Sách Tâm Linh

Sự Hiển Hiện – Manifestation

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation

⭐️Sống Như Thể Đã Đạt Được – Video Cốt Lõi Về Luật Thu Hút (Living In The End)

Có thể bạn đã từng ở trong khoảnh khắc này. Bạn nhắm mắt lại, bạn thực hành shant, một trạng thái thư giãn sâu nơi tâm trí tạm lằng xuống để hình dung về điều mình mong muốn.
Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ bên trong bạn trở nên rất rõ. Không phải kiểu hưng phấn ồn ào mà là cảm giác đã ổn rất lạ.
Bạn thấy mình không còn thiếu thốn, không còn phải chạy theo, không còn sợ ngày mai. Cảm giác ấy đủ thật để bạn nghĩ rằng có lẽ mình đang đi đùng hướng.
Rồi bạn mở mắt ra, căn phòng quen thuộc vẫn vậy. Những con số chưa giải quyết xong vẫn nằm yên trên màn hình.

Mối quan hệ khiến bạn trăn trở nhất vẫn im lặng, vẫn dở rang, không có phép màu nào vừa xảy ra. Và ngay lúc đó, một câu hỏi lặng lẽ trồi lên nhưng nặm đến mức bạn buộc phải đối diện mình đang làm đúng hay mình chỉ tự an ủi?
Nếu bạn từng nghĩ như vậy, hãy dừng lại một giây vì người hoang tưởng không bao giờ tự hỏi câu này. Chỉ những người còn đủ tỉnh táo, đủ trách nhiệm với cuộc đời mình mới bắt đầu lo rằng liệu niềm tin của mình có đang đi quá xa thực tế.
Chào mừng bạn quay lại với ánh sáng tâm trí. Hôm nay chúng ta sẽ không nói về việc tưởng tượng càng nhiều càng tốt hay phải gồng mình tin cho bằng được. Hôm nay chúng ta nói về rh giới rất mỏng giữa việc đặt trạng thái bên trong đúng chỗ và việc dùng tâm linh để né tránh thực tại. Chủ đề của video này là phương  pháp sống như thể đã đạt được. Living in the end nghĩa là sống trong trạng thái nội tâm như khi điều mình mong muốn đã thành hình. Và câu hỏi trung tâm không phải là phương pháp này có đúng không mà là làm sao để thực hành nó mà vẫn giữ được sự tỉnh táo, không mất kết nối với đời sống thật. Nếu bạn đã qua tuổi mơ mộng dễ rãi, nếu bạn đã thử đủ nhiều cách và không còn muốn tự lừa mình thêm nữa. Video này không hứa hẹn thay đổi cuộc đời bạn trong một đêm. Nó giúp bạn đặt lại nền móng nhận thức để mỗi bước tiếp theo không phải là gồng mình hy vọng mà là một lựa chọn có ý thức.
Đức tin và Hoang tưởng: Trước khi đi sâu vào bất kỳ phương pháp nào, chúng ta cần thành thật với nhau một chút. Tại sao xã hội và đôi khi là chính lý trí của bạn lại gọi việc sống ở kết quả là hoang tưởng.
Theo cách hiểu y khoa thông thường, hoang tưởng là trạng thái tin chắc và một điều không phù hợp với thực tế đang được quan sát. Và nếu nhìn rất bề mặt, câu hỏi sẽ lập tức xuất hiện. Vậy những người như Nevil Godart và những ai nói về luật giả định có đang khuyến khích con người sống xa rời thực tế hay không?
Câu trả lời ở đây không đơn giản là đúng hay sai. Nó có thể là có nếu ta chỉ nhìn đời bằng tầng nhận thức nông nhất nơi mọi thứ được định nghĩa hoàn toàn bởi giác quan.
Ở tầng đó, cái ghế chỉ là cái ghế, từ hóa đơn chỉ là từ hóa đơn.
Và hiện tại được xem như thứ duy nhất có thật. Nhưng nó không phải là hoang tưởng khi bạn hiểu sâu hơn về cách thực tại vận hành. Và sự khác biệt cốt lõi nằm ở động cơ bên trong chứ không nằm ở câu nói bên ngoài.
Hoang tưởng là một trạng thái chuống chạy. Bạn phủ nhận thực tại vì bạn sợ đối diện với nó. Bạn giả vơ ổn vì bạn không chịu nổi cảm giác bất ổn. Bạn gồng mình tin vì bên trong là nỗi sợ mất mát.
Năng lượng gốc của hoang tưởng là sợ hãi và kháng cự.
Còn sống ở kết quả không phải là phủ nhận những gì đang xảy ra mà là đặt mình ở tầng nhận thức cao hơn nó. Bạn vẫn thấy sự thiếu thốn trước mắt, bạn không chối bỏ nó. Bạn hiểu rằng nó là dư âm của những lựa chọn và trạng thái cũ.
Nhưng bạn không để tâm thức mình mắc kẹt ở đó. Bạn chọn đặt mình vào một khả năng khác, một khả năng đã tồn tại và đang chờ được kích hoạt bằng trạng thái bên trong phù hợp.
Năng lượng gốc của Living in the End không phải là gồng mình tin mà là bình an và quyền chủ động nội tâm. Một người hoang tưởng có thể nói, “Tôi là tỷ phú nhưng bên trong đầy bất an, hành động thiếu kiểm soát và luôn run rẩy vì sợ thực tế vạch mặt mình.”
Một người thực sự sống ở kết quả thì khác. Họ không cần chứng minh. Họ cảm nhận sự đủ đầy trước. Và chính vì thế họ bình tĩnh xử lý những gì đang có với thái độ của người biết rằng mình đang đi đúng hướng. Sự khác biệt không nằm ở lời nói, nó nằm ở trạng thái. Một bên là che đậy và căng thẳng, một bên là điểm tĩnh của người đang cầm bản vẽ thiết kế dù công trình chưa hoàn thiện.
Tôi biết nói thì luôn dễ hơn làng. Có thể bạn đã nghe không biết bao nhiêu video nói rằng hãy cảm nhận như thể nó đã là thật. Nhưng vấn đề không nằm ở câu nói đó. Vấn đề là làm sao để cảm nhận là thật khi từng giác quan của bạn liên tục bị tấn công bởi những bằng chứng ngược lại. Làm sao để giả định mình đang có một mối quan hệ trọn vẹn khi mỗi tối bạn vẫn mủ một mình và điện thoại thì im lặng. Làm sao để giả định mình khỏe mạnh khi cơ thể vẫn đang đau nhức và từng cử động đều nhắc bạn rằng thực tại chưa hề thay đổi? Nếu bạn từng bế tắc ở đây thì không phải vì bạn yếu mà vì bạn đang được dạy sai cách. Điều quan trọng cần nói rõ ngay từ đầu là thế này. Phần lớn những gì bạn từng nghe về cảm nhận như thật đều chỉ chạm vào bề mặt của tâm trí. Nó giúp bạn thấy dễ chịu hơn trong chốc lát nhưng không đủ sâu để tạo ra sự thay đổi bền vững. Bởi vì não bộ không thay đổi bằng lời nói và thực tại không dịch chuyển bằng sự gồng tin. Muốn kiến tạo khác đi, bạn phải tác động vào cơ chế vận hành bên dưới, nơi thói quen thần kinh, ký ức cảm xúc và trạng thái ý thức đang âm thầm quyết định mọi phản ứng của bạn.
Và đó chính là lý do chúng ta cần đi sâu vào bản chất thay vì lặp lại những câu khẳng định chỉ có tác dụng xoa dịu tạm thời.
Tôi muốn đưa cho bạn một cuộc phẫu thuật tâm thức không dễ chịu, không vỗ về, nhưng nếu bạn đi hết, nó sẽ thay đổi cách bạn thực hành từ gốc dễ.
Trong hơn 40 phút sắp tới, chúng ta sẽ cùng nhau đi qua ba tầng rất cụ thể. Thứ nhất, chúng ta sẽ mổ sẻ cơ chế hoạt động của não bộ và tầng lượng tử. Để bạn hiểu vì sao việc giả vờ cho xong fake thường phản tác dụng. Và quan trọng hơn, làm sao để chuyển sang trạng thái nhập vai thật sự? Embody, nơi bạn không cần gồng nhưng trạng thái bên trong vẫn đủ mạnh để dẫn thực tại.
Thứ hai, tôi sẽ chỉ cho bạn ba dấu hiệu nguy hiểm cho thấy bạn đang trượt khỏi thực hành tỉnh táo và bắt đầu rơi vào ảo tưởng tâm linh.
Không mơ hồ, không chung chung và quan trọng nhất cách thoát ra ngay lập tức trước khi bạn tự làm học chính mình.
Và phần quan trọng nhất nằm ở sau cùng.
Tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật hai thế giới song song, một phương pháp thực hành cực kỳ mạnh nhưng đủ tỉnh táo để dùng lâu dài. Nó giúp bạn vẫn sống trọn vẹn trách nhiệm ở đời thường, vẫn trả nợ, vẫn chăm sóc cơ thể, vẫn đối diện mối quan hệ. Nhưng không để tâm thức bị kéo tụt theo thực tại cũ, không xung đột nội tâm, không tự lừa mình, không phải chọn một trong hai.
Nếu bạn đã sẵn sàng ngưng gồng mình, ngưng chiến đấu với thực tại và bắt đầu thực sự làm chủ nó, hãy tắt hết thông báo, tìm một chỗ ngồi yên tĩnh. Có đây không phải là một video mà là một buổi workshop chuyên sâu dành riêng cho linh hồn bạn. Chúng ta bắt đầu.

💥Phần hai: cơ chế khoa học và tâm thức
Chúng ta tiếp tục đi vào phần cốt lõi nhất của video. Đây là phần nặng nhất về mặt tư duy. Mục tiêu của phần này là đánh sập sự nghi ngờ của chí năng, tức phần tư duy logic, phân tích lý trí của não bộ. Khi bạn hiểu rằng sống ở kết quả không phải là một trò chơi tâm lý mà là một nguyên lý vận hành của thực tại,
bạn sẽ ngừng cảm thấy mình đang tự lừa rối bản thân.
Tại sao bạn không hề hoang tưởng?
Để thoát khỏi cảm giác rằng mình có đang hoang tưởng hay không, trước hết chúng ta phải làm một việc không mấy dễ chịu.
Chúng ta phải nói chuyện thẳng thắn với kẻ gác cổng khó tính nhất trong đầu bạn, đó chính là logic. Tư duy logic, lý trí, phần não luôn muốn mọi thứ phải hợp lý, tuần tự, có trước có sau. Logic của chúng ta được lập trình theo thời gian tuyến tính. Có A rồi mới có B, có nguyên nhân rồi mới có kết quả. Phải đi làm, tích lũy tiền rồi mới giàu. Phải gặp gỡ, hẹn hò rồi mới kết hôn. Phải chữa trị, hồi phục rồi mới khỏe mạnh.
Đây là cách tư duy đã giúp loài người xây dựng xã hội, khoa học kỹ thuật và trong đời sống thường ngày, logic này hoàn toàn có giá trị. Nhưng vấn đề bắt đầu xuất hiện khi bạn mang chính logic tuyến tính đó để đánh giá một tầng thực tại không vận hành theo tuyến tính. Vì thế khi bạn thực hành luật giả định, khi bạn đặt mình vào trạng thái của kết quả cuối cùng, trước khi nhìn thấy toàn bộ quá trình diễn ra bên ngoài, não bộ logic của bạn lập tức phản ứng, nó báo lỗi, nói, “Vô lý, quy trình sai, hoang đường.” Và nếu bạn không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, bạn rất dễ tin rằng có lẽ mình đang tự lừa mình thật.
Nhưng khoan đã, trước khi kết luận như vậy, hãy tạm gác logic quen thuộc sang một bên và nhìn vào những gì khoa học hiện đại đã chỉ ra. Vật lý lượng tử và thuyết tương đối không còn nhìn thời gian như một mũi tên bắn thẳng từ quá khứ đến tương lai. Rất nhiều nhà vật lý cho rằng thời gian về bản chất là một ảo ảnh của nhận thức.
Một mô hình được nhắc tới rất nhiều là mô hình vũ trụ khối. Theo mô hình này, quá khứ, hiện tại và tương lai không diễn ra lần lượt. Chúng tồn tại đồng thời. Hãy tưởng tượng vũ trụ giống như một ổ bánh mì dài đã được cắt sẵn thành từng lát. Lát bánh gọi là quá khứ, nằm cạnh lát bánh gọi là tương lai. Chúng không biến mất, chúng không được tạo ra sau này. Chúng đã ở đó. Thứ đang di chuyển không phải là thời gian mà là điểm nhận thức của bạn. Để dễ hình dung hơn, hãy rời khỏi vật lý một chút và nhìn cuộc đời theo cách rất đời thường. Hãy tưởng tượng cuộc đời bạn giống như Google Maps. Ngay lúc này, bạn đang đứng ở Sài Gòn. Đó là thực tại hiện tại của bạn.
Vậy Hà Nội có tồn tại không? Có. Nó tồn tại đầy đủ chi tiết từng con đường, từng góc phố. Việc bạn chưa đặt chân đến Hà Nội không làm cho Hà Nội trở thành hoang tưởng. Nó chỉ có nghĩa là bạn chưa di chuyển đến tọa độ đó. Không ai nói bạn hoang tưởng chỉ vì bạn tin rằng Hà Nội có thật trong khi bạn đang ở Sài Gòn.
Vậy thì tại sao khi bạn tin rằng một phiên bản khác của chính mình tồn tại, bạn lại tự kết án mình là hoang tưởng?
Cũng giống như vậy, phiên bản đang thiếu thốn và phiên bản giàu có, bình an, được yêu thương đều tồn tại ngay lúc này trong trường lượng tử của các khả năng.
Chúng thật như chính hơi thở của bạn bây giờ. Sự khác biệt duy nhất không nằm ở việc chúng có tồn tại hay không mà nằm ở chỗ bạn đang đứng ở tọa độ nào.
Vậy thì hoàng tưởng là gì?
Hoang tưởng là tin vào một địa điểm không hề có trên bản đồ. Còn sống ở kết quả là gì? Là khi bạn biết chắc chắn địa điểm đó có thật và bạn bắt đầu di chuyển tâm thức của mình đến đó. Bạn không nhắm mắt lại để bịa ra một thế giới giả. Bạn không tưởng tượng cho vui. Bạn đang dịch chuyển điểm truy cập. Bạn đang chọn một tọa độ không gian thời gian khác để trải nghiệm.
Hãy quay lại với hình ảnh chiếc radio.
Ngay lúc này, chiếc radio Cuộc đời bạn đang phát kênh 98 MHz, kênh của sự thiếu thốn, nợ nần, cô đơn. Bạn nghe nó rất rõ, nó rất thật. Nhưng điều đó có nghĩa là kênh 102 MHz, kênh của sự giàu có, hạnh phúc, đủ đầy, không tồn tại hay sao?
Không, kênh đó vẫn đang phát sóng ngay trong cùng không gian này, ngay trong cùng khoảnh khắc này. Chỉ là bạn chưa vặn nút dò đài sang tần số đó. Vì thế khi bạn nhắm mắt lại và cảm nhận mình đang ở trạng thái của kết quả, bạn không hề tạo ra điều gì giả tạo. Bạn không hề hoan tưởng. Bạn đang thực hiện một hành động vật lý thuần túy, điều chỉnh tần số, dò đúng sóng, chọn đúng kênh.
Người hoan tưởng là người tin vào một thứ không tồn tạ ở bất kỳ đâu. Còn bạn khi thực hành luật giả định, bạn đang kết nối với một thực tại đã tồn tại sẵn. Chỉ là thực tại đó chưa được phát ra loa ngoài, chưa hiển lộ thành hình ảnh 3D.
Hãy khắc sâu điều này. Bạn không tưởng tượng ra kết quả. Bạn không tạo ra tương lai từ con số không. Bạn lựa chọn phiên bản để trải nghiệm và bắt đầu di chuyển về phía nó bằng chính trạng thái bên trong của mình.
Khi Logic hiểu được điều này, nó không còn lý do gì để gắn nhãn hoang tưởng nữa. Và lúc đó chúng ta mới đủ nền tảng để bước sang phần tiếp theo, nơi rất nhiều người đã trượt sai chỉ vì không hiểu đúng một chi tiết then chốt.
Cái bẫy chết người: “Fake It Till You Make It”: Nhưng ở đây có một cái bẫy khổng lồ mà gần như 90% những người mới thực hành đều rơi vào. Và chính cái bẫy này đã biến rất nhiều người từ chỗ thực hành một nguyên lý đúng trở thành những kẻ hoang tưởng thực sự. Cái bẫy đó mang một cái tên rất quen thuộc Fake It giả vờ cho đến khi bạn làm được.
Bạn của tôi hãy cực kỳ cẩn thận với tư duy này. Bởi vì trong ngôn ngữ của tiềm thức từ fake giả vờ mang năng lượng của sự lừa rối. Trong rất nhiều cộng đồng luột hấp dẫn bề nổi, người ta hay bảo nhau rằng muốn giàu thì hãy mặc đồ hiệu, hãy đi xe sang, hãy tiêu tiền như nước để đánh lừa vũ trụ. Đây là một cái bẫy chết người. Khi bạn cố giả vờ mình giàu có bằng cách tiêu tiền phung phí trong khi nợ nần vẫn trồng chất. Bạn đang phát ra tín hiệu gì? Bạn đang nói với thực tại rằng tôi không có nó, vì vậy tôi phải diễn là tôi có để che mắt thế giới. Và vũ trụ, thứ chỉ phản hồi lại rung động thật sự chứ không phản hồi màn trình diễn sẽ nhận được đúng một tín hiệu. Sự thiếu thốn đang cố gắng che đậy. Kết quả là gì? Bạn càng thiếu thốn hơn. Đó chính là hoang tưởng. Điều quan trọng là Neville Goddart chưa bao giờ dạy bạn fake, ông dùng một từ hoàn toàn khác. Ông nói be là trở thành hoặc như ông nhấn mạnh appropriated, chiếm hữu nó, mặc lấy nó như một trạng thái. Sự khác biệt nằm ở đâu? Để hiểu rõ, hãy nhìn vào cỗ máy chiếu phim. Hãy tưởng tượng bạn đang ngồi trong một rạp chiếu cũ. Trong cỗ máy đó, cuộn phim chính là tâm thức của bạn, niềm tin, cảm xúc, cảm nhận sâu trong lồng ngực. Màn hình là thế giới 3D bên ngoài, còn luồng ánh sáng là sự chú ý của bạn đang chiếu qua cuộn phim đó. Fe kết giống như việc bạn chạy thẳng lên màn hình, cầm sơn và cố gắng tô vẽ lên đó để thay đổi bộ phim. Bạn cố diễn vẻ giàu sang bên ngoài, bạn cố chứng minh với thế giới nhưng cuộn phim bên trong vẫn là cuộn phim nghèo khó, kết quả là xung đột. Bạn càng diễn, bên trong bạn càng gào thét sự thiếu thốn. Và bạn biết rồi đấy, máy chiếu tức thực tại không quan tâm bạn vẽ gì lên màn hình. Nó chỉ chiếu đúng những gì có trong cuộn phim. Còn sống ở kết quả thì hoàn toàn khác.
Giả vờ là một hành động hướng ra bên ngoài để chứng minh với thế giới. Sống ở kết quả là một sự dịch chuyển hướng vào bên trong để thuyết phục chính mình.
Sống ở kết quả là khi bạn lẳng lặm đi vào phòng máy, tháo cuộn phim cũ ra và lắp một cuộn phim mới vào. Khi bạn thay đổi cảm nhận bên trong tức cuộn phim thì hình ảnh trên màn hình 3D buộc phải thay đổi. Nó không có lựa chọn nào khác.
Một người thực sự sống ở kết quả có thể vẫn đang ăn mì gói trong thực tại vật lý, không có gì hào nhoáng, không có gì để khoe, nhưng bên trong họ bình an như một người triệu phú đang thưởng thức một bữa ăn giản dị.
Họ không cần tiêu tiền để chứng minh mình giàu. Họ không cần hành động quá mất để thuyết phục ai. Và chính cái biết đó mới là thứ kiến tạo thực tại.
Hãy dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu. Tôi muốn hỏi bạn một câu ngay lúc này. Khi bạn nghĩ về mong muốn của mình, cảm giác chủ đạo trong lồng ngực bạn là gì? Là sự háo hức muốn chứng minh cho người khác thấy hay là sự bình an thẩm lặng của một người đã sở hữu?
Nếu là về đầu, bạn đang mấp mé bờ vực của hoang tưởng. Nếu là về sau, chúc mừng bạn, bạn đã chạm vào sống ở kết quả. Đừng né tránh, hãy comment trạng thái cảm xúc thật của bạn xuống bên dưới. Thành thật luôn là bước đầu tiên của tỉnh thức.
Nghịch lý 3D, những ngôi sao đã chết và cái bóng trong gương:
Bây giờ chúng ta cần đối diện với nỗi sợ lớn nhất của bạn. Không phải lý thuyết, không phải phương pháp mà là thực tại 3D đang nằm ngay trước mắt bạn. Chính ở đây, rất nhiều người đã hiểu đúng về mặt khái niệm nhưng vẫn sụp đổ về mặt cảm xúc. Tại sao? Tại sao mỗi lần nhìn vào số dư tài khoản, nhìn vào tờ hóa đơn nợ, nhìn vào sự im lặng của người mình yêu, toàn bộ niềm tin lại lung lay.
Tại sao dù bạn đã sống ở kết quả, đã điều chỉnh trạng thái bên trong nhưng thế giới bên ngoài vẫn chưa đổi? Câu trả lời nằm ở một cơ chế rất quan trọng mà nếu không hiểu, bạn gần như chắc chắn sẽ rơi vào hoang tưởng.
Cơ chế đó được gọi là tiếng vọng. Hay nói chính xác hơn độ trễ của vật chất.
Hãy ngẩng đầu lên và nhìn bầu trời đêm.
Bạn thấy những ngôi sao lấp lánh đúng không? Chúng trông sống động, chúng trông như đang hiện hữu ngay lúc này.
Nhưng khoa học cho chúng ta biết một sự thật rất lạnh. Rất nhiều ngôi sao bạn đang thấy đã chết từ hàng triệu năm trước. Chúng đã nổ tung, chúng đã tan rã, chúng không còn tồn tại nữa. Nhưng vì khoảng cách quá xa, ánh sáng của chúng mất hàng triệu năm mới đi đến mắt bạn. Thứ bạn đang nhìn thấy không phải là hiện tại của ngôi sao mà là quá khứ của nó.
Và đây là khoảnh khắc bạn cần nghe thật kỹ. Thực tại 3D của bạn vận hành theo cơ chế y hệt như vậy. Cuộc sống bạn đang sống hôm nay, số tiền trong ví, ngôi nhà bạn đang ở, cách người khác đối xử với bạn, tình trạng các mối quan hệ hiện tại. Tất cả đều là ánh sáng của những ngôi sao đã chết. Nó là kết quả của những suy nghĩ cũ, những niềm tin cũ, những nỗi sợ cũ mà bạn đã gieo từ tuần trước, tháng trước, thậm chí nhiều năm trước. Nói một cách thẳng thắn, thế giới 3D là một thế giới đã chết, không phải theo nghĩa tiêu cực mà theo nghĩa vật lý, nhận thức. Nó không phải là nơi khởi nguồn, nó chỉ là tiếng vọng, một cái bóng, một hình ảnh phản chiếu đang đến muộn.
Vậy nên khi bạn nhìn vào thực tại 3D và hoảng sợ, bạn đang hoảng sợ trước quá khứ. Bạn đang cãi nhau với một bóng ma.
Bạn đang phản ứng với thứ đã không còn được tạo ra nữa. Giống như việc bạn đứng trước gương. Nếu bạn cười, cái gương bắt buộc phải cười lại, nhưng nó cần một độ trễ. Hình ảnh phản chiếu không thể thay đổi ngay tức thì chỉ vì bạn vừa đổi nét mặt.
Vấn đề là ở đây. Rất nhiều người không hiểu về độ trễ đó. Họ thay đổi cuộn phim bên trong nhưng khi nhìn ra màn hình 3D chưa thấy đổi ngay. Họ hoản, họ nghi ngờ, họ rút lại trạng thái, họ quay về phản ứng cũ.
Và chính khoảnh khắc đó là khoảnh khắc họ tự kéo mình trở lại phiên bản cũ. Họ nói, “Tôi sống ở kết quả rồi mà sao nợ vẫn còn, sao người yêu vẫn chưa về, sao cơ thể vẫn chưa khỏe?
Và bạn cần hiểu điều này thật sâu. 3D rất đặc, nó nặng, nó chậm. Nó di chuyển chậm hơn suy nghĩ, chậm hơn cảm xúc, chậm hơn tâm thức rất nhiều.
Khi bạn thay đổi cuộn phim, màn hình không có nghĩa vụ phải đổi ngay lập tức.
Nó chỉ có nghĩa vụ đổi theo thứ tự vật lý của nó.
Vậy nên khi bạn nhìn vào tờ hóa đơn nợ và cảm thấy tim mình thắt lại, hãy hiểu rằng bạn không đang nhìn vào hiện tại, bạn đang nhìn vào ánh sáng của quá khứ.
Khi bạn hoảng sợ vì điều đó, bạn đang cho phép quá khứ định nghĩa con người bạn của hiện tại. Đó mới là hoang tưởng thực sự. Hoàng tưởng không phải là tin vào điều bạn chưa thấy. Hoàng tưởng là tin rằng bóng trong gương là thật và để cho nó điều khiển cảm xúc, quyết định trạng thái và kéo bạn trở lại vòng cũ.
Người hoang tưởng là người để cho ngôi sao đã chết định nghĩa con người mình.
Còn người tỉnh thức là người nhìn thẳng vào 3D nhưng không để nó rung động tim mình nữa. Họ nhìn vào tờ hóa đơn và nói rất bình thản. Chào Mi. Mi là tàn dữ của quá khứ Mi đang đi qua.
Họ không phủ nhận 3D, họ không giả vờ không thấy, nhưng họ không trao quyền lực cho nó. Họ biết rất rõ. Còn ta, ta đang sống trong một thực tại mới chưa hiển lộ. Đây chính là nghịch lý lớn nhất của Living in the End. Mắt vẫn thấy 3D nhưng tim không còn phản ứng với nó. Không phải vì vô cảm, không phải vì trốn tránh mà vì bạn đã hiểu cơ chế. Bạn hiểu rằng 3D chỉ là cái bóng và cái bóng luôn đi sau vật thể thật. Sự kiên nhẫn trong giai đoạn này không phải là chờ đợi trong lo lắng, nó là sự kiên định.
Kiên định trong việc giữ hình ảnh mới bên trong. Bất chấp việc cái gương 3D đang chiếu lại những khung hình cũ cuối cùng.
Bạn không tranh cãi với cái gương, bạn không năn nỉ nó đổi hình.
Bạn chỉ tiếp tục là người đã cười và bạn biết không phải bằng hy vọng mà bằng hiểu biết. Cái gương không có lựa chọn nào khác ngoài việc phản chiếu lại. Đó không phải là phép màu, đó là lượt vận hành. Và khi bạn đứng được ở điểm này, bạn không còn sợ 3D nữa. Bạn không còn sợ nhìn vào thực tại.
Bạn không còn sợ bằng chứng ngược. Bởi vì bạn biết rất rõ thứ đang hiện ra không phải là hiện tại của bạn. Nó chỉ là ánh sáng cuối cùng của những ngôi sao đã chết từ lâu.

💥Phần ba: Chuẩn bệnh tâm thức. Ba cái bấy của sự hoang tưởng
Chúng ta đã đi rất xa. Chúng ta đã cùng nhau đi qua bản chất của thời gian vàn không gian. Chúng ta đã đồng ý với nhau rằng sống ở kết quả không phải là sự điên dồ mà là một nguyên lý vận hành của thực tại, là sự điều chỉnh tần số bên trong chứ không phải là tự lừa rối bản thân. Tuy nhiên, tôi cần bạn thật sự tỉnh táo ở đoạn này bởi vì giữa hiểu và làm đúng luôn tồn tại một khoảng cách rất lớn. Rất nhiều người và có thể là chính bạn đang nghĩ rằng mình đang sống ở kết quả nhưng thực chất lại đang trượt sang một trạng thái tâm lý nguy hiểm mà tôi gọi là hoang tưởng tâm linh.
Tức là dùng ngôn ngữ tâm linh để trốn tránh thực tại và nỗi sợ bên trong.
Vậy làm sao để phân biệt? Làm sao để biết bạn đang là một người kiến tạo tỉnh táo hay chỉ là một kẻ mộng mơ đang chạy trốn?
Trong phần này, tôi muốn cùng bạn đi qua ba triệu chứng rất điển hình của trạng thái hoang tưởng đó. Tôi không cần bạn nghe bằng tai, tôi cần bạn nghe bằng trực giác. Và quan trọng nhất, hãy trung thực tuyệt đối với chính mình.
Triệu chứng một, sự chối bỏ thô thiển.
Chối bỏ thực tại bằng hành động liều lĩnh.
Cái bẫy đầu tiên và cũng là cái bẫy nguy hiểm nhất, sự chối bỏ thô thiển.
Rất nhiều người hiểu sai về luật giả định. Họ nghĩ rằng sống ở kết quả đồng nghĩa với việc phủ nhận hoàn toàn trách nhiệm trong thực tại vật lý. Tôi đã gặp những trường hợp như thế này. Một người đang nợ nần chồng chất thay vì ngồi xuống nhìn thẳng vào con số lên kế hoạch trả nợ một cách tỉnh táo. Họ lại đi vay thêm tiền để mua sắm ăn uống ở những nơi sang trọng. Và họ nói, “Em đang sống như thể em giàu có. Em phải tiêu tiền thì vũ trụ mới biết em giàu. Tôi nói thẳng với bạn, đó không phải là đức tin, đó là sự liều lĩnh của kẻ đánh bạc. Bây giờ hãy thành thật với chính mình một chút. Khi bạn quẹt thẻ cho món đồ xa xỉ đó, tay bạn có run không? Tim bạn có đập nhanh vì lo sợ không? Có. Chắc chắn là có. Và đây là điều rất quan trọng bạn cần hiểu.
Thực tại hay tiềm thức của bạn không nghe những lời bạn nói ra. Nó nghe nhịp tim của bạn. Nó cảm nhận trạng thái thật đang vận hành bên trong bạn. Khi bạn tiêu tiền trong sợ hãi, thứ bạn đang phát ra không phải là tần số của sự giàu có mà là tần số của nỗi sợ bị thiếu bao trùm. Bạn càng cố diễn vai người giàu bên ngoài, sự thiếu thốn bên trong càng gào thét dữ dội hơn.
Và theo quy luật tương ứng, bạn sẽ tiếp tục thu hút những hoàn cảnh thiếu thốn khác để khớp với trạng thái đó. Đó là cách vòng lặp nợ nần được duy trì. Vậy người tỉnh thức sẽ làm gì? Một người sống ở kết quả đích thực có thể vẫn đang ăn một bát mì gói rất rẻ nhưng họ ăn trong sự bình an. Họ không cảm thấy bát mì đó làm giảm giá trị của mình. Họ không tự nhục. Họ không tự dằn vặt. Họ biết rất rõ đây chỉ là hoàn cảnh tạm thời. Bên trong ta kho báu đã được kích hoạt.
Khi đối diện với chủ nợ, họ không trốn chạy. Họ đối diện bằng sự điểm tĩnh.
Không phải vì họ liều mà vì họ biết dòng tiền đang trên đường tới. Hãy ghi nhớ điều này. Đừng bao giờ dùng hành động hoang phí bên ngoài để cheê đậy sự rỗng tếch bên trong. Đó không phải con đường tắt, đó là con đường dẫn thẳng xuống vực.
Triệu chứng hai, hội chứng đào hạt giống, ám ảnh kiểm tra thực tại.
Triệu chứng thứ hai phổ biến đến mức tôi tin rằng rất nhiều người đang nghe video này đang mắc phải mà không hề nhận ra.
Tôi gọi nó là hội chứng đào hạt giống.
Hay nói đúng bản chất hơn, hội chứng ám ảnh kiểm tra thực tại. Hãy hình dung một tình huống rất đời thường.
Bạn đặt mua một món hàng trên Shopee hay Amazon. Bạn nhận được thông báo đơn hàng đã được xác nhận. Tôi hỏi bạn một câu rất đơn giản. Bạn có ra đứng trước cổng nhà cứ 5 phút lại mở hòm thư ra xem không? Bạn có gọi điện cho tổng đài mỗi tiếm một lần để hỏi hàng của tôi đâu rồi không? Không. Bạn đi làm việc khác, bạn nấu ăn, bạn đọc sách, bạn xem phim. Tại sao? Bởi vì bạn tin, bạn hiểu rất rõ rằng quy trình vận chuyển cần thời gian và bạn an tâm rằng món hàng chắc chắn sẽ đến. Nhưng khi bước vào luật giả định, rất nhiều người
lại làm điều hoàn toàn ngược lại. Bạn vừa thực hành sá vào buổi tối, bạn vừa nhắm mắt lại tưởng tượng, cảm nhận. Sáng hôm sau, mở mắt ra, việc đầu tiên bạn làm là vồ lấy điện thoại. Bạn kiểm tra xem người yêu cũ đã bỏ chặn chưa. Bạn kiểm tra xem số giữ tài khoản đã thay đổi chưa. Và khi thấy màn hình vẫn trống trơn, bạn sụp đổ, bạn nghi ngờ. Bạn tự hỏi sao chưa thấy gì? Hình như không linh nghiệm hay mình làm sai rồi các bạn ạ. Hành động kiểm tra chính là lời khẳng định mạnh mẽ nhất của sự thiếu thốn. Chỉ có người chưa có mới liên tục kiểm tra xem mình có hay chưa. Người đã có không bao giờ làm điều đó.
Một người thực sự sống ở kết quả không thức dậy mỗi sáng để đi tìm bằng chứng.
Họ không cần bằng chứng để giữ vững trạng thái. Bây giờ hãy quay lại với hình ảnh hạt giống. Bạn reo một hạt mầm xuống đất. Bạn tưới nước. Bạn che nắng rồi cứ mỗi vài tiếng bạn lạnh đào đất lên để xem nó đã nảy mầm chưa. Nếu bạn làm như vậy, bạn đang giết chết hạt giống. Không phải vì hạt giống kém mà vì bạn không cho nó thời gian. Sự hoang tưởng trong triệu chứng này nằm ở chỗ bạn muốn kiểm soát khi nào điều đó xảy ra. Bạn muốn kiểm soát bằng cách nào nó xảy ra. Nhưng đó không phải việc của bạn, đó là việc của vũ trụ. Đó là việc của cơ chế vận hành. Việc của bạn chỉ có một, gieo hạt và tin tưởng tuyệt đối vào mùa gặt. Nếu bạn còn nôn nóng, nếu bạn còn sốt ruột, nếu bạn còn cần phải kiểm tra thì điều đó chỉ nói lên một điều bạn chưa thật sự sống ở kết quả.
Và cuối cùng, triệu chừng thứ ba, một thói quen tưởng chừng rất vô hại nhưng lại có khả năng xì hơi toàn bộ năng lượng kiến tạo của bạn, đó là tìm kiếm sự xác nhận từ bên ngoài. Khi bạn mới bắt đầu thực hành phương pháp này, bạn cảm thấy rất hưng phấn, rất chắc chắn và bạn muốn kể cho cả thế giới. Bạn kể cho bạn thân tao đang manifest người yêu cũ quay lại. Tao tin chắc anh ấy sẽ về. Bạn kể cho gia đình con sắp giàu to rồi, con đang áp dụng lật hấp dẫn. Và rồi chuyện gì xảy ra? Họ nhìn bạn như nhìn một kẻ điên. Họ cười nhạo, “Mày bớt ảo tưởng đi, nó có người yêu mới rồi, lo làm ăn đi, đừng mơ mộng nữa.” Lúc đó bạn làm gì? Bạn xù lông lên tranh cãi.
Bạn cố gắng thuyết phục họ tin vào điều bạn đang tin. Và bạn cần nghe thật rõ câu này. Ngay khoảnh khắc bạn cố gắng thuyết phục người khác, bạn đã đánh mất sức mạnh của mình.
Trong thuật giả Kim cổ đại có một khái niệm rất quan trọng được gọi là chiếc bình kín. Mọi phản ứng biến trì thành vàng đều phải diễn ra trong một chiếc bình được đóng kín tuyệt đối. Chỉ cần chiếc bình bị hở, năng lượng thoát ra ngoài và phản ứng thất bại. Tâm thức của bạn cũng vận hành theo cách đó. Nó chính là chiếc bình kín. Mỗi lời bạn nói ra về một mục tiêu chưa thành hiện thực là một lỗ thủng trên chiếc bình đó. Bạn đang xạ hết áp suất kiến tạo qua lời nói thay vì nén nó vào trong để biến thành vật chất. Không phải ngẫu nhiên mà trong Kinh Thánh có câu “Go tell no man”. Đừng kể cho ai cả.
Hãy giữ bí mật tuyệt đối về hạt giống của bạn. Hãy nuôi dưỡng nó trong bóng tối thiêng liêng và sự tĩnh lặng của tâm hồn. Đừng để sự nghi ngờ của thế giới 3D giết chết đứa con tinh thần của bạn khi nó còn chưa kịp chào đời.
Người hoang tưởng là người nói rất nhiều về những gì mình sẽ làm. Người sống ở kết quả là người mỉm cười bí ẩn và để kết quả tự lên tiếng.
Đến đây tôi muốn bạn dừng lại một chút.
Trong ba cái bẫy chúng ta vừa đi qua, sự chối bỏ thô thiển, sự kiểm tra ám ảnh và cái miệng dò rỉ năng lượng. Bạn đang mắc phải cái nào nhiều nhất? Hay là cả ba?

Đừng xấu hổ. Nhận diện được con quỷ là bước đầu tiên để kiểm soát nó. Hãy comment xuống bên dưới số 1 2 hoặc 3 hoặc nếu bạn muốn chỉ cần một dòng này thôi.
Tôi chọn giữ kín hạt giống của mình. Việc cam kết công khai này sẽ giúp tiềm thức của bạn ghi nhớ bài học một cách sâu sắc hơn.

💥Phần bốn: Chuyển giao từ duy sang hành động
Chúng ta đã đi đủ sâu để vạch trần những cái bẫy của sự hoàng tưởng. Bây giờ đã đến lúc đi vào giải pháp. Câu hỏi thực sự ở đây là làm thế nào để một con người bình thường vẫn phải đối mặt với áp lực cơm áo gạo tiền, với những hóa đơn, với sự cô đơn, với trách nhiệm đời sống? Có thể thực hành sống ở kết quả một cách tỉnh táo, không trốn chạy và thực sự hiệu quả.
Tôi sẽ không đưa cho bạn những lời khuyên chung chung. Tôi sẽ trao cho bạn ba kỹ thuật lượng tử cụ thể. Đây không phải là triết lý để suy ngẫm mà là công cụ để sử dụng. Ba kỹ thuật này giúp bạn xây dựng một vách ngăn tâm thức để bạn vừa hoàn thành đầy đủ trách nhiệm trong thế giới vật chất, vừa giữ vững môi báu của mình trong thế giới nội tâm.
Kỹ thuật một, diễn viên nhập vai và nguyên tắc hai thế giới.
💥PhầnKỹ thuật đầu tiên tôi gọi là nguyên tắc hai thế giới. Sai lầm lớn nhất khiến bạn bị gọi là hoang tưởng là việc bạn nhập nhằng giữa 3D và 4D. Bạn mang cái tôi 4D giàu có, thành công, đủ đầy ra để ứng xử vụng về trong thực tại 3D đang thiếu thốn và rối ren. Hãy dừng lại. Hãy học tư duy của một diễn viên hạng A. Hãy coi cuộc đời hiện tại của bạn là một bộ phim đang quay những cảnh cuối cùng. Vai diễn của bạn lúc này có thể là người đang thất nghiệp, người đang nợ nần hay người đang thất tình.
Ở thế giới thứ nhất, sân khấu 3D, bạn hãy đóng tròn vai diện đó. Nếu ngân hàng gọi đòi nợ, hãy nghề máy, hãy thương lượng, hãy làm việc, hãy xử lý mọi việc như một người trưởng thành có trách nhiệm. Đừng trốn tránh, đừng xé giấy báo nợ. Xử lý 3D bằng đúng các quy tắc của 3D.
Nhưng bí mật không nằm ở hành động, bí mật nằm ở thái độ của người diễn viên.
Một diễn viên đóng vai ăn xin có thật sự tin mình là ăn xin không? Không. Anh ta biết đó chỉ là kịch bản. Anh ta khóc trên sân khấu nhưng trong đầu đang nghĩ tới bữa tối thịnh soạn sau giờ diễn. Và đó chính là cách bạn phải sống. Khi bạn rửa bát, khi bạn đi chiếc xe cũ, khi bạn làm một công việc tạm thời. Hãy để cơ thể làm những việc nó. Nhưng hãy rút ý thức của bạn lùi lại một bước; quan sát và tự nhủ mình đang diễn rất tốt vai này nhưng mình biết đây không phải là mình phiên bản thật của mình đang ở trong một tực tại khác sung túc hơn
nhiều sự tách biệt này sự không đồng nhất bản thân với hoàn cảnh giúp bạn không bị cuộc đời nuốt chừng bạn ở trong thế giới nhưng không thuộc về thế giới.
Kỹ thuật hai, đối thoại nội tâm thay đổi tiếng nói nhỏ.
Kỹ thuật thứ hai, một kỹ thuật cực kỳ mạnh của Nevin God nhưng lại bị rất nhiều người bỏ qua, đó là kiểm soát đối thoại nội tâm. Bạn có biết vì sao rất nhiều người thực hành sống ở kết quả nhưng vẫn rơi vào hoang tưởng không? Vì miệng họ nói tôi giàu nhưng sâu bên trong một tiếng nói rất nhỏ đang thì thầm. Giàu cái gì? Lấy đâu ra tiền? Nhà ngươi đang nợ ngập đầu kìa. Và bạn cần hiểu rõ điều này. Chính cuộc đối thoại ngầm đó mới là thứ kiến tạo nên thực tại của bạn. Không phải vài câu khẳng định bạn đọc cho có mỗi buổi sáng. Để thật sự sống ở kết quả, bạn không cần nói to hơn. Bạn cần thay đổi kịch bản của cuộc nói chuyện đang diễn ra trong đầu mình.
Hãy bắt đầu nói chuyện với chính mình từ quan điểm của người đã đạt được. Ví dụ, thay vì trong đầu bạn hỏi tháng này làm sao xoay đủ tiền để trả tiền nhà đây? Đó là câu hỏi của sự thiếu thốn. Hãy đổi thành thật nhẹ người khi mọi chi phí cơ bản đã được xử lý ổn thỏa. Bước tiếp theo, mình nên phân bổ dòng tiền một cách thông minh hơn như thế nào?
Đó là câu hỏi của sự dư giả; hoặc trong các mối quan hệ dài hạn, thay vì trong đầu bạn lặp đi lặp lại, giữa chúng mình sao ngày càng xa cách, sao người ấy không còn lắng nghe mình nữa.
Hãy bắt đầu nói với chính mình từ vị thế của người đã bước qua giai đoạn đó.
Thật lạ khi nhớ lại khoảng thời gian chúng mình từng xa cách như vậy. Giờ đây, mọi thứ đã chậm lại rõ ràng hơn và hai người đủ trưởng thành để thật sự hiểu nhau.
Bạn thấy sự khác biệt không? Không còn nói chuyện từ hiện tại thiếu thốn hướng tới tương lai mơ ước. Bạn đang nói chuyện từ tương lai đã đạt được, vọng ngược về một quá khứ cũ kỹ, đó chính là đảo chiều quyền lực. Và khi tiếng nói bên trong thay đổi, thế giới bên ngoài bắt buộc phải khớp lệnh theo.
Kỹ thuật ba, tìm kiếm sự nhẹ nhõm. The feeling of relief. Và kỹ thuật thứ ba cũng là kỹ thuật quan trọng nhất để phân biệt giữa đức tin thật sự và ảo tưởng, đó là cảm giác nhẹ nhõm. Rất nhiều người hiểu sai Living in the End. Họ nghĩ rằng sống ở kết quả là phải luôn giữ năng lượng cao, phải vui vẻ, tích cực, phấn khích từ sáng đến tối. Điều đó không những không cần thiết mà còn rất mệt mỏi. Cố tỏ ra vui khi bên trong đang buồn, đang căng thẳng chính là một dạng hoàng tưởng. Sự thật là thế này. Cảm xúc của trạng thái đã hoàn thành không phải là hưng phấn, nó là sự nhẹ nhõm. Hãy hình dung một tình huống rất đời thường.
Bạn làm mất ví, trong ví có giấy tờ, thể ngân hàng, tiền bạc. Bạn lo lắng, buồn chôn, đứng mồi không yên. Rồi đột nhiên ai đó gọi điện báo đã tìm thấy chiếc ví của bạn. Cảm giác lúc đó là gì?
Không phải nhảy cẫng lên, không phải la hét vì sung sướng mà là một hơi thở dài rất sâu. Phù ơn trời xong rồi. Đó chính là cảm giác của an toàn, của sự biết chắc và đó cũng chính là cảm giác bạn cần tìm khi thực hành sống ở kết quả.
Đừng cố ép mình phải cười. Đừng cố tạo cảm xúc cao trào. Hãy tìm kiếm sự nhẹ nhõm. Hãy tự nói với mình một cách bình thản.
Vũ trụ đã tiếp nhận đơn hàng rồi, mình không cần phải lo cách thức thực hiện nữa. Mình được phép nghỉ ngơi. Khi bạn cảm thấy vai mình trùng xuống, lồng ngực nhẹ đi và sự căng thẳng tan ra, đó chính là khoảnh khắc bạn đã bước vào Vend.Hãy nhớ điều này. Hoang tưởng thì gồng mình, còn đức tin thật sự thì thư giãn.
Bài thực hành – Cú Click Tâm Thức (Guided Visualization): Bài thực hành Dần thiền chuyên sâu. Bây giờ hãy dành ra vài phút để cùng tôi thực hành cú click tâm thức này. Chúng ta sẽ không chỉ nghe, chúng ta sẽ trải nghiệm.
Hãy chọn cho mình một tư thế thoải mái nhất. Khắp nhẹ đôi mắt lại. Hít vào và thở ra.
Buông bỏ mọi căng thẳng ở vai, ở hàm, ở trán.
Bây giờ hãy hình dung trước mặt bạn là một cánh cửa lớn.
Bên này cánh cửa là thực tại 3D hiện tại. Những lo toan, những thiếu thốn, những vấn đề chưa được giải quyết. Hãy nhìn nó lần cuối và mỉm cười với nó. Nói với nó trong im lặng. Cảm ơn nhưng ta không còn thuộc về nơi này nữa.
Bây giờ bạn mở cánh cửa ra và bước qua.
Bùm!
Cánh cửa đóng lại sau lưng bạn. Bạn đang đứng ở một không gian của một năm sau, nơi mọi mong muốn của bạn đã trở thành sự thật.
Hãy nhìn quanh bạn đang ở đâu. Nếu bạn mong muốn một ngôi nhà, hãy cảm nhận mặt sàn dưới chân mình. Nếu bạn mong muốn sự ổn định tài chính, hãy cảm nhận sự an tâm tuyệt đối khi mọi thứ đã được lo xong.
Nếu bạn mong muốn một mối quan hệ đủ đầy, hãy cảm nhận sự hiện diện ấm áp bên cạnh bạn.
Đừng cố nhìn rõ hình ảnh. Hãy tập trung vào cảm giác. Cảm giác nhẹ nhõm. Tay gánh nặm mà bạn đã mang quá lâu đã biến mất. Hãy thở ra một hơi thật dài.
Xong rồi. Cuối cùng cũng xong rồi.
Hãy để sự biết ơn tràn ngập lồng ngực bạn. Không phải biết ơn vì điều đó sẽ xảy ra mà là biết ơn vì nó đã ở đây rồi.
Hãy ở lại trong sự chiến thắng thầm lặng ngày. Bạn an toàn, bạn đủ đầy, bạn được yêu thương.
Bây giờ hãy neo giữ cảm giác nhẹ nhõm này trong tim. Hít một hơi thật sâu và khi bạn thở ra, hãy từ từ mở mắt, mang theo sự bình an đó quay trở lại căn phòng này.
Hãy nhớ bất cứ khi nào thực tại 3D khiến bạn sao động, hãy quay về với cảm giác nhẹ nhõm này. Đó là chiếc neo giữ bạn không bị trôi dạt vào sự hoang tưởng.

💥Phần năm: Vượt qua “Vùng hỗn loạn” và Cầu nối các sựu kiện
Các bạn thân mến, sau khi bạn thực hành SAST
, sau khi bạn chạm được cảm giác nhẹ nhõm, sau khi bạn bắt đầu sống ở kết quả, rất nhiều người nghĩ rằng vậy là xong rồi. Từ ngày mai mọi thứ sẽ bắt đầu suôn sẻ, cuộc đời sẽ trải đầy hoa hồng.
Nhưng sự thật thì sao?
Rất nhiều khi ngay sau khoảnh khắc bạn quyết định sống ở kết quả, cuộc đời lại rung lắc dữ dội. Bạn có thể bị mất việc.
Người cũ bất ngờ công khai mối quan hệ mới. Chiếc xe bạn đang dùng hỏng đột ngột. Một khoản chi hoặc khoản nợ không ngờ tới xuất hiện. Và ngay lúc đó, tiếng nói của sự hoang tưởng bắt đầu hét lên trong đầu bạn. Dừng lại ngay, mày đang làm sai rồi. Mày càng làm thì cuộc đời càng tệ hơn.
Bạn hoảng sợ, bạn nghi ngờ và rất nhiều người bỏ cuộc ở đây. Họ quay lại lối mòn cũ, quay lại tư duy cũ, quay lại trạng thái thiếu thốn quen thuộc. Nhưng hãy bình tĩnh, đây là một bí mật mà rất ít người nói cho bạn biết. Sự đổ vỡ rất thường xuyên, là dấu hiệu đầu tiên của sự chuyển hóa đúng hướng. Nevil Godt gọi giai đoạn này là cầu nối sự kiện. Bridge of incidents.
Hãy dung thế này. Bạn muốn xây một căn biệt thự trên nền của một ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ. Việc đầu tiên một kiến trúc sư phải làm là gì? Có phải mang nội thất sang trọng vào ngay không? Không. Việc đầu tiên là đập bỏ ngôi nhà cũ. Tiếng ồn, bụi bặm, gạch đá ngổn ngang. Nhìn từ bên ngoài nó giống như một thảm họa.
Nhưng người kiến trúc sư thì biết rất rõ.
Đây không phải là phá hoại. Đây là sự dọn đường cho cái mới. Cuộc đời bạn cũng vận hành như vậy. Khi bạn ra lệnh cho tiềm thức, tôi là người đủ đầy. Tôi là người sống trong sự chủ phú. Tiềm thức sẽ ngay lập tức sắp xếp lại mọi mảnh ghép trong cuộc đời bạn để khớp với mạch lệnh đó. Nếu công việc hiện tại không còn phù hợp với phiên bản đủ đầy ấy, bạn có thể bị đẩy ra khỏi công việc đó. Đừng vội tuyệt vọng. Đừng khóc lóc.
Rất nhiều khi đó chính là các cuộc đời đá bạn ra khỏi vùng an toàn để đưa bạn đến một cơ hội lớn hơn mà bạn sẽ không bao giờ tự dám bước tới.
Nếu một mối quan hệ hiện tại không còn tương thích với tần số bình an và hạnh phúc của bạn, người đó có thể rời đi.
Đừng nếu kéo cho hoảng loạn. Có thể cuộc đời chỉ đang dọn chỗ cho một mối quan hệ khác trưởng thành hơn, phù hợp hơn bước vào. Vì vậy, khi bạn thực hành Living in the End mà thấy sóng gió nổi lên, đừng vội kết luận rằng mình đang hoang tưởng.
Đừng tự dạ mình rằng mình đã đi sai đường. Hãy mỉm cười, một nụ cười rất tỉnh táo và nói thầm với chính mình, và việc xây dựng đã bắt đầu rồi. Những thứ cũ kỹ đang được dọn đi và cái mới đang đền rất gần.
Sai lầm chết người thứ hai trong giai đoạn cầu nối sự kiện này là cố gắng kiểm soát cách thức.
Sự hoang tưởng thực sự bắt đầu từ đây.
Khi bạn dùng cái đầu logic hạn hẹp của mình để cố gắng tính toán xem vũ trụ sẽ làm việc như thế nào, tiền sẽ đến bằng cách gì, cơ hội sẽ xuất hiện ra sao, bạn muốn có 1 tỷ đồng và ngay lập tức bộ não bắt đầu tính toán. Chắc là trúng số hay được tăng lương hay có ai đó cho tiền.
Rồi khi bạn không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của trúng số hay tăng lương, bạn kết luận vô vọng rồi, chắc là mình tưởng tượng thôi. Nhưng hãy nghe cho thật kỹ cái như thế nào không phải việc của bạn.
Việc của bạn chỉ là cái gì? Kết quả cuối cùng. Hãy nhìn vào một ví dụ rất đời thường. Ứng dụng bản đồ Google Maps. Khi bạn nhập điểm đến, Google Maps không hỏi bạn muốn đi đường nào. Nó tự động chọn con đường tối ưu nhất. Nếu con đường bạn nghĩ là nhanh nhất đang bị kẹt xe, nó sẽ tự động đổi tuyến dẫn bạn đi qua những con hẻm lạ hoắc mà bạn chưa từng biết. Nếu lúc đó bạn hoảng sợ, răng lấy vô lăng và hét lên, “Tại sao lại rẽ vào đây? Đường này lạ quá, bạn sẽ lạc đường. Câu nối sự kiện cũng y như vậy.
Con đường dẫn đến mong muốn của bạn rất có thể không giống bất cứ điều gì bạn từng tưởng tượng. Nó có thể phi logic, nó có thể kỳ lạ, nó có thể bắt đầu từ những tình huống trông rất xui xẻo. Bạn có thể gặp quý nhân trong một vụ va quẹt xe. Bạn có thể nảy ra một ý tưởng kinh doanh lớn trong lúc đáng thất nghiệp và tuyệt vọng nhất.
Những sự kiện trông có vẻ tiêu cực, đôi khi lại là lối tắt nhanh nhất. Vì vậy, living in VN nghĩa là ngồi yên ở ghế sau, tin tưởng vào tài xế và để cho chuyến đi diễn ra. Ngay cả khi xe đi vào đoạn đường sóc, hãy tin rằng tài xế biết đường, đừng nhảy lên cầm lái.
Kiên định không phải là ngoan cố. 
Vậy trong lúc chờ kết quả hiển lộ, chúng ta phải làm gì? Ngồi im không làm gì cả ư? Hay là phải hành động điên cuồng? Đây là lúc bạn cần phân biệt thật rõ giữa kiên định và ngoan cố. Ngoan cố và đó là một dạng hoang tưởng là khi bạn cố ép buộc thế giới 3D thay đổi bằng sức lực vật lý.
Bạn nhắn tin liên tục cho người yêu cũ, bạn spam quảng cáo trong tâm trạng sợ hãi. Bạn làm việc 20 tiếng một ngày trong trạng thái căng thẳng tột độ. Đó không phải là kiên định, đó là hốc đầu vào tường. Còn kiên định theo đúng nghĩa tỉnh thức là sự trung thành với hình ảnh trong tâm trí. Nevil Godart có một khái niệm rất mạnh. Brazen impudence, sự chơ cháo táo bạo. Nghĩa là dù thực tế trước mắt có tồi tệ đến đâu, bạn vẫn chơ mặt ra mà tin vào kết quả tốt đẹp. Nếu ai đó nói mày thất bại rồi, bạn không cần cãi lại nhưng trong đầu bạn, bạn mỉm cười, cứ chờ mà xem.
Kiên định không phải là gồng mình giữ trạng thái đó 24 tiếng một ngày. Điều đó rất mệt. Kiên định là khả năng quay trở lại. Bạn có thể bị 3D làm lung lay. Bạn có thể buồn. Bạn có thể khóc. Được thôi, hãy khóc. Nhưng sau khi khóc xong, hãy quay trở lại ngôi nhà tâm thức của bạn.
Hãy quay lại cảm giác nhẹ nhõm giống như con lật đật. Bạn có thể bị đẩy ngã hết lần này đến lần khác, nhưng lần nào bạn cũng tự đứng dậy về đúng vị trí cân bằng. Đó mới là sức mạnh thật sự. Đừng sợ mình mất niềm tin. Chỉ cần bạn biết đường quay về, cuối cùng bạn sẽ thắng.
Hành động được thôi thúc.
Và đây là câu hỏi cuối cùng của phần này. Vậy rốt cuộc tôi có cần hành động không?
Câu trả lời là có nhưng không phải kiểu hành động mà bạn vẫn nghĩ. Trong trạng thái hoang tưởng, con người hành động vì sợ hãi. Sợ nếu không làm thì sẽ nghèo, sợ nếu không níu kéo thì sẽ mất người. Sợ nếu dừng lại thì mọi thứ sẽ sụp đổ. Những hành động đó rất nặng nề, rất gồng gánh và thường phản tác dụng. Còn trong trạng thái living in the end, bạn vẫn hành động nhưng là hành động được thôi thúc. Khi bạn đã gieo hạt giống và tiềm thức, khi bạn đã chạm được cảm giác nhẹ nhõm, tiềm thức bắt đầu vận hành cơ thể bạn. Không cần ép, không cần tính. Bạn đột nhiên cảm thấy muốn đi đến một quán cà phê nào đó và ở đó bạn gặp đúng người cần gặp. Bạn đột nhiên muốn đọc một cuốn sách và trong đó bạn tìm thấy một ý tưởng mới. Bạn đột nhiên muốn nhắn tin cho ai đó không phải để nhíu kéo, không phải để chứng minh mà chỉ vì bạn cảm thấy vui. Những hành động này diễn ra rất tự nhiên, không nặng nề, không áp lực, không gồng mình. Nó nhẹ như thể bạn đang được dẫn đi trong triết học phương Đông. Trạng thái này được gọi là vô vi hành động thuận theo dòng chảy. Vì vậy, hãy học cách lắng nghe trực giác. Nếu hôm nay bạn cảm thấy cần nghỉ ngơi, hãy nghỉ ngơi. Nếu ngày mai bạn cảm thấy thôi thúc phải làm việc, hãy làm việc hết mình. Đừng ép bản thân phải hành động theo logic cưỡng bức. Hãy để dòng chải của kịch bản mới dẫn đôi chân bạn đi qua cầu nối sự kiện và hãy ghi nhớ điều này.
Bạn không cần phải tự tay di rời ngọn núi. Bạn chỉ cần tin rằng ngọn núi đã được di rời. Phần còn lại đôi chân bạn sẽ tự động tìm ra con đường đi xuyên qua nó.

💥Phần kết : Tổng kết hành trình bạn là ai trong vũ trụ này?
Chúng ta đã đi cùng nhau qua một hành trình rất dài trong video này. Chúng ta đã không né tránh nỗi sợ lớn nhất của con người. Nỗi sợ bị coi là kẻ điên, kẻ hoang tưởng, kẻ không bình thường. Và bây giờ khi bạn nhìn lại toàn bộ hành trình đó, hãy thử tự hỏi chính mình, ai mới thực sự là người hoang tưởng? Có phải là người dám tin rằng một thực tại tốt đẹp hơn đang chờ sẵn và sống từng ngày với niềm tin đó? hay là người tin rằng mình chỉ là nạn nhân của hoàn cảnh, chấp nhận khổ đau vì nghĩ rằng số phận đã an bài. Nevil God từng nói một câu khiến rất nhiều người phải dừng lại suy nghĩ.
Sự điên dồ duy nhất trên thế giới này là làm đi làm lại một việc theo cách cũ nhưng lại mong chờ một kết quả mới. Nếu bạn cứ tiếp tục phản ứng với thế giới 3D bằng những nỗi sợ cũ kỹ, bằng sự than vãn, bằng trách móc và bất lực thì cuộc đời bạn sẽ mãi mãi là một vòng lặp không lối thoát. Đó mới là hoang tưởng.
Còn bạn, người đang ở lại và nghe tới tận những phút cuối này, bạn đang chọn một con đường khác. Con đường của đức tin. Đức tin không phải là tin vào điều không có thật. Đức tin là sự trung thành với một thực tại vô hình cho đến khi nó trở thành hữu hình. Bạn không điên. Bạn là một nhà kiến tạo đang thức tỉnh.
Thử thách 7 ngày ăn kiêng tâm trí. Để kết thúc video này, tôi không muốn bạn chỉ nghe rồi để đó. Bởi vì kiến thức
không đi kềm hành động là kiến thức chết. Tôi muốn mời bạn tham gia một thử thách trong 7 ngày tới cùng cộng đồng ánh sáng tâm trí. Thử thách có tên là Ba ngày ăn kiêng tâm trí. Trong bả ngày này, tôi không yêu cầu bạn ngồi thiền hàng giờ hay ép mình phải vui vẻ tích cực. Tôi chỉ yêu cầu bạn làm một việc duy nhất, ngưng phản ứng tiêu cực với thực tại 3D.
Khi hóa đơn đến, thay vì than thở, hãy nói thầm cảm ơn vì tôi có khả năng xử lý việc này. Khi gặp chuyện không như ý, thay vì bùng nổ cảm xúc, hãy thực hiện cú click tâm thức, lùi lại, thở phào nhẹ nhõm và tự nhủ. Đây chỉ là tàn dư cũ nó đang qua đi. Và đặc biệt, không kiểm tra, không đào hạt giống lên. Hãy cam kết với chính mình. Trong bả ngày này, dù chuyện gì xảy ra, tôi vẫn giữ thái độ của một người đã đạt được.
Nếu bạn ngã, đừng tự trách, hãy đứng dậy và làm lại ngay. Sự kiên định quan trọng hơn sự hoàn hảo.
Nếu bạn đã sẵn sàng bước vào thực tại mới này, nếu bạn dám cởi bỏ chiếc áo cũ kỹ của nạn nhân và khoác lên mình chiếc áo choàng của người kiến tạo, hãy khẳng định ngay lúc này, ngay tại đây. Bên dưới phần bình luận, hãy comment dòng chữ It is done. Mọi thứ đã xong rồi. 
Mỗi comment của bạn là một con dấu đóng vào trường năng lượng của vũ trụ. Đó là lời tuyên bố rõ ràng rằng bạn đã chấp nhận món quà. Bạn không còn chờ đợi nữa.
Bạn đã nhận rồi. Và nếu video này thực sự chạm thời bạn, hãy nhấn đăng ký và chia sẻ nó cho những người đang loay hoay tìm lối thoát giống như bạn. Đôi khi chỉ một lần chia sẻ của bạn cũng có thể giữ lại niềm tin cho một ai đó đang ở rất gần vực sâu. Cuộc đời là một giấc mơ và bạn là người đang mơ giấc mơ đó.
Hãy mơ một giấc mơ đẹp. Hãy sống như thể bạn đã là con người mà bạn khao khát trở thành. Bởi vì sự thật là bạn vốn dĩ đã là người đó rồi, chỉ là bạn đã quên mất mà thôi. Cảm ơn bạn đã lắng nghe và đồng hành cùng ánh sáng tâm trí trong hành trình dài này.
Xin gửi tới bạn năng lượng của sự bình an, tình yêu và sự giàu có đích thực.
Hẹn gặp lại bạn ở thực tại mới, nơi những điều bạn từng mơ đã trở thành sự thật.

(Truyền Thừa Bí Kíp Thiền Tông – Tuyệt Mật – Đặc Biệt )

 Video: Trích đoạn

Nguồn Thiền Tông

✍️ Mục lục: Sự Hiển Hiện – Manifestation 👉 Xem tiếp

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *