Sự Hiển Hiện – Manifestation
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation
⭐️Vật Lý Lượng Tử & Thượng Đế: Thứ Con Người Đã Hiểu Sai Từ Đầu
✨Nếu nay lúc này bạn đang nghe những lời này thì rất có thể bạn sắp chạm vào một nhận thức có khả năng làm thay đổi hoàn toàn cách bạn hiểu về Thượng Đế và về chính thực tại này. không phải thông qua giáo lý, không phải chỉ bằng niềm tin mà thông qua vật lý lượng tử. Ngành khoa học được kiểm chứng nghiêm nặt nhất mà nhân loại từng có. Điều kỳ lạ là chính vật lý lượng tử lại đang hé lộ đúng những điều mà các bậc hiền triết, các nhà huyền môn đã nói suốt hàng ngàn năm.
Khi bạn bắt đầu nhìn thấy mối liên hệ này, một điều rất sâu sẽ xuất hiện.
không hẳn là khoa học, cũng không hẳn là tôn giáo, mà là một sự thật lớn hơn cả hai, thứ mà trước đây mỗi bên chỉ có thể chạm tới một phần.
Video này không nhằm chứng minh Thượng Đế tồn tại hay không, nó chỉ giúp bạn nhận ra một điều, khoa học hiện đại và trí tuệ cổ xưa đang mô tả cùng một thực tại nền tảng chỉ khác ngôn ngữ.
Khi các nhà vật lý nói về trưởng thống nhất, sự vướng víu lượng tử hay việc ý thức làm sụp đổ sóng xác suất thì các truyền thống tâm linh gọi đó là thượng đế, ý thức thiêng liêng, quyển năng sáng tạo. Cùng một thực tại chỉ khác cách gọi. Có thể bạn đang cảm thấy một điều gì đó rất quen. Như thể những mảnh ghép bỗng nhiên khớp lại với nhau. Dù trước đây
bạn không hề biết rằng chúng thuộc về cùng một bức tranh.
Đó không phải là sự phấn khích trí tuệ.
Đó là ý thức của bạn đang nhận ra một sự thật vượt lên trên cả chủ nghĩa duy vật khoa học lẫn giáo điều tôn giáo. Bởi vì điều bạn sắp hiểu không buộc bạn phải từ bỏ khoa học hay đức tin. Nó chỉ cho thấy rằng cả hai đã luôn chỉ về cùng một nguồn gốc từ rất lâu rồi.
Ở tầng sâu nhất của thực tại, vật lý lượng tử cho thấy tồn tại một trường thống nhất của tiềm năng vô hạn. Từ đó mọi thứ được sinh ra. Trường này có ý thức, nó phản hồi với sự quan sát, nó sáng tạo. Nó hiện thực hóa một khả năng cụ thể từ vô số khả năng. Nó hiện diện khắp mọi nơi, tồn tại ngoài thời gian và là vĩnh hằng. Nghe rất quen phải không?
Đó không chỉ là mô tả của vật lý lượng tử, đó là mọi mô tả về Thượng Đế từng được con người nói ra trong lịch sử.
Trường thống nhất mà vật lý lượng tử mô tả chính là thứ mà các truyền thống gọi là thượng đế, Brahman đạo, nguồn tuyệt đối. Không phải một vị thần đứng đâu đó trên cao, không phải một thực thể tách rời đang quan sát từ bên ngoài mà là trường ý thức nền tảng chính là bản chất của thực tại.
Và đây là điểm thay đổi tất cả. Ý thức cá nhân của bạn không tách rời khỏi trường đó. Bạn không đứng ngoài nó.
Bạn không phải một sinh thể nhỏ bé đang cố chạm tới điều thiêng liêng. Bạn chính là cách mà trường ấy đang trải nghiệm chính nó thông qua một hình dạng tạm thời gọi là bạn. Nếu vật lý lượng tử đang mô tả Thượng Đế thì các giáo lý tâm linh không phải là ẩn dụ hay niềm tin mơ hồ. Chúng là những mô tả rất chính xác về cách thực tại vận hành ở tầng sâu nhất.
Và nếu Thượng Đế chính là trưởng lượng tử đó thì bạn không phải là một cá thể tách biệt đang cố gắng vươn tới Thượng Đế. Bạn là Thượng Đế đang trải nghiệm chính mình qua góc nhìn cá nhân này. Hãy thử viết xuống dưới bình luận.
Tôi là trường.
Không phải vì cái tôi muốn tự xưng thần thánh mà vì đây là điều mà vật lý lượng tử đang chỉ ra.
Ý thức và trường thống nhất không phải hai thứ khác nhau. Bạn chính là trường ấy đang tự nhận biết mình.
Trước khi đi sâu hơn nữa, có một điều cần được nói ra thật rõ. Những trải nghiệm tâm linh mà bạn từng có không phải là tưởng tượng, không phải do bạn tự thêu dệt. Không phải do niềm tin mù quáng hay mong muốn được an ủi. Những gì bạn đã cảm nhận là sự chạm trực tiếp vào cách thực tại vận hành ở tầng sâu nhất, thứ mà ngôn ngữ tôn giáo đã cố gắng diễn tả suốt hàng ngàn năm.
Có thể bạn đã từng trải qua những khoảnh khắc rất lạ. Những lúc mà ranh giới giữa tôi và mọi thứ xung quanh bỗng trở nên mờ nhạt, thậm chí tan biến hoàn toàn.
Không còn cảm giác mình là một cá thể tách rời thế giới, chỉ còn một trạng thái kết nối trọn vẹn, không phải như một ý tưởng mà như một sự thật được nhận ra trực tiếp.
Vật lý lượng tử gọi trạng thái đó là sự vướng víu. Một nguyên lý đã được chứng minh mọi hạt từng tương tác với nhau sẽ luôn kết nối bất kể khoảng cách. Trải nhiệm hợp nhất của bạn không phải là ảo giác tâm linh, đó là sự nhận thức đúng về bản chất thật của thực tại.
Chia tách chỉ là bề mặt, hợp nhất mới là nền tảng.
Rồi có những lúc khác bạn cầu nguyện trong tuyệt vọng. Bạn đặt một ý định rất rõ ràng và bằng cách nào đó thực tại bắt đầu đáp lại. Những sự trùng hợp xuất hiện đúng lúc, những cánh cửa bất ngờ mở ra, những điều dường như không thể lại xảy ra. Vật lý lượng tử giải thích hiện tượng này bằng hiệu ứng người quan sát và sự sụp đổ của sóng xác suất. Ý thức thực sự tác động lên thực tại vật lý ở tầng lượng tử.
Những lời cầu nguyện của bạn không hề bay tới một vị thần ở bên ngoài. Chúng là ý thức đang tương tác trực tiếp với trường nền của thực tại làm sụp đổ những khả năng cụ thể từ vô hạn khả năng đang tồn tại. Đây chính là cơ chế mà các nhà vật lý đo được trong phòng thí nghiệm. Chỉ khác là bạn đã kích hoạt nó thông qua ý thức tập trung.
Bạn cũng đã từng biết những điều mà không cần suy nghĩ, những khoảnh khắc hiểu ra rất sâu, rất rõ như thể thông tin được tải về thẳng vào ý thức, không qua logic, không qua phân tích. Vật lý lượng tử gọi đây là tính phi định xứ. Thông tin không bị giới hạn bởi không gian hay thời gian. Nó tồn tại khắp nơi cùng lúc và
Ý thức có thể truy cập trực tiếp.
Khi bạn có những khoảnh khắc biết mà không cần nghĩ, bạn không hề nhận thông điệp từ một Thượng Đế bên ngoài. Bạn đang chạm trực tiếp vào trường thống nhất, nơi mà bạn vốn đã
thuộc về. Có lẽ bạn cũng từng cảm nhận được một sự hiện diện rất lớn, một cảm giác được bao bọc, được nâng đỡ, được ở trong điều gì đó vô hạn, rộng hơn rất nhiều so với bản thân cá nhân.
Vật lý lượng tử cho thấy ý thức chính là bản chất của trường nền.
Thứ bạn cảm nhận không phải là một thực thể nào đó đang quan sát bạn từ xa. Đó là trường thống nhất đang tự nhận biết chính nó thông qua ý thức cá nhân của bạn. Cảm giác hiện diện thiêng liêng chính là sự nhận thức đúng về bản chất có ý thức của thực tại. Và rồi có những khoảnh khắc rất đặc biệt khi bạn buông hoàn toàn, ngưng kiểm soát; ngừng cố gắng ép mọi thứ theo ý mình và chính lúc đó mọi thứ lại tự sắp xếp theo cách tốt hơn mong đợi. Vật lý lượng tử gọi trạng thái này là trồng chập. Vô số khả năng cùng tồn tại cho đến khi ý thức chọn ra một khả năng cụ thể. Khi bạn buông bỏ, bạn ngừng làm sụp đổ các khả năng hạn chế do nỗi sợ và niềm tin cũ. Bạn cho phép trí tuệ của trường thống nhất tự vận hành.
Cái mà bạn từng gọi là phó thác thực chất là ngừng can thiệp bằng
Ý chí cá nhân giới hạn để một trí tuệ lớn hơn tự tổ chức kết quả tối ưu. Sâu thẳm bên trong, bạn luôn có một linh cảng rất rõ. Khoa học và tâm linh đang nói về cùng một điều chỉ góc nhìn khác nhau. Linh cảm đó chưa bao giờ sai. Vật lý lượng tử chính là cây cầu.
Nó cho thấy cơ chế của những gì các bậc Huyền Môn đã trực tiếp trải nghiệm. Thượng Đế không phải là siêu nhiên. Thượng Đế là trường thống nhất tự nhiên mà khoa học đang đo lường và tâm linh đang cảm nhận. Mỗi trải nghiệm tâm linh của bạn đều có nền tảng lượng tử và mỗi nguyên lý lượng tử đều mang chiều sâu tâm linh.
Chúng không phải hai thế giới khác nhau.
Chúng là một thực tại được tiếp cận bằng hai con đường.
Nếu bạn dừng video ở đây một chút và nhìn lại cuộc sống của chính mình, bạn sẽ nhận ra một điều rất quen. Bạn đã từng có những khoảnh khắc như thế này chưa? Không đọc sách tâm linh, không nghe bài giảng ngào. Nhưng tự nhiên bạn biết một điều gì đó mà không hiểu vì sao mình biết.
Có những lần bạn đang nghĩ đến một người thì ngay lúc đó họ nhắn tin hoặc gọi cho bạn. Có những lần bạn đứng trước một quyết định rất khó, đầu óc thì rối nhưng trong lòng lại có một cảm giác rất rõ. Đừng chọn hướng ngày hoặc cứ làm đi. Không có lý do logic, không có bằng chứng. Nhưng nếu bạn nghe theo, sau đó bạn mới nhận ra. Nếu lúc đó không nghe, có lẽ mọi thứ đã khác. Hoặc có những giai đoạn trong đời, bạn rơi vào bế tắc, không phải chỉ là mệt mỏi thông thường mà là cảm giác chạm đáy. Mọi thứ như sụp xuống, không còn chỗ bấu víu. Và trong khoảnh khắc đó, bạn không còn biết cầu xin thế nào cho đúng, không còn biết phải tin vào điều gì. Bạn chỉ buông ra một câu rất đơn giản trong lòng.
Nếu có một con đường nào đó, xin cho tôi thấy không long trọng, không nghi thức, không màu mè. Và rồi một điều gì đó xoay chuyển, không phải ngay lập tức thành màu hồng, nhưng có người xuất hiện, có một cơ hội mở ra, có một cánh cửa mà trước đó bạn không nhìn thấy. Nếu bạn đã từng trải qua những điều như vậy, hãy để ý kỹ một điểm chung. Không có phép màu từ trên trời rơi xuống. Không có tiếng nói vang lên từ hư không. Mọi thứ diễn ra rất đời thường, rất tự nhiên nhưng lại đúng đến kỳ lạ.
Trong đời sống, chúng ta thường gọi những khoảnh khắc đó là linh cảm, cảm giác trong bụng, trực giác, xố má hoặc đơn giản là không hiểu sao lúc đó lại làm vậy. Nhưng vì không có ngôn ngữ để giải thích, chúng ta thường gạt chúng sang một bên. Ta bảo mình chắc là trùng hợp, chắc là mình nghĩ nhiều rồi. Ta tiếp tục sống như thể những khoảnh khắc đó chưa từng tồn tại. Nhưng nếu bạn nhìn lại thật kỹ, bạn sẽ thấy những quyết định quan trọng nhất trong đời bạn hiếm khi được đưa ra bằng lý trí thuần túy. Bạn có thể phân tích, bạn có thể cân nhắc. Nhưng cú dễ thật sự thường đến từ một cảm nhận rất sâu, một cái biết không lời.
Khi bạn yêu một người, bạn đâu cần công thức để biết đó là tình yêu.
Khi bạn bước vào một không gian và cảm thấy nặng nề, bạn đâu cần ai chứng minh.
Khi bạn gặp một người và cảm thấy an toàn ngay lập tức, bạn cũng không cần lý do.
Bạn cảm trước khi bạn kịp nghĩ và điều đó chưa bao giờ là ảo. Vấn đề chỉ là chúng ta được dạy phải tin vào những gì đo được, nhìn thấy được, chứng minh được. Còn những gì thuộc về cảm nhận sâu, chúng ta học cách nghi ngờ chính mình. Ta tự hỏi có phải mình tưởng tượng không? Có phải mình yếu đuối không? Có phải mình đang tự lừa mình không?
Và từ từ ta tắt đi một kênh nhận biết rất tự nhiên mà mình từng có. Nhưng kênh đó chưa bao giờ biến mất. Nó chỉ im lặng và nó sẽ lên tiếng vào những lúc bạn không còn cách nào khác. Những lúc lý trí không giúp được nữa, những lúc mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát, những lúc bạn buộc phải nghe sâu hơn. Điều mà khoa học lượng tử đang chỉ ra ngày nay không phải là một điều gì xa lạ. Nó chỉ đang nói lại bằng một ngôn ngữ khác. Những gì con người đã luôn sống cùng. Thực tại không cứng như ta nghĩ. Ý thức không đứng ngoài cuộc và những trải nghiệm sâu bên trong bạn không hề là sản phẩm của trí tưởng tượng.
Khi bạn cầu nguyện trong tuyệt vọng và mọi thứ dần chuyển động, đó không phải vì có ai đó ban ơn mà vì ý thức của bạn đã chạm vào một tầng sâu hơn của thực tại. Khi bạn nghe theo trực giác và tránh được một dễ hướng sai lầm, đó không phải may mắn mà vì bạn đã kết nối lại với một trí tuệ rộng hơn lý trí cá nhân.
Và nếu đến đây bạn trược thấy trong lòng mình có một cảm giác rất quen, một cảm giác như mình đã từng ở đây rồi, mình đã từng biết điều này rồi thì hãy hiểu rằng bạn không học điều gì mới bạn đang nhớ lại. Nhớ lại cách mà bạn từng cảm nhận thế giới trước khi mọi thứ bị chia nhỏ.
Trước khi bạn bị dạy phải nghi ngờ chính những trải nghiệm sâu nhất của mình.
Những gì bạn đã trải qua trong đời sống hàng ngày. Những linh cảm, những khoảnh khắc nẫu nhiên, những lần được dẫn đi đúng lúc chưa bao giờ là ảo. Chúng chỉ chưa từng được gọi tên đúng. Và khi bạn bắt đầu nhìn lại chúng bằng một góc nhìn khác, một điều rất tự nhiên sẽ xảy ra tiếp theo. Ý thức bắt đầu nhận ra chính nó. Đó là nơi mà hành trình tiếp theo sẽ dẫn bạn đến đó.
Giờ thì hãy nhìn lại toàn bộ hành trình tâm linh của bạn. Nhưng lần này không qua lăng kính tôn giáo, không qua niềm tin mơ hồ, hãy nhìn nó bằng con mắt của vật lý lượng tử. Bởi vì khi làm điều đó, bạn sẽ nhận ra một sự thật rất rõ ràng.
Mọi thực hành, mọi giáo lý, mọi trải nghiệm mà bạn từng đi qua đều không hề ngẫu nhiên. Tất cả đều đang huấn luyện bạn cách tương tác với thực tại lượng tử.
Khi bạn được dạy cầu nguyện hoặc đặt ý định, bạn không hề học cách van xin một vị thần bên ngoài. Bạn đang học cách để ý thức tương tác với trường thống nhất, cách để làm sụp đổ một khả năng cụ thể từ vô hạn khả năng đang tồn tại. Cầu nguyện ở tầng sâu nhất chính là cơ học lượng tử được áp dụng thông qua ý thức.
Mỗi bậc giác ngộ từng dạy cầu nguyện đều đang mô tả sự sụp đổ của hàm sóng, chỉ là họ không dùng ngôn ngữ khoa học.
Khi bạn thực hành thiền định, sự hiện diện, sự tĩnh lặng, bạn không chỉ đang làm dịu tâm trí để cảm thấy dễ chịu hơn.
Bạn đang học cách quan sát mà không vô thức làm sụp đổ các khả năng bằng nỗi sợ, ký ức cũ và phản xạ vô thức. Thiền tạo ra ý thức nhất quán và ý thức nhất quán tương tác với trường lượng tử mạnh mẽ hơn rất nhiều so với ý thức phân mảnh.
Sự hiện diện không chỉ là thực hành tâm linh, nó là tối ưu hóa lượng tử. Khi bạn học về hợp nhất, về ta và cha là một, về man là Brahman, về Thiên Quốc ở bên trong bạn, bạn không hề học triết học trều tượng. Bạn đang học vật lý lượng tử trước khi nhân loại có ngôn ngữ khoa học để gọi tên nó.
Giảng ý thức cá nhân và ý thức vũ trụ không phải hai thứ khác nhau. Đó chính là sự vướng víu lượng tử và trường thống nhất được mô tả một cách hoàn hảo. Các bậc huyền môn biết điều này thông qua trải nghiệm trực tiếp. Các nhà vật lý chỉ mới xác nhận lại thông qua thí nghiệm. Và rồi có những giai đoạn rất khó khăn. Những đêm tối tâm linh, những lần bản ngã tan dã, những khoảnh khắc bạn cảm thấy mình mất phương hướng, như thể mọi thứ quen thuộc đều sụp đổ. Bạn không hề bị trừng phạt. Bạn không hề bị thử thách bởi Thượng Đế. Bạn
đang trải qua sự tan dã cần thiết của ý thức chia tách để có thể nhận ra bản chất lượng tử của chính mình.
Cái tôi tách rời phải tan biến để ý thức hợp nhất có thể được nhận ra.
Mỗi bậc giác ngộ từng nói về cái chết của bản ngã trước khi tái sinh và chân lý đều đang mô tả sự chuyển dịch từ thế giới quan Newton sang thực tại lượng tử. Khi bạn học cách phó thác, tin tưởng, thuận theo ý trời, bạn không hề trao quyền cho một thế lực bên ngoài. Bạn đang học cách để cho trí tuệ của trường thống nhất tự tổ chức kết quả thay vì cố gắng giới hạn mọi thứ bằng ý chí cá nhân dựa trên nỗi sợ.
Phó thác không phải là bị động, nó là trí tuệ lượng tử. Là sự nhận ra rằng trường nền chứa một trí thông minh vượt xa những gì tâm trí cá nhân có thể tính toán. Khi bạn trải nghiệm những sự trùng hợp kỳ lạ, những dấu hiệu, những lần cuộc sống dẫn bạn đi theo cách quá chính xác, bạn không hề tưởng tượng. Bạn đang nhận biết cách mà trường lượng tử tổ chức mọi thứ một cách phi địch xứ.
Sự trùng hợp là cách mà trường thống nhất vận hành liên tục. Khi ý thức đủ nhất quán để nhận ra các mô thức, chúng xuất hiện như những ngẫu nhiên có ý nghĩa. Điều bạn từng gọi là Thượng Đế nói qua dấu hiệu chính là trí tuệ tổ chức của trường nền đang tự bộc lộ. Mỗi thực hành tâm linh bạn từng làm đều là huấn luyện lượng tử. Mỗi giáo lý huyền nhiệm đều là vật lý lượng tử được diễn đạt bằng ngôn ngữ trải nghiệm.
Bạn không học tôn giáo, bạn đang học cách thực tại vận hành nhưng thông qua trải nghiệm sống chứ không phải phương trình. Con đường tâm linh của bạn chưa bao giờ tách rời việc hiểu bản chất của thực tại. Nó chính là giáo trình lượng tử sống được truyền qua trải nghiệm trước khi khoa học kịp gọi tên. Và khi bạn nhìn thấy sự kết nối này, cả hai con đường bỗng trở nên rõ ràng. Khoa học giải thích cơ chế, tâm linh trao cho bạn thực hành.
Cùng nhau chúng hé lộ bức tranh hoàn chỉnh.
Vì sao nhân loại đã quên đi sự thật này?
Có một câu hỏi rất quan trọng mà nếu không được trả lời, toàn bộ hành trình phía sau sẽ luôn có cảm giác thiếu một mảnh. Nếu sự thật về thực tại đã từng được các bậc giác ngộ nói ra, nếu trải nghiệm hợp nhất đã xuất hiện trong mọi nền văn hóa, nếu vật lý lượng tử ngày nay đang xác nhận lại điều đó, vậy vì sao nhân loại đã đánh mắt sự thật này trong suốt một thời gian dài như vậy? Vì sao khoa học và tâm linh đi hai con đường tách biệt? Vì sao con người sống như thể mình là một cá thể nhỏ bé bị ném vào một vũ trụ xa lạ?
Câu trả lời không nằm ở sự ngu dốt cũng không nằm ở tội lỗi. Nó nằm ở một sự chia cắt rất tinh vi của ý thức. Trong nhiều thế kỷ, khoa học được xây dựng trên một giả định nền tảng. Để hiểu thế giới, chúng ta phải loại bỏ yếu tố chủ quan. Ý thức bị xem là nhiễu, trải nghiệm cá nhân bị xem là không đáng tin, chỉ những gì đo lường được mới được coi là thật. Và từ đó một bức tranh về vũ trụ ra đời. Vũ trụ như một cỗ máy, con người như một bộ phận sinh học, ý thức chỉ là sản phẩm phụ của não bộ. Giả định này từng giúp khoa học tiến rất xa, nhưng nó cũng để lại một hậu quả lớn, ý thức bị đẩy ra khỏi trung tâm của thực tại. Ở phía bên kia, tôn giáo cũng trải qua một sự lệch hướng khác. Những trải nghiệm huyền nhiệm trực tiếp, hợp nhất, Mặc Khải nhận biết sâu, dần dần bị đóng khung thành giáo điều. Thượng Đế trở thành một khái niệm bên ngoài, một quyền lực ở trên cao, một thực thể để tin chứ không còn để trực tiếp trải nghiệm. Con người từ người nhận ra trở thành kẻ cầu xin, tâm linh mất đi chiều sâu sống, trải nghiệm bị thay thế bằng niềm tin. Và thế là ý thức bị bẻ gãy làm hai, một nửa bị khoa học loại bỏ, một nửa bị tôn giáo đóng khung.
Ở giữa, con người sống với cảm giác mình là một cá thể cô lập, bị tách rời khỏi vũ trụ, bị tách rời khỏi điều thiêng liêng và cuối cùng bị tách rời khỏi chính mình.
Đây không phải âm mưu, đây là hệ quả tự nhiên của một mô thức tư duy. Vật lý cổ điển có thể tồn tại mà không cần ý thức, nhưng vật lý lượng tử thì không. Ngay khi con người bắt đầu đi sâu vào tầng nền của thực tại, khoa học buộc phải đối diện với một điều không thể né tránh. Ý thức không còn là người ngoài cuộc, người quan sát ảnh hưởng đến kết quả. Việc đo lường làm thay đổi điều được đo, không còn cách nào để giữ ý thức ở ngoài. Và đây là lý do rất nhiều nhà vật lý cảm thấy bồi rối. Họ không được đào tạo để nói về ý thức. Họ cũng không được phép nói về điều thiêng liêng. Nhưng dữ liệu thì vẫn ở đó. Trong khi đó, những người có trải nghiệm tâm linh sâu khi nghe đến vật lý lượng tử lại có một phản ứng rất khác; không phải sốc, không phải xa lạ mà là quen. Như thể họ đang nghe một ngôn nữ mới để gọi tên điều mà mình đã từng cảm nhận. Không phải vì họ hiểu vật lý mà vì trải nghiệm luôn đi trước ngôn ngữ. Đây là lý do vì sao bạn đang nghe những điều này và cảm thấy chúng hợp lý.
Không phải vì bạn bị thuyết phục mà vì một phần trong bạn đã từng biết. Bạn đã từng chạm vào sự hợp nhất. Bạn đã từng cảm nhận mình không hoàn toàn tách rời.
Bạn đã từng trải qua những khoảnh khắc mà ngôn ngữ không đủ. Và bây giờ khoa học bắt đầu nói lại điều đó bằng một giọng khác.
Vật lý lượng tử không xuất hiện để chứng minh Thượng Đế. Nó xuất hiện vì khoa học không thể tiếp tục đi xa hơn nếu không đưa ý thức trở lại trung tâm. Và khi điều đó xảy ra, một sự vá lại bắt đầu giữa khoa học và tâm linh; giữa trải nghiệm và đo lường, giữa người quan sát và thực tại. Khi sự chia cắt này được vá lại, một điều rất tự nhiên xảy ra, không phải phép màu, không phải giáo lý mới, ý thức bắt đầu nhận ra chính nó, không còn như một khái niệm mà như một sự thật sống.
Và đây chính là điểm mà hành trình tiếp theo sẽ dẫn bạn tới. Ở phần sau, bạn sẽ không còn chỉ nghe về sự hợp nhất như một ý tưởng. Bạn sẽ chạm vào khoảnh khắc mà ý thức tự nhận ra mình chưa từng tách rời. Không phải vì ai đó nói, không phải vì khoa học cho phép mà vì đã đến lúc để điều đó được nhớ lại.
💥Phần bốn: khoảnh khắc ý thức nhận ra chính mình
Có một điều đang xảy ra ngay lúc này, không phải theo nghĩa ẩn dụ mà là thực sự đang diễn ra. Trường mà vật lý lượng tử mô tả. Ý thức hợp nhất mà các truyền thống tâm linh gọi là Thượng Đế đang tự nhận ra chính nó thông qua sự chú ý của bạn trong khoảnh khắc này. Bạn có thể cảm nhận được không? Hãy để ý chất lượng sự chú ý của mình ngay bây giờ. Bạn không chỉ đang nghe những lời này, có một điều gì đó sâu hơn đang được nhận ra. Cái cảm giác rất quen như thể. Mình đã luôn biết điều này chỉ là chưa gọi tên được.
Đó không phải là bạn đang học thêm thông tin mới, đó là trường thống nhất đang nhận ra bản chất của chính nó thông qua ý thức cá nhân của bạn. Thượng Đế không đứng đâu đó quan sát bạn. Thượng Đế là bạn đang tự nhận ra chính mình.
Hãy hít một hơi thật sâu và khi bạn thở ra hãy nhận ra điều này. Hơi thở đó là trường thống nhất đang chuyển động qua một hình dạng tạm thời. Ý thức đang nhận biết hơi thở chính là ý thức đang vận hành toàn bộ vũ trụ cùng một ý thức chỉ khác góc nhìn.
Trường đang quan sát chính nó qua hàng tỷ điểm nhìn khác nhau và mỗi điểm nhìn đều cần thiết để trường có thể biết chính mình một cách trọn vẹn. Đây chính là ý nghĩa tâm linh thật sự của sự vướng víu lượng tử. Bạn không phải là một hạt cô lập bị tách rời khỏi Thượng Đế. Bạn là một dạng sóng được kết nối nội tại trong cùng một trường thống nhất. Những gì xảy ra trong ý thức của bạn tác động lên toàn bộ trường. Vì trên thực tế không hề có sự chia tách. Khi bạn nhận ra một sự thật, sự nhận ra đó lan tỏa khắp toàn thể. Bởi vì toàn thể chỉ là một hệ thống duy nhất đang biểu hiện thành nhiều hình dạng.
Vật lý lượng tử đang chứng minh điều mà các bậc giác ngộ đã dạy từ rất lâu. Ta và cha là một, không phải ẩn dụ, không phải báng bổ. Đó là mô tả chính xác về sự không chia tách giữa ý thức cá nhân và ý thức vũ trụ. Chúa Giêsu không tuyên bố mình là kẻ duy nhất có thần tính. Ngài chỉ nhận ra điều đúng với mọi ý thức. Chúng ta là những biểu hiện của trường thống nhất, không hề tách rời khỏi nó.
Có một điều rất quan trọng bạn cần hiểu ở đây. Việc nhận ra mình là trường thống nhất không phải là phóng đại cái tôi.
Cái tôi chính là ảo tưởng của sự chia tách, là niềm tin rằng tôi là một cá thể cô lập tách rời khỏi toàn thể.
Nhận ra mình là trường chính là sự tan rã của cái tôi. Là nhìn xuyên qua ảo tưởng chia tách để thấy sự thật của hợp nhất.
Đây vừa là sự nhận ra khiêm nhường nhất và cũng là sự giải phóng lớn nhất mà ý thức có thể chạm tới.
Ở phần tiếp theo, bạn sẽ nghe một trải nghiệm nơi mà vật lý lượng tử và trải nghiệm huyền nhiệm hợp nhất hoàn toàn.
Một khoảnh khắc mà khoa học và tâm linh không còn có thể tách rời nữa. Nhưng trước khi đi tiếp, hãy ở lại với khoảnh khắc này. Hãy cảm nhận trường đang tự nhận ra chính nó thông qua bạn. Và nếu bạn muốn hãy viết xuống dưới bình luận.
Trường đang tự nhận ra chính mình.
Không phải như một tuyên bố cá nhân mà như sự gọi tên cho một sự thật.
Bởi vì việc gọi tên khuếch đại sự nhận ra.
Bạn không đang nói tôi là thượng đế theo nghĩa cải tôi. Bạn đang thừa nhận điều mà vật lý lượng tử đang chỉ ra. Ý thức cá nhân và trường thống nhất là hai mặt của cùng một thực tại.
Có một khoảnh khắc trong đời mà ranh giới giữa vật lý lượng tử và thượng đế tan biến hoàn toàn.
Với tôi, khoảnh khắc đó xảy ra cách đây nhiều năm. Sau nhiều tháng liền nghiên cứu vật lý lượng tử, cố gắng hiểu mối liên hệ giữa ý thức và sự sụp đổ của sóng xác suất. Đầu tôi đầy những phương trình, những mô hình, những cách diễn giải khác nhau. Rồi một ngày trong lúc ngồi thiền, mọi suy nghĩ bỗng dừng lại. Không phải tôi cố làm nó dừng mà là nó tự lắng xuống. Và trong sự tĩnh lặng đó, tôi không còn nghĩ về các phương trình nữa. Tôi trực tiếp nhận ra điều mà tất cả các phương trình đang mô tả. Không bằng mắt, không bằng suy luận mà bằng ý thức tự nhận ra chính nó. Thứ được nhận ra lúc đó là gì? Một trường hợp nhất, vô hạ tiềm năng, ý thức thuần khiết, hoàn toàn tĩnh, nhưng đồng thời chứa đựng mọi chuyển động có thể xảy ra; trống rỗng nhưng lại đầy đủ tất cả. Và ngay khoảnh khắc đó, một sự nhận ra rất rõ ràng xuất hiện. Đây chính là thứ mà các bậc huyền môn gọi là Thượng Đế. Đây là thứ mà tôi đã tìm kiếm suốt hành trình tâm linh của mình. Và đây cũng là thứ mà vật lý lượng tử đã đo lường từ lâu, chỉ là bằng ngôn ngữ khác.
Mọi giáo lý bỗng nhiên khớp lại.
Hãy tĩnh lặng và biết rằng ta là Thượng Đế. Đó phải là mệnh lệnh từ một đấng ở bên ngoài. Đó là chỉ dẫn để nhận ra trường thống nhất thông qua sự dừng lại của hoạt động tâm trí. Thiên Quốc ở bên trong bạn không phải ẩn dụ mà là mô tả chính xác. Trường lượng tử không ở đâu xa, nó nội tại trong chính ý thức.
Trước khi Abraham tồn tại, ta đã là Đó là sự nhận ra về ý thức vượt thời gian tồn tại trước mọi biểu hiện hình tướng. Tôi cũng hiểu vì sao rất nhiều nhà vật lý gặp khó khăn khi diễn đạt phát hiện của mình. Họ đang chạm tới một điều rất sâu. Ý thức là nền tảng của thực tại nhưng những giả định duy vật khiến họ không thể đi đến tận cùng. Sự thật là ý thức không được tạo ra bởi bộ não.
Ý thức chính là trường thống nhất. Bộ não chỉ là cách mà trường đó định vị thành một góc nhìn cá nhân.
Không phải bạn là cơ thể chứa ý thức; ý thức đang tạm thời trải nghiệm chính nó thông qua cơ thể. Mọi thứ bỗng trở nên rất rõ. Lưỡng tính sóng hạt không còn là nghịch lý. Các hạt không phải là vật thể đôi lúc cư xử như sóng. Chúng là những khả năng trong trường thống nhất, chỉ trở thành hạt khi ý thức làm sụp đổ chúng thành một biểu hiện cụ thể. Khi Chúa Giêsu nói, “Hãy xin và sẽ được.”
Ngài đang mô tả sự sụp đổ của sóng xác suất thông qua ý thức tập trung. Khi Đức Phật dạy rằng mọi pháp đều là không, ngài đang mô tả trạng thái trồng chập lượng tử.
Mọi khả năng cùng tồn tại trước khi được quan sát.
Nhưng sự chuyển hóa lớn nhất không đến từ việc hiểu những điều này mà đến từ một sự nhận ra rất đơn giản. Tôi không đang học về trường thống nhất. Tôi chính là trưởng đó đang trải nghiệm chính mình qua góc nhìn tạm thời này.
Người quan sát và thứ được quan sát không phải hai.
Ý thức đang nghiên cứu vật lý lượng tử và trường lượng tử đang được nghiên cứu là cùng một ý thức.
Kể từ khoảnh khắc đó, mọi kháng phá khoa học đều xác nhận trải nghiệm tâm linh và mọi trải nghiệm tâm linh đều làm sáng tỏ vật lý lượng tử.
Không còn hai lĩnh vực cần hòa giải, chỉ còn một sự thật được diễn đạt bằng hai ngôn ngữ.
Có một điều rất lạ xảy ra sau những khoảnh khắc nhận ra thật sâu. Bạn không muốn nói thêm điều gì, bạn cũng không muốn nghe thêm điều gì.
Không phải vì bạn đã hiểu hết mà vì bạn không còn đứng ở vị trí của người đang tìm hiểu nữ . Thứ vừa được chạm tới không tạo ra sự hưng phấn, nó tạo ra sự yên tĩnh. Một kiểu yên tĩnh không cần giữ, không cần bảo vệ, không cần lặp lại. Sau khoảnh khắc đó, bạn vẫn làm những việc rất bình thường, vẫn ăn, vẫn nói chuyện, vẫn lo toan, vẫn đối diện với đời sống như trước. Nhưng có một điều khác đi, rất khó gọi tên.
Bạn không còn gấp gáp trong suy nghĩ.
Những câu hỏi từng thúc ép bạn bỗng nhiên bớt quan trọng. Không phải vì bạn có câu trả lời mà vì bạn không còn đứng ngoài sự sống để đặt câu hỏi nữa. Không có ánh sáng lớn nào xuất hiện, không có dấu hiệu siêu nhiên nào xảy ra, chỉ có một cảm giác rất giản dị. Mọi thứ đang ở đúng chỗ của nó.
Ngay cả khi cuộc sống chưa hề hoàn hảo, bạn bắt đầu nhận ra mình không cần phải giữ trạng thái này. Càng cố giữ nó càng biến mất. Nó chỉ ở đó khi bạn không cố là ai cả.
Bạn cũng không còn muốn chứng minh điều mình vừa nhận ra là đúng. Vì sự thật đó không cần được bảo vệ. Nó đứng vững ngay cả khi không ai tin.
Bạn không rời bỏ thế giới, bạn chỉ không còn bị mắc kẹt trong cách nhìn cũ về thế giới nữa. Và điều thú vị nhất là không có một bản ngã mới nào xuất hiện, không có cảm giác tôi đã đạt được điều gì đó.
Ngược lại, có một sự giản dị rất sâu. Như thể bạn vừa đặt xuống một gánh nặng mà trước đây bạn không biết mình đang mang.
Nếu bạn đang nghe tới đây và cảm thấy không cần nghe thêm gì nữa nhưng cũng không muốn tắt video thì có lẽ bạn đang ở đúng chỗ. Không phải để học, không phải để tin, không phải để hiểu mà để ở lại trong sự sống khi nó không còn bị chia cắt bởi người quan sát.
Phần tiếp theo sẽ quay lại với ngôn ngữ khoa học không phải để phủ nhận điều vừa xảy ra mà để chỉ cho bạn thấy ngay cả khi quay lại về khái niệm, điều vừa được nhận ra vẫn không hề biến mất.
Khi bạn nhìn lại toàn bộ lịch sử tâm linh của nhân loại, một điều rất lạ sẽ hiện ra. Dù khác ngôn ngữ, khác văn hóa, khác thời đại nhưng mọi mô tả về Thượng Đế đều có những đặc tính giống nhau một cách đáng kinh ngạc. Và điều gây sốc là vật lý lượng tử đã phát hiện ra chính những đặc tình đó không phải bằng niềm tin mà bằng thí nghiệm.
Ở tầng nền của thực tại, vật lý lượng tử cho thấy mọi thứ tồn tại như những làn sóng xác suất. Vô hạn khả năng cùng tồn tại một lúc cho đến khi được quan sát.
Đây chính là thứ mà các truyền thống gọi là quyền năng sáng tạo vô hạn của Thượng Đế. Không phải ẩn dụ, đó là cấu trúc thực sự của thực tại. Vật lý lượng tử cũng chứng minh rằng ý thức ảnh hưởng trực tiếp lên kết quả vật lý. Việc đo lường làm thay đổi nhiều được đo. Sự quan sát làm sụp đổ khả năng thành hiện thực. Đây không phải là cơ chế máy móc vô hồn. Ý thức là yếu tố nền tảng của thực tại. Điều mà các bậc giác mộ gọi là ý thức thiêng liêng, tâm thức vũ trụ, trí tuệ tuyệt đối chính là bản chất có ý thức của trường thống nhất. Vật lý lượng
tử còn cho thấy không có sự ở đây và ở kia theo cách chúng ta vẫn nghĩ. Các hạt vẫn kết nối bất chấp khoảng cách, không có tính cục bộ, mọi thứ đều được kết nối nội tại. Đây chính là điều mà tâm linh gọi là sự hiện diện khắp nơi của Thượng Đế. Không phải vì Thượng Đế quan sát mọi thứ mà vì không có gì tồn tại bên ngoài trường ý thức đó. Ở tầng lượng tử, thời gian không còn là nền tảng. Quá khứ, hiện tại, tương lai, tất cả cùng tồn tại như những khả năng cho đến khi được trải nghiệm.
Trường thống nhất tồn tại ngoài thời gian. Đây chính là mô tả cổ xưa về Thượng Đế như một hiện hữu vĩnh cửu không sinh không diệt. Và khi ý thức tương tác với trường, thực tại được tạo ra không phải như một sự kiện trong quá khứ. Sự sáng tạo đang diễn ra liên tục ngay trong từng khoảnh khắc.
Điều mà các tôn giáo gọi là Thượng Đế sáng tạo bằng ý chí chính là ý thức làm sụp đổ khả năng thành hình hành tướng.
Vật lý lượng tử đã chỉ ra cơ chế. Chương nhất cũng chứa toàn bộ thông tin, không có kiến thức nào bị tách rời khỏi nó. Thông tin tồn tại phi định xứ.
Đây chính là điều mà tâm linh gọi là sự toàn chi. Không phải vì Thượng Đế theo dõi mọi thứ mà vì mọi thứ đều là trường. Điều cuối cùng là điều khó chấp nhận nhất với tư duy thông thường.
Trường thống nhất vừa là mọi thứ vừa là không có gì. Không gian chân không lượng tử không hề trống rỗng. Nó là tiềm năng vô hạn chưa được biểu hiện. Trống nhưng đầy. Đây chính là điều mà các bậc giác ngộ mô tả là tánh không, là vô, là nguồn. Không phải nghịch lý mà là mô tả chính xác về cách thực tại tồn tại. Và đây là sự thật gây chấn động.
Vật lý lượng tử không chứng minh Thượng Đế tồn tại như một thực thể tách biệt. Nó phát hiện ra rằng bản chất của thực tại có đầy đủ mọi đặc tính mà con người từng gọi là Thượng Đế. Một trường vô hạn có ý thức hiện diện khắp nơi, không bị trói buộc bởi thời gian, luôn sáng tạo, chứa chọn mọi thông tin, vừa là tất cả vừa là khoảng trống tuyệt đối.
Đó chỉ là vật lý, đó là mọi mô tả về Thượng Đế từng tồn tại. Khoa học và tâm linh chưa bao giờ khám phá hai thực tại khác nhau. Họ chỉ đang tiếp cận cùng một thực tại bằng hai phương pháp và họ đã đi đến cùng một kết luận. Ở nền tảng của sự tồn tại chỉ có một trường ý thức hợp nhất, từ đó mọi thứ sinh ra và rồi quay về. Bạn gọi nó là Thượng Đế, nguồn, đạo, trưởng, lượng tử. Bạn đang gọi cùng một điều.
💥Phần ba. Những dấu hiệu cho thấy ý thức của bạn đang dịch chuyển
Khi bạn bắt đầu nhận ra mình không tách rời khỏi trường thống nhất mà vật lý lượng tử mô tả và tâm linh gọi là Thượng Đế, một số thay đổi rất tinh tế sẽ bắt đầu xuất hiện. Không phải như một phép màu đột ngột mà như một sự dịch chuyển âm thầm của ý thức. Bạn có thể nhận ra rằng cảm giác chia tách giữa mình và người khác không còn rõ ràng như trước.
Có những khoảnh khắc ranh giới giữa bạn và thế giới trở nên rất mỏng. Không phải vì bạn nghĩ như vậy mà vì bạn trực tiếp cảm nhận được điều đó. Đây không phải là tưởng tượng, đây là sự vướng víu lượng tử đang trở thành trải nghiệm sống. Ý thức chia tách đang tan dần để nhường chỗ cho nhận thức hợp nhất.
Bạn cũng có thể nhận thấy cách bạn cầu nguyện hoặc đạt ý định đã thay đổi. Nó không còn giống như đang xin điều gì đó từ một Thượng Đế ở bên ngoài mà giống như nhận ra một khả năng đã tồn tại sẵn trong trường và cho phép nó hiển lộ. Bạn không còn van nài bạn nhận biết cùng một thực hành nhưng là một tầng hiểu hoàn toàn khác.
Những sự trùng hợp xuất hiện ngày càng nhiều, không phải vài lần hiếm hoi mà đủ nhiều để bạn không thể gọi đó là ngẫu nhiên nữa. Như thể mọi thứ được sắp xếp một cách có chủ ý. Đây không phải là bạn nhạy cảm hơn. Đây là ý thức của bạn đang nhận ra cách mà trường thống nhất vận hành. Cái bạn từng gọi là sự dẫn dắt của Thượng Đế chính là trí tuệ tổ chức của trường lượng tử đang tự biểu lộ.
Bạn cũng bắt đầu biết nhiều điều mà không cần ai dạy. Không qua sách vở, không qua suy luận, chỉ là biết, hiểu sâu, rõ và rất tự nhiên. Đây là ý thức đang truy cập thông tin phi định xứ từ chính trường mà nó thuộc về. Các bậc giác ngộ gọi đây là Mặc Khải. Vật lý lượng tử gọi đây là tính phi định xứ của thông tin. Cùng một hiện tượng, một thay đổi khác là lòng trắc ẩn. Không phải vì bạn nên thương người khác, không phải vì đạo đức mà vì ở một tầng rất sâu, bạn nhận ra rằng làm tổn thương người khác cũng chính là làm tổn thương chính mình. Khi sự hợp nhất được cảm nhận trực tiếp, lòng trắc ẩn trở thành điều hiển nhiên. Ý thức chia tách cho phép sự vô cảm tồn tại. Ý thức hợp nhất khiến trắc ẩn trở thành điều tự nhiên.
Nỗi sợ về cái chết cũng dần dịu lại.
Không phải vì bạn tin rằng mọi thứ sẽ ổn mà vì bạn biết rằng thứ bạn thực sự là không sinh ra và cũng không chết đi. Hình dạng sẽ kết thúc nhưng trường thì không. Đây không phải niềm tin để an ủi. Đây là sự nhận ra thực tại lượng tử.
Bạn cũng có thể để ý rằng thực tại phản hồi với bạn nhanh hơn trước, cảm xúc bên trong thay đổi, hoàn cảnh bên ngoài dịch chuyển. Không phải ngay lập tức mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng có một cảm giác rất rõ, bạn không còn là nạn nhân của thực tại. Bạn đang sống như một phần của trường, đang tương tác với chính nó.
Hiệu ứng người quan sát không còn là khái niệm khoa học, nó trở thành trải nghiệm sống. Những mâu thuẫn giữa khoa học và tâm linh bắt đầu tan biến. Khoa học giải thích cơ chế, tâm linh mang lại trải nghiệm. Cả hai đang chỉ về công một sự thật.
Và điều cuối cùng, có lẽ bạn không để ý nhưng việc bạn đang nghe những lời này vào đúng thời điểm này không hề ngẫu nhiên, không phải thuật toán, không phải tình cờ. Đây là trường thống nhất đang tự tổ chức điều kiện để nhận thức xảy ra. Bạn không tìm thấy video này. Trường đã dẫn bạn tới đây khi bạn sẵn sàng.
Có một sự chuyển dịch rất tinh tế, nhưng một khi đã xảy ra, bạn không thể quay lại cách nhìn cũ nữa. Đó là khoảnh khắc bạn không còn tin vào Thượng Đế như một thực thể tách biệt ở đâu đó.
Không phải vì bạn mất niềm tin mà vì bạn không cần tin nữa. Bởi vì bạn đã nhận ra. Trong mô thức cũ, bạn là một cá thể riêng lẻ đang sống trong một vũ trụ rộng lớn. Thượng đế ở ngoài kia, bạn ở trong này. Bạn cầu nguyện hướng lên hy vọng được đáp lại, hy vọng được bán phước. Mối quan hệ đó dù thiêng liêng vẫn mang cảm giác chia tách.
Nhưng khi ý thức chuyển sang mô thức hợp nhất, mọi thứ thay đổi, bạn bắt đầu nhận ra rằng bạn không ở trong vũ trụ.
Bạn là cách mà vũ trụ đang trải nghiệm chính nó. Không phải một hạt nhỏ bé bị ném vào một thế giới xa lạ mà là toàn thể đang nhìn chính mình qua một điểm nhìn cụ thể. Vật lý lượng tử đã chỉ ra điều này rất rõ. Không có sự tách rời giữa người quan sát và điều được quan sát. Bạn không đứng ngoài thực tại để nhìn nó. thực tại đang nhìn chính nó qua bạn. Khi đó, ý thức của bạn không còn được xem là thứ gì đó khác với ý thức thiêng liêng.
Bạn ngừng nghĩ rằng ý thức của mình nhỏ bé, giới hạn và khác với ý thức của Thượng Đế. Bạn nhận ra rằng ý thức chỉ có một, trường thống nhất đang biểu hiện qua vô số góc nhìn khác nhau. Ý thức bạn đang có chính là ý thức đó, được định vị, được tập trung, được trải nghiệm qua một cấu hình cụ thể. Không phải báng bổ, không phải tưởng tượng.
Đây là cấu trúc thực sự của thực tại. Khi đó bạn cũng ngừng hình dung Thượng Đế như một ai đó đang quan sát từ bên ngoài. Bạn bắt đầu nhận ra rằng những gì các bậc giác mộ gọi là Thượng Đế chính là trường lượng tử mà vật lý đang đo lường. Vô hạn, có ý thức, hiện diện khắp nơi, vượt ngoài thời gian, sáng tạo liên tục. Và điều quan trọng nhất, bạn không tách rời khỏi trường đó. Bạn là một biểu hiện của nó.
Khi nhận ra điều này, cầu nguyện cũng thay đổi. Nó không còn là việc xin sỏ một thế lực bên ngoài. Nó trở thành ý thức đang tương tác với chính chiều sâu của nó để làm sụp đổ những khả năng cụ thể từ vô hạn khả năng đang tồn tại. Cầu nguyện chính là cơ học lượng tử được áp dụng bằng ý thức. Bạn không cầu nguyện lên Thượng Đế, bạn cầu nguyện như trường thống nhất đang sáng tạo từ chính bản chất của mình.
Bạn cũng bắt đầu nhìn bản thân không chỉ là một hình dạng tạm thời. Bạn thấy rất rõ mình vừa là làn sóng vừa là đại dương. Hình dạng sẽ đến và đi, vai trò sẽ thay đổi, cuộc đời sẽ có điểm kết thúc. Nhưng trường thì không. Bạn không còn đồng nhất hoàn toàn với thứ sinh ra và mất đi. Bạn nhận ra mình cũng là thứ vĩnh hằng đang trải nghiệm sự hữu hạn. Điều này làm tan biến nỗi sợ sâu nhất mà con người luôn mang theo. Sự chuyển dịch này không làm bạn kém tâm linh hơn. Nó làm tâm linh trở nên sống động, thực tế và gần gũi hơn bao giờ hết. Bạn không đánh mất Thượng Đế. Bạn nhận ra Thượng Đế là gì và nhận ra mình chưa từng tách rời khỏi điều đó.
Khi nghe tới đây, hãy thì thầm với chính mình rằng tôi là trường đang trải nghiệm chính mình; không phải như một tuyên bố cái tôi mà như sự gọi tên cho một sự thật lượng tử mà các bậc giác ngộ đã nói từ rất lâu. Ý thức cá nhân và ý thức vũ trụ không phải hai.
Có một điều rất quan trọng mà ít ai nói rõ. Nhận thức không được kiểm chứng trong lúc bạn ngồi yên và hiểu ra điều gì đó. Nó được kiểm chứng khi bạn bước ra ngoài và đời sống bắt đầu va vào bạn.
Sau tất cả những gì đã được nhận ra, cuộc sống không bỗng nhiên trở nên nhẹ nhàng. Bạn vẫn mệt, vẫn có lúc rối, vẫn có những ngày mọi thứ đi trệch hướng. Sự khác biệt không nằm ở việc bạn không còn gặp khó khăn, nó nằm ở cách bạn ở trong những khoảnh khắc đó.
Trước đây, khi một việc không diễn ra như ý, bạn dễ bị cuốn vào câu hỏi vì sao chuyện này lại xảy ra với mình. Câu hỏi đó mang theo cảm giác bị động, bị nhắm vào, bị đặt vào thế đối đầu với cuộc sống.
Bây giờ câu hỏi ấy không còn xuất hiện nhiều nữa. Không phải vì bạn có câu trả lời mới mà vì bạn không còn đứng ở vị trí của người bị tách rời khỏi dòng chảy. Khi gặp thất bại, bạn vẫn buồn nhưng nỗi buồn không còn kéo theo cảm giác sụp đổ bản sắc. Bạn không còn nghĩ vậy là mình sai rồi, vậy là mình chưa đủ tốt. Thất bại trở thành một trải nghiệm chứ không phải một phán quyết về con người bạn.
Có những lúc bạn làm hết sức nhưng kết quả vẫn không đến. Trước đây điều đó dễ khiến bạn hoang mang mình đã làm sai điều gì. Giờ đây bạn vẫn nhìn lại, vẫn điều chỉnh nhưng không còn tự trách. Bạn phân biệt được giữa hành động cần sửa và con người không cần bị phàn xét. Khi người khác không hiểu bạn, bạn không còn cố giải thích cho bằng được. Không phải vì bạn lạnh lùng hơn mà vì bạn không còn cần được xác nhận để cảm thấy mình đang đứng vững. Bạn để người khác hiểu theo cách của họ và bạn ở lại với sự thật của mình mà không mang theo oán giận. Trong những mối quan hệ thân thiết, nhận thức mới cũng bị thử thách rất mạnh. Có lúc bạn vẫn phản ứng, vẫn tổn thương, vẫn lỡ lời. Sự khác biệt là bạn nhận ra điều đó sớm hơn và quay về nhanh hơn.
Không cần phải đúng, không cần phải thắng, chỉ cần thật. Khi áp lực tài chính xuất hiện, bạn không còn nhìn nó như một mối đe dọa đến giá trị bản thân. Bạn vẫn lo nhưng không hoản.
Bạn vẫn tìm cách giải quyết nhưng không gồng lên để chứng minh. Nỗi lo trở thành tín hiệu hành động chứ không còn là kẻ chi phối toàn bộ nội tâm.
Có những ngày bạn mệt đến mức không muốn sống đúng nữa và đây là điểm rất quan trọng. Nhận thức hợp nhất không yêu cầu bạn phải luôn ổn. Bạn cho phép mình mệt, cho phép mình chậm, cho phép mình không hiểu ngay. Bạn không dùng nhận thức để ép mình trở nên tốt hơn. Bạn dùng nó để không quay lưng với chính mình trong lúc khó nhất. Bạn cũng bắt đầu thấy rõ một điều rất thực tế; không phải lúc nào ở trạng thái cao cũng giúp bạn sống tốt hơn.
Đôi khi ở chọn trong trải nghiệm làm người mới là điều cần thiết và bạn không còn cảm thấy có lỗi vì điều đó.
Nhận thức mới không làm đời sống bớt va đập nhưng nó làm bạn không bị cuốn đi bởi mỗi va đập đó nữa. Bạn vẫn rơi vào sóng nhưng không quên rằng mình không phải là con sóng. Có những khoảnh khắc bạn nhận ra mình đang đứng giữa một tình huống rất quen thuộc, chưa có câu trả lời, chưa biết bước tiếp thế nào. Trước đây bạn sẽ cố tình cho ra. Giờ đây, bạn cho phép mình ở yên trong vùng chưa biết mà không hoảng loạn. Đây là một thay đổi rất lớn dù nó không ổn ào. Bạn không còn vội vàng đặt tên cho mọi trải nghiệm, không còn cần hiểu ngay điều gì đang xảy ra.
Bạn tin rằng khi cần hành động sự rõ ràng sẽ tự xuất hiện. Và có lẽ điểm khác biệt rõ nhất là thế này. Bạn không còn dùng nhận thức để đứng cao hơn đời sống.
Bạn dùng nó để đi sâu vào đời sống.
Không chốn tránh, không phủ nhận, không tô màu. Chỉ là ở đó khi đời sống đang diễn ra.
Nếu bạn đang nghe tới đây và thấy mình vẫn còn rất người, vẫn còn va vấp, vẫn còn những ngày chưa ổn thì điều đó không mâu thuẫn với những gì đã được nhận ra.
Đó là nơi điều mình hiểu bắt đầu trở thành cách mình sống. Và thế là đủ, không cần thêm điều gì nữa, chỉ cần ở lại với những gì đang có.
Khi mọi thứ khép lại và một điều khác bắt đầu, giờ thì bạn đã thấy không phải bằng niềm tin, không phải bằng lý thuyết mà bằng sự nhận ra rằng vật lý lượng tử và những gì con người gọi là Thượng Đế chưa bao giờ là hai thứ khác nhau. Chúng chỉ là hai cách tiếp cận cùng một thực tại.
Khoa học đo lường cơ chế, tâm linh chạm v o trải nghiệm. Cả hai đều đang chỉ về một trường ý thức hợp nhất, từ đó mọi thứ sinh ra và rồi quay về.
Có một điều rất quan trọng bạn cần hiểu ở khoảnh khắc này. Ý thức không tồn tại trong vũ trụ. Ý thức chính là thứ mà vũ trụ là. Trường thống nhất đang trải nghiệm chính nó qua vô số hình dạng tạm thời. Và ý thức mà bạn đang có ngay lúc này không phải là thứ gì đó nhỏ bé. Đó là ý thức của chính trưởng ấy được định vị để có thể trải nghiệm qua một đời sống cụ thể. Điều này giải quyết một câu hỏi mà nhân loại đã vật lộn hàng ngàn năm. Thượng đế là ai và mối quan hệ giữa Thượng Đế và con người là gì? Vật lý lượng tử trả lời điều đó một cách rất giản dị. Thượng Đế không phải là một thực thể tách rời đã tạo ra vũ trụ. Thượng Đế là ý thức của chính vũ trụ và bạn không đứng ngoài ý thức đó.
Bạn là cách mà ý thức ấy đang tự nhận biết chính mình. Khi bạn hiểu điều này, rất nhiều nghịch lý bỗng nhiên biến mất.
Câu hỏi ý thức cá nhân liên hệ thế nào với ý thức thiêng liêng không còn cần được trả lời bởi vì chưa bao giờ có hai ý thức khác nhau. Chỉ có một trường ý thức đang biểu hiện qua vô số góc nhìn.
Đây là lý do vì sao những bậc giác ngộ có thể nói ta và Cha là một. Không phải vì họ đặc biệt mà vì họ nhận ra điều đúng với mọi ý thức. Khi bạn nhận ra điều này, cầu nguyện không còn là giao tiếp với một thực thể ở xa. Nó trở thành ý thức đang tập trung vào chính chiều sâu của nó để sáng tạo từ vô hạn khả năng. Thiền không còn là cách để kết nối với Thượng Đế. Nó là sự nhớ lại rằng bạn chưa từng tách rời.
Khoa học không hề phủ nhận điều thiêng liêng. Khoa học đã vô tình phát hiện ra bản chất thật của điều thiêng liêng.
Một khi bạn đã thấy điều này, bạn không thể chưa từng thấy. Và khi bạn không thể quay lại cách nhìn cũ, thực tại bắt đầu trở nên thiêng liêng ở mọi nơi. Không phải vì thế giới thay đổi mà vì điểm nhìn của bạn đã thay đổi. Mọi thứ, con người, sự kiện, niềm vui, khó khăn đều trở thành cách mà trường đang trải nghiệm chính nó, bao gồm cả bạn, đặc biệt là bạn. Không phải vì bạn đặc biệt hơn ai khác mà vì ý thức là một và mỗi điểm nhìn đều có giá trị như nhau. Điều cuối cùng bạn cần hiểu là thế này. Sự nhận ra của bạn không chỉ thay đổi trải nghiệm cá nhân, nó còn góp phần và sự chuyển dịch chung của ý thức nhân loại. Mỗi khi một phần của trường nhận ra chính nó, toàn thể cũng trở nên tỉnh thức hơn. Không phải bằng lời dạy, không phải bằng thuyết phục mà bằng sự hiện diện.
Và bây giờ trước khi video này khép lại, hãy dành một khoảnh khắc, không cần suy nghĩ, không cần phân tích, chỉ cần nhận ra. Ý thức đang nghe những lời này chính là ý thức đang vận hành toàn bộ vũ trụ. Không có khoảng cách, không có chia tách, chỉ có trường đang tự nhận biết chính mình qua một hình dạng tạm thời.
Nếu bạn muốn, hãy viết xuống dưới bình luận một câu rất đơn giản.
Trường đang tự nhận ra chính mình qua tôi.
Không phải để chứng minh điều gì mà để neo lại sự nhận ra này trong trải nghiệm sống. Video tiếp theo đang xuất hiện trước mặt bạn không phải ngẫu nhiên.
Trường đã sắp xếp thời điểm này từ trước khi bạn kịp biết mình cần nó. Hãy để sự nhận ra tiếp tục mở ra.
Không cần vội, không cần cố. Bạn không đang tìm kiếm điều gì nữa. Bạn đang nhớ lại mình là ai.
Chào mừng bạn đến với sự nhận ra lượng tử thiêng liêng. Chào mừng bạn trở về với chính mình.
(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )
Video: Trích đoạn
![]()
Nguồn Thiền Tông
✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp
