tốt. Đây là sự thừa nhận về thực tại bản thể. Khi tôi làm tổn thương bạn, tôi không chỉ làm đau một người ở trước mặt, tôi đang trực tiếp làm mờ đi tấm gương của chính mình. Và khi tôi nâng đỡ bạn đứng dậy, tôi không chỉ giúp một người khác, tôi đang làm sáng lên chính bản thể vĩ đại bên trong tôi. Cánh tôi mà thế giới hiện đại tôn thờ thực chất là một cánh nặng.
Nó buộc bạn phải cạnh tranh, phải phòng thủ, phải luôn sợ hãi bị thua kém. Nhưng khi bạn chấp nhận triết lý của sự hòa hợp, bạn được giải phóng. Bạn không còn phải lo lắng về việc trở thành một cá nhân độc lập và xuất chúng. Bạn chỉ cần là một phần của chúng ta và trong cái chúng ta đó, bạn tìm thấy sự vĩnh cửu.
Lần sau khi bạn nhìn thấy một người lạ đi ngang qua đời mình, đừng nhìn họ như một vật thể xa lạ. Hãy nhìn họ như một phần của chính mạng lưới mà bạn đang thuộc về.
Sự thấu cảng không phải là việc bạn ban phát tình thương. Nó là khoảnh khắc bạn chợt nhận ra chính mình đang hiện diện trong hình hải của họ.
Khi chúng ta đặt tất cả những sự soi chiếu và tương tác này cạnh nhau, chúng ta buộc phải đối diện với một sự thật cuối cùng. Sự cô đơn là một trạng thái phản tự nhiên. Nó không phải là bản chất thật của bạn. Nỗi đau ấy chỉ xuất hiện khi bạn tin vào một câu chuyện sai lầm rằng bạn là một cá thể riêng lẻ, tự lập và phải độc hành trong cuộc đời này.
Nhưng chính tâm thức của bạn phản đối điều đó. Mọi dung động bên trong bạn đều được hình thành thông qua sự phản hồi từ thế giới xung quanh. Niềm vui, nỗi buồn, hy vọng, sợ hãi. Không có cảm xúc nào tự sinh ra trong khoảng không.
Và sự hiện hữu của bạn chỉ thật sự có ý nghĩa khi nó nằm trong mối tương quan với toàn thể vũ trụ.
Bạn chưa bao giờ thực sự cô đơn. Bạn chỉ đang tạm thời mất kết nối với mạng lưới của chính mình. Bởi những bức màn của cái tôi đã che phủ quá dày.
Sự thấu cảm không phải là một đức tính cao siêu bạn phải rèn luyện trong khổ hạnh. Nó là bản chất gốc đã được cài sẵn trong linh hồn bạn từ thua sơ khai. Nó luôn ở đó âm thầm nhắc nhở rằng sợi dây kết nối giữa bạn và vạn vật chưa bao giờ đứt. Khi bức màn ảo tưởng về một cá thể khép kín rơi xuống, bạn sẽ không còn phải đi tìm sự kết nối ở đâu xa xôi nữa.
Bởi vì ngay từ đầu bạn chính là sự kết nối đang mượn hình hài của một con người để trải nghiệm cuộc đời này.
Suốt cuộc đời này, chúng ta đã được dạy một điều duy nhất. Hãy trở thành một ai đó. Chúng ta xây dựng một bảng ngã từng viên một bằng cấp, bằng tài sản, bằng danh tiếng và cả bằng những nỗi đau riêng tư mà ta nâng lưu như những huy chương chứng minh rằng mình đã chịu được đủ nhiều để xứng đáng tồn tại. Từng chút một, chúng ta dựng lên một lâu đài ego lộng lẫy nhưng cô độc. Ta tin rằng đó là nơi chú ẩn an toàn nhất, nhưng sự thật là đó chính là nhà tù của bạn. Vì sao bạn khổ? Vì mỗi ngày bạn phải canh giữ lâu đài đó trước sự sói mòn của thời gian. Vì mỗi ngày bạn phải phòng thủ trước ánh mắt và sự phán xét của người khác. Chỉ cần một lời chê, một lần thất bại, một biến cố bất ngờ, toàn bộ cấu trúc mà bạn gọi là con người tôi lập tức rung chuyển.
Nhưng hãy dừng lại một khoảnh khắc. Hãy nhìn lại tất cả những gì chúng ta đã khám phá.
Nếu vật chất là không, nếu mọi thuộc tính đều chỉ tồn tại trong mùi tương quan, thì cái tôi mà bạn đang cố sống chết để bảo vệ thực chất chỉ là một bóng ma. Và vì thế, cái chết của bản ngã không phải là một thảm họa, nó là một sự giải thoát tuyệt đối. Khi bạn chấp nhận rằng mình không phải là một thực thể độc lập, bạn không còn gì để mất. Bạn không còn phải gồng mình để trở thành một ai đó, không còn phải chứng minh, không còn phải hơn thua, không còn phải phòng thủ.
Bạn nhận ra mình luôn là một phần của dòng chảy vĩ đại, giống như một giọt nước chợt tỉnh thức. Nó không còn tin rằng mình là một giọt nước cô đơn đang rơi giữa hư không. Nó nhận ra mình là mưa, là dòng sông và là đại dương.
Ngay khoảnh khắc đó, nỗi sợ bị lãng quên tan biến, nỗi sợ bị tách rời tan biến.
Bởi vì làm sao bạn có thể bị lãng quên khi mọi nguyên tử trong bạn là bất tử và luôn luôn nằm trong mối liên kết với toàn bộ vũ trụ này. Cái chết của Ego không lấy đi điều gì từ bạn, nó chỉ trả bạn về với chính sự sống.
Để sống trong thực tại mới này, bạn không cần phải đi đâu xa. Bạn không cần đổi đời, không cần trốn vào rừng sâu, không cần tìm kiếm điều gì cao siêu. Bạn chỉ cần học lại một việc rất căn bản, nhìn sâu. Lần tới khi bạn nhìn vào một người mà bạn vốn khó chịu, ghét bỏ hay phán xét, hãy dừng lại một nhịp. Đừng vội đóng khung họ bằng một danh từ. Kẻ đáng ghét, người ngu ngốc, người làm tôi đau. Hãy nhìn họ như một tiến trình. Hãy thấy mạng lưới của những nỗi đau chưa được gọi tên. Những kỳ vọng bị dồn nén, những phản xạ thần kinh được lập trình từ quá khứ. Hãy thấy những tế bào thần kinh gương đang rung động bên trong họ, giống hệt như bên trong bạn. Khi đó, bạn sẽ không còn nhìn thấy kẻ đối diện. Bạn sẽ thấy chính mình trong một hình hài khác, một hoàn cảnh khác, một điểm rơi khác của đời sống. Khi bạn chặn tay vào một đồ vật, hãy dừng lại một khoảnh khắc. Đừng chỉ thấy một vật thể cứng nhắc. Hãy cảm nhận sự tương tác điện tử đang đẩy kéo giữa bạn và nó. Hãy thấy sự nâng đỡ thầm lặng của mặt đất. Hãy thấy lao động của người thợ đã đặt hình hài cho vật đó. Hãy thấy sự im lặng của rừng già đã cho mượn nguồn sống.
Đó chính là lúc lời nguyền của hòn đảo hoang bắt đầu tan rã.
Ma trận của sự kết nối không nằm ở đâu xa xôi. Nó đang hiển hiện ngay trong hơi thở này. Trong cảm giác lòng bàn chân chạm đất, trong nhịp tim đang đập cùng nhịp với thế giới. Bạn không cần đi tìm sự kết nối, bạn chỉ cần ngừng ngăn cản nó.
Triết gia Allen Wat từng nói một câu rất đơn giản nhưng làm rung chuyển toàn bộ cách chúng ta hiểu về sự sống. Vũ trụ chính là Chúa đang chơi trò trốn tìm với chính mình.
Vũ trụ tự chia tách mình ra thành hàng tỷ hình hải, thành tôi, thành bạn, thành con mèo đang nằm ngủ bên cửa sổ, thành những vì sao xa xôi ngoài kia, không phải để lạc mất mà để được trải nghiệm khoảnh khắc tìm thấy nhau. Nỗi cô đơn của bạn chưa bao giờ là một sai lầm. Nó là một phần của trò chơi đó, là cái vực thẳm cần thiết để khi sự kết nối xảy ra, nó mang một ý nghĩa bùng nổ và thiêng liêng.
Bạn cô đơn để bạn có thể yêu. Bạn tách biệt để bạn có thể thấu cảng. Nhưng giờ đây, bức màn đã được vén lên. Bạn không phải là phi hành gia đứt dây cáp. Bạn chính là không gian bao la ôm ấp lấy phi hành gia đó. Bạn không phải là một hạt bụi vô danh. Bạn là cách mà vũ trụ tự nhìn ngắm chính nó. Bạn không đơn độc, bạn chưa bao giờ đơn độc. Sự cô đơn chỉ là một ảo ảnh của nhận thức. Và hôm nay ảo ảnh đó đã sụp đổ. Hãy bước ra ngoài kia. Hãy nhìn vào đôi mắt của người đối diện và mỉm cười. Không phải vì bạn tử tế mà vì bạn đã nhận ra một sự thật không thể đảo ngược. Ở đó cũng chính là bạn.
Video này sắp kết thúc nhưng sự kết nối giữa chúng ta thì không.
Bạn thấy đấy, việc bạn có mặt ở đây không phải là một sự ngẫu nhiên, thuật toán chỉ là bề mặt. Trong ma trận của sự kết nối, đây là khoảnh khắc mà viên ngọc của bạn và viên ngọc của tôi cùng phản chiếu một chân lý. Tôi không muốn mời bạn đăng ký một kênh YouTube. Tôi muốn mời bạn bước vào một mạng lưới những người tỉnh thức, một không gian nơi chúng ta không gặp nhau bằng danh xưng mà bằng sự hiện diện thật.
Nếu bạn cảm thấy những rung động này là thật, nếu bạn nhận ra mình chưa bao giờ cô đơn, hãy thực hiện một hành động mang tính nghi thức ngay lúc này. Gửi tín hiệu vào mạng lưới. Hãy để lại dưới phần bình luận một điều gì đó về sự tồn tại của bạn. Không cần lời khen ngợi, không cần giải thích, chỉ cần một câu rất đơn giản, tôi đang ở đây, tôi đang kết nối.
Đó là cách bạn thắp sáng đốm sáng của mình trong mạng lưới Indra này để những người khác nhìn thấy và nhận ra rằng họ không đơn độc.
Và nếu trong lúc xem video này có một gương mặt nào đó hiện lên trong tâm trí bạn, một người từng xa cách, một người bạn cũ hay một ai đó đang đau khổ, hãy gửi video này cho họ. Đừng coi đó là chia sẻ nội dung. Hãy coi đó là một xung lực lượng tử để nối lại sợi dây cáp đã mờ nhạt giữa hai linh hồn. Ánh sáng tâm trí không phải là tên của một kênh. Đó là trạng thái khi chúng ta cùng nhau nhìn thấu những danh từ, những bản ngã để chạm vào không. Cảm ơn bạn đã hiện diện. Cảm ơn bạn đã là một phần của tôi.
Hẹn gặp lại trong những sự tương tác tiếp theo, nơi chúng ta sẽ cùng nhau giải mã những tầng sâu hơn nữa của thực tại. Bình an cho bạn, bình an cho mạng lưới của chúng ta.

(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )

 Video: Trích đoạn

Nguồn Thiền Tông

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp